Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 248: Thuyết phục Madara (tiếp theo)



Giữa lúc hai thanh kiếm Susanoo khóa chặt, ánh mắt cả hai chiến thần đều lóe lên sát khí…

“Naruto!”

Giọng trầm khàn quen thuộc vang lên trong tâm trí cậu.

“Kurama?” – Naruto hơi sững lại.

“Triệu hồi ta ra ngoài.”

Naruto nhíu mày:

“Ngươi cũng muốn góp vui sao?”

Một tràng cười trầm đục vang lên trong tâm trí:
“Không chỉ góp vui. Ta có một vài món nợ… muốn thanh toán với Uchiha Madara.”

Khóe môi Naruto nhếch nhẹ. Ngoài hiện thực, cậu buông kiếm, lùi lại vài bước, nói lớn với Madara:

“Có một người bạn muốn gặp ngươi.”

Madara hơi nheo mắt, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên:

“Ồ?”

Naruto chắp tay kết ấn:

“Kuchiyose no Jutsu!” (Cấm thuật – Triệu Hồi Chi Thuật)

Một cột khói khổng lồ bùng lên giữa Thung Lũng Tận Cùng. Từ trong màn khói, Kurama – Cửu Vĩ Hồ – hiện ra, thân hình đỏ rực cao như núi, chín chiếc đuôi vung mạnh quét tung sóng nước.

Đôi mắt dọc đỏ rực quét về phía trước, rồi gầm vang:

“Madara… đã lâu không gặp.”

Tiếng gầm của Kurama vang vọng cả thung lũng, chấn động đến tận núi đá phía xa.

Madara lập tức bật cười lớn, âm thanh dày đặc chiến ý:

“Hahaha! Thú vị đấy! Ta không ngờ lại được gặp ngươi trong tình cảnh này.”

Bên ngoài vòng chiến, Hashirama và Tobirama đồng loạt biến sắc. Minato bước lên, giải thích:

“Naruto… đã làm hòa với Cửu Vĩ. Giờ nó là Jinchūriki hoàn mỹ.”

Hashirama nghe vậy thì phá lên cười sảng khoái, hô lớn vài tiếng “Tốt! Rất tốt!”

Tobirama tuy không đổi sắc mặt, nhưng vẫn gật đầu nhẹ, tỏ ý tán thưởng.

Madara nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh:

“Cửu Vĩ… và cả ngươi, Naruto… Được thôi. Nhưng trước khi tiếp tục, ta cũng có một món quà.”

Hắn chắp hai tay kết ấn, chakra bùng nổ dữ dội.

“Mokuton! Mokujin no Jutsu!” (Mộc Độn – Mộc Nhân Thuật)

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ sâu trong lòng đất, một Mộc Nhân khổng lồ cao sánh ngang Kurama trồi lên, đôi tay to như vách núi, ánh mắt trống rỗng nhưng tỏa ra uy áp khủng khiếp.

Không khí giữa Thung Lũng Tận Cùng ngay lập tức bị đè nén đến mức nghẹt thở…

Khói bụi từ Mộc Nhân khổng lồ vẫn chưa kịp tan hết, thì phản ứng từ những người đứng ngoài vòng chiến đã bùng nổ.

Ngoại trừ Naruto, những người còn lại đồng loạt kinh hãi.

Hashirama và Tobirama gần như cùng lúc biến sắc — ánh mắt tập trung vào cánh tay khổng lồ của Mộc Nhân.

Hashirama há hốc mồm:

“Chiêu này… chính là chiêu ta đã dùng năm đó.”

Tobirama cau mày, giọng trầm xuống:

“Mộc Độn của hắn… không thua gì huynh.”

Madara bật cười lớn, giọng vang vọng cả thung lũng:

“Đúng vậy! Để ta kể cho các ngươi nghe bí mật này…”

Hắn lùi một bước, tay nắm lấy dây giáp ngực, rồi xé toạc bộ chiến giáp màu đỏ sẫm.

Trước ánh mắt sững sờ của tất cả mọi người — ở ngực trái của Madara, một khuôn mặt khác hiện rõ, đường nét như được khắc từ thịt sống, đôi mắt nhắm nghiền… nhưng ai cũng nhận ra đó là khuôn mặt của Senju Hashirama.

Hashirama giật mình:
“…!!”

Madara tiếp tục, giọng đầy đắc ý:

“Năm xưa, khi tử chiến với ngươi ở nơi này, Hashirama… Ta đã lấy được một mảnh thịt từ cơ thể ngươi. Từ đó, ta hấp thụ chakra Mộc Độn của ngươi… thức tỉnh Sâm La Vạn Tượng, khai mở Rinnegan.”

Hắn nhếch môi, giọng càng thêm kiêu ngạo:
“Không những thế… ta còn lĩnh hội được Mộc Độn Thuật. Thứ sức mạnh vốn chỉ thuộc về ngươi.”

Naruto đứng đối diện, đôi mắt sáng rực, nắm chặt chuôi kiếm Susanoo:
“Vậy thì…” – khóe môi cậu cong lên đầy hưng phấn – “…trận đấu này càng thú vị hơn rồi.”

Tiếng gầm của Kurama vang lên như sấm, còn Mộc Nhân khổng lồ phía Madara bước tới, mỗi bước như dội chấn động vào lòng đất.

ẦM!!!

Cả Thung Lũng Tận Cùng rung chuyển khi Susanoo vàng kim hợp thể cùng Kurama đụng thẳng vào Susanoo xanh lam bao bọc Mộc Nhân khổng lồ. Ánh sáng vàng và lam xoắn vào nhau thành những cột lửa khổng lồ bốc lên trời.

Tiếng va chạm của hai thanh kiếm khổng lồ như sấm nổ.

Mỗi bước của Kurama-Susanoo tạo nên những hố sâu chục mét. Mỗi cú vung tay của Mộc Nhân-Susanoo như quét sạch cả dãy núi nhỏ phía sau.

Nhưng… Mộc Độn là khắc tinh của Vĩ Thú. Sau vài hiệp liên tiếp, những dây rễ khổng lồ của Mộc Nhân quấn chặt lấy tứ chi Kurama, khiến cử động của nó bắt đầu chậm lại.

Kurama khẽ gầm gừ trong tâm trí Naruto:
“Naruto… ta đang bị áp lực. Ta có ý này…”

Naruto nheo mắt:
“Ý gì?”

Kurama:
“Ta sẽ phân thân. Bản thể câu giờ… phân thân thì tích tụ Tiên Thuật.”

Naruto lập tức hiểu, gật đầu:
“Làm đi. Ta sẽ lo giữ hắn bận rộn.”

Ngay giữa chiến trường, Kurama quát lớn, Naruto kết ấn giúp nó tách ra hai phân thân khổng lồ, lập tức nhảy lùi xa, ngồi xếp bằng trên hai mỏm đá, bắt đầu hấp thụ chakra tự nhiên.

Madara thoáng nhíu mày khi thấy cảnh này:
“Hừ… trò mèo gì đây?”

Nhưng hắn không bận tâm quá lâu, vì bản thể Kurama, với Naruto bên trong, đã xông tới.

Naruto, giọng trầm xuống:
“Giờ chơi chút lửa lớn nào…”

Hàng chục quả Fūton: Rasenshuriken khổng lồ được tạo ra quanh thân Kurama-Susanoo, tỏa ra thứ tiếng rít ghê rợn.

Vù—! Vù—! Vù—!

Chỉ trong vài giây, những quả Rasenshuriken khổng lồ phóng đi như mưa sao băng, đập vào Mộc Nhân-Susanoo với uy lực như hàng loạt vụ nổ hạt nhân.

ẦM!!! ẦM!!! ẦM!!!

Các cột sáng trắng xé toạc bầu trời, sóng xung kích quét sạch cả những mảng rừng ở chân núi.

Shisui và Itachi lập tức kích hoạt Susanoo của mình, bao bọc toàn bộ nhóm quan sát.
Bên trong, Hinata che mắt, hơi thở đứt quãng vì áp lực.

Shisui nghiến răng:
“Uy lực… khủng khiếp quá!”

Trong khi đó, Hashirama, Tobirama và Minato thì vẫn đứng khoanh tay, bình thản như không.

Dù sao, họ cũng không thể chết trong trạng thái Uế Thổ.

Giữa biển lửa và vụ nổ, Madara vẫn… cười. Mộc Nhân của hắn bị cày nát từng mảng, giáp Susanoo thủng lỗ chỗ, nhưng cặp mắt đỏ rực kia lại càng sáng hơn:

“Tốt! Rất tốt, Naruto!”

Kurama gầm lên, kéo giãn khoảng cách để chờ.

Và rồi—

Hai phân thân Kurama đồng loạt mở mắt. Một luồng charka tự nhiên khổng lồ cuồn cuộn trào ra, cả hai biến mất trong làn khói và hòa nhập vào bản thể.

Ánh sáng vàng trên giáp Susanoo bùng nổ rực rỡ, bao phủ toàn thân Kurama.

Naruto và Kurama cùng lúc lên tiếng:
“Sennin Mōdo – Kyūbi no Susanoo!”
(Tiên Nhân Mode – Susanoo Cửu Vĩ)

Áp lực bùng ra như một cơn bão, quét bay hàng trăm mét đất đá quanh chiến trường.

Cảm nhận khí thế Kurama Tiên Thuật bùng nổ, Madara liền nhếch mép, không khách khí nữa. Rinnegan trong mắt hắn mở bừng, những vòng đồng tâm xoay tròn dữ dội.

Naruto thấy vậy cũng khai mở Rinnegan của mình. Ánh tím của cả hai chiếu rọi vào nhau giữa chiến trường.

Madara khẽ liếc, giọng trầm xuống:
“Ngươi… cũng có Lục Đạo Nhãn. Càng thú vị.”

Nhưng hắn không hỏi thêm. Thay vào đó, Susanoo xanh lam khổng lồ của hắn tách đôi, hai nửa đứng quay lưng vào nhau, mỗi nửa kết một thủ ấn khác biệt.

Naruto nheo mắt:
“Chuyện quái gì…?”

Đột nhiên—

ẦM!!!

Bầu trời như vỡ tan. Một bóng đen khổng lồ che kín cả ánh sáng.

Hashirama hốt hoảng:

“Madara! Ngươi điên rồi sao!?”

Naruto ngẩng lên… và nuốt khan. Một thiên thạch khổng lồ đang lao xuống từ tầng khí quyển, để lại vệt lửa rực cháy cả bầu trời.

Madara cười vang, tiếng cười dội lại khắp Thung Lũng Tận Cùng:
“Hãy nếm thử chiêu này của ta… Ninpō: Tengai Shinsei!”
(Nhẫn pháp: Thiên Ngoại Chấn Tinh)

Sóng xung kích từ thiên thạch còn chưa chạm đất đã khiến nước sông dưới chân hai bức tượng trào ngược.

Naruto nghiến răng. Nếu cú này rơi trúng—Không chỉ cậu, mà Konoha phía bên kia núi cũng thành tro. Có khi cả Hỏa Quốc, thậm chí Nhẫn giới cũng bị xóa sổ.

Kurama gầm lên trong tâm trí:
“Thằng nhóc! Chỉ có một cách!”

Naruto gật mạnh.
“Được! Chơi tất tay!”

Toàn thân Kurama-Susanoo vàng kim bắt đầu xoáy tròn một vòng xoáy khổng lồ của chakra tự nhiên, hình thành một quả cầu đen – xanh – vàng khổng lồ, gào thét như một cơn bão.

Naruto hét lớn, giọng vang dội cả thung lũng:
“Senpō: Bijūdama Rasenshuriken!!!”
(Tiên Thuật: Bom Vĩ Thú La Toàn Thủ Lý Kiếm)

Quả cầu Rasenshuriken khổng lồ được nâng bằng hai tay Susanoo-Kurama, rồi ném thẳng vào khối thiên thạch đang rơi.

Ánh sáng va chạm bùng nổ, cắt đôi bầu trời thành hai mảng sáng – tối.

Bầu trời rực sáng khi Senpō: Bijūdama Rasenshuriken (Tiên Thuật: Bom Vĩ Thú La Toàn Thủ Lý Kiếm) va chạm trực diện vào Ninpō: Tengai Shinsei (Nhẫn Pháp: Thiên Ngoại Chấn Tinh).

Khoảnh khắc tiếp xúc—

ẦM!!!

Âm thanh như ngày tận thế nổ tung trên không. Một cột sáng khổng lồ xé toạc bầu trời, nuốt chửng cả hai tuyệt kỹ. Sóng xung kích dội xuống mặt đất, khiến Thung Lũng Tận Cùng rung lắc dữ dội, từng mảng đá khổng lồ từ vách núi sụp xuống sông.

Dưới chân tượng đá, nước sông trào ngược thành từng bức tường nước cao hàng chục mét. Hashirama chống tay chắn sóng, Tobirama nghiêng đầu tránh nhưng mắt vẫn không rời trận chiến. Minato dùng Hiraishin đưa Hinata ra xa. Shisui và Itachi lập tức dựng Susanoo của mình bảo vệ bản thân không bị cuốn đi.

Ánh sáng tan dần, thiên thạch đã vỡ vụn, tro bụi rải xuống như cơn mưa tàn tro.

Naruto vừa thở dốc vừa liếc sang—Nhưng Madara… vẫn đứng nguyên, kết ấn không hề đổi.

Cảm giác bất an trào lên, Naruto khẽ nghiến răng:
“Chết tiệt… Không đơn giản thế này đâu.”

Đúng lúc ấy, bầu trời lại nứt ra lần nữa. Một khối thiên thạch thứ hai khổng lồ hơn cả khối trước đang lao xuống, để lại vệt cháy đỏ rực, như một mặt trăng máu sụp đổ.

Madara mỉm cười lạnh:
“Đỡ được một, còn một thì sao?”

Naruto lập tức hét trong tâm trí:
“Kurama! Tất cả sức còn lại!”

Kurama gầm lên hưởng ứng. Chakra vàng kim bùng nổ quanh Susanoo, rồi chuyển sang sắc xanh lam điện quang khi Lôi Độn tràn vào.

Naruto kết ấn, giọng vang vọng:
“Raiton: Rasenraiho!!!”
(Lôi Độn: Loa Toàn Lôi Pháo)

Susanoo-Kurama được bao phủ bởi lớp giáp sấm chớp, tia điện sáng bạc quấn quanh như rồng. Hai cánh tay khổng lồ giơ thẳng lên trời, chakra xoáy tụ lại thành một Rasenshuriken khổng lồ. Từng tia sét bạc lao dọc theo vòng xoáy, biến nó thành một quả cầu hủy diệt rực sáng.

Naruto gầm lên, toàn bộ chakra dồn vào cú phóng:

VÙ—ẦM!!!

Quả Rasenraiho lao thẳng lên như một quả tên lửa đạn đạo, kéo theo đuôi sáng bạc, đâm trực diện vào thiên thạch thứ hai.

Khoảnh khắc Rasenraiho chạm vào thiên thạch—

Một luồng sáng bạc bùng nổ, chói lòa đến mức bầu trời như bị xé toạc. Tiếng nổ vang vọng như sấm sét của ngàn cơn bão cộng hưởng, chấn động lan truyền theo từng lớp sóng xung kích khổng lồ.

Không khí bị nén lại rồi bùng ra, tạo thành cơn gió áp lực cuốn phăng cả rừng cây dưới thung lũng, bẻ gãy chúng như cọng rơm. Mặt sông dưới chân tượng đá Hashirama – Madara bị ép xuống thành một lòng chảo khổng lồ, rồi dâng trào thành vách nước cao hàng chục mét quét ngang hai bờ.

Cả dãy núi quanh Thung Lũng Tận Cùng rung chuyển như động đất cấp mười. Những tảng đá khổng lồ bật khỏi sườn núi, lăn ầm ầm xuống vực.

Xa tận Konoha, mặt đất cũng rung lên từng đợt, gạch ngói rơi lộp bộp khỏi mái nhà. Người dân hoảng loạn ngước lên, chỉ thấy phía chân trời là một cột sáng bạc khổng lồ trụ thẳng lên trời, rồi tỏa ra những làn sóng chấn động khiến mây đen bị thổi bay trong nháy mắt.

Người dân hoảng loạn ùa ra đường. Tsunade và Jiraiya lập tức xuất hiện, vừa trấn an, vừa ra lệnh cho Anbu cùng các đội cảnh vệ cấp tốc ổn định tình hình.

Còn ở Thung Lũng Tận Cùng—Bầu trời đã quang trở lại, nhưng khói bụi vẫn cuộn lên như núi lửa vừa phun.