Devil's Path: Hành Trình Từ Quỷ Giới Tới Nhẫn Giới

Chương 281: Giao chiến



ẦM!!!

Kinshiki gầm vang, từ đôi tay cuồn cuộn cơ bắp, hắn triệu hồi ra một cây rìu khổng lồ bằng thứ chakra đỏ lạ lùng, uốn lượn như lửa sống. Chỉ một cú vung, không gian vỡ tung, mặt đất dưới Konoha nứt rạn như muốn sụp đổ.

Lưỡi rìu chém thẳng xuống Naruto và Madara.

Naruto huy động một viên Cầu Đạo Ngọc biến thành một thanh kiếm chuẩn bị chống đỡ, nhưng Madara đã cười phá lên, khí thế dâng trào:

“Cận chiến sao? Loại trò này… hợp với bản tọa!”

Hắn không né tránh. Một bước lao lên, cả thân thể như bùng nổ khí huyết. Với một cú đấm thẳng, Madara giáng thẳng vào lưỡi rìu chakra đỏ.

ẦMMM!!!

Cú va chạm khủng khiếp nổ tung như thiên thạch rơi. Rìu chakra vỡ nát, còn Kinshiki – kẻ vốn sở hữu sức mạnh cơ bắp áp đảo – bị đấm bay thẳng hàng dặm, xé toạc núi rừng ở phương xa.

Madara liếm môi, ánh mắt rực sáng:
“Con mồi này… là của ta.”

Nói rồi, hắn phóng người đuổi theo, để lại Naruto đối diện với hai kẻ còn lại: Momoshiki và Urashiki.

Áp lực nặng nề như biển sâu ép xuống vai Naruto. Dù trong mắt cậu, Rinnegan ba tomoe đã xoay tròn sáng rực, nhưng khí thế của Momoshiki và Urashiki vẫn khiến tim đập dồn dập.

Momoshiki khẽ cười, giọng khinh bỉ vang vọng như dao cắt vào tim:
“Ngươi nghĩ có thể chống lại bản gia Otsutsuki ư? Việc ngươi làm chỉ là giãy chết mà thôi. Và ta sẽ đảm bảo – ngươi cùng cả Nhẫn Giới này… sẽ chết một cách đau đớn nhất.”

Urashiki giương cần câu, ánh mắt hằn lên sát khí:
“Ngươi không chạy thoát được đâu, kẻ hạ đẳng…”

Hai kẻ đồng loạt lao lên, chakra gào thét như cuồng phong.

Đúng khoảnh khắc ấy—

Vụt!

Một cột sáng vàng từ phía sau Naruto lóe rực, mạnh đến mức khiến cả Momoshiki và Urashiki phải kinh hoảng né gấp sang hai bên. Sóng xung kích lan tỏa, bầu trời rúng động, khiến hàng vạn thường dân bên dưới phải nhắm chặt mắt.

Naruto mở to mắt, trái tim rung mạnh – cậu lập tức nhận ra nguồn gốc ánh sáng ấy.

Một bóng hình xinh đẹp chậm rãi tiến đến, toàn thân được bao phủ bởi charka lam ngọc sáng rực. Sau lưng cô, 9 viên Cầu Đạo Ngọc xoay quanh lặng lẽ, tỏa khí tức khủng bố không thua kém Lục Đạo.

Đôi mắt Bạch Nhãn năm nào giờ đây đã chuyển hóa thành Tenseigan, phát sáng màu lam ngọc, rực rỡ như hai vầng thái dương băng giá.

Hyūga Hinata.

Cô đứng sánh vai Naruto, giọng dịu dàng nhưng sắc lạnh:
“Naruto-kun… em sẽ không để anh chiến đấu một mình.”

Naruto nhìn Hinata, khóe môi cong lên một nụ cười đầy tự hào và ấm áp.
“Hinata… cùng nhau nào.”

Nhưng trái với bình thản của Naruto, trên gương mặt Momoshiki và Urashiki lần đầu tiên xuất hiện sự khiếp sợ.

Momoshiki lùi nửa bước, đôi mắt mở lớn sau lớp khăn voan, giọng khàn khàn:
“Không thể nào… Tenseigan ư?!”

Urashiki cũng nghiến răng, bàn tay siết chặt cần câu, ánh mắt đỏ rực gắt gao:
“Cái đó… cái đôi mắt đó! Cả ngàn năm qua, ngay trong bản tộc ta cũng không ai có thể thức tỉnh được! Vậy mà… một kẻ hạ đẳng lại sở hữu ư?!”

Cả hai nhìn Hinata, ánh mắt vừa run rẩy, vừa dấy lên ngọn lửa đố kỵ dữ dội.

Momoshiki khẽ cười lạnh, giọng đầy tham lam:
“Rất tốt. Ta sẽ moi lấy đôi mắt đó, nghiên cứu, và biến nó thành báu vật cho bản gia Ōtsutsuki.”

Urashiki gầm gừ, giọng sắc lẻm như dao:
“Hinata Hyūga… đôi mắt của ngươi, sớm muộn cũng sẽ nằm trong tay ta!”

—-------------------------------------------------
ẦMMMM!!!

Bầu trời Konoha rung chuyển khi Hinata vọt thẳng tới, thân thể phủ kín bởi ánh sáng Tenseigan Chakra Mode. Cô lao vào Momoshiki, hai bàn tay tỏa lam quang, từng đường quyền như dội thẳng sức nặng của cả bầu trời vào hắn.

“Ngươi sẽ không chạm tới bất kỳ ai trong Nhẫn Giới này!” – Hinata quát lên, đôi mắt lam ngọc lóe sáng.

Momoshiki vội vàng giơ tay chặn, nhưng ánh sáng Tenseigan bùng nổ khiến hắn trượt dài trên không, khăn voan trắng bay phất phới, đôi mắt hắn hằn lên sự phẫn nộ:
“Con sâu bọ… dám động vào ta ư?!”

Phía bên cạnh, Naruto lao vào Urashiki. Những vòng Rinnegan tam tomoe xoay tròn dữ dội, chakra vàng bùng nổ như mặt trời. Naruto gầm vang:

“Urashiki! Chết đi!”

Urashiki giương cần câu, cười lạnh:
“Hãy thử đi, đồ sâu bọ! Ngươi chỉ đang giãy chết mà thôi!”

Hai luồng chakra va chạm, ánh sáng vàng và tím nổ tung, khiến cả bầu trời như rách toạc, mây cuộn xoáy điên loạn.

Ở dưới mặt đất, cả Konoha rung lắc dữ dội. Những mái nhà lung lay, gạch đá rạn vỡ.

Hokage Đệ Tứ Minato lập tức vận dụng Phi Lôi Thần Thuật, cùng Đệ Ngũ Tsunade, Itachi, Shisui, Kakashi và các jōnin nhanh chóng tổ chức sơ tán dân chúng. Tiếng hô vang vọng khắp các con phố:

“Mau rút lui theo hàng! Đừng chen lấn!”

Khói bụi, la hét, và chakra phòng hộ sáng rực khắp nơi, biến Konoha thành chiến trường lẫn nơi trú ẩn khẩn cấp.

Đệ Nhất Hashirama nhìn lên trời, ánh mắt loé quyết liệt:
“Madara…”
Ông tức tốc phi thân, rừng cây từ Mộc Độn mọc rào chắn bảo vệ người dân phía sau, rồi hướng thẳng về chiến trường nơi Madara và Kinshiki đang va chạm.

Đệ Nhị Tobirama thì lập tức xoay người, lao về phía Naruto, đôi mắt lạnh như băng:
“Gia huynh đã chạy tới chỗ Madara, vậy để ta tới chỗ Naruto và Hinata vậy.”

Ở một bên khác, nhóm Devil May Cry – Dante, Trish, Lady và Nero – cũng đã chuẩn bị lao lên.

Dante xoay Devil Sword trên vai, hất hàm:
“Trận này thú vị đây. Lâu lắm rồi mới ngứa tay…”

Nhưng đúng lúc cả nhóm định nhảy vào, Vergil giơ tay ngăn lại.

“Không.” – giọng anh lạnh lùng, ánh mắt sắc bén hướng thẳng lên nơi Naruto và Hinata đang giao chiến. – “Hãy để nó tự gánh lấy. Naruto không phải kẻ yếu. Trận này sẽ không dễ dàng, nhưng chính vì vậy… nó mới có thể tiến xa hơn.”

Lady cau mày: “Nhưng nếu…”

Vergil ngắt lời:
“Nếu chúng ta nhúng tay, chúng ta sẽ cướp đi cơ hội duy nhất để nó trưởng thành. Chúng ta chỉ cần đứng ngoài, khống chế tình hình, bảo vệ hậu phương… đó mới là điều cần làm.”

Trish nhếch môi cười khẽ:
“Hừm… có lẽ lần này, ngươi nói đúng.”

Nero đứng khoanh tay, trầm ngâm rồi cũng gật đầu:
“Được. Tạm thời chúng ta sẽ ngồi ngoài.”

—------------------------------
Ở một sườn núi cách xa Konoha, mặt đất bị nghiền nát thành từng mảng bởi hai kẻ khổng lồ va chạm.

Uchiha Madara và Ōtsutsuki Kinshiki.

Cả hai không hề dùng mưu, không cần khởi động – chỉ đơn giản lao thẳng vào nhau, từng quyền từng cước nện xuống như muốn xé toạc không gian.

ẦMMMM!!!

Một cú đấm của Madara va chạm với cánh tay trần của Kinshiki. Sóng xung kích nổ tung, cây cối xung quanh gãy rạp như cọng rơm. Núi đá phía sau sụp đổ thành từng khối vụn.

“Khá lắm!” – Madara cười phá lên, mái tóc đen dài tung bay, ánh mắt Rinnegan sáng rực. – “Đúng thứ bản tọa cần!”

“Ngươi mạnh đấy, loài hạ đẳng.” – Kinshiki gầm, cơ bắp nổi cuồn cuộn, giọng khàn đặc. – “Nhưng sức mạnh của ta mới là vũ khí nghiền nát tất cả!”

Hai kẻ ưa bạo lực lao vào nhau như hai con thú khát máu. Nắm đấm va chạm rền vang, tạo nên sóng xung kích làm mặt đất nứt toác. Kinshiki gầm lên, chakra đỏ rực hội tụ thành chiến rìu khổng lồ, vung xuống như muốn bổ đôi thiên địa.

Madara thay vì lùi lại, ánh mắt hắn càng bùng cháy, hưng phấn tột độ. Hắn lùi nửa bước, hai tay kết ấn cực nhanh, giọng lạnh lùng buông ra:

“Katon: Gōka Mekkyaku! (Hỏa Độn: Hào Hỏa Diệt Khước)”.

Biển lửa cuồn cuộn bùng phát, nuốt trọn bầu trời phía trước. Kinshiki gồng mình, rìu chakra xoay tít, bổ mạnh, chém đôi biển lửa.

Madara lập tức chuyển sang một loạt kết ấn khác, giọng trầm xuống, Rinnegan lóe sáng:

“Mokuton: Jukai Kōtan! (Mộc Độn: Thụ Giới Hàng Đản)”.

Mặt đất rung chuyển. Hàng vạn cây to khổng lồ trồi lên, cuốn lấy Kinshiki như bầy cự xà. Nhưng Kinshiki rít lên, xoay người chém liên hồi, rìu chakra đỏ xé toạc từng thân cây.

Hắn lao thẳng về phía Madara, bạo lực như núi đè. Đáp lại, Madara khẽ nhếch môi, bàn tay đổi sang ấn chú khác, giọng như thì thầm nhưng lại vang vọng khắp không gian:

“Susanoo”.

Khung giáp xanh lam khổng lồ bùng hiện, vung kiếm chém ngang. Lần này, Kinshiki bị hất văng ra xa, cả cơ thể lảo đảo giữa không trung.

Madara bước chậm rãi về phía trước, đôi mắt xoáy tròn Rinnegan khóa chặt đối thủ, giọng vang vọng như phán quyết:

“Ngươi mạnh đấy, nhưng trước mặt bản tọa cũng chỉ là con tép riu.”

Kinshiki gầm vang, chakra đỏ lại tụ thành rìu mới, lại lao vào tấn công, chakra đỏ trên người hắn bùng phát đến cực hạn, cơ bắp căng phồng, đường vân ánh đỏ hằn khắp cơ thể. Cặp mắt đỏ ngầu ánh lên thứ khí tức điên cuồng. Hai tay hắn nắm chặt rìu, toàn bộ sức mạnh chân nguyên của Ōtsutsuki dồn tụ.

Đối diện, Madara nhếch môi, không chút sợ hãi. Hắn mở rộng hai tay, kết ấn. Một vòng sáng xanh lam lấp lánh hiện lên, thân ảnh Susanoo dần mở rộng, từng lớp giáp trụ khổng lồ gắn kín toàn thân, cao lớn sừng sững như một vị thần chiến tranh giáng thế.

Khi hoàn tất, Susanoo toàn thể cao vài trăm mét đứng sừng sững, đôi mắt dữ dội như muốn nghiền nát tất cả. Trên tay khổng lồ ấy, Madara tạo ra vô số quang cầu xoáy chuyển, kết tụ lại thành một thanh kiếm khổng lồ.

“Yasaka no Magatama! (Bát Phản Câu Ngọc)”.

Từng chuỗi cự ngọc xoắn vào nhau thành lưỡi kiếm sáng rực, giáng xuống Kinshiki như thiên thạch nghiền nát trời đất.

“GƯ—AAAHHHH!!” Kinshiki gầm vang, lập tức triệu hồi thêm một chiến rìu chakra, giờ đây hắn vung song rìu, bắt chéo, đón lấy nhát chém thần thánh của Susanoo.

Khoảnh khắc va chạm, cả vùng núi rừng rung chuyển, cây cối trong phạm vi hàng dặm đổ rạp, mặt đất nứt toác thành khe sâu vô tận. Sóng xung kích thổi tung từng tảng đá như mưa bão.

Nhân lúc Kinshiki đang dồn sức gồng mình giữ lấy đòn chém, ánh mắt Madara lóe sáng. Sau lưng hắn, bóng tối lay động, tách ra thành nhiều phân thân vô hình.

“Limbo! (Luân Mộ Biên Ngục)”.

Bốn bản thể vô hình đồng thời lao ra từ hư không. Cùng lúc, sau lưng Madara, chín viên Cầu Đạo Ngọc xoay tròn rồi dung hợp lại, biến thành một cây tích trượng đen kịt.

Madara bản thể lẫn Limbo đồng loạt áp sát từ hai phía, tốc độ nhanh như tia chớp. Song rìu của Kinshiki còn đang khóa cứng vào kiếm của Susanoo, khiến hắn không kịp xoay trở.

Một tiếng nổ long trời. Thân thể Kinshiki bị đánh bật đi, đập sầm xuống mặt đất, tạo thành hố sâu khổng lồ. Đất đá tung bay, khói bụi mù mịt.