Từng lời nói của đám người trước mặt như những lưỡi d.a.o tẩm độc, cố gắng găm sâu vào da thịt Diệp Mạn. Bọn họ diễn tuồng gia đình đầm ấm, bọn họ giương cao ngọn cờ luân lý đạo đức, nhưng thực chất đang xúm lại hút m.á.u nàng, nhai nuốt xương cốt nàng để trải t.h.ả.m đỏ cho Diệp Bảo Hoa.
Diệp Mạn đứng lặng yên giữa sảnh, ngón tay giấu trong ống tay áo khẽ miết nhẹ lên đầu nhọn của cây trâm rỗng ruột giấu kín bên trong. Sự lạnh lẽo của kim loại truyền vào da thịt, giúp nàng duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối. Nàng khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm nở rộ trên dung nhan kiều diễm.
"Phụ thân, mẫu thân, hai người nói đúng lắm." Giọng Diệp Mạn êm ái, thanh thúy vang lên như chim hót, nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. "Ân tình nuôi dưỡng mười tám năm, hôm nay, quả thật nên tính toán cho rõ ràng."
Diệp Quốc Minh nghe vậy, tưởng rằng nữ nhi đã hoàn toàn khuất phục, trong lòng vui vẻ hẳn lên. Ông ta vuốt râu, đắc ý ra hiệu cho quản gia. Quản gia lập tức bưng một khay gỗ trắc sơn mài tiến lên. Trên khay đặt sẵn một cây b.út lông sói, một nghiên mực đỏ và một tờ giấy đỏ ch.ói lọi – Khế ước định thân.
"Được, được lắm! Nữ nhi hiểu chuyện như vậy là tốt." Diệp Quốc Minh cười ha hả, cầm tờ khế ước lên. "Cốc nhị gia đã điểm chỉ rồi. Khế ước này đã ghi rõ sinh thần bát tự của hai đứa, cùng với danh mục sính lễ. Mạn nhi, con chỉ cần ký tên, đóng dấu tay vào đây, từ nay về sau, con chính thức là người của Cốc phủ."
Không khí trong sảnh bỗng chốc trở nên im ắng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía thiếu nữ mặc hỉ phục đỏ rực. Cốc Kiến Thành nghiêng người về phía trước, ánh mắt như dã thú thèm khát nhìn chằm chằm con mồi sắp rơi vào rọ. Diệp Bảo Hoa thì liên tục xoa tay, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào khay b.út mực.
Diệp Mạn vươn tay áo rộng, từng ngón tay thon dài, trắng muốt như ngọc chậm rãi đón lấy tờ khế ước đỏ ch.ói từ tay Diệp Quốc Minh. Nàng rũ mắt, cẩn thận đọc lướt qua từng dòng chữ viết tay ngay ngắn trên đó. Khế ước ghi rõ, Cốc phủ dùng năm mươi vạn lượng bạc trắng, mười rương dạ minh châu, hai mươi xấp lụa Hàng Châu để làm sính lễ. Đổi lại, Diệp tam tiểu thư Diệp Mạn sẽ gả cho Cốc Kiến Thành làm chính thất.
Một bản hợp đồng mua bán nô lệ được ngụy trang hoàn hảo dưới cái mác "hôn nhân".
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua gương mặt đạo mạo của Diệp Quốc Minh, lướt qua sự tham lam của Mao Xảo Vân, lướt qua vẻ dâm tà của Cốc Kiến Thành, và cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt ngu xuẩn, ích kỷ của Diệp Bảo Hoa.
"Phụ thân." Diệp Mạn cất lời, giọng nói không còn sự phục tùng êm ái như ban nãy, mà mang theo sự sắc lạnh như băng ngàn năm. "Ngài nói đây là khế ước định thân, mang lại nửa đời vinh hoa cho ta sao?"
"Tất nhiên!" Diệp Quốc Minh nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không ổn trong ánh mắt của nàng. "Con còn chần chừ gì nữa? Mau ký đi!"
"Ký sao?"
Khóe môi Diệp Mạn cong lên một biên độ quỷ dị. Ngay trước ánh mắt sững sờ của toàn bộ bá quan văn võ, trước cái nhìn chằm chằm của người nhà họ Diệp và Cốc phủ, hai tay Diệp Mạn đột ngột siết c.h.ặ.t mép tờ khế ước.
Xoẹt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một âm thanh sắc gọn, ch.ói tai vang lên giữa chính sảnh tĩnh lặng.
Tờ giấy đỏ ch.ói lọi, biểu tượng của sự trói buộc phong kiến, bản hợp đồng bán mạng đắt giá nhất, bị Diệp Mạn dứt khoát x.é to.ạc làm đôi.
Chưa dừng lại ở đó, nàng gập hai nửa tờ giấy lại, tiếp tục dùng lực.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Những tiếng xé giấy liên tục vang lên như những cái tát vô hình giáng mạnh vào mặt Diệp Quốc Minh. Chỉ trong chớp mắt, bản khế ước định thân quý giá đã biến thành những mảnh vụn nát tươm trong lòng bàn tay nàng.
Toàn bộ chính sảnh rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Tiếng thở của đám đông dường như cũng ngừng bặt. Mọi người trừng lớn mắt, không dám tin vào cảnh tượng điên rồ đang diễn ra trước mắt. Một đích nữ khuê các, xưa nay mang tiếng yếu đuối ngoan ngoãn, lại dám xé nát khế ước định thân ngay trong ngày dạm ngõ trước mặt bao nhiêu vương tôn quý tộc!
"Ngươi... Ngươi làm cái gì vậy?!" Diệp Quốc Minh bật dậy khỏi ghế chủ tọa, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Diệp Mạn, gân xanh trên trán nổi lên bần bật. "Nghịch nữ! Mày điên rồi sao?! Cầm b.út lên, ta bắt ngươi phải điểm chỉ!"
Diệp Mạn cười lạnh. Nàng tung tay. Hàng trăm mảnh vụn màu đỏ bay lả tả trong không trung, rơi xuống như một cơn mưa m.á.u, vương vãi trên nền gạch ngọc, vương cả lên những rương sính lễ xa hoa. Nàng đứng thẳng lưng, tà áo đỏ bay lượn, khí thế kiêu ngạo và lẫm liệt bùng nổ, áp đảo hoàn toàn cái bóng dáng nhỏ bé của nguyên chủ.
"Điểm chỉ? Ký tên?" Diệp Mạn gằn từng chữ, giọng nói vang vọng khắp chính sảnh, nội lực dồi dào khiến từng câu từng chữ rõ mồn một bên tai mọi người. "Hôm nay, trước mặt liệt vị quan khách, trước mặt hương thân phụ lão kinh thành, Diệp Mạn ta xin mạn phép hỏi Diệp đại nhân một câu: Ngài rốt cuộc là đang gả con gái, hay là đang cân ký bán thịt người?!"
"Câm miệng! Đứa con bất hiếu này, ai cho phép ngươi ăn nói hàm hồ?!" Diệp Quốc Minh hoảng loạn gầm lên, thể diện của ông ta đang bị bóc trần từng lớp một. Ông ta vội vàng quay sang nhìn khách khứa để vớt vát. "Nó bị điên rồi, tiểu nữ bị tà nhập nên phát điên rồi! Người đâu, mau bắt tam tiểu thư trói lại!"
"Ai dám đụng vào ta!"
Diệp Mạn tiến lên một bước, ánh mắt sắc như lưỡi gươm c.h.é.m đứt mọi ý đồ tiến lên của đám gia đinh. Nàng đưa tay chỉ thẳng vào đống sính lễ đỏ ch.ói giữa nhà, lớn tiếng vạch trần:
"Các vị ở đây đều là người có m.á.u mặt, xin hãy mở to mắt mà xem! Diệp Quốc Minh, ngài mang danh là quan viên triều đình, ăn lộc vua, học sách thánh hiền, nhưng sau lưng lại làm ra cái trò mèo mả gà đồng bẩn thỉu nhất! Ngài ép gả đích nữ của mình cho một kẻ mang tiếng ác khắp kinh thành, một kẻ phế nhân bạo ngược, chỉ để đổi lấy năm mươi vạn lượng bạc trắng!"