"Ép c.h.ế.t ngài?" Diệp Mạn ngửa cổ cười lớn, tiếng cười mang theo sự bi phẫn của nguyên chủ từng bị dồn ép đến c.h.ế.t trong hậu viện. "Khi ngài vì vài vạn lượng bạc mà trói ta ném lên kiệu hoa của một tên g.i.ế.c người, ngài có nghĩ đến sống c.h.ế.t của ta không? Khi ngài dung túng cho Mao Xảo Vân lấy tiền hồi môn của mẫu thân ta đi trả nợ c.ờ b.ạ.c cho Diệp Bảo Hoa, ngài có nghĩ đến thể diện không?"
Mỗi một câu hỏi tu từ của nàng như một nhát đao sắc lẹm c.h.é.m đứt lớp mặt nạ đạo đức giả của Diệp gia. Đám quan khách bắt đầu thì thầm to nhỏ. Việc lén lút tiêu xài hồi môn của tiền phu nhân là một điều đại kỵ, vô cùng đáng khinh bỉ trong tầng lớp thế gia. Nếu chuyện này lộ ra, Diệp Quốc Minh sẽ không ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa.
"Diệp Quốc Minh, ta cho ngài hai lựa chọn." Ánh mắt Diệp Mạn trở nên tàn nhẫn, lạnh lẽo như băng ngàn năm. "Một, lập tức giao danh sách hồi môn ra đây, ta sẽ dẫn Cốc Kiến Thành đến Kinh Triệu Doãn báo án, tuyên bố Diệp phủ chúng ta bị lừa hôn, ngài hoàn toàn vô can. Hai, ngài cứ giữ khư khư lấy đống tài sản đó, và ta sẽ mời Chung thái y cùng toàn thể quan khách ở đây làm chứng, tố cáo quan Lục phẩm Diệp Quốc Minh cấu kết với hung thủ g.i.ế.c người, bán đích nữ nhận hối lộ!"
"Một bước lên thiên đàng, một bước xuống địa ngục. Diệp đại nhân, mũ ô sa Lục phẩm trên đầu ngài và đống tài sản vốn không thuộc về ngài, ngài chọn cái nào?"
Không gian trong chính sảnh tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mồ hôi rơi lộp bộp xuống nền gạch. Gió lạnh từ khe cửa lùa vào khiến ngọn nến đỏ mập mạp trên bàn thờ gia tiên lay lắt, hắt những cái bóng vặn vẹo lên khuôn mặt nhợt nhạt của Diệp Quốc Minh.
Lão c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm đến mức bật m.á.u. Ánh mắt lão hoảng loạn đảo quanh. Cốc Kiến Thành vẫn đang rên rỉ dưới chân Bàng Dũng, bằng chứng rành rành không thể chối cãi. Đám quan khách thì dùng ánh mắt khinh miệt, dò xét để nhìn lão. Quan trọng nhất là Chung Ý - vị thái y đại diện cho uy quyền của hoàng gia đang đứng đó, điềm nhiên chờ đợi.
Diệp Mạn đã tính toán mọi nước cờ một cách hoàn hảo. Nàng mượn đao g.i.ế.c người. Nàng mượn sự tàn độc của Cốc Kiến Thành, mượn uy danh của Chung Ý, mượn luật pháp nghiêm minh của Đại Sở để dồn người cha ruột của mình vào chân tường. Đây là một cuộc bức cung hoàn mỹ, không tốn một giọt m.á.u.
"Thời gian của ngài không còn nhiều đâu, phụ thân." Diệp Mạn nhẹ nhàng vuốt nếp nhăn trên ống tay áo hỉ phục, phong thái ung dung đến đáng sợ. "Kinh Triệu Doãn sắp đến giờ thăng đường rồi."
Diệp Quốc Minh lảo đảo, hai chân rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, loạng choạng lùi lại rồi ngã phịch xuống chiếc ghế bành. Lão thở hổn hển như một con cá mắc cạn, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Trái tim lão rỉ m.á.u khi nghĩ đến việc phải nhả ra khối tài sản khổng lồ kia, nhưng so với cái đầu rơi xuống đất và tiếng xấu muôn đời, bạc tiền rốt cuộc cũng chỉ là vật ngoài thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lão nhắm nghiền mắt lại, bàn tay run rẩy bấu c.h.ặ.t vào thành ghế đến mức móng tay gãy nát. Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt lão chỉ còn lại sự khuất phục ê chề và nỗi căm hận bất lực.
"Được... ta đưa! Ta đưa cho ngươi!" Diệp Quốc Minh gào lên một tiếng như dốc cạn chút sức lực cuối cùng, giọng khàn đặc. Lão quay sang nhìn tên quản gia đang co rúm ở góc tường, quát lớn: "Còn đứng đó làm gì? Vào phòng lấy chìa khóa khố phòng... mang danh sách hồi môn của phu nhân trước ra đây!"
Khóe môi Diệp Mạn từ từ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Nước cờ hiểm độc nhất đã thành công. Kẻ thù lớn nhất trên con đường thoát ly gia tộc của nàng cuối cùng cũng phải cúi đầu nhận thua.
Nhưng ngay khi tên quản gia vừa định xoay người chạy đi, một tiếng thét ch.ói tai, chát chúa từ phía sau bình phong vang lên, x.é to.ạc bầu không khí vừa mới chùng xuống.
"Không được! Tuyệt đối không được đưa! Đó là tiền của con trai ta! Kẻ nào dám động vào, ta liều mạng với kẻ đó!"
Mao Xảo Vân, người nãy giờ sợ hãi trốn biệt một góc, đột nhiên như một con gà mái điên lao ra khỏi bóng tối, theo sau là đứa con trai cưng Diệp Bảo Hoa đang khóc lóc t.h.ả.m thiết vì tiếc đống sính lễ. Sóng gió tại Diệp phủ, dường như chỉ mới vừa bắt đầu.
Thân ảnh Mao Xảo Vân lao ra khỏi bóng tối sau tấm bình phong tựa như một con gà mái điên đang xù lông bảo vệ ổ trứng vàng của mình. Mái tóc vốn được b.úi chải nếp na tươm tất giờ phút này có chút bung xõa, trâm cài rung lên bần bật theo từng bước chân lảo đảo nhưng đầy hung hãn của bà ta. Đi ngay phía sau là Diệp Bảo Hoa, đứa con trai út được nuôi dưỡng đến mức béo mập, cẩm bào bằng lụa đắt tiền bọc trên người hắn trông chẳng khác nào một khối thịt di động đang run rẩy vì vừa tiếc của vừa hoảng sợ.
"Đứng lại! Kẻ nào dám bước nửa bước, ta đập đầu c.h.ế.t ngay tại cái sảnh này!" Mao Xảo Vân dang rộng hai tay, chắn ngang lối đi của tên quản gia, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ lừ nhìn chòng chọc vào Diệp Quốc Minh rồi lại quay quắt sang lườm Diệp Mạn. "Lão gia! Ngài điên rồi sao? Ngài hồ đồ rồi sao? Đó là tiền của Bảo Hoa! Là tương lai của nhi t.ử nhà họ Diệp! Ngài đưa cho con nha đầu c.h.ế.t tiệt này, Bảo Hoa của chúng ta biết lấy gì để tiến thân?"