Trong lúc đội Naruto đang thu thập Thập Vĩ mini của Isshiki, ở một cánh rừng rậm sâu trong biên giới Hỏa Quốc, mặt đất khẽ rung. Những luồng sáng xanh lam xoáy tròn giữa sương sớm, mở ra một cánh cổng không gian khổng lồ.
Gió lạnh tràn ra, lá cây rung mạnh. Ánh sáng lóe bừng, rồi bóng người đầu tiên bước ra.
Một người đàn ông cao lớn khoác trench coat đỏ rực, vạt áo tung bay. Mái tóc bạc rối bù, nụ cười nửa miệng bất cần. Sau lưng anh là Devil Sword Dante. Ở thắt lưng, cặp Ebony & Ivory gọn gàng trong bao súng. Phía sau lưng áo, Coyote-A treo chéo.
Dante vươn vai, hít sâu một hơi:
“Ahh… Không khí thế này… đúng gu của chú. Trong lành, mát mẻ… và chắc chắn không phải thời hiện đại. Tiền sử? Cận đại? Ai mà thèm quan tâm.”
Hắn cười nhếch môi, như thể đang đợi rắc rối tìm đến.
Bước ra tiếp theo là chàng trai trẻ khoác trench coat trắng, tóc bạc dài buông xõa. Cánh tay phải là Devil Breaker – mô-đun Overture phát sáng nhẹ theo từng chuyển động. Sau lưng anh là Red Queen, và ở hông là Blue Rose.
Nero liếc nhanh khắp khu rừng, giọng đầy cảnh giác:
“Chú chắc là ông già đó ở đây chứ?”
Dante nhún vai: “Cảm giác của chú về ông già cháu dừng ngay tại nơi này…chắc thế..”
Nero chau mày: “Tốt. Cháu không muốn mất thời gian vòng vo nữa.”
Dante bật cười: “Bình tĩnh nào, nhóc. Nóng nảy thế chỉ khiến cháu đuổi theo lão già ấy nhanh… xuống mồ thôi.”
Nero bực bội lườm lại: “Cháu biết mình đang làm gì.”
Phía sau, bốn bóng hình nữ giới xuất hiện.
Kyrie – dáng người thanh thoát, mái tóc nâu buộc gọn – tiến lên đặt tay lên vai Nero, giọng dịu dàng: “Nero… đừng vội. Chúng ta sẽ tìm được ông ấy thôi.”
Nico – mái tóc xoăn đen rối, kính trễ xuống mũi – vừa phì khói thuốc vừa kéo vali kim loại chứa đủ loại Devil Breaker: Punch Line, Gerbera, Rawhide… “Ừ thì… xem ra ở đây chẳng có sóng điện thoại, nhưng chắc chắn sẽ có trò cho tôi nghịch.”
Lady – mái tóc đen ngắn, ánh mắt sắc lạnh – mang Kalina Ann trên lưng, tay đặt hờ vào cò. “Yên ắng quá… kiểu này thường chẳng báo hiệu điều gì tốt.”
Trish – mái tóc vàng óng, dáng đi uyển chuyển – cầm đôi súng lục của mình, ánh điện xanh lăn tăn trên đầu ngón tay. Cô liếc nhìn Dante và Nero, khẽ cười: “Hai chú cháu mà không cãi nhau chắc mặt trời cũng ngừng mọc.”
Cánh cổng không gian phía sau khẽ co lại rồi tan biến, trả lại sự tĩnh lặng cho khu rừng.
Dante đảo mắt quan sát, giọng thoải mái nhưng ánh nhìn đầy cảnh giác: “Rồi, chào mừng tới… đâu đó. Hy vọng là chú không phải chém thứ gì xấu xí trước bữa trưa.”
Nero siết chặt Devil Breaker, ánh nhìn hướng sâu vào rừng: “Vergil… ông sẽ không trốn được nữa.”
Bốn người phụ nữ trao nhau ánh nhìn rồi bất lực nhún vai.
Sáu người tản ra tìm lối thoát khỏi khu rừng. Kyrie bước bên cạnh Nero, nhẹ nhàng giữ tốc độ để không làm anh quá vội vàng. Nico thì vừa đi vừa quan sát từng chi tiết, mắt dán vào những tán cây và dấu vết lạ. Dante thì ung dung, đôi khi lại huýt sáo, trong khi Lady và Trish lặng lẽ tỏa sang hai hướng khác, cảnh giác như săn mồi.
Bóng tối bắt đầu phủ xuống khi họ quay lại điểm hẹn. Sáu người tụ tập quanh một khoảng đất trống.
Nero cau mày: “Chỗ này rộng quá… không có lấy một mái nhà, hay tiếng động của con người.”
Lady chỉnh lại Kalina Ann: “Kỳ lạ. Một khu rừng khổng lồ thế này mà im ắng như mồ chôn.”
Kyrie lúc này mới chậm rãi bước lên. Từ trong túi áo choàng, cô rút ra một vật dài, ánh kim loại lấp ló dưới ánh trăng. Một thanh kunai.
Nico lập tức hứng thú: “Khoan đã, đưa tôi xem nào.” Cô nhận lấy, xoay thanh kunai dưới ánh sáng rồi cười khẽ: “Chuẩn không cần chỉnh… Kunai. Loại vũ khí này được dùng phổ biến ở Nhật Bản thời phong kiến và cận đại. Nhìn đường mài này đi… ai rèn cái này hẳn phải thuộc hàng bậc thầy.”
Để minh chứng, Nico xoay cổ tay, vung nhẹ. Lưỡi kunai lướt qua không khí, cắt phăng một cành cây gần đó. Vết cắt ngọt và mịn như được xẻ bằng dao phẫu thuật.
“Thấy chưa?” – Nico nhướn mày – “Chất thép và kỹ thuật rèn quá đáng kinh ngạc. Không phải đồ giả.”
Dante dang hai tay, cười nửa miệng: “Vậy là chúng ta gặp may rồi. Ít nhất thì đây cũng không phải thế giới toàn rừng rậm và khủng long. Có người ở, và công nghệ… chắc tầm cận đại.”
Anh quay sang Kyrie: “Cháu nhặt cái này ở đâu?”
Kyrie chỉ về phía Tây Nam, ánh mắt điềm tĩnh: “Ở đó. Cháu thấy khá nhiều vật giống thế này… nhưng lúc đó trời sắp tối nên mới giữ lại để nói với mọi người.”
Nero nhìn theo hướng Kyrie chỉ, siết chặt Red Queen: “Tây Nam, hả? Nghe giống như một điểm khởi đầu tốt.”
Trish cười nhẹ: “Hoặc một cái bẫy ngon lành.”
Dante nhún vai: “Dù là gì… thì đó là mục tiêu của chúng ta vào sáng mai.”
Lady đặt Kalina Ann lên vai, ánh mắt hướng về bóng tối phía tây nam: “Vậy thì sáng mai, chúng ta đi săn.”
Đêm buông xuống nhanh chóng. Ánh trăng mờ trôi qua những tán cây cao, trải ánh sáng bạc lên nền đất ẩm. Sáu người dựng trại tạm giữa một khoảng rừng thoáng đãng. Dante nhóm một đống lửa lớn, ánh lửa hắt lên mái tóc bạc của anh, còn Nero thì đứng dựa gốc cây, một tay cầm Red Queen, mắt vẫn hướng về phía Tây Nam như thể chỉ chờ trời sáng.
Nico ngồi xổm gần đống lửa, lấy ra một bộ dụng cụ cơ khí và vài mảnh Devil Breaker từ vali, vừa vặn ốc vừa nói:
“Các người có nhận ra không… thanh kunai này không chỉ là vũ khí, mà còn là dấu hiệu văn hóa. Cổ lắm, nhưng vẫn có ai đó giữ và dùng ở đây.”
Trish tựa vào một thân cây, khoanh tay: “Thời phong kiến Nhật… nghe hơi giống chuyện cổ tích. Nhưng chúng ta vừa xuyên qua một cổng không gian, nên mọi chuyện đều có thể.”
Lady lau lại Kalina Ann, giọng khẽ nhưng rõ: “Nếu đây là vùng đất chiến binh, họ chắc hẳn sẽ không thân thiện với khách lạ. Nhất là khách lạ mang theo đống đồ chơi này.” Cô liếc về phía kho vũ khí của nhóm.
Dante nhún vai, cầm lấy một que củi đang cháy, vẽ một đường trên đất: “Cũng chẳng sao. Nếu họ muốn gây sự, thì… chú cũng chẳng thiếu kinh nghiệm tiếp khách kiểu đó.” Anh cười nửa miệng, liếc sang Nero.
Nero nhếch môi: “Cháu chỉ cần biết một điều: nếu Vergil đang ở đây, ông ta hẳn đã khiến một đống người gặp rắc rối rồi.”
Kyrie ngồi gần đó, ánh mắt dịu dàng nhưng nghiêm nghị: “Nero, em chỉ mong… nếu gặp ông ấy, mọi chuyện sẽ không trở nên tồi tệ hơn.”
Nico bật cười: “Nghe như cậu đang nói về một lễ đoàn tụ gia đình yên ả ấy. Nhưng với gia đình này… thôi khỏi mơ.”
Cả nhóm bật cười khẽ, nhưng tiếng cười nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít qua tán lá. Xa xa, một âm thanh lạ vang vọng – như tiếng kim loại chạm nhau rất khẽ – khiến Lady ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao.
“Có khách.” – cô nói, giọng dứt khoát.
Nero lập tức đứng thẳng, tay siết chặt Red Queen. Dante cười nhạt, vỗ vỗ chuôi Devil Sword Dante: “Xem ra chúng ta sắp có câu trả lời… trước cả khi ngủ.”
Tiếng kim loại va chạm vang lên rõ hơn. Cùng lúc đó, Kyrie khẽ nắm tay Nero, ra hiệu im lặng. Nico đóng sập nắp vali Devil Breaker, ngồi thụp xuống bên đống lửa, mắt nheo lại.
Từ giữa màn đêm, những bóng người thấp thoáng xuất hiện trên các cành cây. Ánh trăng chiếu lên những chiếc băng buộc trán khắc biểu tượng chiếc lá.
Lady lẩm bẩm: “Vũ khí… shuriken. Trang bị nhẹ, di chuyển nhanh. Không giống lính đánh thuê bình thường.”
Một giọng trầm vang lên từ trên cao:
“Các ngươi… không thuộc về nơi này. Tự khai danh tính và mục đích, hoặc…”
Chưa kịp dứt, một loạt kunai đã phóng về phía nhóm.
Dante không thèm đứng dậy, chỉ nghiêng người, cười nhếch mép: “Hoặc gì? Đâm bọn ta bằng mấy cái tăm này à?” Anh rút Ebony & Ivory, bóp cò liên tiếp, đạn phá vỡ đường bay của toàn bộ kunai, vỏ đạn rơi lách cách xuống đất.
Nero lao lên phía trước, Red Queen rít lên khi anh “rev” liên tiếp. Một nhát chém vòng cung hất văng ba ninja nhảy xuống tấn công. “Nếu muốn đánh nhau, thì cứ nói thẳng!” – Nero gằn giọng.
Lady xoay Kalina Ann, bóp cò một phát. Một vụ nổ lớn xé toạc khoảng rừng, khiến vài shinobi bật ngửa. Trish biến mất trong một tia điện vàng, xuất hiện ngay sau lưng một ninja, súng lục dí vào gáy hắn: “Nhanh nhẹn thật… nhưng chưa đủ nhanh.”
Kyrie lùi lại, đứng cạnh Nico, ánh mắt cảnh giác. Nico thì hất đầu về đống Devil Breaker: “Nero, cần thêm đồ chơi không?”
“Không.” – Nero nghiến răng, kéo đối thủ lại gần bằng Buster Arm rồi ném thẳng xuống đất.
Một shinobi khác – rõ ràng là đội trưởng – đáp xuống trước mặt nhóm, tay cầm thanh kiếm ngắn: “Các ngươi là ai? Tại sao lại xâm nhập lãnh thổ Hỏa Quốc?”
Dante đứng lên, xoay Devil Sword Dante trên tay: “Tên ta là Dante. Còn lý do à… chắc để tìm một gã tóc bạc khó ưa. Nghe quen không?”
Nero nhếch môi: “Gọi hắn là Vergil.”
Nghe cái tên, đội trưởng shinobi thoáng khựng lại. Nhưng rồi hắn siết chặt chuôi kiếm: “Không quan tâm. Tất cả… bắt giữ!”
Dante cười lớn: “Vậy thì… chơi thôi.”
Tiếng hô vang lên từ phía đội trưởng shinobi:
“Fūton: Daitoppakiri (Phong Độn: Đại Cắt Gió)”
Một luồng gió sắc bén lao thẳng về phía nhóm, chém rách mặt đất như dao mổ. Lady lăn sang bên, còn Dante thì chỉ nghiêng đầu tránh, cười khoái trá:
“Ồ… nhìn kìa, mấy người này không chỉ biết phóng dao.”
Một shinobi khác kết ấn cực nhanh:
“Katon: Karyūdan (Hỏa Độn: Hỏa Long Đạn)”
Từ miệng hắn, một con rồng lửa khổng lồ phóng ra, quét ngang khoảng rừng.
Nero bật Devil Breaker Gerbera, vung một cái, sóng xung kích đánh lệch hướng con rồng lửa, khiến nó lao sang đốt trụi một mảng cây. “Chết tiệt… mấy trò này không phải công nghệ, đúng không?”
Trish xuất hiện ngay trước mặt một shinobi dùng Suiton: Suiryūdan (Thủy Độn: Thủy Long Đạn),
đôi súng lục của cô khai hỏa, làm vỡ tung dòng nước trước khi nó chạm tới Dante. “Nếu đây là phép thuật… thì tôi bắt đầu thích nơi này rồi đấy.”
Nico, vẫn nấp sau đống vali, vừa lắp ráp một Devil Breaker mới vừa quan sát:
“Không phải phép… đây là một dạng kỹ thuật điều khiển năng lượng sinh học. Nhưng thay vì máy móc, họ dùng… cơ thể và mấy cái dấu tay kia.”
Dante cười lớn, Devil Sword Dante xoay vút một vòng:
“Một thế giới mà người thường có thể bắn lửa, tạo gió, điều khiển nước… Tôi kết nơi này rồi!”
Anh lao tới, né một loạt shuriken, chém một nhát làm bùng lên sóng xung kích hất văng ba shinobi.
Lady nã thêm một phát Kalina Ann, tiếng nổ xé trời:
“Đừng mải cười, Dante! Chúng vẫn đang muốn xiên chúng ta đấy!”
Một shinobi khác giẫm mạnh xuống đất:
“Doton: Doryūheki (Thổ Độn: Thổ Lưu Bích)”
Mặt đất dựng thành một bức tường đá chắn trước mặt đội tuần tra.
Nero bật Punch Line, để cánh tay máy lao tới đập nát bức tường, khói bụi bay mù.
Kyrie đứng lùi ra sau, ánh mắt căng thẳng nhưng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Nero. Cô chỉ kịp thấy anh lao vào giữa làn khói, quét Red Queen thành một đường lửa đỏ rực.
Dante phóng tới, vừa chém vừa cười:
“Ta thích mấy trò này… nhưng mấy nhóc à, nếu đã chơi thì chơi tới cùng nhé!”
Tiếng đạn, tiếng nổ, tiếng kim loại và tiếng hô Nhẫn thuật hòa thành một bản giao hưởng hỗn loạn giữa rừng đêm.
Âm thanh giao tranh vẫn dội vang trong rừng, thì từ xa vang lên một giọng trầm, dứt khoát:
“Lùi lại!”
Các shinobi lập tức tách ra, nhảy lùi về phía sau. Từ trên ngọn cây, một bóng người đáp xuống nhẹ như lá rơi. Mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt bạc trắng không tròng ánh lên vẻ sắc lạnh đặc trưng của tộc Hyūga.
“Chết tiệt… giờ thì họ gọi sếp xuống rồi.” – Nico huýt sáo, vừa khóa chốt một Devil Breaker mới.
Dante xoay nhẹ Devil Sword Dante, cười nhếch mép: “Ồ… lần này là ai đây? Trông khác mấy tên trước rồi đấy.”
Người vừa tới đưa mắt quét qua cả nhóm, giọng bình tĩnh nhưng uy lực:
“Ta là Hyūga Neji – Jōnin của Làng Lá. Các ngươi đã xâm nhập lãnh thổ Hỏa Quốc và tấn công người của ta. Giờ, hoặc hạ vũ khí… hoặc ta sẽ buộc các ngươi phải làm vậy.”
Nero cười mỉa: “Câu này cháu nghe quen quá, chú Dante nhỉ?”
Dante nhún vai: “Ừ, kiểu ‘bỏ vũ khí xuống và chúng ta sẽ nói chuyện như người văn minh’ ấy mà. Vấn đề là… chú không biết chơi kiểu đó.”
Neji không đáp, chỉ kết ấn một cách nhanh gọn:
Byakugan – Kaiten (Bạch Nhãn – Hồi Thiên)
Một luồng chakra xoáy tròn bùng phát quanh anh, hất tung đám đất đá và khiến cả nhóm phải dừng bước.
Dante khẽ whistle: “Ồ… đẹp đấy. Một cú xoay người và biến mình thành cơn lốc sống. Chú bắt đầu thích mấy trò võ công này rồi.”
Neji nghiêng đầu, ánh mắt lạnh như băng: “Ta sẽ cho các ngươi thấy… sức mạnh thật sự của Bạch Nhãn.”
Neji hạ thấp trọng tâm, đôi mắt bạc trắng mở to, từng đường chakra mảnh như tơ lan khắp mạch lạc của đối thủ.
“Hakke Nijūyonshō! (Bát Quái Nhị Thập Tứ Chưởng!)”
Anh lao tới như tia chớp, hai bàn tay tung ra những cú đánh liên tiếp vào huyệt đạo của Nero. Mỗi cú chạm đều mang theo luồng xung kích chakra mạnh mẽ, khiến Nero phải liên tục lùi lại, Red Queen vung lên chặn từng đòn.
Nero nghiến răng, cười khẩy: “Nhanh thật… còn mạnh nữa. Chú Dante, người này không đùa đâu!”
Dante xoay Devil Sword Dante chặn một cú đánh khác, ánh mắt lóe lên vẻ thích thú: “Chú biết. Lâu lắm rồi mới thấy một người đánh tay không mà lại khiến chú phải để ý.”
Neji không ngừng tấn công, bước chân xoay tròn quanh đối thủ, rồi bất ngờ bật cao:
“Hakke Kūshō! (Bát Quái Không Chưởng!)”
Một luồng xung kích vô hình lao thẳng vào Dante, hất anh trượt dài trên mặt đất. Dante chống mũi kiếm xuống đất, cười lớn: “Ha! Một cú đấm từ xa mà không cần chạm… Ta bắt đầu kết cậu rồi đấy!”
Nero lại lao lên, Devil Breaker Buster Arm vung mạnh, nhưng Neji nghiêng người tránh, tiếp tục áp sát, các đòn chưởng chuẩn xác như dao cắt.
Tiếng va chạm giữa kim loại và chưởng lực vang lên liên hồi, ánh lửa và bụi đất tung mù.
Sau vài chục chiêu, Neji lùi lại, hơi thở đều đặn, ánh mắt quan sát cả nhóm. Cậu cảm nhận rõ: không một ai trong số họ bộc lộ sát khí, lúc đánh lại còn giống như chưa bung hết sức. Mục tiêu dường như không phải tấn công Hỏa Quốc… ít nhất là lúc này.
Neji đứng thẳng dậy, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
“Các ngươi… không phải người dân nơi đây. Ngay bây giờ, hãy rời khỏi lãnh thổ Hỏa Quốc. Đi theo hướng Tây Bắc, các ngươi sẽ ra khỏi biên giới.”
Nero nhướng mày, nhưng Dante phì cười: “Nghe như một lời tiễn khách tử tế vậy.”
Neji không đáp, quay sang đám Chūnin: “Rút lui.”
Cả đội shinobi biến mất nhanh như khi xuất hiện.
Trên đường rút, một Chūnin bối rối hỏi: “Neji-senpai, vì sao không đánh tiếp? Chúng ta còn chưa hạ được họ.”
Neji đáp, trầm giọng: “Bọn họ rất mạnh, và cho ta cảm giác nguy hiểm. Chúng ta không có viện binh. Đánh tiếp chỉ chuốc lấy tổn thất vô ích. Quan trọng nhất là… về báo cáo với Đệ Tứ và Đệ Ngũ Đại Nhân. Họ sẽ quyết định cách xử lý.”