Một buổi chiều hiếm hoi yên bình. Trong sân dinh thự Hokage, Naruto đang ngồi cùng các con – Boruto hiếu động bày trò nghịch khói nổ, Himawari mỉm cười khẽ vẽ hoa lên giấy, Io chăm chú luyện tâm linh thuật cùng mẹ Ino, Tsumiki khoanh tay lạnh nhạt quan sát em trai em gái đang chơi đùa, còn cặp song sinh Kotonoha và Shirayuki ríu rít cười đùa bên Kushina và Minato.
Tiếng cười trẻ thơ vang vọng, tưởng như hòa bình vĩnh cửu đã phủ kín bầu trời Konoha.
Nhưng rồi—
Tim Naruto đập thình thịch.
Một luồng dự cảm đen tối quét qua. Từng sợi lông gáy dựng đứng, chakra trong cơ thể tự động xoáy trào như muốn phản kháng trước một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm.
“Có chuyện không ổn…” – Ánh mắt Naruto lóe lên.
ẦMMM!!!
Bầu trời xanh bỗng nứt toác. Ngay giữa không trung, một vòng xoáy đen kịt mở ra, ánh sáng trắng tím chiếu rọi một góc trời. Áp lực khủng khiếp đổ ập xuống khiến mặt đất rùng chuyển.
Thường dân trong làng đột nhiên cảm thấy khó thở, đầu gối run rẩy, như bị một ngọn núi vô hình đè nặng. Tiếng hét thất thanh vang lên khắp phố xá:
“Chuyện gì thế này?!... Không thở nổi!”
Hashirama và Tobirama lập tức cảnh giác. Shisui, Itachi và hàng loạt jōnin lao ra, nhưng tất cả đều sững lại trước cảnh tượng trên bầu trời.
Từ trong cổng không gian, ba bóng áo trắng chậm rãi bước ra. Áo choàng dài phủ kín, mái tóc bồng bềnh trong gió, khí tức lạnh lẽo và siêu phàm. Trên trán mỗi kẻ đều có những chiếc sừng màu trắng bạc, đôi mắt Bạch Nhãn sắc bén quét khắp Konoha như lưỡi dao mổ.
Áp lực của chúng nặng đến mức cả bầu trời như muốn sụp xuống.
Naruto đứng dậy, nắm lấy tay Hinata và Ino, ánh mắt lạnh lẽo:
“Cuối cùng… kẻ thù cũng đến.”
Trên mỏm đá Hokage, Dante và Vergil cũng đã xuất hiện, đôi mắt ánh lên sự hứng thú không rời khỏi ba kẻ vừa bước ra từ hư không.
Naruto ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng sắc bén. Trong tay kẻ đi đầu, một cần câu lạ lùng tỏa khí tức quen thuộc.
“Urashiki Ōtsutsuki…” – Naruto lẩm bẩm. – “Quả nhiên là hắn”
Ngay lập tức, cậu xoay người, ra lệnh dứt khoát:
“Yukikaze! Đưa bọn trẻ vào nhà. Không ai được phép bước ra!”
“Vâng.” – Yukikaze gật đầu, nhanh chóng đưa lũ trẻ chạy vào trong.
Naruto nhìn sang hai người vợ đứng gần mình – Ino và Hinata.
“Đi thôi.”
Ino và Hinata gật đầu, ba người phi thân tiếp cận với kẻ địch.
Ở phương hướng khác, Uchiha Madara đang tu luyện trong rừng, đôi Rinnegan mở ra xoay vòng. Hắn nhếch môi cười lạnh:
“Hừ… cuối cùng cũng tới.”
Naruto và Madara cùng lúc bay vút lên bầu trời. Áo choàng tung bay, khí thế lan tỏa, sánh ngang ba bóng trắng vừa bước ra từ cánh cổng không gian.
Gió rít lạnh buốt, cả Konoha lặng ngắt nhìn lên cao.
Naruto hít sâu, ánh mắt lạnh nhưng giọng vẫn bình thản:
“Các ngươi là ai? Tại sao lại đến Nhẫn Giới này?”
Ba kẻ áo trắng đứng thành hàng ngang. Chính giữa, kẻ thấp bé nhất bước lên, chiếc khăn voan trắng phủ kín gương mặt. Hắn khẽ cười, giọng điệu ngập tràn khinh miệt:
“Ta là Ōtsutsuki Momoshiki. Bên trái ta, người cao lớn như núi là Ōtsutsuki Kinshiki – hộ vệ và lưỡi đao của ta. Và người còn lại chính là Ōtsutsuki Urashiki.”
Hắn dừng một thoáng, giọng càng thêm sắc lạnh:
“Bản gia của tộc Ōtsutsuki đã quan sát thế giới này suốt hàng thiên niên kỷ. Tất cả, chúng ta đều thấy rõ – cả những vinh quang… và cả sự nhục nhã.”
Đôi mắt sau lớp khăn voan lóe sáng, mang theo sự khinh bỉ tuyệt đối:
“Kaguya – kẻ đáng khinh ấy – đã phản bội Isshiki, phản bội cả gia tộc, để phục vụ dục vọng cá nhân trên Trái Đất này. Vì thế, chúng ta đến đây để thu hồi tất cả. Bao gồm Kaguya, lẫn Thần Thụ.”
Cả Naruto và Madara khẽ nheo mắt.
Momoshiki đưa tay chỉ thẳng về phía họ, giọng vang vọng như tiếng phán quyết:
“Nhưng điều khiến ta bất ngờ… chính là hai ngươi. Cả hai đều mang khí tức của Thập Vĩ. Hai Thần Thụ, hai Quả, hai mạch căn nguyên… ngoài ý muốn, nhưng càng tuyệt vời hơn. Tất cả, đều sẽ thuộc về ta.”
Tuy nhiên, điều mà Momoshiki và đồng bọn không hề hay biết… chính là Isshiki đã chết, linh hồn bị hiến tế vào Thần Thụ. Sự thật ấy vẫn còn bị che giấu.
Madara nhếch môi, giọng lạnh lẽo, đôi mắt Rinnegan lóe sáng sát ý:
“Muốn lấy Thập Vĩ trong cơ thể ta ư…Thế thì phải xem các ngươi có đủ bản lĩnh hay không.”
Momoshiki lại chẳng hề tỏ vẻ gì trên mặt. Hắn khẽ nâng cằm, giọng đều đều nhưng đầy khinh miệt:
“Các ngươi… chẳng qua cũng chỉ là những con sâu bọ trong một thế giới rác rưởi. Lũ hạ đẳng như các ngươi, thật đáng thương vì tưởng rằng bản thân đã chạm tới sức mạnh của thần linh.”
Naruto nheo mắt, giọng hạ xuống trầm lạnh:
“Ngươi gọi dân làng của ta là sâu bọ?”
Momoshiki cười nhạt, vạt áo choàng phất nhẹ theo gió:
“Không chỉ dân làng của ngươi… mà cả ngươi cũng vậy. Hokage ư? Anh hùng ư? Trong mắt ta, chỉ là một loài côn trùng biết giả vờ dũng cảm. Dù ngươi có mạnh thế nào đi chăng nữa… vẫn chỉ là con rối trong bàn tay Ōtsutsuki.”
Urashiki đứng bên cạnh khúc khích cười, cần câu khẽ rung lên:
“Các ngươi chỉ là con mồi béo bở. Hôm nay ngươi sẽ không có đường chạy.”
Kinshiki thì không nói gì, chỉ siết chặt song đao, cơ bắp nổi cuồn cuộn như chuẩn bị nghiền nát bất kỳ thứ gì chắn đường.
Dưới mặt đất, tiếng xì xào phẫn nộ dậy lên. Hashirama nghiến răng:
“Cái giọng điệu ngạo mạn… hắn thực sự coi cả thế giới này chẳng khác gì rác rưởi.”
Dante bật cười lớn, giọng giễu cợt:
“Nghe quen quá. Bọn tự nhận ‘thượng đẳng’ lúc nào cũng nói y chang như thế. Rồi cuối cùng thì sao? Nằm dưới chân ta thôi.”
Vergil thì hạ ánh mắt lạnh như băng:
“Những kẻ xem thường đối thủ… luôn chết trong nỗi nhục nhã.”
Naruto cười lạnh:
“Ngươi nhầm rồi, Momoshiki. Người Nhẫn Giới không phải sâu bọ. Chúng ta biết đau khổ, biết đứng dậy, và biết bảo vệ lẫn nhau. Chính điều đó khiến chúng ta mạnh hơn bất cứ thứ gì mà tộc Ōtsutsuki ngươi có.”
Madara nhếch môi cười lạnh, giọng vang vọng:
“Ngươi muốn thử xem chúng ta có phải côn trùng không? Vậy thì hãy múa với ta một điệu.”
Ánh sáng Rinnegan lóe rực trong mắt hắn, Cầu Đạo Ngọc xoay tròn sau lưng, sẵn sàng khai chiến.
Momoshiki nhếch mép, giọng vang vọng như tiếng chuông tang:
“Tốt thôi. Đã đến lúc nghiền nát lũ sâu bọ.”