Gió thổi mạnh dọc theo vách đá dựng đứng của Thung Lũng Tận Cùng. Dưới chân hai bức tượng khổng lồ — Hashirama và Madara — giờ là chính chủ đang đứng đối mặt nhau.
Khoảng cách hai người chưa đến 20 mét. Không khí… căng như dây đàn.
Madara xoay cổ một vòng, kêu rắc rắc, khóe môi nhếch lên:
“Xem ra, đây sẽ là một trận thú vị…”
Naruto bình thản hít sâu, thả lỏng vai, nhưng đôi mắt xanh lam ánh lên tia sắc lạnh:
“Ta sẽ thuyết phục ngài… theo cách của mình.”
— BÙM!!! —
Cả hai biến mất khỏi chỗ đứng gần như cùng lúc. Mặt đất nơi họ vừa đứng vỡ ra như có bom nổ.
Khoảnh khắc kế tiếp, Naruto và Madara đã ở giữa không trung, cú đấm của cả hai va vào nhau, tạo sóng xung kích lan ra cả hai bờ sông.
Hashirama huýt sáo tán thưởng:
“Ồ! Trận đấu có vẻ kịch tính.”
Tobirama chỉ khẽ hừ:
“Coi chừng vài giây nữa đứa nào đó rớt xuống sông.”
Naruto xoay người, đá xoáy ngang hông Madara. Madara lập tức chống đỡ bằng cẳng tay, rồi dùng khuỷu tay còn lại húc mạnh vào vai Naruto.
— BỐP! —
Lực va chạm khiến Naruto lùi lại ba bước trên mặt nước, để lại từng vòng sóng.
Madara không cho đối thủ kịp lấy hơi, lao tới với tốc độ điên cuồng. Cú đấm móc từ dưới lên của hắn nhắm thẳng cằm Naruto — nhưng Naruto kịp nghiêng đầu né, phản công bằng Chân Cước Liên Hoàn.
Mỗi cú đá của cậu đều đủ lực để gãy xương nếu trúng, nhưng Madara chặn sạch, thậm chí còn bật cười:
“Khá lắm! Nhưng chưa đủ để thuyết phục ta đâu, Hokage Đệ Lục!”
Trên bờ, phía xa xa, những người thân của Naruto vừa rồi không tham gia vào cuộc đối thoại, chỉ đứng ngoài nhìn.
Hinata siết chặt bàn tay, ánh mắt theo từng chuyển động của Naruto. Minato khẽ mỉm cười, nhưng cũng để ý quan sát kỹ nhịp chân và tốc độ ra đòn của con trai. Shisui và Itachi đồng loạt mở Sharingan, phân tích từng động tác để học hỏi.
Hashirama khoái chí:
“Nếu phá hủy mạnh, chắc ta phải trồng lại rừng ở đây mất.”
Mặt nước bỗng bắn tung tóe — Naruto trượt thấp, dùng tay chống xuống nước, xoay người tung cú đá quét.
Madara bật nhảy tránh, nhưng Naruto đã sớm dự đoán, lập tức bật lên theo, xoay vòng tung cú đá xoáy vòng trời vào giữa không trung.
— ẦM! —
Madara bị hất bay, va mạnh vào vách đá phía sau tượng Hashirama, đá vụn rơi lả tả.
Hắn chậm rãi bước ra khỏi đám bụi, giọng trầm thấp nhưng đầy phấn khích:
“Hóa ra… ngươi cũng có chút bài.”
“Được. Tiếp theo… ta sẽ nghiêm túc hơn một chút.”
Ánh mắt Madara lóe lên — khí thế thay đổi. Một trận đấu thể thuật… sắp leo thang.
Khoảnh khắc Madara phủi bụi trên vai áo, khí thế của hắn thay đổi hẳn. Hơi thở sâu, vai thả lỏng, mắt mở hé — từng động tác nhỏ nhưng báo hiệu một thứ gì đó… nghiêm túc.
Rồi —
— VỤT! —
Hắn biến mất khỏi tầm mắt, chỉ để lại vài tia nước văng lên.
Naruto lập tức phản ứng, nghiêng đầu sang trái — nhưng cú đấm của Madara vẫn kịp lướt sát gò má, để lại một luồng gió rát bỏng.
Chưa kịp ổn định, cậu đã bị chém một đường gió ngay bên hông, tiếp đến là một cú quét chân từ phía sau.
Naruto chống tay xuống nước, đạp mạnh bật lên — nhưng Madara đã ở ngay trên cao, bổ một đòn chém tay thẳng xuống.
— ẦM! —
Sóng nước văng lên như pháo hoa.
Cậu lùi lại, khóe môi nhếch nhẹ:
“Nhanh thật… giờ thì tôi hiểu vì sao Hashirama gọi ngài là quái vật.”
Ánh xanh lam trong mắt vụt tắt — thay vào đó, Sharingan ba câu ngọc xuất hiện trong đôi mắt Naruto, xoáy tròn dữ dội.
Madara thoáng khựng lại.
Ánh nhìn hắn sắc lẹm, giọng trầm xuống:
“Ngươi… không phải tộc Uchiha.”
“Mà Sharingan này… không phải cấy ghép.”
“Khi ta nói chuyện với ngươi trước đó — mắt ngươi vẫn là màu xanh.”
Ánh mắt hắn co lại, như đang cố xâu chuỗi một đáp án không muốn tin.
Naruto chỉ mỉm cười, giọng bình thản:
“Giải thích thì dài lắm. Sau này sẽ nói.”
“Còn bây giờ… tôi thừa nhận — ván đầu tiên, ngài thắng.”
Cậu siết chặt chuôi kiếm ở thắt lưng. Không khí xung quanh dao động nhẹ.
Madara cũng nhếch mép cười, Sharingan của hắn mở ra ngay lập tức, ba câu ngọc xoay đều như lưỡi cưa:
“Vậy ván thứ hai… đến lượt ta xem ngươi làm được gì.”
— BÙM!!! —
Naruto lao lên, tay phải vung kiếm với tốc độ ánh chớp. Kiếm quang bạc lóe lên, đâm thẳng vào chỗ Madara vừa đứng.
Hắn nghiêng người tránh trong gang tấc, bàn tay còn lại chém xuống, phát ra một luồng gió sắc bén xé rách mặt nước.
Naruto xoay cổ tay, kiếm gạt sang một bên, đồng thời tay trái kết ấn:
“Suiton: Suiryūdan no Jutsu (Thủy Độn: Thủy Long Đạn Chi Thuật)”
Một con rồng nước khổng lồ trồi lên từ mặt sông, cuộn thẳng về phía Madara.
Madara kết ấn nhanh không kém:
“Katon: Karyū Endan (Hỏa Độn: Hỏa Long Đạn)”
Rồng lửa đỏ rực lao ra, đâm sầm vào rồng nước, tạo thành một cột hơi nước khổng lồ.
Từ trong màn sương — KENG! — kiếm của Naruto bổ xuống, bị Madara dùng kunai chặn lại. Hai đôi mắt Sharingan nhìn thẳng nhau, tia lửa tóe lên.
Naruto nghiêng đầu, kết ấn khác:
“Fūton: Shinkū Renpa (Phong Độn: Chân Không Liên Phá)”
Năm lưỡi gió cong vút lao đi, cắt đôi mặt nước như dao mổ.
Madara xoay người tránh, phản đòn ngay lập tức:
“Doton: Doryūheki (Thổ Độn: Thổ Lưu Bích)”
Một bức tường đất trồi lên chắn trước mặt, chặn trọn các lưỡi gió.
Naruto khẽ nhíu mày, lập tức kết ấn:
“Raiton: Gianrai no Jutsu (Lôi Độn: Sấm Nổ)”
Tia chớp xanh lam quấn lấy thanh kiếm, ánh sáng chói lòa phản chiếu trong Sharingan. Cậu lao thẳng vào Madara, kiếm lấp loáng như rạch toạc không khí.
Madara lùi nửa bước, kết ấn:
“Suiton: Suijinheki (Thủy Độn: Thủy Trận Bích)”
Màn nước dựng lên chắn đòn, nhưng bị điện giật xuyên phá trong chớp mắt.
Cả hai lùi lại, nhưng không để khoảng trống tồn tại quá lâu. Naruto đạp mạnh xuống nước, kiếm lao như chớp — Madara nghiêng đầu, gạt kiếm sang, rồi kết ấn phản công:
“Katon: Gōka Mekkyaku (Hỏa Độn: Hào Hỏa Diệt Cứu)”
Từ miệng Madara, một biển lửa đỏ rực nuốt chửng cả mặt sông.
Naruto lập tức đáp trả:
“Suiton: Suishōha (Thủy Độn: Thủy Xung Ba)”
Sóng nước khổng lồ dâng cao, cuốn trọn biển lửa, tạo thành màn sương nóng bỏng bao phủ toàn khu vực.
Trên bờ, Hashirama vừa vỗ tay vừa cười hớn hở:
“Đúng rồi! Cứ thế này mới vui!”
Tobirama thì khoanh tay, nhếch môi:
“Ít ra thằng nhóc cũng chưa bị thổi bay ngay.”
Naruto bất ngờ lùi lại vài bước, nắm chặt chuôi kiếm, luồng điện xanh lam bùng lên bao trùm lưỡi đao.
“Raikiri!
Lưỡi kiếm sét xé không khí, bao trùm thanh keiems Yamato trong tay Naruto.
Nhịp chân cậu đột ngột tăng tốc — từng bước như dịch chuyển tức thời. Madara nhướng mày:
“Tốc độ… lại tăng nữa?”
Dù bất ngờ, hắn vẫn ung dung xoay người, nhẹ nhõm chặn đường kiếm sáng lòa của Naruto.
Hai bên tiếp tục trao đổi hàng loạt nhẫn thuật:
“Katon: Gōka Messhitsu (Hỏa Độn: Hào Hỏa Diệt Thế)”
Madara lại tạo ra một biển lửa nuốt chửng mặt nước.
“Suiton: Daibakufu no Jutsu (Thủy Độn: Đại Bộc Lưu Chi Thuật)”
Naruto đáp lễ bằng một làn sóng nước khổng lồ ập tới, dập tắt biển lửa.
Từng đòn đánh như phá tung cả không gian giữa hai pho tượng đá.
Bất ngờ, Naruto hạ thấp kiếm, Sharingan lóe sáng. Cậu thì thầm — gần như chỉ để bản thân nghe thấy:
“Judgement… Cut—End.”
Không gian xung quanh vỡ thành vô số đường rạch ánh sáng tím. Trong chớp mắt, Naruto đã biến mất khỏi tầm mắt Madara.
— XẸT XẸT XẸT! —
Hàng trăm nhát chém không gian đồng loạt bùng nổ. Mỗi đường kiếm xé nát từng lớp không khí, nghiền vụn mọi thứ trong phạm vi bao trùm. Madara chưa kịp phản ứng, thân thể hắn nát bấy thành từng mảnh — vụn thịt và tro bụi hòa tan vào làn sương mù mờ ảo.
Nhưng…
Từng mảnh tro bụi bắt đầu tụ lại — gân, xương, thịt, máu lần lượt tái tạo.
Cảnh tượng y hệt một cuộn phim tua ngược — chỉ vài giây sau, Madara lại đứng đó, nguyên vẹn như chưa từng bị chém.
Hắn nhìn xuống bàn tay mới tái tạo, rồi ngẩng lên cười khẽ:
“Kiếm thuật đó… chưa từng thấy bao giờ. Nếu không phải ta đang ở dạng Uế Thổ… có lẽ đã chẳng thể trốn thoát.”
Hắn gật đầu, tán thưởng nói:
“Bản tọa thừa nhận ván này, ngươi thắng.”
Nhưng ngay sau lời thừa nhận ấy — đôi mắt hắn xoáy tròn thành hoa văn Vĩnh Hằng Mangekyō Sharingan. Susanoo xanh lam khổng lồ trồi lên từ sau lưng Madara, vũ trang toàn diện, đôi mắt đỏ dữ tợn nhìn xuống Naruto.
Naruto nhếch môi — Rinnegan lóe sáng, Sharingan tam câu ngọc biến ảo thành hoa văn Vĩnh Hằng Mangekyō màu đỏ. Sau lưng cậu, Susanoo vàng kim bùng nổ khí thế, đôi tay nắm chặt thanh kiếm khổng lồ, giáp trụ sáng rực dưới ánh chiều.
Không gian chấn động, nước sông dạt ra tạo thành khoảng trống giữa hai chiến thần.
Madara nheo mắt nhìn thật kỹ đôi mắt đỏ rực của Naruto. Hoa văn Vĩnh Hằng Mangekyō Sharingan xoáy tròn, ánh lên thứ sát khí vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
“Ngươi… cũng có Mangekyō Sharingan?” – Madara trầm giọng, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
“Không… đây là Vĩnh Hằng Mangekyō. Ngươi… đã giết người thân yêu của mình để thức tỉnh Mangekyou Sharingan sao?”
Naruto lắc đầu, giọng chắc nịch:
“Không. Ta đã thức tỉnh nó… mà không phải giết ai cả.”
Madara hơi nghiêng đầu, như muốn nghe kỹ hơn:
“Thế còn Vĩnh Hằng Mangekyō? Ai đã cho ngươi?”
Naruto nhếch môi, không đáp thẳng:
“Đánh xong rồi nói tiếp.”
Khoé miệng Madara bỗng cong lên — từ nụ cười mỉm thành tiếng cười lớn, rồi thành tràng cười điên cuồng vang vọng khắp Thung Lũng Tận Cùng.
“Hahahahaha!!!”
“Không ngờ… hơn một trăm năm qua… lại xuất hiện thêm một kẻ… ngoài Hashirama… có thể buộc ta bung sức thế này!”
Hắn nắm chặt thanh Susanoo no Ken, đôi mắt bùng cháy hưng phấn.
“Thật khiến ta… muốn ‘múa’ lên một trận!”
“Chúng ta cùng khiêu vũ nào, Naruto!!!”
Cả hai Susanoo — một xanh lam, một vàng kim — đồng loạt nâng kiếm khổng lồ. Mặt sông phía dưới gào thét, nước cuộn thành những cột xoáy khổng lồ dưới sức ép chakra.
Không gian như đóng băng…
— ẦM!!! —
Hai thanh kiếm va chạm. Ánh sáng chói lòa xé rách bầu trời.
Sóng xung kích tỏa ra như bão, cuốn phăng cây cối, xé nát mặt đất.
Madara xoay cổ tay, Susanoo xanh lam dùng thế chém chéo, ép kiếm của Naruto lệch hướng, rồi lập tức xoay vòng chém ngang.
Naruto hạ thấp trọng tâm, Susanoo vàng kim khóa chặt chuôi kiếm, lấy lực phản đòn, vung ngược lên cao. Hai khối chakra khổng lồ va nhau như núi chạm núi, phát nổ thành một luồng sáng trắng rực.
Madara cười lớn giữa tiếng nổ:
“Kiếm pháp của ngươi… khác hẳn Uchiha! Không tệ!”
Madara lập tức đổi chiêu. Susanoo xanh lam thu kiếm, hai tay kết ấn — Yasaka no Magatama (Bát Xích Ngọc).
Hàng chục viên ngọc chakra to như tảng đá bắn thẳng về phía Naruto.
Naruto không né. Susanoo vàng kim xoay ngang thanh kiếm, tụ chakra quanh lưỡi, một nhát chém ngang phóng ra sóng kiếm sáng rực, xé tan loạt Magatama trước khi chúng kịp chạm.
Không khí nóng rực, đất đá bắn tung trời. Hai Susanoo lao vào, kiếm liên tiếp giao nhau hàng chục lần chỉ trong vài giây. Mỗi cú va chạm đều khiến mặt sông bốc lên thành những cột nước cao như tháp.
Hashirama và Tobirama đứng xa quan sát, gió quất mạnh tới mức áo choàng của họ bay phần phật.
Hashirama: “Hắn… điều khiển Susanoo khéo như đang dùng chính cơ thể thật…”
Tobirama nhíu mày: “Không… còn nhanh hơn nữa.”
Madara điều khiển Susanoo với những cánh tay khổng lồ nâng thanh kiếm gấp đôi kích thước, chém thẳng xuống như muốn bổ đôi cả thung lũng.
Naruto cũng không chậm — Susanoo vàng kim lập tức hoàn chỉnh hóa, giơ kiếm nghênh chiến.
ẦM!!!
Cú va chạm như sấm sét giáng xuống mặt đất. Mặt sông bị chẻ làm đôi, đáy sông lộ ra trong chốc lát trước khi nước tràn ngập trở lại.
Madara nghiến răng, tăng lực. Naruto cũng đẩy kiếm tiến lên từng chút một.