Khi quả thiên thạch thứ hai nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn lửa và đá, bầu trời trên Thung Lũng Tận Cùng dần sáng trở lại. Những mảng mây đen bị xé rách, lộ ra ánh dương vàng rực, nhưng mặt đất thì vẫn rung nhẹ như dư âm của một cơn ác mộng.
Naruto lúc này ngồi bệt xuống nền đá, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập. Chakra trong người đã chạm mức đáy, khiến đôi Rinnegan tự động mờ đi, trở lại thành đôi mắt xanh lam quen thuộc.
Madara, đứng sừng sững giữa màn khói bụi, không tiếp tục tấn công. Hắn nhếch mép, giọng trầm trầm nhưng mang theo chút tán thưởng hiếm hoi:
“Ngươi… đã thuyết phục được ta.”
Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia hứng khởi:
“Khi ta chính thức trở lại, ta sẽ mong ngóng… một lần so tài tiếp theo.”
Naruto mệt mỏi nhưng vẫn mỉm cười, giọng khàn khàn:
“Hoan nghênh ngươi… về với chúng ta, Madara.”
Những người quan sát từ xa đều đồng loạt thở phào. Không ai nghĩ một trận đối đầu với Madara lại có thể kết thúc “êm” đến vậy.
Hashirama bật cười ha hả, bước tới vỗ vai đối thủ truyền kiếp:
“Ta mong ngày được sóng vai chiến đấu với ngươi lâu rồi.”
Madara liếc mắt, hừ lạnh:
“Ta vẫn chưa tha thứ cho ngươi.”
Hashirama đứng đơ tại chỗ, nụ cười cứng lại như tượng đá.
Hinata vội vàng chạy tới, gương mặt đầy lo lắng. Khi xác nhận Naruto chỉ là hao hụt chakra chứ không bị thương nặng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cúi xuống, dịu dàng đỡ cậu đứng dậy, để Naruto tựa vào vai mình.
Madara khoanh tay, nhìn thẳng vào Naruto:
“Giờ thì… kế hoạch tiếp theo là gì?”
Naruto đáp ngay:
“Nhân số cho kế hoạch đã gần đủ. Bước kế tiếp… là giúp mọi người chính thức hồi sinh bằng Rinne Tensei no Jutsu.”
Hashirama và Tobirama đồng loạt nhíu mày. Tobirama hỏi thẳng:
“Định bắt Uchiha Obito làm vật tế à?”
Hashirama cũng chen vào:
“Nhưng Obito thể chất quá yếu, cùng lắm hồi sinh được một, hai người.”
Minato nghe tới đây lập tức cau mặt, giọng gấp gáp:
“Naruto, con… không định thật sự làm vậy chứ?”
Naruto lắc đầu:
“Không. Con đã có nhân tuyển thích hợp hơn. Không phải Obito.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, hơi nghi hoặc. Hinata bỗng lên tiếng, ánh mắt lóe lên:
“Có phải là…”
Naruto mỉm cười, gật đầu:
“Chính xác.”
Madara, Hashirama, Tobirama, Minato đồng loạt quay sang nhìn Hinata, chờ câu trả lời.
Hinata nói chậm rãi:
“…Một kẻ mà anh ấy đang giữ trong tay. Otsutsuki Urashiki.”
Mọi người lập tức kinh ngạc. Tobirama nheo mắt:
“Otsutsuki… là một trong đám mà Naruto nói sẽ đến trong tương lai?”
Naruto gật:
“Đúng thế. Lai lịch của tên này rất phức tạp. Nhưng một điều có thể chắc chắn là thể chất và lượng chakra của hắn vượt xa bất kỳ shinobi nào. Chỉ cần một lần Rinne Tensei… là đủ hồi sinh toàn bộ mọi người.”
Madara cười nhạt:
“Hóa ra ngươi đã tính toán từ trước… Thú vị đấy.”
Hashirama gật đầu:
“Nếu vậy, ta không phản đối. Nhưng trước khi làm, phải đảm bảo hắn không thể giở trò.”
Naruto mỉm cười:
“Chuyện đó… cứ để cháu lo.”
—-------------------------
Sau bảy ngày, Naruto nhanh chóng sắp xếp nhân lực cho kế hoạch Rinne Tensei.
Những người sẽ được hồi sinh gồm: Uchiha Madara, Uchiha Shisui, Uchiha Izumi, Senju Hashirama, Senju Tobirama, Nohara Rin, Namikaze Minato, Uzumaki Kushina… và Vergil.
Riêng Hokage Đệ Tam – Sarutobi Hiruzen, ông nhẹ nhàng nói:
"Ta đã hoàn thành mọi tâm nguyện. Asuma đã có gia đình, sắp lên chức cha. Còn ta… cũng không đủ sức để đóng góp cho trận chiến lớn sắp tới. Vậy nên… ta muốn tự giải Uế Thổ Chuyển Sinh, để an nghỉ vĩnh hằng."
Mọi người thoáng sững lại. Naruto bước tới:
"Ngài Đệ Tam… thật sự không muốn ở lại sao?"
Hiruzen mỉm cười, ánh mắt bình thản:
"Không đâu, Naruto. Thế là đủ rồi."
Hashirama và Tobirama cùng bước tới, vỗ vai Hiruzen:
"Khỉ con… vĩnh biệt. Hẹn gặp lại."
"Nhớ giữ sức ở bên kia." – Tobirama thêm vào.
Hiruzen gật đầu. Ông quay sang Orochimaru:
"Làm đi."
Orochimaru khẽ nhếch môi, kết ấn. Một luồng sáng trắng bao trùm Hiruzen.
Linh hồn Đệ Tam nhẹ nhàng thoát ra khỏi cơ thể Uế Thổ, nhìn quanh một lượt rồi mỉm cười:
"Cảm ơn mọi người. Chúc may mắn."
Nói rồi, ông hóa thành từng tia sáng, tan biến vào hư vô.
Không gian lặng xuống vài giây. Ngay cả Madara và Vergil cũng khẽ gật đầu, coi như một lời tiễn biệt.
Naruto bí mật triệu tập nhóm nhân sự để xử lý Urashiki: Inoichi, Shikaku, Jiraiya, Kakashi, Hinata, Ino, Shikamaru.
Ngoại trừ Hinata và Jiraiya vốn đã quen biết, những người còn lại khi vừa thấy Madara, Đệ Nhất, Đệ Nhị, Đệ Tứ cùng các nhân vật khác được Uế Thổ Chuyển Sinh thì lập tức chết lặng.
Shikamaru cau mày, lườm Naruto:
"Cho tớ hỏi… cậu giấu chúng tớ kỹ như vậy từ bao giờ? Cái này đâu phải âm mưu nhỏ."
Naruto mỉm cười, vỗ vai Shikamaru:
"Xin lỗi. Nhưng nếu nói sớm, kế hoạch chưa chắc đã thành."
Sau đó, Naruto quay sang Inoichi, Shikaku, Ino và Shikamaru:
"Khoảng 15–20 năm nữa… Nhẫn giới sẽ phải đối đầu với một kiếp nạn mang tên tộc Otsutsuki."
Vừa nghe cái tên đó, Inoichi, Shikaku và Ino lập tức biến sắc. Trong mắt họ thoáng hiện lại hình ảnh của trận chiến nhiều năm trước với Urashiki.
Shikamaru thấy thái độ đó thì nhăn mặt:
"Lại bí mật nữa phải không? Có phải mọi người đang giấu con gì đó?"
Shikaku thở dài:
"Đúng vậy. Năm xưa, chúng ta đã từng chiến đấu với một kẻ ngoài hành tinh… Otsutsuki Urashiki."
Shikamaru khoanh tay, phẩy nhẹ tay ra vẻ phiền phức:
"Rắc rối thật sự."
Naruto lúc này mới tiết lộ:
"Urashiki vẫn còn sống… và đang nằm trong tay tôi."
Inoichi nheo mắt, giọng nghiêm trọng:
"Vậy là… ngay từ năm xưa, cậu đã ấp ủ kế hoạch này?"
Naruto không phủ nhận, chỉ khẽ gật đầu:
"Đúng vậy."
Naruto lúc này quay sang cả nhóm, bao gồm cả những người được Uế Thổ Chuyển Sinh:
"Kế hoạch như sau: sensei của tôi – Vergil – sẽ thả Urashiki ra khỏi không gian phong ấn. Sau đó, tất cả chúng ta hợp lực khống chế hắn."
Cậu chỉ sang Shikaku và Shikamaru:
"Hai người sẽ dùng Kagemane no Jutsu (Ảnh Phược Thuật) để khóa toàn bộ tứ chi của hắn."
Tiếp đó, Naruto nhìn về phía Inoichi và Ino:
"Hai người hợp lực dùng Shintenshin no Jutsu (Tâm Chuyển Thân Chi Thuật) để chiếm lấy tâm trí Urashiki."
"Chỉ cần hắn bị khóa cả thân lẫn tâm… chúng ta sẽ ép hắn dùng Rinne Tensei no Jutsu để hồi sinh toàn bộ những người Uế Thổ ở đây."
Cậu liếc quanh một lượt:
"Những người còn lại sẽ chú ý quan sát vòng ngoài, phòng khi hắn tìm cách bỏ chạy."
Vergil khoanh tay, giọng lạnh băng:
"Có ta ở đây… hắn chạy không nổi."
Một thoáng im lặng. Madara khẽ nheo mắt, cảm nhận rõ áp lực phát ra từ người đàn ông tóc bạc này. Trong lòng hắn thoáng lóe lên một suy nghĩ:
"Khi mọi chuyện xong xuôi… nhất định phải thách đấu với người này."
Vergil bước lên, tay phải đặt nhẹ lên chuôi Yamato.
Vút! – Lưỡi kiếm lóe sáng, hắn vạch hai nhát chéo nhau, tạo thành một dấu chữ thập hoàn hảo.
Khoảng không trước mặt rung lên. Từng khe nứt không gian mở rộng, biến thành một cánh cổng tối om, viền quanh bằng ánh sáng xanh bạc. Từ bên trong, vang lên tiếng gào thét đầy tuyệt vọng:
"Aaaa…! Thả ta ra!!!"
Cánh cổng rung mạnh. Một bóng người - đầy máu me, trên trán có một hốc mắt bị móc ra - bị tống ra ngoài – Otsutsuki Urashiki. Sau nhiều năm bị ném vào không gian phong ấn, đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở hỗn loạn, thần trí vặn vẹo vì không gian – thời gian bất động suốt mấy năm.
Shikaku quát nhanh:
"Shikamaru!"
Cả hai cha con lập tức tung Kagemane no Jutsu, bóng đen như dây xích trườn lên, khóa chặt toàn bộ tứ chi của Urashiki.
Inoichi và Ino đồng loạt kết ấn:
"Shintenshin no Jutsu!"
Hai luồng chakra mảnh mai xuyên thẳng vào ý thức của Urashiki.
Ino nhăn mặt:
"Tâm trí hắn… hỗn loạn kinh khủng!"
Shikamaru nghiến răng:
"Giãy mạnh quá… khó giữ lâu được!"
Urashiki gầm thét, chakra trào ra, suýt phá tung khống chế.
Naruto nhìn lướt qua, nghiến răng:
"Phải cho hắn một chầu mới được…!"
Cậu tung tín hiệu tay. Jiraiya và Minato đồng loạt áp sát.
Ba tiếng quát vang lên gần như cùng lúc:
"Rasengan!"
Ba quả cầu chakra xanh lam đồng loạt xoay tròn, dồn thẳng vào ngực, sườn và bụng Urashiki.
ẦM!!!
Cả thân hắn bay ngược, dập xuống nền đá, máu từ khóe miệng trào ra. Hơi thở yếu hẳn, chakra loạn nhịp.
Shikaku gật mạnh:
"Giờ thì… giữ được rồi!"
Madara hơi nheo mắt, nhìn chằm chằm vào Urashiki đang bị ghì xuống:
"Hắn mà lúc đỉnh phong… chắc thú vị lắm."
Hashirama gật nhẹ:
"Ừ… đúng là một con quái vật."
Ngược lại, ánh mắt Madara lại lóe lên sự phấn khích – đối thủ càng mạnh, hắn càng muốn chiến.
Tobirama khoanh tay, bất ngờ lên tiếng:
"Không có Rinnegan thì làm sao hắn thi triển Rinne Tensei no Jutsu được?"
Naruto mỉm cười, đưa tay vào túi áo khoác:
"Chuyện đó… cháu đã chuẩn bị rồi."
Cậu lôi ra một bình thủy tinh trong suốt, bên trong lơ lửng hai con mắt Rinnegan màu tím.
Madara lập tức nhận ra, khóe miệng nhếch lên:
"Đây… chính là mắt của ta."
Hắn bật cười lớn, giọng đầy thích thú:
"Ngươi chuẩn bị chu đáo đấy, Naruto."
Naruto gật nhẹ. Cậu và Kakashi tiến lại, không nói một lời – xoẹt! – cùng lúc móc cả hai mắt của Urashiki ra.
"GAAAAAA!!!" – Tiếng gào vang vọng, đầy đau đớn và căm hận. Nhưng toàn thân và ý thức hắn đang bị khống chế, chỉ biết giãy vô vọng.
Naruto không để phí thời gian, đặt ngay hai con Rinnegan vào hốc mắt hắn. Hinata bước tới, hai tay phát sáng dịu nhẹ, truyền chakra trị thương để Rinnegan lập tức đồng bộ với cơ thể Urashiki.
Urashiki thở hổn hển, cố gắng gom chút lý trí còn sót lại:
"Ngươi… định làm gì…?"
Naruto nhếch mép:
"Vắt kiệt giá trị cuối cùng của ngươi."
Đôi mắt Sharingan xoay tròn. Chớp! – Một luồng hình ảnh dồn thẳng vào não Urashiki: cảnh Nagato ngày trước dùng Rinne Tensei no Jutsu hồi sinh hàng loạt người chết.
Nhận ra mình sắp phải làm gì, Urashiki hoảng loạn:
"Không…! Đừng! Ta không—"
Naruto cắt lời bằng giọng lạnh băng:
"Ngươi không có quyền từ chối."
Cậu tiếp tục dùng Sharingan, lần này truyền cách kết ấn Rinne Tensei thẳng vào ý thức của Inoichi và Ino.
Inoichi gật nhẹ:
"Hiểu rồi."
Ngay lập tức, hai người đồng loạt siết chặt luồng chakra điều khiển tâm trí. Urashiki giật bắn, đôi tay bắt đầu chậm rãi kết ấn, từng động tác chính xác như được lập trình.
Ngón tay Urashiki run lên, ấn kết cuối cùng.
Inoichi trầm giọng:
"Chuẩn bị…!"
Một luồng ánh sáng trắng bùng lên dữ dội từ cơ thể Urashiki, tỏa thành từng vòng tròn chakra khổng lồ. Không khí nén chặt, đất đá rung chuyển.
Shikamaru cau mày, giữ chặt Ảnh Phược Thuật:
"Khỉ thật… lượng chakra này khủng khiếp quá."
Tiếng Urashiki gằn nghẹn:
"Rinne… Tensei no Jutsu…!"
ẦM!!!
Một cột sáng đâm thẳng lên trời. Bầu trời rực lên, như có ai đó xé toạc bóng tối.
Ngay khoảnh khắc đó—
Thân thể Uế Thổ của Kushina bắt đầu tan rã, thay bằng làn da mềm mại, mái tóc đỏ óng ánh, đôi mắt long lanh. Nàng sững người, đưa tay chạm má mình:
"Đây… là cơ thể thật…"
Với Minato, áo khoác Hokage tung bay, mái tóc vàng óng ánh. Anh nhìn xuống đôi tay thịt máu của mình, khẽ mỉm cười:
"Lâu lắm rồi… ta mới cảm nhận được nhịp tim."
Hashirama thì khí tức bùng lên như rừng nguyên sinh, mái tóc dài tung bay. Ông bật cười sảng khoái:
"Hahaha! Sống lại rồi!"
Tobirama mở mắt ra. Ông nhìn quanh, gật đầu một cái:
"Không còn là Uế Thổ… tốt."
Izumi thì đôi mắt đẫm lệ, nốt ruồi bên khóe mắt càng nổi bật. Cô khẽ chạm vào tay Itachi:
"Huynh… ấm thật."
Rin nhìn xuống bàn tay run rẩy, cô bật khóc, ôm chầm lấy Kakashi:
"Lần này… đừng để em đi nữa."
Tuy nhiên, có hai người hơi khác biệt:
Shisui: Khi cơ thể thịt máu hiện ra, đôi mắt Uế Thổ của hấn nứt vỡ, rơi xuống thành từng mảnh bụi tro — để lộ hai hốc mắt trống rỗng. Madara cũng thế, đôi mắt Uế Thổ của hắn vỡ vụn, chỉ còn lại khoảng trống tối đen. Nhưng ngay lúc đó, khí tức của hắn biến đổi rõ rệt…
Ngay sau đó, Urashiki rũ xuống, đôi mắt Rinnegan mất ánh sáng, hơi thở tắt dần. Chakra cạn kiệt đến mức cơ thể hắn run bần bật, miệng trào máu, gục xuống như một xác rỗng.
Còn Vergil, khi được chính thức hồi sinh, ánh bạc từ Yamato lóe lên, giống như thanh kiếm đang vui mừng chào đón chủ nhân trở lại. Anh mở mắt, khẽ cười như thể chuyện này vốn dĩ phải xảy ra:
"Hoàn hảo."
Madara đứng yên một lúc, hít sâu như muốn nuốt trọn không khí quanh mình. Bàn tay hắn khẽ siết lại, từng khớp xương kêu rắc rắc.
Hắn từ từ giơ tay trái lên ngang mặt, đầu cúi xuống… rồi cắn mạnh vào mu bàn tay.
Phập!
Một hàng máu đỏ tươi rỉ ra, từng giọt chảy xuống dọc theo cánh tay, nhỏ tách tách xuống nền đá.
Không gian bỗng im lặng lạ thường. Ngay cả Hashirama và Tobirama cũng hơi nheo mắt cảnh giác.
Rin khẽ run:
"Máu… thật… rồi…"
Izumi khẽ nuốt nước bọt, bám chặt tay Itachi.
Madara cúi đầu, cảm nhận và ngửi lấy dòng máu đỏ tươi tanh nồng trên tay mình. Khóe môi hắn cong lên… rồi bật ra tiếng khúc khích như trẻ con vừa tìm thấy món đồ chơi quý.
Tiếng cười đó nhanh chóng biến thành tràng cười điên cuồng, vang vọng khắp Thung Lũng Tận Cùng:
"Đau… ha… Cảm giác này…Ha ha ha ha ha!!!"
Chakra hắn bùng lên như ngọn lửa tà ác:
"Bản tọa – Uchiha Madara – Bóng ma của tộc Uchiha – đã quay trở lại!"
Tiếng gào thét của hắn dội vào vách núi, hòa cùng tiếng gió rít, khiến ngay cả những người đã chứng kiến vô số trận chiến cũng cảm thấy gai sống lưng.
Naruto đứng thẳng dậy, ánh mắt đảo qua toàn bộ mọi người. Urashiki nằm bất động dưới đất – không còn chút hơi thở.
Xung quanh, từng người Uế Thổ Chuyển Sinh giờ đây… đã thực sự sống lại.
Một cảm giác ấm áp dâng trào trong lồng ngực Naruto. Hơi thở cậu khẽ run lên – nhưng khóe môi vẫn nở một nụ cười nhẹ.
Cậu cúi xuống, thò tay vào hốc mắt trống rỗng của Urashiki. Hai con mắt Rinnegan màu tím óng ánh được rút ra, chakra nhè nhẹ tỏa ra từ lòng bàn tay cậu.
Naruto quay người, bước đến trước mặt Madara.
"Đôi mắt này… trả lại cho chủ cũ."
Madara im lặng một thoáng, nhận lấy hai con mắt từ tay Naruto. Trong khoảnh khắc, miệng hắn nhếch lên một đường cong.
Hắn khẽ gật đầu… và nói một câu mà gần như cả đời hắn chưa từng nói với ai ngoài Hashirama:
"…Cảm ơn."
Hashirama hơi khựng lại, miệng mấp máy như muốn trêu nhưng lại thôi. Tobirama thì nheo mắt – rõ ràng cũng bất ngờ.
Naruto chỉ mỉm cười, không đáp.
Và rồi… không khí dần nhường chỗ cho những cuộc đoàn tụ.
Minato ôm chặt Kushina và Naruto vào lòng, thì thầm điều gì đó khiến Kushina mỉm cười rạng rỡ.
Kakashi đứng cạnh Rin, bàn tay hai người đan vào nhau thật chặt.
Shisui, Itachi và Izumi ngồi bên một gốc cây, lặng im nhưng ấm áp.
Hashirama cười lớn, ánh mắt vẫn lén liếc Madara.
Hinata và Ino tiến lại gần Naruto, mỗi người một bên. Hinata khẽ nắm tay cậu, Ino thì nở nụ cười tinh nghịch:
"Cuối cùng… cũng xong."
Naruto khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua từng gương mặt. Tất cả… đều đã trở lại.
—-----------------------------
Trong khi ở Nhẫn giới, mọi người còn đang chìm trong niềm vui đoàn tụ, thì ở một nơi rất xa…
Giữa vũ trụ vô tận, có một hành tinh màu xanh lam lơ lửng, xoay chậm rãi quanh quỹ đạo của nó.
Tại bề mặt hành tinh ấy, trong một không gian đẫm màu máu và nặng trĩu sát khí, không khí đặc quánh đến mức như đang nuốt chửng cả ánh sáng.
Đứng giữa khung cảnh ấy là một người đàn ông cao lớn.
Anh khoác một chiếc áo choàng trench coat dài đỏ rực, tà áo hơi sờn mép, tung nhẹ trong luồng gió khô lạnh. Bên trong là áo sơ mi tối màu mở vài cúc, để lộ cơ ngực rắn chắc.
Sau lưng anh, một thanh đại kiếm khổng lồ—lưỡi kiếm khắc đầy họa tiết quỷ dị, như đang rỉ ra thứ khí tức hắc ám—được cố định bằng dây đai da đen. Ở thắt lưng, hai khẩu súng song sinh Ebony & Ivory nằm im lìm, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ thấy chúng đã lấy mạng vô số kẻ.
Mái tóc bạc xõa xuống, gợn nhẹ theo gió. Gương mặt… giống hệt sensei của Naruto—từng đường nét góc cạnh, ánh mắt xanh sắc bén như muốn xuyên thấu mọi thứ. Nhưng khác với vẻ lạnh lùng của Vergil, nơi người này lại toát ra một khí chất hỗn hợp: vừa bất cần, vừa ngạo mạn, vừa khiến người ta cảm nhận được sự nguy hiểm tuyệt đối.
Anh đứng im, tay phải đặt hờ lên chuôi kiếm, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy thách thức.
Không một lời, nhưng luồng sát khí tỏa ra từ cơ thể anh đủ khiến mặt đất xung quanh rạn nứt, và bầu trời đỏ quạch như máu phía trên rung chuyển dữ dội…
Đó chính là Dante.
Ngay khoảnh khắc Vergil chính thức được hồi sinh tại Nhẫn giới, tận sâu trong Quỷ giới, Dante lập tức cảm nhận được một luồng cộng hưởng quen thuộc. Ánh mắt anh chợt lóe sáng—đó không phải ảo giác. Trực giác của một thợ săn quỷ mách bảo anh rằng ít nhất tám phần chắc chắn Vergil vẫn còn sống… ở đâu đó.
“Vergil…” — Dante khẽ lẩm bẩm, giọng trầm hẳn xuống.
Bàn tay anh luồn vào bên trong áo khoác, rút ra một mảnh kim loại—một phần gãy vỡ từ Yamato, thanh kiếm biểu tượng của người anh trai. Mảnh kim loại lạnh lẽo nằm trong tay Dante, phản chiếu ánh sáng đỏ của bầu trời nhuốm máu.
Khóe môi anh nhếch lên:
“Lần này… em sẽ tự tay kéo anh về.”
Từ dưới chân Dante, những vòng tròn ma pháp màu xanh lam và đỏ tươi bắt đầu xoáy tròn. Không gian quanh anh rung lên, gợn sóng như mặt hồ, rồi tách toạc ra thành một cánh cổng không gian rực lửa.
Không chút do dự, Dante siết chặt chuôi đại kiếm sau lưng, bước thẳng vào.
Vài tiếng sau – Thế giới loài người
Tiếng động cơ Red Queen rít lên giữa phố xá đổ nát. Nero xoay người, vung kiếm chém phăng đầu một con quỷ đang lao tới, rồi dùng cánh tay máy mới—mẫu Devil Breaker mà Nico vừa lắp—bóp nát thêm một con khác.
“Ha! Đồ bỏ đi!” — Nero khịt mũi, phủi bụi.
Đúng lúc cậu vừa thu kiếm, một luồng chấn động không gian bất ngờ quét qua, khiến mặt đất rung lên. Không khí quanh đó xoáy tròn, gợn lên như một tấm gương sắp vỡ.
Nero cau mày:
“Đừng nói là… lại thêm lũ quái chui ra nhé?”
Cậu lập tức vung Red Queen, bổ thẳng xuống luồng xoáy.
KENG!!! — Lưỡi kiếm bị chặn lại giữa không trung.
Một giọng nói quen thuộc bật ra, kèm theo tiếng cười nửa đùa nửa khiêu khích:
“Đó là cách cháu chào đón người nhà à, nhóc?”
Nero tròn mắt:
“…Dante!?”
Người đàn ông trong áo khoác đỏ bước ra khỏi cánh cổng, vẫn là nụ cười bất cần đời:
“Ừ, là ta đây. Vẫn đẹp trai như ngày nào, nhỉ?”
Nero đảo mắt:
“Ờ… còn Vergil? Đừng nói là ông già ấy quyết định ở lại Quỷ giới nhé?”
Dante lắc đầu, nụ cười mỏng dần:
“Không. Ở Quỷ giới, ông già của cháu bị một cánh cổng không gian khác hút đi… mất dạng. Và giờ—” anh siết chặt Devil Sword Dante, ánh mắt nghiêm lại — “là lúc đi tìm lão ấy về.”
Nero chống kiếm, thở dài:
“Nghe phiền phức đây…”
“Ừ thì phiền, nhưng vui.” — Dante nháy mắt. “Gọi Lady và Trish ngay đi. Cả đội sẽ cùng lên đường. Và lần này… có thể là tới một thế giới khác đấy.”
Ngay khi Dante nói xong, Nico—đứng dựa vào chiếc xe van Devil May Cry—há hốc miệng, mắt sáng rực:
“Thế giới khác á!? Ôi trời mẹ ơi, tôi mà bỏ lỡ thì tiếc chết mất! Cho tôi theo nhé, ông chú áo đỏ!”
Dante bật cười:
“Được thôi, nhưng nhớ mang đủ đồ nghề. Biết đâu ta sẽ cần một cánh tay máy… bắn tên lửa hay gì đó.”
Nico vỗ tay liên tục, hớn hở:
“Chốt đơn! Thế này mới là phi vụ đáng tiền chứ!”
Nero lắc đầu, lẩm bẩm:
“Đúng là điên cả lũ…”
Dante quay sang, khoác vai Nero:
“Điên thì mới hợp team, nhóc à. Giờ thì… liên lạc với mọi người đi.”
—-----------------------------
Hai ngày sau – Gara của Nico
Tiếng máy hàn lép bép vang lên trong gara lộn xộn nhưng quen thuộc. Nero đang ngồi kiểm tra Red Queen thì chuông cửa vang lên.
Trish và Lady bước vào trước, cả hai đều khoanh tay, nhìn Dante bằng ánh mắt nửa mỉa mai nửa tò mò.
Lady nhướng mày:
“Lần này lại là ‘ông anh’ của ông gây chuyện hả, Dante?”
Dante nhún vai, giọng vừa đùa vừa nghiêm:
“Có thể. Nhưng mà… chuyện này là rắc rối ở một thế giới khác cơ.”
Trish bật cười khẽ:
“Nghe đã thấy hấp dẫn rồi đấy.”
Nero thở dài:
“Không có gì hấp dẫn cả, tin tôi đi.”
Ngay khi Nero còn chưa kịp giải thích, cửa lại bật mở. Kyrie bước vào, mỉm cười dịu dàng nhưng ánh mắt kiên định:
“Nero… em biết chuyến này nguy hiểm, nhưng em muốn đi. Dù anh có nói gì, em vẫn sẽ theo.”
Nero bật dậy:
“Kyrie, không! Đây không phải—”
Dante vỗ vai Nero, cắt ngang:
“Được, Kyrie. Coi như… quản lý cậu nhóc này giúp tôi.”
Nero quay sang, trợn mắt:
“Dante!? Chú vừa—”
“Ờ, ta vừa đồng ý thay cháu. Không cảm ơn à?” — Dante cười đểu.
Kyrie mỉm cười, gật đầu cảm ơn Dante.
Cả nhóm tập trung quanh bàn, Dante đặt mảnh kim loại Yamato xuống, giọng nghiêm túc hơn hẳn:
“Vergil bị hút vào một chiều không gian khác. Mấy tiếng trước, tôi đã lần ra được vị trí sơ bộ. Lần này tất cả chúng ta sẽ đi tìm. Không rõ mất bao lâu… nên chuẩn bị cho chuyến đi dài ngày.”
Nico chống tay lên bàn, mắt sáng rực:
“Tuyệt! Tôi sẽ đem cả lò hàn và đạn dược dự phòng. Biết đâu bên đó có ‘nguyên liệu’ hay ho.”
Lady khẽ vuốt cằm:
“Đi tới một thế giới khác… nghe như phim viễn tưởng ấy. Nhưng mà… tôi thích.”
Trish nhoẻn cười, tựa vào tường:
“Thế là chuyến này có thể vui đây.”
Kyrie thì không nói nhiều, chỉ lên tiếng:
“Em sẽ lo hậu cần, mọi người cứ yên tâm chiến đấu.”
Nero lẩm bẩm:
“Phiền phức thật…”
Dante huýt sáo, khoanh tay tựa ghế:
“Phiền phức mới là nghề của chúng ta, nhóc à.”
—--------------------------
Bên trong gara của Nico – rạng sáng
Tiếng gõ kim loại, tiếng súng lên đạn, tiếng máy khoan… tất cả hòa thành một bản nhạc ồn ào nhưng kỳ lạ lại khiến ai trong nhóm cũng thấy hưng phấn. Nico ngồi trên ghế xoay, châm điếu thuốc, lật sổ ghi chép:
Nico:
“Ok, mọi thứ xong xuôi. Đạn, lưỡi cưa, kiếm, động cơ, cả Red Queen của cậu nữa, Nero. Tôi còn độ thêm vài thứ bất ngờ… cho vui.”
Nero cau mày:
“‘Vui’ theo kiểu của cô thì thường là nổ tung một cái gì đó.”
Nico nháy mắt:
“Exactly.”
Dante đứng giữa gara, giơ mảnh kim loại Yamato lên, cảm nhận dòng năng lượng lạnh lẽo tỏa ra. Anh nhìn mọi người, giọng bình thản nhưng đầy sức nặng:
“Rồi… đã đến lúc. Đích đến… Không biết. Đường đi thì… không chắc là mấy tiếng hay mấy ngày. Hoặc… vài năm.”
Trish khoanh tay, mỉm cười nửa miệng:
“Càng nói càng thấy hấp dẫn. Đi thôi.”
Lady bước tới cạnh Dante, nghiêng đầu:
“Lần này ông mà không tìm thấy Vergil, tôi sẽ tính tiền phí du hành xuyên vũ trụ đấy.”
Dante cười:
“Ừ, cứ tính đi, miễn là có giảm giá cho người nhà.”
Kyrie bước tới, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
“Dù mất bao lâu, em cũng sẽ đi đến cùng.”
Nero thở dài:
“Dante, chú nghe rõ chưa? Chuyến này mà có chuyện gì… cháu sẽ tính sổ với chú.”
Dante nhún vai, đặt mảnh kim loại xuống sàn. Ngay lập tức, không gian rung lên từng đợt, mặt đất xuất hiện những đường nứt sáng rực như ánh chớp.
Từng luồng khí đen và xanh dương xoáy lại thành hình cánh cổng không gian khổng lồ, lõi giữa rực lên ánh sáng như nước chảy. Từ bên trong, ai cũng cảm nhận được mùi kim loại, máu… và một chút gì đó xa lạ.
Nico huýt sáo:
“Chà… đúng kiểu ‘hàng’ của nhà Yamato rồi.”
Gió hút mạnh, tóc mọi người tung bay. Dante bước lên trước, khoác súng lên vai, ngoái lại nhìn cả nhóm:
“Không ai chắc được chuyến này mất bao lâu. Có thể vài phút… hoặc cả đời. Suy nghĩ kỹ chưa?”
Cả nhóm không nói gì, chỉ gật đầu.
Dante mỉm cười:
“Tốt. Vậy thì… Let’s rock, baby.”
Anh bước qua đầu tiên, rồi lần lượt Trish, Lady, Nero, Kyrie và cuối cùng là Nico ôm theo cả đống vũ khí.
Cánh cổng khép lại sau lưng họ, để lại gara chìm vào yên lặng.