Đích Nữ Từ Hôn: Tuyệt Giao Cực Phẩm Hầu Phủ

Chương 5



Nàng quay phắt sang chỉ thẳng mặt Diệp Bảo Hoa, kẻ đang sợ hãi nép sau lưng mẫu thân. "Và đây, lý do của cuộc hôn nhân này! Vì một đứa con trai phế vật, lười biếng, ngu dốt, chỉ biết ăn bám! Các người muốn dùng mạng sống của ta, dùng m.á.u thịt của ta để đổi lấy tiền sính lễ, mua quan bán tước cho cái thứ rác rưởi này! Đổi hôn! Một chiêu đổi hôn thật ngoạn mục của Diệp phủ!"

Đám đông bắt đầu xôn xao dữ dội. Những tiếng thì thầm to nhỏ lập tức bùng nổ. "Đổi hôn? Thì ra là bán con gái để mua quan cho con trai?" "Thật quá đáng, Diệp đại nhân bình thường đạo mạo là thế, sao có thể làm ra chuyện nhẫn tâm đến vậy?" "Gả cho Cốc Kiến Thành thì khác nào đẩy con vào chỗ c.h.ế.t!"

Những lời đàm tiếu như mũi kim châm vào tai Diệp Quốc Minh. Sắc mặt ông ta chuyển từ xanh sang đỏ, rồi từ đỏ sang trắng bệch. Uy danh gia trưởng, thanh danh quan trường của ông ta đang bị chính đứa con gái ruột xé nát ném xuống bùn lầy.

Mao Xảo Vân thấy trượng phu thất thế, liền nhảy bổ ra, hai tay đ.ấ.m bình bịch vào n.g.ự.c, khóc lóc t.h.ả.m thiết như một kẻ điên: "Trời ơi là trời! Đồ nghiệp chướng! Ta mang nặng đẻ đau sinh ra ngươi, nuôi ngươi khôn lớn, giờ ngươi lại vì một chút bất mãn mà bôi nhọ phụ mẫu, phỉ báng đệ đệ! Chữ hiếu của ngươi để cho ch.ó ăn rồi sao?! Ngươi làm vậy thì Diệp phủ chúng ta còn mặt mũi nào mà sống trên đời nữa hả?!"

Diệp Mạn chậm rãi quay sang nhìn Mao Xảo Vân, đôi mắt trong trẻo không hề có lấy một tia gợn sóng xúc động, chỉ có sự khinh miệt tột độ.

"Hiếu?" Nàng bật cười thành tiếng, tiếng cười châm biếm đến buốt giá. "Bà nói với ta về chữ hiếu? Ép con gái ruột nhảy vào hố lửa, bắt ta phải c.h.ế.t thay cho tiền đồ của đứa con trai cưng của bà, đó gọi là tình mẫu t.ử sao? Lấy sự trong sạch và mạng sống của nữ nhi ra để đổi lấy vinh hoa phú quý cho gia tộc, đó gọi là luân lý sao? Nếu chữ hiếu của các người là phải để ta tự rạch cổ dâng m.á.u cho các người uống, thì thứ hiếu đạo mục nát này, Diệp Mạn ta hôm nay dẫm nát dưới chân cũng không tiếc!"

"Ngươi... ngươi..." Mao Xảo Vân tức đến nghẹn họng, chỉ tay vào mặt Diệp Mạn rồi lảo đảo lùi lại, ngã phịch xuống ghế.

Từ nãy đến giờ, Cốc Kiến Thành vẫn ngồi im trên xe lăn chứng kiến toàn bộ vở kịch. Ban đầu, gã hơi ngạc nhiên trước sự phản kháng của con mồi, nhưng rồi sự ngạc nhiên ấy nhanh ch.óng chuyển thành cơn thịnh nộ tàn bạo. Kẻ nào dám từ chối gã? Kẻ nào dám xé khế ước của Cốc phủ?

Bàn tay gầy guộc nổi đầy gân xanh của Cốc Kiến Thành đập mạnh xuống tay vịn xe lăn. Âm thanh khô khốc chấn động cả sảnh đường.

"Diệp Mạn, cô tưởng xé khế ước là có thể thoát khỏi tay ta sao?" Giọng Cốc Kiến Thành lạnh lẽo, âm u như tiếng oan hồn từ địa ngục vọng về. Ánh mắt gã khóa c.h.ặ.t lấy nàng, khóe môi nhếch lên một nụ cười khát m.á.u. "Cốc phủ ta đã hạ sính lễ, hôm nay, dù cô có ký hay không, dù cô là người sống hay là một cái xác không hồn, cô cũng phải khiêng kiệu tiến vào cửa lớn Cốc phủ! Dám làm bẽ mặt ta trước đám đông, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Người đâu! Lên đó đè nghiến ả xuống, bắt ả điểm chỉ bằng m.á.u cho ta! Kháng cự, đ.á.n.h gãy hai chân ả!"

Hàng chục tên hộ viện vạm vỡ của Cốc phủ, mặt mày bặm trợn, lập tức rút đoản côn bên hông ra, hùng hổ tiến về phía Diệp Mạn. Sự dã man của Cốc phủ chính thức lộ diện, không còn thèm che đậy bằng lễ giáo giả tạo nữa.

Diệp Bảo Hoa thấy có người ra tay thay mình thì mừng rỡ ra mặt, trốn sau lưng hộ viện hét vọng ra: "Đánh đi! Đánh gãy chân tỷ ấy đi rồi khiêng về Cốc phủ! Đừng để hỏng việc của ta!"

Diệp Quốc Minh đứng lặng một bên, c.ắ.n c.h.ặ.t môi không nói một lời. Ông ta mặc kệ hộ viện nhà người khác ra tay đ.á.n.h đập con gái ruột ngay tại nhà mình, chỉ cần hoàn thành giao dịch, giữ được sính lễ là đủ. Sự tuyệt tình của Diệp phủ đã phơi bày đến tận cùng giới hạn của sự vô sỉ.

Bầu không khí trong chính sảnh lập tức ngưng đọng lại, mùi bạo lực và m.á.u me bắt đầu rình rập. Quan khách hoảng sợ lùi dạt ra hai bên, không ai dám lên tiếng can ngăn sự ngông cuồng của Cốc nhị gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đối mặt với vòng vây của đám hộ viện hung hãn, Diệp Mạn không hề lùi bước. Gương mặt kiều diễm của nàng không hiện lên một tia hoảng loạn nào. Nàng đứng thẳng tắp giữa muôn vàn mảnh vụn đỏ thắm của tờ khế ước, khóe môi từ từ cong lên, tạo thành một nụ cười rực rỡ nhưng vô cùng tàn nhẫn.

Nàng chậm rãi nâng cánh tay phải lên, ngón tay thon dài luồn vào trong ống tay áo hỉ phục rộng lùng thùng. Sự lạnh lẽo của kim loại một lần nữa chạm vào da thịt nàng.

Khế ước đã xé, mặt

Đoản côn xé gió lao đến, mang theo sát khí bừng bừng của mười mấy tên hộ viện vạm vỡ. Chúng rập khuôn theo lệnh chủ, ánh mắt hằn lên sự tàn nhẫn, hoàn toàn không coi nữ t.ử vận hỉ phục trước mặt là một con người, mà chỉ là một món hàng cần phải đập gãy chân để khiêng về tẩm cung.

Diệp Mạn không hề chớp mắt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi đầu côn chỉ còn cách đầu gối nàng vài tấc, nàng khẽ xoay gót ngọc, lùi lại nửa bước với một tư thế kỳ lạ nhưng vô cùng chuẩn xác. Tà hỉ phục đỏ thẫm thêu phượng hoàng tung bay trong không trung, tạo thành một bức màn che khuất tầm nhìn của đám hộ viện trong chớp mắt.

Chỉ một giây ngắn ngủi ấy, ngón tay thon dài của nàng đã rút gọn một vật thể lạnh lẽo từ sâu trong ống tay áo.

"Bắt lấy ả! Đè nghiến đầu ả xuống vũng m.á.u mà điểm chỉ cho ta!" Cốc Kiến Thành ngồi trên xe lăn gầm rống, hai mắt vằn đỏ như dã thú phát điên. Sự chống trả của Diệp Mạn đã giẫm đạp lên lòng tự tôn vốn đã méo mó vì bệnh tật của gã.

Ở một góc sảnh, Diệp Bảo Hoa vỗ tay cười hì hì, ánh mắt hưng phấn nhìn chị gái ruột sắp bị đ.á.n.h đập. Mao Xảo Vân thì che miệng lẩm bẩm: "Đáng đời, thứ đồ sao chổi bất hiếu, rượu mời không uống..." Còn Diệp Quốc Minh – vị gia chủ đạo mạo, vị quan phụ mẫu của bá tánh – lại từ từ nhắm mắt lại, quay mặt đi chỗ khác. Ông ta chọn cách dung túng cho cái ác tàn bạo nhất diễn ra ngay giữa chính sảnh nhà mình, miễn sao mười mấy rương sính lễ kia không mọc cánh bay đi.

Sự lạnh lẽo trong tim Diệp Mạn lúc này còn buốt giá hơn cả hầm băng vạn năm. Gia tộc thế này, huyết mạch thế này, có giữ lại cũng chỉ làm bẩn tay nàng.

"Kẻ nào dám tiến thêm nửa bước, ta bảo đảm ngày mai t.h.i t.h.ể kẻ đó sẽ bị treo trước cổng Kinh Triệu Doãn!"

Giọng nói của Diệp Mạn đột ngột vang lên, không hề cao giọng gào thét, nhưng lại mang theo một luồng uy áp lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi đao cứa ngang yết hầu tất cả những kẻ đang có mặt. Đám hộ viện vô thức khựng lại. Khí thế bễ nghễ, sát phạt quyết đoán tỏa ra từ người tam tiểu thư Diệp phủ khiến những gã võ biền quen thói ức h.i.ế.p kẻ yếu phải rùng mình. Nàng đứng đó, lưng thẳng tắp, ánh mắt nhìn chúng không khác gì nhìn những cái xác không hồn.

"Lùi lại!" Cùng với tiếng quát xé rách bầu không khí căng thẳng, Diệp Mạn vung mạnh cánh tay phải.

"Keng!"