Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 273: Nhị Vĩ hồi sinh. Bắt Nhị Vĩ



Thời gian thấm thoắt lại trôi qua vài năm. Konoha nay đã phồn thịnh gấp bội, nhưng đồng thời, những biến động ngầm trong Nhẫn giới cũng ngày một rõ rệt.

Một ngày kia, điện tín khẩn từ Làng Sương Mù được chuyển tới văn phòng Hokage. Tin báo rằng trong vùng sương mù đặc quánh gần biên giới hải vực, các ninja trinh sát phát hiện một luồng chakra hỏa diễm cực kỳ mãnh liệt, thứ năng lượng bùng cháy như muốn thiêu rụi cả đại dương. Các trưởng lão lập tức nhận định: rất có thể đó chính là Nhị Vĩ Matatabi đang hồi sinh.

Chưa kịp nguôi sự chấn động, thì từ Thiết Quốc, Mifune cũng gửi mật báo: một vùng sơn mạch xa xôi bỗng dưng phát sinh cuồng phong và chấn động kèm chakra khủng khiếp. Đặc điểm này hoàn toàn trùng khớp với hồ sơ về Bát Vĩ Gyūki.

Tin tức truyền đến tai Uchiha Madara, khiến gã lập tức bật cười lớn, ánh mắt đỏ rực như sắp nuốt chửng cả bầu trời:
“Cuối cùng… cũng sắp đủ rồi.”

Kế hoạch mà cả hội nghị Kage năm xưa từng quyết đã đến bước then chốt. Ngoại Đạo Ma Tượng – cự tượng khổng lồ nhuốm hắc khí – dưới sự điều khiển của Madara đã nuốt trọn chakra từ Nhất Vĩ, Tam Vĩ, Tứ Vĩ, Ngũ Vĩ, Lục Vĩ, Thất Vĩ. Giờ đây, trong bụng Ma Tượng, bảy luồng chakra khổng lồ cuộn trào, xoáy lẫn vào nhau như bão tố.

Chỉ còn thiếu Nhị Vĩ và Bát Vĩ, hai con thú từng bị Naruto đánh tan xác ngày ấy, nay bắt đầu hồi sinh theo quy luật tự nhiên.

Còn ở Konoha, một ngòi nổ khác cũng đang chờ bùng phát. Trong thân thể của Sora, phần chakra Cửu Vĩ còn sót lại từ thuở xưa nay đã phát triển cực thịnh. Sora đã hoàn toàn bước vào trạng thái Lục Vĩ, lớp chakra đỏ sôi sục bao trùm cả cơ thể. Các chuyên gia dự đoán rằng chỉ cần thêm chút thời gian, hắn sẽ bước vào hình thái Thất Vĩ.

Vì thế, Naruto cùng Orochimaru và Yamato-taichō luôn theo dõi sát sao Sora. Orochimaru thì ánh mắt lạnh lẽo như đang ngắm một thí nghiệm tuyệt vời, còn Yamato thì nghiêm nghị, lúc nào cũng sẵn sàng kết ấn Mộc Độn để trấn áp khi cần. Naruto thì khác – cậu mong Sora nhanh chóng tiến hóa thành Cửu Vĩ, để Ngoại Đạo Ma Tượng của Madara có thể hút sạch. Còn về sự sống chết của Sora sau khi làm vậy, nói thật, Naruto không một chút nào để ý.

Và trên tất cả, Ngoại Đạo Ma Tượng của Madara ngày càng ngập tràn uy lực, như một con quái vật đang khát máu chờ ngày thức tỉnh hoàn toàn.

—---------------------------------------------
Trên mặt biển mù sương dày đặc, một bóng người sừng sững bước đi thản nhiên, dường như những con sóng gào thét cũng chỉ là tấm thảm trải đường cho hắn. Uchiha Madara.

Ánh mắt Rinnegan lạnh lẽo xoáy thẳng về phía xa. Tin tình báo từ Anbu Làng Sương Mù mà hắn vừa “mượn” được đã khẳng định: Nhị Vĩ Matatabi đang ẩn mình trong vùng núi lửa dưới đáy đại dương, nơi nham thạch sôi sục hòa cùng sương biển.

Tại cổng Làng Sương Mù, đội Anbu bản địa lập tức xuất hiện, dẫn đầu là một đội trưởng bịt mặt, giọng nghiêm nghị nhưng xen lẫn run rẩy:
“Madara-sama… có cần chúng tôi cử thêm người…—”

Chưa dứt lời, Madara chỉ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh tanh đảo qua. Sát khí từ Rinnegan đã khiến cả toán Anbu cứng đờ như bị xiềng xích.

“Không cần thiết, một mình ta là đủ.”

Hắn bước ngang qua họ như thể họ chưa từng tồn tại. Đám Anbu đứng im, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, nhưng không ai dám động đậy.

Khi đặt chân đến khu vực núi lửa ẩn sâu trong biển sương, Madara dừng lại, Rinnegan xoáy rộng. Dưới lớp dung nham đỏ rực, một tiếng gầm vang vọng như đến từ địa ngục, kèm theo luồng chakra hỏa diễm trào thẳng lên trời, xé rách cả màn sương đặc quánh.

Từ sâu trong lòng núi lửa, mặt đất rung chuyển, nham thạch sôi trào như bão tố. Một tiếng gầm vang dội, kế đó là thân hình khổng lồ của Nhị Vĩ Matatabi từ từ trồi lên. Bộ lông xanh lam cháy rực như dải thiên hà, mỗi bước đi đều khiến dung nham văng tung tóe, hơi nóng hừng hực thiêu cháy cả màn sương.

Đôi mắt vàng mở ra, ánh lên tia mệt mỏi xen lẫn tự do sau khi hồi sinh. Nó lẩm bẩm, giọng khàn khàn như vọng từ cõi chết:

“Cuối cùng… cũng hồi sinh. Ta phải trốn… thật xa… Jinchūriki của Kurama giờ đây quá nguy hiểm… chỉ tiếc cho… Yugito…”

Chưa kịp nói hết lời, bỗng nhiên nó khựng lại. Từng sợi lông xanh lam trên thân nó dựng đứng.

Từ trong màn sương mù dày đặc, một bóng người lững thững bước đến, mỗi bước đi như xé rách không gian. Đôi mắt Rinnegan xoáy rộng lạnh lẽo, nhìn thẳng vào nó – ánh nhìn khiến con mèo lửa khổng lồ cảm giác như bị khóa chặt linh hồn.

Uchiha Madara.

Matatabi gầm khẽ, lùi lại một bước. Lý trí mách bảo nó phải bỏ chạy ngay lập tức, phải ẩn mình khỏi sinh vật nguy hiểm trước mặt.

Nhưng giọng Madara vang lên, thản nhiên mà lạnh lẽo như phán quyết tử thần:
“Muốn chạy ư? Từ lúc ngươi vừa hồi sinh… đã không còn đường lui rồi.”

Matatabi gầm vang, cả thân hình xanh lam bùng cháy rực rỡ. Ngọn lửa của nó bắn thẳng lên trời, chiếu sáng cả vùng biển sương. Chakra hỏa diễm cuộn thành những cột lửa khổng lồ, bùng nổ dữ dội như muốn thiêu hủy tất cả.

“Cút đi, Uchiha! Ta không muốn quay lại gông xiềng lần nữa!” – giọng Nhị Vĩ rền vang, đôi mắt vàng ánh lên sự phẫn nộ lẫn sợ hãi.

Nó há miệng, ngưng tụ một quả cầu hỏa diễm khổng lồ, rồi bắn thẳng về phía Madara như một thiên thạch lửa.

Madara chỉ nhướng mày, môi nhếch thành nụ cười nhạt. Hắn giơ tay kết ấn, Susanoo màu xanh lam khổng lồ bùng hiện, giáp trụ sáng rực, vũ khí sắc bén vung ra chém thẳng vào quả cầu lửa.

ẦM!

Chấn động khiến cả hải vực rung chuyển, cột sóng cao hàng chục mét dâng lên, hất tung bọt biển trắng xóa.

Matatabi không dừng bước, phóng vọt lên không, cả thân thể quấn trong hỏa diễm, quét qua như một vầng nhật thực. Đuôi lửa vung ra, đập tan hàng loạt vách đá xung quanh.

Madara đứng im giữa Susanoo, đôi mắt Rinnegan xoáy sâu, giọng lạnh như băng:
“Hừm… cũng khá hung hãn. Nhưng với bản tọa… chỉ là trò khởi động.”

Susanoo vung kiếm, từng nhát chém quét qua, tách lửa thành hai dòng, ép Matatabi lùi dần. Mỗi bước của Madara, mặt biển lại gợn lên từng vòng sóng khổng lồ, áp lực chakra như muốn nghiền nát cả vùng trời.

Hắn thừa biết chỉ cần gọi Ngoại Đạo Ma Tượng, việc bắt Matatabi sẽ dễ như trở bàn tay. Nhưng đôi tay ngứa ngáy, khao khát chiến đấu sau một thời gian dài khiến hắn chẳng muốn bỏ qua cơ hội này.

Thế là giữa biển sương, trận chiến giữa Uchiha Madara và Nhị Vĩ Matatabi chính thức bắt đầu. Một bên là vĩ thú lửa cháy cuồng bạo, một bên là huyền thoại sống với Susanoo bất khả chiến bại.

Sóng thần dâng cao, dung nham phụt nổ, bầu trời đỏ rực như tận thế.

Matatabi gầm vang, thân thể khổng lồ bùng cháy dữ dội. Toàn bộ bộ lông xanh lam nay rực sáng như một ngọn thái dương thứ hai. Nó vung đuôi, quét qua cả vùng hải vực, biến mọi thứ xung quanh thành biển lửa ngập trời.

“Ta sẽ không để ngươi xiềng xích ta một lần nào nữa, Uchiha!” – tiếng gầm trầm khàn khiến cả trời đất rung chuyển.

Sóng lửa tràn ngập, cuộn thành từng cột hỏa diễm cao bằng núi, quét sạch cả sương mù và thiêu đốt mặt biển đến đỏ rực. Mọi thứ trong tầm mắt giờ chỉ còn lại đại dương lửa.

Thế nhưng giữa biển lửa ấy, Madara vẫn đứng thẳng, dáng vẻ ung dung. Ánh mắt Rinnegan xoáy sâu, Sharingan trong mắt còn lại lóe sáng. Hắn giơ tay, Susanoo từ từ nở rộng, lớp giáp lam khổng lồ dần phủ kín toàn thân, từng lớp từng lớp chồng lên nhau.

ẦM!

Chỉ trong chớp mắt, Susanoo hoàn chỉnh hiển hiện – một chiến thần khổng lồ cao vút, giáp trụ che kín, tay cầm thanh kiếm khổng lồ ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Mỗi bước đi, mặt biển chấn động, áp lực chakra ép sóng lửa xung quanh phải chùn xuống.

Madara nhìn con mèo lửa đang vùng vẫy, khóe môi nhếch cười:
“Dù ngươi có biến cả thế giới thành biển lửa… thì trước Susanoo của ta, cũng chỉ là lửa trại mà thôi.”

Thanh kiếm lam vung ra, đường kiếm xé tan bầu trời. Hỏa diễm bị chém thành hai nửa, mở ra một lối đi xuyên qua biển lửa. Susanoo khổng lồ bước từng bước, ép Matatabi lùi lại, mỗi nhát chém như sét đánh.

Matatabi gầm lên dữ dội, từng quả cầu hỏa diễm lớn như mặt trăng bị nó phóng ra liên tục, nổ tung thành những cơn bão lửa. Nhưng tất cả đều bị Susanoo chém tan hoặc hất văng, không thể nào phá vỡ lớp giáp lam khổng lồ kia.

Từng bước, từng bước một, Madara áp sát. Mỗi nhát kiếm của Susanoo khiến thân thể Matatabi run lên, từng mảng lửa văng ra như pháo hoa tuyệt vọng.

Cuộc chiến không còn là sự đối kháng cân bằng. Đó là một màn áp chế tuyệt đối – nơi một Uchiha truyền thuyết phô bày sức mạnh ngang hàng thần thoại, nghiền nát vĩ thú lửa hừng hực như thể nó chỉ là một con mèo nhỏ đang giãy giụa trong tay.

Tiếng gào của Matatabi rung chuyển cả biển trời. Nó vùng vẫy, thân hình khổng lồ quấn trong lửa xanh lam, cố thoát khỏi xiềng xích vô hình. Nhưng Susanoo hoàn chỉnh của Madara đã ghì chặt lấy nó.

Cánh tay khổng lồ bọc giáp màu xanh lam siết lấy cổ và vai Nhị Vĩ, khiến con mèo lửa quằn quại. Mỗi cú vẫy đuôi của nó làm dậy sóng cả hải vực, nhưng càng giãy giụa, thanh kiếm lam khổng lồ lại càng kề sát hơn, ép nó ngửa đầu trong bất lực.

Madara đứng giữa trán Susanoo, tóc tung bay, mắt Rinnegan xoáy sâu. Hắn giơ một tay kết ấn, giọng vang vọng như phán quyết:

“Triệu hồi chi thuật.”

ẦMMMM!!!

Từ hư không, Ngoại Đạo Ma Tượng trồi lên. Bức tượng nâu khổng lồ với sáu mắt trống rỗng mở to, tiếng gầm của nó còn rợn người hơn cả sóng lửa. Những cánh tay khổng lồ vươn ra, quấn chặt lấy Matatabi như xiềng xích ma quỷ.

“Không… lần này… ta không muốn quay lại bóng tối đó nữa!” – Matatabi gào lên, đôi mắt vàng lóe sáng tuyệt vọng, hỏa diễm bùng rực lần cuối cùng.

Nhưng đã muộn.

Từ miệng Ngoại Đạo Ma Tượng, một cột ánh sáng tím khổng lồ quét thẳng tới, hút lấy chakra của Nhị Vĩ. Tiếng gào thét vang dội cả trời đất, nhưng thân hình lửa xanh lam của Matatabi bắt đầu tan rã, từng dòng chakra bị kéo ra như dải lụa.

ẦM ẦM ẦM!!!

Chỉ trong khoảnh khắc, ngọn lửa xanh lam từng che phủ cả bầu trời biến mất. Cơ thể khổng lồ của Nhị Vĩ sụp đổ, chakra toàn bộ bị hút sạch vào bụng Ngoại Đạo Ma Tượng. Sáu mắt của tượng đá lóe sáng thêm một vòng.

Trên biển lửa giờ chỉ còn Madara, đứng sừng sững giữa Susanoo, ánh mắt lạnh lùng như thần chết.

“Xong một con.” – hắn lẩm bẩm, giọng điệu thản nhiên như vừa bỏ túi thêm một món đồ chơi.

Nhị Vĩ – Matatabi – chính thức bị thu vào Ngoại Đạo Ma Tượng.

Khi thân thể khổng lồ của Matatabi tan biến hoàn toàn, biển lửa đỏ rực dần lụi tàn, trả lại cho đại dương màn sương mù vốn có. Trên mặt nước, Uchiha Madara vẫn đứng sừng sững giữa Susanoo, ánh mắt Rinnegan lạnh nhạt, như thể tất cả chỉ là một ván cờ nhỏ.

Tiếng sóng vỗ rì rào, từng đợt hỏa diễm còn sót lại bốc lên nghi ngút. Đội Anbu Làng Sương Mù từ xa mới dám tiến lại gần, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng mà đôi chân vẫn run lên bần bật.

Madara thu hồi Susanoo, bóng dáng cao lớn của hắn hiện ra trong màn khói mờ. Hắn đảo mắt qua đám Anbu, giọng nói nhàn nhạt vang lên:

“Bản tọa đã xong việc. Phần còn lại… các ngươi phụ trách dọn dẹp.”

Nói rồi, hắn xoay lưng, từng bước đi nghênh ngang, không thèm ngoái lại. Áo giáp Uchiha tung bay trong gió, đôi mắt Rinnegan khẽ lóe sáng rồi dần biến mất vào màn sương đặc quánh.

Đám Anbu Làng Sương Mù sững sờ đứng nhìn. Không một ai dám cử động, cũng không dám thốt lên lời nào. Chỉ có ánh mắt – ánh mắt đầy kính nể, run sợ và thậm chí… ngưỡng mộ – dõi theo bóng lưng ấy cho tới khi biến mất hoàn toàn.