Dưới sự dìu đỡ của hai nha hoàn, Diệp Mạn khoác lên mình bộ hỉ phục đỏ ch.ói lóa, bước từng bước uyển chuyển ra khỏi hậu viện u ám. Nàng đi qua những dãy hành lang dài chạm trổ tinh xảo, đi qua hòn non bộ róc rách tiếng nước chảy, tiến thẳng về phía chính sảnh Diệp phủ.
Càng đến gần, tiếng ồn ào náo nhiệt càng rõ ràng. Tiếng cười nói nịnh bợ của quan khách, tiếng khua chiêng gõ trống, và cả tiếng Diệp Bảo Hoa đang hưng phấn hét lên khi nhìn thấy những rương sính lễ chứa đầy vàng bạc châu báu mở toang.
Diệp Mạn ngẩng cao đầu. Gió lạnh thổi tung tà áo đỏ rực của nàng. Đằng sau vẻ ngoài tĩnh lặng, phục tùng ấy, là một linh hồn đang thiêu đốt ngọn lửa hủy diệt. Nàng bước qua bậc cửa chính sảnh, chính thức bước lên võ đài đẫm m.á.u mà đám cực phẩm này đã cất công dựng sẵn cho nàng.
Trò hay, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Chính sảnh Diệp phủ lúc này đèn đuốc sáng rực, lụa đỏ giăng mắc khắp các cột trụ chạm trổ hoa văn tinh xảo, tạo nên một khung cảnh hỉ khí ngập tràn. Tiếng khua chiêng gõ trống từ ngoài cổng vọng vào xen lẫn với tiếng cười nói xôn xao của đám quan khách. Thế nhưng, ẩn dưới lớp vỏ bọc vinh hoa náo nhiệt ấy, là một bầu không khí sặc mùi toan tính và đổi chác.
Diệp Mạn bước qua bậc cửa gỗ lim, tà hỉ phục màu đỏ thẫm quét nhẹ trên nền gạch ngọc. Từng bước đi của nàng uyển chuyển, tĩnh lặng nhưng lại mang theo một luồng áp bách vô hình khiến mấy tỳ nữ đứng gần cửa bất giác rùng mình lùi lại. Nàng rũ mi mắt, che giấu tia sáng lạnh lẽo sắc như d.a.o cạo, thu hết toàn cảnh chính sảnh vào tầm mắt.
Ngay giữa gian phòng, những rương sính lễ sơn son thiếp vàng được mở toang, bày la liệt. Ánh sáng từ những thỏi vàng ròng, lụa là gấm vóc và trân châu mã não phản chiếu rực rỡ, làm lóa mắt tất cả những kẻ đang đứng xem. Đây không phải là sính lễ để cưới một thê t.ử, mà là cái giá khổng lồ để mua đứt một mạng người.
"Tỷ tỷ! Tỷ ra rồi!"
Một giọng nói the thé, đầy vẻ hưng phấn vang lên phá vỡ sự trang nghiêm của buổi lễ. Diệp Bảo Hoa, đứa đệ đệ mười sáu tuổi béo núc ních của nàng, thân mặc cẩm bào lụa là, đang nhảy cẫng lên bên cạnh rương vàng lớn nhất. Đôi mắt híp lại vì lớp mỡ trên mặt của hắn dán c.h.ặ.t vào những đĩnh vàng, nước miếng cơ hồ sắp chảy xuống cằm. Hắn chạy ào tới, định nắm lấy tay áo Diệp Mạn nhưng bị nàng khẽ nghiêng người né tránh, khiến hắn vồ hụt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Diệp Bảo Hoa không mảy may để ý đến thái độ cự tuyệt của tỷ tỷ, hắn vỗ tay bành bạch, lớn tiếng thúc giục: "Tỷ tỷ, tỷ nhìn xem Cốc nhị gia hào phóng chưa kìa! Tỷ gả qua đó tha hồ mà vinh hoa phú quý. Tỷ mau mau ký vào khế ước đi, để đệ còn cầm tiền sính lễ đi đả thông quan hệ trên nha môn. Đệ nhắm được một chức quan thất phẩm rồi, chỉ chờ tiền của tỷ thôi đó!"
Những lời nói vô tư đến mức tàn nhẫn của Diệp Bảo Hoa vang vọng giữa chính sảnh, lọt vào tai không ít bá quan văn võ và bằng hữu của Diệp phủ. Vài tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên. Đổi hôn để lấy tiền đồ cho con trai, chuyện này trong các gia tộc lớn không phải hiếm, nhưng nói toạc móng heo ra giữa thanh thiên bạch nhật như thế này thì quả thật quá sức trơ trẽn.
Sắc mặt Diệp Quốc Minh đang ngồi ở ghế chủ tọa thoáng chốc xanh mét. Ông ta vội vàng ho khan một tiếng, trừng mắt lườm Diệp Bảo Hoa rồi khoác lên mình vẻ mặt đạo mạo, hiền từ của một người cha mẫu mực.
"Bảo Hoa, càn rỡ! Hôm nay là ngày đại hỉ của tỷ tỷ con, khách khứa đông đủ, con không được ăn nói hồ đồ!" Diệp Quốc Minh quát nhẹ, sau đó quay sang nhìn Diệp Mạn, ánh mắt mang theo sự cảnh cáo ngầm. "Mạn nhi, con ra rồi thì tốt. Cốc nhị gia đã đích thân mang sính lễ đến đây, thể hiện thành ý ngút ngàn. Vi phụ đã suy nghĩ rất kỹ, Cốc phủ gia đại nghiệp đại, Cốc nhị gia lại là người trọng tình trọng nghĩa. Con gả qua đó, nửa đời sau không cần lo nghĩ."
Ngồi đối diện Diệp Quốc Minh, ở vị trí khách quý quan trọng nhất, là Cốc Kiến Thành. Gã nam nhân ba mươi tuổi bận một thân y phục lụa đen thêu họa tiết dơi ngậm tiền vàng, ngồi chễm chệ trên chiếc xe lăn bằng gỗ lim. Khuôn mặt gã gầy gò, hai má hóp lại, làn da nhợt nhạt bệnh hoạn nhưng đôi mắt lại sáng quắc, vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu. Khi ánh mắt gã quét qua thân hình yểu điệu trong bộ hỉ phục của Diệp Mạn, một tia dâm tà và tàn độc không che giấu lóe lên.
"Diệp tam tiểu thư quả nhiên là quốc sắc thiên hương." Giọng Cốc Kiến Thành khàn đục, rin rít như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, khiến người nghe sởn gai ốc. "Cốc mỗ tuy hai chân tàn phế, nhưng nhất định sẽ 'yêu thương' tiểu thư thật tốt. Nàng cứ yên tâm, bước chân vào cửa Cốc phủ, ta sẽ cho nàng nếm trải những 'thú vui' mà người thường không bao giờ tưởng tượng được."
Hai chữ "yêu thương" và "thú vui" được gã nhấn mạnh, mang theo hàm ý đe dọa và vặn vẹo đến tột cùng. Bất cứ ai tinh ý đều có thể nhận ra sự biến thái ẩn sâu trong từng lời nói của gã. Cốc Kiến Thành nổi danh kinh thành không phải vì tài năng, mà vì sự bạo ngược tàn nhẫn. Kẻ nào rơi vào tay gã, sống không bằng c.h.ế.t.
Bên cạnh Diệp Quốc Minh, Mao Xảo Vân lăng xăng bước tới. Bà ta kéo tay Diệp Mạn, giả vờ dùng khăn tay chấm chấm khóe mắt khô khốc, nghẹn ngào diễn kịch: "Mạn nhi à, mẫu thân nuôi con mười tám năm, nay thấy con tìm được bến đỗ tốt thế này, trong lòng mẫu thân thật sự vô cùng mãn nguyện. Con phải biết thân biết phận, qua đó hầu hạ Cốc nhị gia cho tốt, sinh cho ngài ấy một đứa con nối dõi. Đừng phụ lòng kỳ vọng của phụ thân và mẫu thân, cũng như đừng làm ảnh hưởng đến tiền đồ của đệ đệ con, biết chưa?"