Ngọn lửa trại vẫn cháy lập lòe, ánh sáng cam phản chiếu trên gương mặt sáu người. Tiếng gió đêm rít qua tán cây, nhưng giờ đây rừng đã trở lại sự tĩnh lặng ban đầu.
Dante ngồi vắt chân, dựa Devil Sword Dante vào vai, cười nhếch mép:
“Thú vị thật. Thằng nhóc mắt bạc ấy có cú đấm xoáy khiến chú suýt mất thăng bằng. Không tệ.”
Nero đứng dựa vào gốc cây, lắc Red Queen để gạt bùn:
“Không chỉ không tệ… mà còn nhanh đến mức cháu phải rev liên tục mới kịp đỡ. Nhưng chú để ý không? Hắn không định giết ai cả.”
Lady lau lại Kalina Ann, giọng ngắn gọn:
“Chính xác. Cả đội đó chỉ muốn kiểm tra và xua chúng ta ra khỏi khu vực.”
Trish khoanh tay, dựa vào thân cây:
“Và họ chọn hướng Tây Bắc. Quá tiện nghi… giống như muốn đuổi chúng ta càng xa càng tốt.”
Nico cười khẩy, bật lửa châm thuốc:
“Đó chính là vấn đề. Nếu họ muốn chúng ta đi hướng đó, thì chắc chắn cái chúng ta cần lại nằm ở hướng ngược lại.”
Dante búng tàn lửa, ánh mắt lóe lên sự hứng thú:
“Chuẩn. Chú cá là Vergil đang ở đâu đó… và chắc chắn không phải Tây Bắc.”
Kyrie nhìn Nero, giọng nhẹ nhưng nghiêm:
“Nero, nếu đi ngược lại, chúng ta có thể gặp nguy hiểm lớn hơn. Em không muốn…”
Nero cắt lời, giọng cứng rắn:
“Nếu Vergil ở đây, cháu sẽ tìm ra. Nguy hiểm thì mặc kệ.”
Dante đứng dậy, vác thanh kiếm lên vai:
“Quyết định rồi. Chúng ta sẽ đi về hướng mà cái cậu Neji đó không muốn chúng ta đến. Ngày mai, xuất phát về Đông Nam.”
Lady khẽ mỉm cười: “Lại là trò đi ngược dòng… giống phong cách của anh thật đấy.”
Nico đóng vali Devil Breaker: “Thôi thì cứ coi như… chuyến tham quan thế giới mới bắt đầu.”
—------------------
Sau một đêm nghỉ ngơi ngắn ngủi, ánh sáng đầu ngày xuyên qua tán rừng dày đặc. Sáu người thu dọn trại, Nico đóng chặt vali Devil Breaker, Lady kiểm tra lại đạn dược, còn Dante thì ung dung huýt sáo như thể sắp đi picnic.
“Đông Nam, nhóc à. Lần này chú nghĩ sẽ có trò vui.” – Dante vừa nói vừa vác Devil Sword Dante lên vai.
Nero nhún vai: “Cháu chỉ cần nó dẫn tới Vergil. Mấy trò vòng vo cháu không quan tâm.”
Kyrie đi sát bên Nero, ánh mắt kiên định. Trish thì mỉm cười nửa miệng: “Đừng mong đường này yên ả. Nếu họ cố đẩy ta ra hướng khác, chắc chắn Đông Nam là nơi thú vị nhất.”
Cả nhóm bước vào bóng rừng sâu, từng tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân vang lên khô khốc.
Phía Konoha
Trong căn phòng họp của Hokage, Hyūga Neji quỳ một gối, cúi đầu trước Namikaze Minato – người đang tạm quyền thay cho Naruto khi cậu vắng mặt.
Neji tường thuật ngắn gọn nhưng chi tiết: cuộc chạm trán, sức mạnh vượt trội của sáu kẻ lạ mặt, và đặc biệt là người đàn ông mặc trench coat đỏ, mái tóc bạc rối tung, cùng thanh kiếm khổng lồ.
Minato thoáng cau mày. Hình ảnh đó kích thích một trực giác sâu thẳm nổi lên.
“Người đó…” – Minato lẩm bẩm – “Không phải Vergil, nhưng… chắc chắn có liên hệ. Có thể là đồng minh, hoặc kẻ đồng hành.”
Neji thêm vào: “Họ không bộc lộ sát khí, nhưng sức mạnh… theo linh cảm của tôi, có thể mạnh ngang một Jinchuriki hoàn mỹ.”
Minato gật đầu đứng dậy, giọng dứt khoát:
“Truyền lệnh cho các đội Anbu và lực lượng cảnh vệ, tăng cường canh phòng toàn bộ khu vực phía Đông Nam.”
Anh liếc qua tấm bản đồ trải trên bàn:
“Lập tức triệu tập Maito Gai, Hatake Kakashi, Uchiha Itachi và Uchiha Shisui – toàn bộ vào trạng thái trực chiến.”
Các Anbu lĩnh mệnh, biến mất trong luồng khói trắng. Minato đặt tay lên bản đồ, ánh mắt trở nên trầm tư:
“Nếu họ thực sự có liên quan tới Vergil… thì mục đích của họ khi đến đây là gì?”
—----------------------
Một ngày dài băng rừng vượt suối, nắng sớm vừa ló tại chân trời thì cả nhóm Dante cũng trông thấy tường thành của Konoha. Để tránh gây chú ý, Dante buộc cả nhóm phải cải trang – áo choàng vải thô, mũ trùm đầu, giấu toàn bộ vũ khí cỡ lớn vào bao tải của đoàn thương nhân mà họ vừa “tình cờ” gia nhập.
Nero lẩm bẩm: “Không quen chút nào… Cảm giác như đang bó tay bó chân.”
Dante cười nhạt: “Thôi nào, nhóc. Chú từng cải trang thành thợ mộc ở Fortuna cơ mà. So ra thì thế này vẫn dễ thở hơn.”
Kyrie và Nico đi giữa đoàn, đôi mắt sáng lên như trẻ con vào hội chợ. Nico huých Kyrie, hạ giọng: “Thấy không? Kiến trúc, biển hiệu, mấy món đồ thủ công… y như Nhật Bản thời Edo, nhưng nhìn kỹ lại… có gì đó khác lắm.”
Kyrie mỉm cười: “Trang phục và phong tục giống hệt, nhưng cảm giác… thế giới này không phải Nhật Bản của chúng ta.”
Khi đoàn xe lăn bánh qua cổng thành, một luồng không khí náo nhiệt tràn vào. Phố xá đông đúc, tiếng rao hàng, tiếng trẻ con cười đùa vang khắp nơi. Các quầy bán đồ ăn tỏa mùi thơm nức mũi.
Tiếng bụng Dante réo lên rột rột một cách phản chủ. Cả nhóm im lặng nhìn anh.
“Đừng nhìn tôi như thế… Tôi đói thật đấy.” – Dante nhăn mặt.
May thay, đúng lúc đó, họ đi ngang qua một quán nhỏ với tấm biển gỗ khắc dòng chữ “Ichiraku Ramen”. Hương thơm bốc ra từ nồi nước dùng khiến Dante gần như quên mất mình đang cải trang.
“Tôi cá là đồ ăn ở đây ngon lắm.” – Dante nói, rồi không cần đợi ai đồng ý, anh đã kéo tấm rèm bước vào.
Bên trong, mùi nước dùng, thịt xá xíu và hành lá quyện lại, kích thích vị giác ngay tức khắc. Lady và Trish ngồi xuống cạnh Dante, Nico thì lập tức gọi món “to nhất, nhiều thịt nhất” cho cả nhóm.
Chủ quán – ông Ichiraku – đích thân bưng bát ramen bốc khói đặt trước mặt họ. Ngay khi húp muỗng đầu tiên, Lady khẽ bật tiếng xuýt xoa: “Tuyệt vời…”
Trish gật gù: “Đậm vị, sợi mì vừa chín tới… đúng là nghệ thuật.”
Nico chống cằm: “Nếu mà có thêm ít ớt bột và chút sake thì… hoàn hảo.”
Dante thì không nói gì, chỉ gật gù liên tục, ăn hết bát này tới bát khác, khiến Teuchi Ichiraku vừa hãnh diện vừa ngạc nhiên: “Lâu rồi mới gặp thực khách khen nhiều thế này!”
Bên ngoài, trên nóc tháp canh phía xa
Hai bóng người đứng im lặng trên nóc tháp. Uchiha Itachi quan sát qua tấm mặt nạ ANBU, nhỏ giọng hỏi:
“Chúng ta có nên tiếp cận không?”
Bên cạnh, Uchiha Shisui khoanh tay, mắt không rời cửa quán:
“Chờ họ đi ra. Đừng gây ảnh hưởng tới dân thường. Và… cũng nên chờ viện binh.”
Itachi khẽ gật: “Kakashi, Gai và Đệ Tứ sắp tới rồi?”
Shisui đáp: “Đúng. Khi họ đến, chúng ta sẽ phối hợp. Không biết nhóm này là ai, nhưng nếu Neji nói đúng… họ không phải loại dễ đối phó.”
Tiếng gió rít nhẹ qua mái ngói. Hatake Kakashi xuất hiện trong một làn khói trắng, mái tóc bạc dựng ngược vẫn như cũ, một mắt hờ hững nhìn xuống phố. Ngay sau đó, tiếng bụp vang lên khi Maito Gai đáp xuống cạnh anh, dáng đứng đầy khí thế.
“Yo.” – Kakashi chào gọn, tay nhét túi. – “Họ ở đâu?”
Itachi chỉ về phía quán ramen: “Bên trong, bàn sát cửa sổ. Sáu người. Vũ khí không thấy rõ, nhưng thể trạng… không phải thương nhân bình thường.”
Shisui thêm vào: “Neji đã nói rõ, sức mạnh của họ không thể đánh giá thấp. Hiện họ chưa có hành vi đe dọa, nhưng không loại trừ khả năng đang do thám.”
Gai khoanh tay, ánh mắt nghiêm nghị:
“Càng sớm tiếp cận, càng tốt. Nhưng nếu gây ồn ào, dân thường sẽ bị cuốn vào.”
Kakashi gật nhẹ: “Đồng ý. Ta chờ họ rời quán. Khi họ di chuyển qua khu ít người, chúng ta sẽ áp sát. Itachi và Shisui sẽ đi trước để chặn đường rút. Tôi và Gai sẽ áp lực từ phía trước. Nếu có phản ứng mạnh, lập tức chuyển sang chế độ khống chế.”
Shisui liếc xuống đường: “Chú ý… nhóm đó có ít nhất hai người phản xạ cực nhanh. Neji từng thử áp sát và bị ép phải rút lui.”
Itachi nhẹ nhàng lên tiếng: “Vậy cần người có tốc độ để kịp phong tỏa… Shisui, Gai, việc đó giao cho hai người.”
Gai mỉm cười đầy nhiệt huyết: “Yosh! Nếu họ chạy, ta sẽ không để lọt dù chỉ một bước!”
Kakashi khép sách lại, trầm giọng: “Cứ hy vọng họ hợp tác. Nhưng nếu thật sự phải đánh, đừng giữ sức.”
Bốn người chia ra các vị trí, ẩn mình giữa bóng tối và mái nhà, chờ khoảnh khắc sáu vị khách rời khỏi Ichiraku. Ánh đèn vàng từ quán ramen hắt ra đường, như vạch rõ ranh giới giữa sự yên bình của dân thường và cơn bão đang chờ nổ tung.
Cửa quán Ichiraku khẽ mở, tiếng rèm tre kêu lách cách khi sáu vị khách bước ra. Dante vươn vai, xoa bụng đầy mãn nguyện:
“Tôi bảo mà, đồ ăn ở đây ngon chết người.”
Lady mỉm cười: “Ngon tới mức anh ăn hết mười ba bát liên tục.”
Nico vừa ghi chú vào cuốn sổ nhỏ vừa đáp: “Tôi đang ghi lại công thức ước lượng. Nếu may mắn, có thể tái tạo ở thế giới của chúng ta.”
Kyrie thì vẫn ngắm nhìn phố xá, không nhận ra những ánh mắt đang theo dõi từ bóng tối. Nero cầm Red Queen đã che trong bao vải, bước thong thả nhưng vẫn để ý từng góc phố.
Họ vừa rẽ vào một con hẻm ít người, không khí bỗng thay đổi. Từ mái ngói phía trước, Hatake Kakashi và Maito Gai đáp xuống, chặn lối đi. Phía sau, Uchiha Itachi và Uchiha Shisui xuất hiện như bóng ma, khép kín đường lui.
Nero ngay lập tức dừng bước, ánh mắt lạnh lùng: “Có chuyện gì?”
Kakashi đưa tay vào túi, giọng bình thản nhưng nghiêm:
“Các vị không phải người của Hỏa Quốc. Xin hợp tác trả lời vài câu hỏi.”
Dante cười nhạt, dựa Devil Sword Dante lên vai:
“Nghe quen ghê… nhưng thường thì mấy lời mở đầu kiểu này kết thúc bằng một vụ ẩu đả.”
Gai bước lên một bước, khí thế như bùng nổ:
“Nếu các ngươi không có ý đồ xấu, hãy chứng minh. Nếu không… chúng ta sẽ buộc phải hành động.”
Nico khoanh tay, huýt sáo: “Ồ, đúng là một màn chào hỏi thân thiện.”
Kakashi vẫn giữ giọng bình thản:
“Chúng tôi chỉ muốn xác nhận. Nếu các vị hợp tác, sẽ không cần phải dùng tới bạo lực.”
Dante nghiêng đầu, nhếch mép:
“Chú tin là… bạo lực thường nhanh hơn trong việc giải quyết mấy câu hỏi khó.”
Gai bước lên, ánh mắt rực sáng:
“Được! Vậy thì ta sẽ kiểm tra xem sức mạnh của các ngươi ra sao!”
Không đợi ai phản ứng, Gai bật thẳng về phía trước, nắm đấm bọc chakra xé gió lao thẳng vào Dante. Dante xoay Devil Sword Dante chặn đòn, mặt đất dưới chân họ nứt toác vì áp lực.
“Konoha Senpū!” – tiếng hô vang dội, cú đá xoay tròn lao thẳng vào Dante.
Dante nghiêng người, xoay Devil Sword Dante chặn đòn, tia lửa bắn tung tóe khi chân của Gai chạm vào kiếm của Dante. Gai không chậm lại, lập tức áp sát, tung liên hoàn quyền như búa bổ. Dante cười khẩy, lùi nửa bước rồi vung kiếm ngang, sóng xung kích quét ra, buộc Gai phải bật ngửa ra sau để tránh.
Phía bên kia, Kakashi đã kết ấn, mắt Sharingan lóe sáng:
“Raiton: Raikiri!”
Nero giơ Red Queen lên đỡ, “rev” máy liên tục, lưỡi kiếm đỏ rực ma lực. Tia điện và lửa va vào nhau, nổ ra ánh sáng chói lòa. Kakashi tách thành ba bóng với tiếng hô dứt khoát:
“Kage Bunshin no Jutsu!” – ba Kakashi ập tới từ ba hướng.
“Đẹp đấy, nhưng…” – Nero bật Gerbera, sóng xung kích hất cả ba Kakashi văng ra, phá vỡ vòng vây.
Ở góc khác, Itachi kết ấn nhanh như chớp:
“Katon: Gōkakyū no Jutsu!” – quả cầu lửa khổng lồ bùng ra, nuốt chửng khoảng trống giữa anh và Trish.
Trish hóa thành tia điện vàng, lách qua tường lửa, xuất hiện ngay sau lưng, nã liên tiếp từng phát từ đôi súng lục. Itachi xoay người, bàn tay kết ấn:
“Katon: Hōsenka no Jutsu!” – những ngọn lửa nhỏ bắn ra liên tiếp, hòa cùng shuriken, chặn đứng đường đạn. Trish đáp trả bằng cách dựng thanh Sparda xuống đất, luồng điện xé rách mặt đất, buộc Itachi bật sang bên.
Shisui lao vào Lady, tiếng hô vang lên như sấm:
“Shunshin no Jutsu!” – anh biến mất, xuất hiện ngay trước mặt cô. Lady không hoảng hốt, xoay Kalina Ann, bóp cò, quả rocket lao thẳng về phía Shisui. Khói lửa bùng lên, nhưng Shisui đã tách ra thành nước:
“Mizu Bunshin!” – phân thân tan biến, bản thể xuất hiện phía sau, liên tiếp kết ấn.
“Katon: Hōsenka Tsumabeni!” – hàng loạt hỏa cầu đỏ rực lao xuống như mưa. Lady lia súng máy, đạn vạch thành đường lửa xé tan từng quả. Cô ném lựu đạn ngay vị trí Shisui vừa hiện hình, buộc anh phải Thuấn Thân lần nữa để thoát.
Tiếng va chạm của kim loại, tiếng nổ, tiếng hô tên thuật hòa lẫn trong làn khói bụi, ánh lửa và tia chớp. Chỉ vài phút, con hẻm đã tan hoang, đất đá vỡ vụn, vết cháy và hố nổ loang lổ khắp nơi.
Kakashi giơ tay ra hiệu, nhóm Konoha đồng loạt lùi lại. Gai thả thế thủ, Itachi và Shisui thu Sharingan, còn Dante xoay kiếm về vai, cười nhếch mép:
“Vui đấy… nhưng tôi vẫn chưa nóng người.”
Gai quét một cú đá mạnh, Dante gạt kiếm đỡ, sóng xung kích hất tung gạch đá. Kakashi và Nero vẫn đấu sát sạt, ánh lửa từ Red Queen trộn lẫn tia điện xanh của Raikiri. Itachi ép Trish vào thế phòng thủ, Shisui và Lady vẫn quần nhau liên tiếp trong những pha biến mất – hiện hình.
Bỗng—
Một tia sáng vàng lóe lên, cảm giác nguy hiểm khiến Nero theo bản năng giơ Red Queen lên chắn.
“KENGGG!” – Lực ép dồn xuống lưỡi kiếm nặng như hàng tấn thép. Toàn bộ cánh tay Nero tê dại, chân cậu lún sâu xuống nền đất nứt toác.
Shisui nhìn thấy, ánh mắt bừng sáng, hô lớn:
“Đệ Lục Đại nhân!”
Khi ánh sáng tan dần, Naruto đã đứng đó – khoác áo Hokage, đôi mắt xanh lạnh lẽo. Trong tay cậu là một thanh kiếm… hình dáng giống hệt Yamato của Vergil. Dante nhìn chằm chằm vào nó, ánh mắt thoáng nghi hoặc.
“Yamato…? Không, cảm giác trên lưỡi kiếm này khác hẳn.” – Dante tự nhủ, đôi mày cau lại.
Naruto không nói gì thêm, lập tức lao vào. Những nhát chém nhanh và chuẩn xác buộc Nero phải liên tục lùi về sau. Cậu vừa đỡ vừa nghiến răng, mồ hôi rịn trên trán – đây không chỉ là tốc độ, mà là áp lực tinh thần đè nặng lên từng động tác.
Bất chợt, Naruto xoay cổ tay, luồng khí quanh Yamato vặn xoáy thành hình lưỡi cắt không gian.
“Judgement Cut!” – Giọng anh trầm, dứt khoát.
Tia chém xé toạc không khí, không gian trước mặt Nero rạn nứt thành đường cắt hoàn hảo. Cậu kinh hãi bật Gerbera lùi vọt ra xa, né khỏi quỹ đạo tử thần.
Khoảnh khắc ấy, Dante lập tức bước lên, giơ tay cao và quát:
“Đủ rồi! Ngừng lại, ngay!”
Không gian vẫn căng như dây đàn sau tiếng quát của Dante. Naruto hạ Yamato xuống, ánh mắt chuyển từ Nero sang Dante. Nhưng vừa nhìn rõ gương mặt mái tóc bạc kia, đồng tử Naruto lập tức giãn ra.
“...Sensei?!” – Naruto gần như thốt lên, giọng đầy kinh ngạc. – “Sao thầy lại chạy ra đây? Không đúng… sensei vừa ở chỗ mình mà… Chẳng lẽ…?”
Dante khựng lại một nhịp. Từ ánh mắt và cách gọi ấy, anh lập tức ghép nối những mảnh thông tin rời rạc. Sensei… và lại có thanh kiếm ngoại hình giống hệt Yamato trong tay. Cậu bé tóc vàng này chắc chắn liên quan tới Vergil – không chỉ là quen biết, mà là có quan hệ huấn luyện hoặc truyền thừa.
Dante thả Devil Sword Dante xuống ngang hông, giọng chậm rãi nhưng chắc nịch:
“Vậy là đã rõ… Nhóc, chúng tôi là bạn của Vergil.”
Không khí trong con hẻm như đông cứng. Naruto vẫn nhìn thẳng vào Dante, đôi mắt xanh mở lớn. Rồi cậu đột ngột lên tiếng, giọng vừa ngạc nhiên vừa… khó tin:
“Ngài… có phải là gã em trai vô dụng, bất cần đời Dante của sensei tôi không?”
Câu hỏi rơi xuống, kéo theo một khoảng lặng kỳ quặc. Dante đứng chết lặng một giây, khoé môi giật nhẹ.
“…Cái quái gì…?” – Anh thở ra một hơi, rõ ràng không tìm được từ nào đủ mạnh để đáp trả.
Phía sau, Lady, Trish, Nico và Kyrie đồng loạt đưa tay che miệng, cố nín cười nhưng tiếng khúc khích vẫn vang lên rõ mồn một. Lady thậm chí còn liếc Dante đầy trêu chọc: “Em trai vô dụng à? Nghe hợp đấy.”
Dante nheo mắt, liếc cả bốn người, giọng lầm bầm: “Rồi lát nói chuyện.”
Ngay khi không khí giữa hai bên đang lơ lửng giữa căng thẳng và châm chọc, một âm thanh lạnh lùng vang lên từ phía sau:
“Dante.”
Cả nhóm lập tức quay lại. Đứng cách đó chỉ vài bước, trong chiếc áo trench coat màu xanh thẫm, mái tóc bạc mượt và đôi mắt sắc lạnh, Vergil đã xuất hiện. Thanh Yamato thực sự của anh vẫn trong bao kiếm bên hông.
Dante khẽ nhếch mép: “Chà… trùng hợp ghê.”