Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 246: Uchiha Madara (tiếp theo)



Phía sau Naruto, một giọng nói quen thuộc vang lên — ấm áp, hào sảng:

“Madaraaaa!”

Hashirama giơ tay vẫy, mặt mày hớn hở như gặp cố nhân cũ:

“Lâu rồi không gặp, ngươi có khỏe không?”

Nhưng Madara không hề liếc mắt, không mảy may phản ứng. Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào Naruto, rồi chuyển mắt sang Hashirama và Tobirama đứng gần đó.

Một nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi, Madara trầm giọng:

“Hashirama. Tobirama. Nếu cả hai ngươi đều có mặt ở đây... Mà ta lại không thấy tên nhóc Obito hay khí tức của Zetsu Đen…”

“Vậy thì…”

Hắn hơi nhắm mắt lại, lẩm bẩm như đang tổng hợp dữ liệu:

“Ra vậy.”

“Kế hoạch đã bị bại lộ.”

“Và hai con cờ đó... đã bị các ngươi bắt giữ.”

Naruto không phủ nhận.

Tobirama thì khẽ nhướng mày, ánh mắt cảnh giác.

Madara mở mắt:

“Ta phải thừa nhận—đây là nước đi ngoài dự đoán của ta. Một thế hệ mới... nhưng có vẻ không ngu ngốc như ta tưởng.”

Madara vẫn đứng yên, gió nhẹ thổi qua mái tóc dài rối.

Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Naruto.

Naruto tiến lên nửa bước, giọng nói trầm ổn nhưng sắc như dao:

“Ta biết toàn bộ kế hoạch của ngươi.”

“Từ Nguyệt Nhãn kế hoạch… đến việc chuẩn bị Thập Vĩ, Tsukuyomi Vĩnh Cửu.”

“Và cả việc dùng Obito làm trung gian… tự hồi sinh bản thân bằng Rinne Tensei.”

Madara không tỏ thái độ, nhưng ánh nhìn hơi thu hẹp lại – một dấu hiệu rõ ràng của sự cảnh giác.

“Ồ? Hóa ra… kế hoạch của ta giờ không còn là bí mật nữa sao?”

“Vậy, các ngươi đã biết… đến mức nào?”

Naruto ngước lên, đôi Sharingan xoay chậm:

“Ta biết rằng…Kế hoạch của ngươi—chỉ là một ảo tưởng. Một giấc mơ hòa bình… được xây dựng trên ảo thuật và chi phối ý chí. Ngươi muốn cả thế giới rơi vào Tsukuyomi Vĩnh Cửu.”

“Nhưng…Ngay cả khi ngươi thành công…Thì kẻ đứng sau tất cả – Zetsu Đen – sẽ đâm sau lưng ngươi.”

Mắt Madara khẽ động.

“…Ngươi vừa nói gì?”

Naruto bình thản nói:

“Zetsu Đen không phải vật hỗ trợ của ngươi. Nó là… ý chí của Kaguya Otsutsuki. Ngươi chỉ là… con cờ lớn nhất trong ván cờ mà nó giăng ra. Khi kế hoạch Nguyệt Nhãn thành công, chính khoảnh khắc ngươi thả lỏng—nó sẽ giết ngươi để hồi sinh mẹ nó – Kaguya.”

Madara im lặng.

Không khí quanh hắn… dần lạnh đi.

Cuối cùng, hắn nhẹ nhàng hỏi lại:

“Làm thế nào… các ngươi biết được chuyện đó?”

Naruto mỉm cười. Không trả lời trực tiếp.

“Ta không chỉ biết về quá khứ… Mà còn biết… tương lai nếu ngươi cứ đi theo con đường cũ.”

Madara cụp mắt. Im lặng thêm vài giây.

Rồi bật cười khẽ.

“Hừm…”
Madara khẽ nghiêng đầu, cười mỉa:

“Zetsu Đen… là hóa thân ý chí của ta. Nó tồn tại vì ta tạo ra nó. Ta giao nhiệm vụ cho nó. Nó hành động dưới mệnh lệnh của ta. Ngươi nghĩ… một kẻ như nó có thể qua mặt được ta sao?”

Naruto lặng im, rồi khẽ bước lên một bước.

“Ta biết ngươi không tin. Ta cũng biết… nếu chỉ nói suông, thì sẽ không thay đổi được gì.”

Naruto giơ ra tay phải, nắm chặt lại thành nắm đấm.

“Vậy thì để ta cho ngươi… thấy tận mắt.”

Madara nhíu mày.

Khoảnh khắc đó — hắn nhận ra động tác. Truyền tin bằng chạm chakra.

Dù thời đại khác nhau, nhưng loại truyền thông tin này đã từng được hắn và Hashirama dùng thời trẻ.

Hắn hừ nhẹ.

“Được. Vậy thì cho ta xem… ‘sự thật’ của ngươi là gì.”

Hai nắm đấm — chạm vào nhau.

ẦM!!!

Không gian xung quanh như nén lại trong một khoảnh khắc.

Một luồng chakra thông tin cực mạnh phóng thẳng vào tâm trí Madara.

– Hồi ức tái hiện –

- Zetsu Đen bị phong ấn trong trận pháp.
- Naruto bước tới, hỏi: “Nơi chôn Madara ở đâu?”
- Zetsu Đen phản kháng, rồi kinh hãi khi Naruto nhắc đến “Kaguya”.
- Zetsu Đen hoảng loạn, thừa nhận: “Madara… chỉ là quân cờ.”

Mọi thứ — từng câu từng chữ — truyền thẳng vào thần thức Uchiha Madara.

Madara giật người nhẹ một cái. Mắt mở to ra vài phân. Cơ mặt khẽ co lại.

Tất cả — quá rõ ràng. Quá chân thật. Không thể làm giả.

Hắn lùi lại nửa bước, ngẩng đầu nhìn trời.

“…Là thật sao…Ta… bị lợi dụng…?”

Madara trầm mặc hồi lâu. Rồi cuối cùng, hắn nhắm mắt. Khẽ thở ra một tiếng.

“Hừ…Không ngờ…Cả một đời mưu đồ, lại biến thành con tốt trên bàn cờ của người khác.”

Mắt hắn mở ra — lần này, không còn ngạo khí vô biên. Mà là một tia… giận dữ – bị xúc phạm trầm trọng.

“Ta... bị một thứ như vậy..…dắt mũi suốt gần trăm năm…”

Madara lẩm bẩm, bàn tay siết chặt run lên từng đốt ngón. Cảm giác tất cả những tính toán, kế hoạch, vinh quang và lý tưởng mà hắn từng đeo đuổi — đã bị biến thành một cái dây xích.
Và hắn – đường đường là Uchiha Madara – chẳng qua chỉ là một con bò bị dắt đi quanh chuồng.

Gió thổi qua Thung Lũng Tận Cùng.

Tóc hắn rũ xuống, ánh mắt cụp lại, cả người như đắm chìm vào bóng tối của nhận thức mới.

“…Hừ…”

“Thế mà ta còn từng nghĩ mình đã nhìn thấu tất cả…Cái gì mà hòa bình… cái gì mà giấc mơ…Chỉ là một con rối được gắn dây vào gáy.”

Hashirama nhìn Madara đầy xót xa.

Naruto im lặng — để hắn tự gặm nhấm thất bại lớn nhất đời mình.

Rồi bất ngờ — Madara đưa tay lên ngực.

Cơ thể Uế Thổ của hắn bắt đầu phát sáng nhẹ.

Naruto nhận ra ngay động tác ấy.

“Khoan đã! Ngươi định—”

Madara lạnh lùng cắt ngang:

“Ta không cần thứ cuộc sống được ban phát…Một khi nhận ra mình đã chết trong ảo tưởng… thì sống lại chỉ càng thêm nhục. Uế Thổ này—ta tự mình kết thúc.”

Madara ngẩng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười… nhưng là nụ cười cay đắng.
Tiếng cười không hề mang niềm vui, mà nặng trĩu sự mỉa mai chính mình.

Ngay lúc đó, Naruto tiến lên một bước, giọng trầm và dứt khoát vang trong không gian Thung Lũng Tận Cùng:

“Nhẫn giới… cần ngươi bảo vệ nó. Mười lăm… hai mươi năm tới, sẽ có một đại thảm họa giáng lâm.”

“Tộc Otsutsuki. Bọn chúng… mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì mà ngươi từng tưởng tượng.”

Madara nhíu mày, đôi mắt nhíu lại, sắc bén như mũi kiếm. Hắn xoáy ánh nhìn vào Naruto, nghi ngờ hỏi:

“Ngươi… chắc chứ?”

Không để Naruto kịp đáp, Hashirama bước tới nửa bước, gương mặt nghiêm trọng khác hẳn sự cởi mở thường ngày:

“Madara, tin tình báo này là thật. Chính ta đã xem ký ức trận chiến của Naruto với một trong số chúng.”

“Nếu chỉ dựa vào sức mạnh của chúng ta… vẫn chưa chắc thắng.”

Lời nói của Hashirama khiến bầu không khí chùng xuống. Madara im lặng vài giây — trầm mặc, nhưng trong mắt bắt đầu lóe lên một tia sáng khác lạ.

Rồi bất ngờ — hắn ngẩng đầu cười lớn.

Tiếng cười vang vọng khắp vách đá, dội vào tượng đá của chính hắn và Hashirama như một lời thách thức với cả trời đất.

“Hahaha… Hóa ra vẫn còn tồn tại kẻ thù…mà ngay cả Hashirama cũng thừa nhận… không thể đối đầu?”

Ánh mắt hắn bùng cháy, thứ khí thế ngạo nghễ áp đảo trào dâng khắp người.

“Vậy thì—”

“Ta, Uchiha Madara…”

“Nhẫn giới đệ nhất mãnh nhân…”

“…có gì phải sợ hãi?”

Madara khoanh tay, ánh mắt quét ngang Naruto:

“Nếu các ngươi đã triệu hồi ta…Hẳn là có một kế hoạch?”

Naruto gật đầu, giọng trầm ổn:

“Có. Và bước đầu tiên—là nhất thống Nhẫn giới.”

Nghe đến đây, gương mặt Madara lập tức sầm xuống. Ánh mắt hắn tối lại như mây đen trước cơn bão.

Không đáp lời Naruto, hắn quay phắt sang Hashirama:

“Ngươi cũng đồng ý với trò này sao, Hashirama?”

Hashirama nhún vai, tươi cười nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm:

“Naruto nói có lý. Thống nhất các làng là điều nên làm.”

Rắc!

Âm thanh như sợi dây cuối cùng trong đầu Madara đứt phựt. Hắn trợn mắt, sát khí bùng lên:

“Đây chẳng phải kế hoạch năm đó ta đã đề xuất khi lập Konoha sao? Và là ngươi – chính ngươi – đã gạt phắt nó đi, nói ta cuồng vọng, nói ta muốn độc tài!!”

Hashirama giật mình, hai tay đưa ra như muốn xoa dịu:

“Khoan… khoan đã! Lúc đó tình hình khác bây giờ mà…Ta… ta chỉ nghĩ…”

Nhưng Madara không để yên:

“Ngươi nghĩ gì!? Nghĩ ta sai? Nghĩ ta quá đáng? Vậy bây giờ là cái gì? Ngươi thay đổi ý kiến chỉ vì thằng nhóc này nói à!?”

Cảnh tượng trước mắt biến thành… một màn đấu khẩu. Một người gào, một người lắp bắp phân bua.

Hashirama vừa giải thích vừa tránh ánh mắt tóe lửa của Madara. Madara thì càng nói càng lớn tiếng, khí thế như muốn nuốt sống cả “kẻ thù truyền kiếp” trước mặt.

Đứng cạnh, Naruto khoanh tay, mặt lạnh tanh. Cậu khẽ nghiêng đầu về phía Tobirama:

“Cụ Đệ Nhị… hai người họ lúc nào cũng như thế này sao?”

Tobirama thở dài, khóe miệng co giật:

“Ngươi nghĩ vì sao ta già đi nhanh thế?”

Naruto im lặng.
Cậu chợt thấy… thống nhất Nhẫn giới e rằng chưa bắt đầu đã muốn vỡ trận vì hai ông bạn già này.

Orochimaru - người từ nãy tới giờ vẫn giữ im lặng - liền khẽ nói với Naruto:

“Ta còn công việc nghiên cứu, không ở lại lâu, đi trước đây.”

Naruto gật đầu, Orochimaru phi thân biến mất…

Cuộc khẩu chiến giữa Madara và Hashirama vẫn chưa hạ nhiệt. Giọng Madara càng lúc càng cao, Hashirama thì càng lúc càng lúng túng phân bua.

Naruto khẽ hắng giọng một tiếng, khiến cả hai ông bạn già cùng im bặt, ánh mắt quay về phía cậu.

Giọng Naruto bình tĩnh, nhưng mang lực đè nén khiến người nghe khó mà chen lời:

“Ý tưởng thống nhất Nhẫn giới năm xưa của ngài, Madara… là một ý tưởng tốt. Nhưng nó không thể tồn tại lâu.”

Madara hơi nheo mắt, nhưng chưa phản bác, để Naruto nói tiếp.

“Đơn giản vì sau khi thống nhất, ngài sẽ tìm cách thống trị Nhẫn giới bằng vũ lực tuyệt đối. Trong khi thứ nó cần để duy trì lâu dài… là ổn định, công bằng, và tình yêu thương. Và đúng, vẫn cần vũ lực khống chế để giữ kỷ luật – nhưng đó phải là vũ lực vì tất cả, chứ không phải vì một cá nhân.”

Madara im lặng, ánh mắt không còn rực lửa như lúc cãi nhau, thay vào đó là một tia suy tư thoáng hiện.

Lúc này, Tobirama mới khoanh tay, nghiêng đầu lên tiếng:

“Ta nói thật… ta căm ghét tộc Uchiha. Nhưng lần này, ta lại thấy cần phê bình ý tưởng hòa bình của gia huynh. Nó… quá viễn tưởng, hơi hoang đường. Tin tưởng tuyệt đối vào lòng tốt con người – sẽ chết sớm.”

Ông liếc sang Madara:

“Nhưng… ta cũng không hoàn toàn đồng ý với ngươi. Thống trị bằng vũ lực tuyệt đối sẽ dẫn tới phản kháng, và khi đó, Nhẫn giới sẽ lại chìm vào chiến loạn.”

Naruto nhận ra cuộc tranh luận đang đi xa khỏi trọng tâm. Cậu thở nhẹ, rồi hỏi thẳng:

“Vậy… ngài có muốn tham gia vào kế hoạch này không, Madara?”

Madara không trả lời ngay. Hắn bước chậm tới một tảng đá lớn bên mép vực, ngồi xuống, chống khuỷu tay lên đầu gối, đôi mắt sắc lạnh nhưng có gì đó khác thường.

“Trước khi bàn xa hơn…Ta muốn biết—tộc Uchiha hiện giờ… ra sao?”

Không gian… bỗng im phăng phắc. Gió ở Thung Lũng Tận Cùng cũng như ngừng thổi.

Madara hơi nhíu mày. Trực giác mách hắn… có chuyện không ổn.

Naruto nhìn thẳng vào hắn, giọng chậm rãi:

“Tộc Uchiha… không còn nữa. Hơn mười năm trước… họ đã bị thảm sát. Giờ đây… chỉ còn năm người sống sót – chưa tính ngài.”

Con ngươi của Madara hơi co lại. Ánh nhìn trở nên lạnh buốt.

“Kẻ nào…?”

Naruto không né tránh:

“Chính là quân cờ của ngài… Uchiha Obito.”

Khoảnh khắc đó, gương mặt Madara tối sầm. Hắn cúi đầu, trầm mặc một giây, rồi bật cười… nhưng tiếng cười nhanh chóng biến thành tiếng gằn u ám:

“Thằng… ngu…”

“Năm đó… khi ta nói ‘thanh tẩy’ tộc Uchiha, ý ta là loại bỏ những kẻ cứng đầu.”

“Không ngờ nó lại hiểu thành tàn sát toàn bộ, đến cả trẻ con cũng không tha.”

Hắn siết chặt nắm đấm, âm thanh xương kêu răng rắc.

“Nếu ta trở lại… mà không còn tộc Uchiha…Vậy thì… còn ý nghĩa gì nữa?”

Naruto im lặng, còn Hashirama chỉ khẽ nghiêng đầu sang nhìn “bạn gay” của mình, nhưng không nói gì. Ở góc xa hơn, Tobirama vẫn khoanh tay, khóe môi cong nhẹ – không rõ là khinh bỉ Obito, hay hoan hỉ vì tộc Uchiha hầu như không còn.

Naruto bước lên một bước, giọng bình thản nhưng chắc nịch:

“Ngài không cần phải tuyệt vọng, Madara. Ta… có cách để hồi sinh những tộc nhân Uchiha đó.”

“Đương nhiên… là sau này.”

Madara nheo mắt, tia sáng nguy hiểm lóe lên:

“Ta biết thứ ‘hồi sinh’ mà ngươi nói…Chính là Rinne Tensei no Jutsu – Luân Hồi Thiên Sinh Chi Thuật.”

“Nhưng nó có rào cản lớn. Một shinobi bình thường… không thể hy sinh bản thân để hồi sinh nhiều người cùng lúc.”

“Nếu ngươi định bắt người vô tội làm thế mạng… thì ngay cả ta… cũng không chấp nhận.”

Naruto khẽ nhếch môi cười:

“Nếu kẻ đó… không phải shinobi, cũng không phải thường dân… thì sao?”

Một thoáng im lặng. Madara chợt hiểu. Đôi mắt Sharingan khẽ sáng lên.

Hắn gật đầu, không hỏi thêm.

“Kế hoạch của ngươi… có vẻ không tệ. Nhưng nếu muốn ta - Uchiha Madara - tham gia… thì phải thuyết phục được ta trước.”

Hashirama lập tức vỗ ngực cái bốp:

“Vậy để ta đánh với—”

“Không.” – Madara lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt liếc Hashirama như nhìn một thằng trẻ con hăng máu –
“Người nghĩ ra kế hoạch này… chính là Naruto. Thì chính thằng bé… phải là kẻ “thuyết phục” được ta.”

Naruto im lặng vài giây, rồi gật đầu:

“Nghe cũng… có lý.”

“Vậy thì… để ta ‘thuyết phục’ ngài.”