Chính ngay lúc ấy, một tràng cười lạnh lẽo, trong trẻo nhưng mang theo hàn khí thấu xương vang lên, cắt ngang mọi âm thanh ồn ào.
Diệp Mạn chậm rãi bước lên phía trước. Bộ hỉ phục màu đỏ thẫm trên người nàng lúc này không còn mang vẻ bi ai của một tân nương bị ép gả, mà rực rỡ như ngọn lửa thiêu rụi mọi lớp mặt nạ giả tạo của Diệp phủ. Nàng đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc như d.a.o lướt qua khuôn mặt đang co rúm lại của cha ruột mình.
"Diệp lão gia," Nàng cất giọng, âm lượng không quá lớn nhưng đủ để từng chữ lọt vào tai tất cả những người có mặt. "Ngài ra lệnh đóng cửa phủ là có ý gì? Định g.i.ế.c người diệt khẩu toàn bộ bá quan văn võ ở đây, hay định giúp tên ác tặc Cốc Kiến Thành này dọn sạch hiện trường, tẩu thoát êm đẹp?"
"Ngươi... nghịch nữ! Ngươi câm miệng cho ta!" Diệp Quốc Minh chỉ tay vào mặt con gái, ngón tay run rẩy liên hồi. "Ta làm vậy là để bảo vệ thanh danh của Diệp phủ! Bảo vệ thể diện cho ngươi! Ngươi khuấy nước đục lên, làm loạn ngày định thân, giờ lại muốn dồn cả gia tộc vào chỗ c.h.ế.t sao?"
"Thanh danh? Thể diện?" Diệp Mạn lặp lại hai từ đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng tột độ. Nàng thong thả bước từng bước về phía đống sính lễ xa hoa đang chất cao như núi giữa sảnh. Nàng giơ chân, đá lật một rương gỗ bằng gỗ t.ử đàn, khiến hàng chục thỏi vàng ròng sáng rực lăn lông lốc trên mặt đất.
"Diệp Quốc Minh, ngài mở to mắt ra mà nhìn đi!" Giọng Diệp Mạn đột ngột đanh lại, uy lực bức người. "Một kẻ tàn phế, mang danh khắc thê, lại mang đến số sính lễ gấp mười lần quy chuẩn của một gia tộc bình thường để cưới một đích nữ thất sủng. Ngài tưởng người trong thiên hạ đều là kẻ ngốc sao?"
Nàng bước sát lại gần Diệp Quốc Minh, hạ giọng đủ để những người đứng gần nhất, bao gồm cả vị thái y Chung Ý đang đứng khoanh tay tĩnh lặng quan sát, có thể nghe rõ.
"Luật pháp Đại Sở quy định cực kỳ nghiêm khắc. Bao che cho tội phạm g.i.ế.c người, tội danh ngang bằng hung thủ! Ngài nhận số sính lễ khổng lồ này, ép nữ nhi ruột thịt gả cho gã để 'đổi hôn', lấy tiền mua chức quan cho đứa con trai vô dụng Diệp Bảo Hoa. Trong mắt quan phủ, đây không phải là sính lễ... mà là tiền hối lộ để Diệp phủ làm tòng phạm!"
"Ngươi ngậm m.á.u phun người! Ta không biết hắn là kẻ sát nhân! Ta bị Cốc phủ lừa gạt!" Diệp Quốc Minh gào lên biện bạch, nhưng đôi chân lão đã bắt đầu nhũn ra. Lão lùi lại một bước, đụng phải chiếc bàn bát tiên phía sau mới đứng vững được.
"Ngài không biết?" Diệp Mạn cười nhẹ, một nụ cười đoạt mệnh. Nàng liếc mắt sang Chung Ý, người ngay lập tức hiểu ý, tiến lên nửa bước, lên tiếng bằng chất giọng trầm tĩnh nhưng nặng tựa thái sơn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Diệp đại nhân, y lý không biết nói dối, và quan phủ Kinh Triệu Doãn cũng không tin vào lời biện bạch suông. Ta, Chung Ý, hôm nay vô tình chứng kiến toàn bộ sự việc. Vật chứng rành rành, số sính lễ bất thường này chính là tang vật. Nếu báo quan, Diệp đại nhân nghĩ Kinh Triệu Doãn sẽ tin ngài vô tội, hay sẽ niêm phong toàn bộ Diệp phủ để tra khảo?"
Lời của Chung Ý như một gáo nước lạnh buốt tưới thẳng vào đầu Diệp Quốc Minh. Chung Ý là ai? Là ngự y của Thái Y Viện, người có quyền ra vào cung cấm, lời nói có trọng lượng ngàn vàng. Nếu y đứng ra làm chứng, Diệp phủ coi như xong đời!
Nhìn thấy tuyến phòng thủ tâm lý của Diệp Quốc Minh đã vỡ nát, Diệp Mạn biết thời cơ đã chín muồi. Mục tiêu của nàng hôm nay không chỉ là hủy hôn, không chỉ là tống cổ Cốc Kiến Thành vào đại lao, mà là đòi lại thứ vốn thuộc về mình để hoàn toàn tự lập. Nàng không thể rời đi với hai bàn tay trắng.
"Nhưng mà..." Diệp Mạn bất ngờ đổi giọng, kéo dài âm cuối. Nàng tiến sát lại gần Diệp Quốc Minh, đôi mắt phượng híp lại che giấu sự sắc bén. "Dù sao ngài cũng là người sinh thành ra ta. Đạo làm con, ta cũng không nỡ nhìn ngài thân bại danh liệt, phải cởi bỏ mũ ô sa, khoác áo tù nhân đi đày ngàn dặm."
Diệp Quốc Minh như người đang c.h.ế.t đuối vớ được cọc, vội vàng ngẩng đầu lên, trong mắt ánh lên tia hy vọng mỏng manh: "Ngươi... ngươi có cách giải quyết? Ngươi mau nói đi, chỉ cần ép chuyện này xuống, không để quan phủ can thiệp vào Diệp phủ, ta... ta sẽ không ép ngươi gả cho Cốc Kiến Thành nữa!"
"Hủy hôn là lẽ đương nhiên, nhưng thế vẫn chưa đủ." Diệp Mạn lạnh lùng vươn một tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên. "Ta muốn ngài giao ra 'Danh sách hồi môn' của mẫu thân ta. Toàn bộ cửa hiệu ở phố Đông Hưng, ba ngàn mẫu ruộng tốt ở ngoại ô Kinh thành, cùng với trang sức, ngân lượng mà bà ấy mang theo khi gả vào Diệp phủ. Giao trả lại toàn bộ cho ta, ngay tại đây, ngay lúc này!"
Một câu nói thốt ra, không chỉ Diệp Quốc Minh mà cả đám khách khứa cũng phải hít một ngụm khí lạnh.
Danh sách hồi môn! Đó là khối tài sản khổng lồ mà nguyên phối phu nhân của Diệp phủ để lại. Bao năm qua, nhờ có số tài sản đó đắp đổi mà cái vỏ bọc hào nhoáng của Diệp phủ mới được duy trì. Đó chính là cái huyết mạch tài chính nuôi sống cả gia tộc này.
"Ngươi điên rồi!" Diệp Quốc Minh trợn trừng mắt, tức giận đến mức quên cả sợ hãi. "Hồi môn của mẫu thân ngươi đã hòa vào công quỹ của gia tộc từ lâu! Ngươi thân là nữ nhi chưa xuất giá, lấy tư cách gì mà đòi lại? Ngươi muốn ép c.h.ế.t ta sao?"