Bảy ngày trôi qua kể từ khi Madara hoàn thành việc thu phục Nhị Vĩ ở Làng Sương Mù, và giờ đây hắn lại xuất hiện tại Thiết Quốc.
Mifune, thủ lĩnh của Thiết Quốc, đứng chờ ở cổng thành, không khí nghiêm trọng bao trùm quanh ông. Samurai của Thiết Quốc tập trung xung quanh, chuẩn bị cho cuộc đón tiếp. Dù Madara là một nhân vật có uy quyền tuyệt đối, nhưng Mifune vẫn phải trực tiếp đón tiếp hắn, vì sự hiện diện của Madara đã vượt xa những cuộc gặp gỡ thông thường.
Madara bước vào khu vực đón tiếp, lạnh lùng và ung dung, đôi mắt Rinnegan mở to, hệt như một vị thần từ trên cao nhìn xuống nhân gian. Hắn không nói gì, chỉ tiến về phía Mifune, đôi bước chân chậm rãi nhưng uy nghiêm.
Mifune đứng đó, bình tĩnh nhưng ánh mắt có chút căng thẳng. Sau khi Madara đến gần, ông cúi đầu một chút, hành lễ rồi thẳng thắn cung cấp tình báo:
“Madara-dono. Chúng tôi vừa phát hiện dấu vết chakra cực mạnh xuất hiện gần biên giới phía Đông, phù hợp với mô tả của Bát Vĩ – Gyūki. Rất có thể, Bát Vĩ đã được hồi sinh.”
Ánh mắt Madara lóe lên một tia hứng thú, nhưng biểu cảm của hắn vẫn không đổi. Hắn chỉ lạnh nhạt gật đầu, giọng điệu không cảm xúc:
“Rất tốt.”
Mifune khẽ gật đầu, và không quên hỏi thêm, giọng cẩn trọng:
“Madara-dono, ngài định làm gì tiếp theo? Liệu ngài có cần hỗ trợ?”
Madara quay lại, đôi mắt Rinnegan sáng rực, nhưng giọng hắn vẫn lạnh lùng:
“Không cần. Ta sẽ đi một mình. Lực lượng samurai của Thiết Quốc chỉ cần làm công tác dọn dẹp và bảo vệ khu vực phía sau.”
Mifune hơi giật mình trước câu trả lời, nhưng không dám phản đối. Thiết Quốc dù là một cường quốc, nhưng đối mặt với Vĩ thú, mọi chiến thuật hay kế hoạch đều phải xem xét lại. Đó là lẽ thường.
Trong lòng dãy núi đá mênh mông thuộc cảnh nội Thiết Quốc, đất trời rung chuyển dữ dội. Những khối đá khổng lồ vỡ ra từng mảng, bụi mù bay mịt mù, nham thạch ngầm tuôn trào từ khe nứt như báo hiệu sự tái sinh của một thế lực cổ xưa.
Một tiếng gầm vang vọng từ địa ngục cất lên, làm chim muông bỏ chạy, cây cối rạp xuống. Bát Vĩ – Gyūki hiện hình, thân thể khổng lồ vươn cao như một ngọn núi sống, tám chiếc xúc tu vung vẩy, quét ngang trời đất.
Đôi mắt đỏ rực trừng lớn, Gyūki thở dốc, giọng gầm vang rền:
“Đáng chết…!!”
Hơi thở của nó nặng nhọc, sức mạnh mới hồi sinh khiến cơ thể mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt lại cháy rực ngọn lửa căm hờn. Nó ngẩng đầu gào lên trời, tiếng rống khiến cả núi đá rúng động:
“Ta sẽ trả thù cho Killer B! Ngươi đã giết hắn, Namikaze Naruto! Ta sẽ nghiền nát ngươi!!!”
Tiếng gào khiến sơn mạch đổ sập, những tảng đá lớn lăn xuống ào ào như lũ. Sóng chakra khổng lồ tỏa ra, ép không khí thành những cơn gió bạo liệt.
Nhưng giữa lúc Gyūki còn đang cuồng nộ, một sự im lặng chết chóc đột ngột phủ xuống. Từ phương xa, một luồng sát khí dày đặc đang từ từ tiến lại gần.
Sát khí ấy lạnh lẽo đến mức nuốt trọn tiếng gầm thét, như phủ một lớp màn tử thần lên cả vùng núi đá.
Đôi mắt khổng lồ của Gyūki thoáng co rút. Linh hồn nó run lên, báo động bản năng: Có thứ gì đó còn đáng sợ hơn Naruto… đang tới.
Và rồi, từ giữa lớp bụi mù của núi đá, một bóng người khoác áo Uchiha thong thả bước ra.
Uchiha Madara.
Rinnegan lóe sáng, mái tóc đen dài tung bay trong gió. Không cần nói một lời, chỉ cần bước chân của hắn thôi đã khiến cả một vĩ thú phải cảm thấy ngạt thở.
Gyūki nhìn chằm chằm vào Madara, thân hình khổng lồ của nó khựng lại, đôi mắt của nó như muốn nổ tung trong khi quan sát từng bước đi của kẻ đã một tay hủy diệt không biết bao nhiêu nhẫn giả. Mỗi bước đi của Madara như nhấn chìm nó vào một cảm giác lạnh lẽo không thể thoát ra.
“Không… không thể nào…” – Gyūki thầm nghĩ trong lòng, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể. Cả thân thể vĩ thú gồng lên như thể đang bị áp chế dưới một cơn sóng vô hình. Nó không thể nào tin nổi, Uchiha Madara, người được đồn đại là đã chết từ lâu, giờ lại đứng ngay trước mặt nó như thể chẳng có gì xảy ra.
Tại sao hắn lại sống lại? Đã bao lâu rồi? Cái gì đã xảy ra với Nhẫn giới? Làng Mây giờ thế nào?
Vài chục câu hỏi không lời giải đáp chạy nhanh như cơn gió qua tâm trí con vĩ thú, nhưng nó biết rõ một điều – Madara không phải kẻ có thể đối đầu với nó. Dù nó là một trong những vĩ thú mạnh mẽ nhất, nhưng trước Madara – người có Sharingan mạnh mẽ – ngay cả Kurama, cũng bị hai con mắt này khống chế.
Madara vẫn tiếp tục bước đi, ánh mắt không chút cảm xúc, như thể trước mặt hắn không phải là một con quái vật hùng mạnh mà là một con thú nhỏ không đáng để nhắc đến. Sự thản nhiên của hắn như một cú giáng vào lòng tự tôn của Gyūki, khiến nó cảm thấy như bị đánh bại ngay từ đầu.
Khi Madara dừng lại trước mặt Gyūki, hắn chỉ nhàn nhạt nói:
“Ngươi… tự đầu hàng hay muốn thử sức với bản tọa một chút?”
Gyūki nghiến răng, tự nhủ rằng không thể đối đầu với Madara. Giờ đây, đối mặt với hắn, nó biết mình không thể trông cậy vào sức mạnh của mình.
Trong lòng Gyūki đầy những tính toán. Dù là một vĩ thú với sức mạnh khổng lồ, nó vẫn không dám đối mặt với Madara. Quyết định ấy được đưa ra trong tích tắc, và nó lựa chọn rút lui thay vì chiến đấu.
Madara nhìn vào Gyūki, không chút thay đổi, rồi cười nhạt:
“Bản tọa cứ nghĩ ngươi thức thời hơn so với con mèo bệnh kia mới phải.”
Gyūki cảm thấy một cảm giác tê dại lan tỏa trong cơ thể, cảm giác của sự thất bại. Nó không thể làm gì khác ngoài quay đầu, đột ngột biến mất trong không gian, kéo theo một làn gió bụi mù mịt trước khi ẩn mình vào những dãy núi xa xôi.
Madara chỉ đứng đó, vẫn cười nhạt, đôi mắt Rinnegan xoáy chậm rãi, như thể đang thưởng thức cảnh tượng này. Hắn không cần làm gì, chỉ bằng khí thế và sự hiện diện của mình, Gyuki đã tự chọn lựa con đường rút lui.
“Ngươi không cần phải vội vàng…” – Madara nhẹ nhàng nói với bóng dáng của vĩ thú đã khuất. “Bản tọa có rất nhiều thời gian để chơi trốn tìm với ngươi...”
Madara đứng đó, nhếch môi cười, đôi mắt Rinnegan sáng rực, ngắm nhìn bóng lưng của Gyūki đang chạy trối chết. Cảm giác thích thú bùng lên trong hắn. Đây không phải là cuộc chiến nghiêm túc mà là một trò chơi. Hắn vốn không bao giờ thích những trận chiến tốn thời gian. Nhưng đuổi bắt một con vĩ thú như Gyūki, cảm giác đó thật sự kích thích.
“Chạy đi đâu?” – Madara nhàn nhạt nói, nhưng giọng hắn như lưỡi kiếm sắc bén, khiến Gyūki cảm thấy cả cơ thể như bị xiềng xích, không thể trốn thoát.
Gyūki, con vĩ thú khổng lồ, cơ thể to lớn gầm gừ, đầu ngẩng lên, mắt đỏ rực như máu. Chakra từ những chiếc xúc tu bùng lên, dập dờn trong cơn tức giận. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác sợ hãi đã len lỏi vào tâm trí nó. Bước chân của Madara đằng sau, như một bóng ma lạnh lẽo không thể xóa bỏ.
Bất kể bao nhiêu lần nó phóng về phía trước, Madara vẫn như một bóng ma đuổi sát sau lưng không nhanh cũng không chậm. Không có sự vội vã, không có sự hấp tấp, Madara chỉ bước đi thong thả, đôi mắt luôn theo dõi từng động thái của Gyūki. Mỗi lần nó gầm lên, hắn chỉ nở một nụ cười lạnh nhạt.
“Chạy đi, nhóc con.” – Madara nói, không chút cảm xúc. “Ngươi chạy bao lâu cũng vô ích.”
Giọng hắn như một lời đe dọa, làm Gyūki cảm thấy như có một con hung thú đáng sợ đang đuổi sát phía sau, mỗi bước chạy, tiếng thở hổn hển lại càng trở nên nặng nề hơn. Mỗi lần lướt qua những tảng đá vỡ vụn, mỗi khi nó quét cái xúc tu trong sự điên cuồng, lại thấy đôi mắt Rinnegan ấy vẫn chăm chú nhìn, không bao giờ rời mắt.
“Chạy đi đâu, bạch tuộc bé nhỏ?” – Madara tiếp tục, cười khẽ một cách nguy hiểm. “Bản tọa muốn thấy ngươi mệt mỏi và tuyệt vọng, đến khi ngươi nhận ra… không ai có thể thoát khỏi tay bản tọa.”
Bỗng nhiên, Gyūki dừng lại một chút, quay đầu nhìn lại. Hơi thở gấp gáp, chân sau bước lên như muốn rút lui. Nhưng trong ánh mắt của nó, sự nhận thức hiện lên rõ rệt. Chạy nữa cũng vô ích.
Nhưng chưa kịp xoay người, Madara đã bước đến trước mặt nó, đứng vững trên mặt đất, đôi mắt sáng rực trong đêm. Gyūki bật thét lên, cố vung xúc tu chống trả, nhưng Madara không cần động đậy. Susanoo lập tức xuất hiện, bao trùm lấy cơ thể khổng lồ của Gyūki, ép nó vào trong cái bóng của hắn, như một chiếc lồng sắt vô hình.
“Kết thúc rồi, bạch tuộc nhỏ.” – Madara nhếch môi, giọng lạnh lùng nhưng không thiếu sự hài lòng. “Ngươi đã có cơ hội, nhưng lại lãng phí nó rồi.”
Gyūki đứng lặng trong vòng kìm kẹp của Susanoo, đôi mắt vàng của nó vẫn đỏ rực nhưng không thể làm gì khác ngoài im lặng. Sức mạnh của Madara quá áp đảo, và giờ nó biết, dù có chạy suốt thế gian, cũng không thể thoát khỏi sự nắm giữ của hắn.
Bát Vĩ Gyūki – đang bị Susanoo ghì chặt, thân thể to lớn và mạnh mẽ như một ngọn núi, nhưng vẫn bị kìm hãm bởi sức mạnh quá lớn của Madara. Hơi thở của nó gấp gáp, mắt đỏ ngầu, răng nghiến chặt. Dù biết rằng mình khó lòng thoát khỏi trận chiến này, nó không thể không kháng cự.
Lập tức, Gyūki quăng một cái nhìn dữ dội vào Madara, rồi bất ngờ… cất tiếng. Không phải tiếng gầm như mọi khi, mà là một câu rap.
“Yo, yo, Madara, nghe đây,
Chắc chắn không dễ dàng, đừng có mơ mà thấy ta gục ngay.
Killer B đã rời xa, giờ ta phải đứng lên,
Nhưng trước khi thua, ta sẽ hát rap cho ngươi biết tên!”
Nó bật cười khà khà, dù trong lòng nặng trĩu, nhưng vẫn cố gắng giữ lại một chút tinh thần:
“Giờ ta đứng đây, vĩ thú mạnh mẽ,
Chạy không được đâu, nhưng ta không sợ đâu, Madara!
Chỉ có một con đường, ta chiến đấu đến cùng,
Mà dù có thua, ta sẽ không quỳ dưới tay ngươi đâu, đừng mong!"
Đúng như cách Killer B thường làm, Gyūki kết thúc câu rap bằng một tiếng gầm mạnh mẽ, tựa như lời thách thức cuối cùng, trước khi nó xoay người đối mặt với Madara lần cuối. Mặc dù những lời rap đầy khí thế, nó vẫn biết bản thân đang đối mặt với sự tuyệt vọng. Nhưng ít nhất, nó vẫn có thể tặng cho Madara một lời chào tạm biệt theo cách của riêng mình.
Madara không cười, không mỉm cười, chỉ nhìn con vĩ thú trước mặt một cách lạnh lùng. Đôi mắt Rinnegan xoáy sâu vào Gyūki, không chút cảm xúc. Thậm chí hắn còn thấy hài hước với tình huống này.
“Rap? Gu âm nhạc không tệ, nhưng khả năng rap của ngươi thật là tệ hại, đã đến lúc ngừng hát rồi.” – Madara lạnh lùng nói, giọng như nhấn chìm mọi sự kháng cự.
Ngay sau đó, Susanoo của hắn áp sát, siết chặt hơn, như muốn nghiền nát con vĩ thú ngay tại chỗ. Một tay Madara chém xuống. Gyūki gầm lên, nhưng không thể nào tránh thoát khỏi sự áp đảo tuyệt đối đó.
Gyūki gầm gừ, thân thể khổng lồ của nó quằn quại trong cơn đau đớn, sức mạnh của Susanoo và Rinnegan áp chế nó như thể một tấm lưới thép vô hình. Cái cảm giác bị giam cầm, không thể nhúc nhích, làm cho con vĩ thú mạnh mẽ bừng lên sự tuyệt vọng cuối cùng.
“Không thể nào…” – Gyūki thầm nghĩ, nhưng nắm đấm của Susanoo đã nhanh chóng bổ xuống, khiến con vĩ thú gào lên một tiếng cuối cùng rồi ngã quỵ. Gyūki ngất lịm đi, thân thể nặng nề rơi xuống nền đất nứt vỡ. Madara chỉ đứng yên, nhẹ nhàng gật đầu như thể công việc đã hoàn thành, rồi giơ tay kết ấn, Ngoại Đạo Ma Tượng xuất hiện từ dưới đất. Những cánh tay khổng lồ của tượng đá đen vươn ra, bắt đầu hút lấy chakra của Gyūki.
Từng luồng chakra đen nhánh từ cơ thể Gyūki bị hút vào Ngoại Đạo Ma Tượng. Cả vùng đất rung chuyển, những tảng đá vỡ vụn, tạo thành những tiếng nổ khủng khiếp. Lượng chakra hùng mạnh từ Bát Vĩ được hấp thụ, và Ngoại Đạo Ma Tượng cuối cùng mở ra 8 con mắt khổng lồ, một con mắt từ mỗi cánh tay của Ma Tượng, mỗi con mắt sáng rực và đầy sát khí, ánh sáng đỏ của chúng như chứa đựng linh hồn của những sinh vật bị phong ấn.
Madara đứng đó, đôi mắt lạnh lẽo, nhìn vào Ngoại Đạo Ma Tượng đang phát sáng. Hắn khẽ mỉm cười, hài lòng với kết quả. Giọng hắn vang lên, trầm lạnh, nhưng vẫn ẩn chứa sự thỏa mãn.
“Chỉ còn Cửu Vĩ nữa thôi… Khi con quái vật đó hoàn toàn thành hình, thì sức mạnh của bản tọa sẽ được nâng lên tầm cao mới.”
Hắn nhìn về phía Konoha, đôi mắt đỏ rực chứa đựng một tia lửa kiêu ngạo, như thể nhìn thấy tương lai khi đám dị nhân Otsutsuki kia nằm dưới gót chân mình.
“Hy vọng… con Cửu Vĩ mà Naruto nuôi nhốt sẽ sớm thành hình. Bản tọa bắt đầu cảm thấy hơi sốt ruột rồi.”
Những lời này không ai nghe thấy, chỉ có Madara và những hơi thở nhẹ của đất đá. Đến lúc này, mục tiêu của hắn đã gần như hoàn thành. Tất cả các vĩ thú phải bị thu phục, và sau đó, hắn sẽ chính thức trở thành Jinchuriki của Thập Vĩ.
Madara khẽ nhếch môi, rồi thuấn thân – biến mất vào không gian như một bóng ma, để lại phía sau một vùng núi đá hoang vu.