Một âm thanh kim loại va chạm với nền gạch lưu ly vang lên lanh lảnh. Giữa vòng vây của đám hộ viện, ngay trước bánh xe lăn của Cốc Kiến Thành, một vật nhỏ nhắn rơi xuống, lăn vài vòng rồi dừng hẳn.
Mọi ánh mắt trong chính sảnh lập tức đổ dồn về phía mặt đất. Đó là một cây trâm bạc chạm trổ hình hoa mai vô cùng tinh xảo. Thế nhưng, điều khiến người ta phải rợn người là phần đầu nhọn của cây trâm lại có một lỗ nhỏ rỗng ruột, và toàn bộ phần nửa dưới của nó đã bị xỉn đen, bám một lớp cặn màu nâu đỏ ố vàng như vết m.á.u khô từ lâu ngày không được tẩy rửa.
Cốc Kiến Thành vừa nhìn thấy cây trâm, đồng t.ử lập tức co rút kịch liệt. Gương mặt hung hãn của gã bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy nilon, hơi thở dồn dập, gân xanh nổi đầy trên trán. Hai tay gã bấu c.h.ặ.t lấy tay vịn xe lăn, đến mức móng tay rỉ m.á.u lúc nào không hay.
"Ngươi... ngươi lấy thứ đó ở đâu ra?" Giọng Cốc Kiến Thành run rẩy, sự phẫn nộ ban đầu đã bị thay thế hoàn toàn bởi nỗi hoảng loạn tột độ.
Diệp Mạn nhếch mép, một nụ cười rạng rỡ nhưng tàn nhẫn nở trên môi nàng. Nàng thong thả bước lên một bước, tà áo đỏ rực lướt qua những mảnh vụn của tờ khế ước định thân, dõng dạc nói từng chữ:
"Cốc nhị gia, sao sắc mặt ngài lại kém thế kia? Chẳng lẽ ngài nhận ra di vật của người thê t.ử quá cố? Hay là ngài đang thắc mắc, tại sao hung khí mà ngài tự tay cắm vào huyệt thái dương của Bạch Dung Dung nửa năm trước, thứ mà ngài tưởng đã bị đốt thành tro, nay lại nằm trong tay ta?"
Lời vừa dứt, cả chính sảnh Diệp phủ như bị một quả sấm sét đ.á.n.h trúng. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng nuốt nước bọt của đám quan khách.
Bạch Dung Dung – thê t.ử đầu tiên của Cốc Kiến Thành. Cả kinh thành đều biết nàng ta mắc bạo bệnh mà qua đời chỉ sau ba tháng gả vào Cốc phủ. Cốc gia thậm chí còn tổ chức tang lễ linh đình, rêu rao rằng Cốc nhị gia đau buồn đến mức thổ huyết. Giờ đây, Diệp Mạn lại đứng trước mặt bá quan văn võ, giữa thanh thiên bạch nhật, chỉ thẳng mặt Cốc Kiến Thành và gọi gã là kẻ sát nhân!
"Ngậm miệng! Ả tiện nhân này điên rồi! Chém c.h.ế.t ả cho ta! Lập tức băm vằn ả ra!" Cốc Kiến Thành như một con thú bị dồn vào đường cùng, điên cuồng gào thét, vươn tay muốn nhặt lấy cây trâm dưới đất.
"Dừng tay lại cho ta!" Diệp Quốc Minh lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Dù hèn nhát, nhưng ông ta cũng là quan triều đình, nghe đến hai chữ "sát nhân" thì hồn xiêu phách lạc. Ông ta vội vàng lao ra, chỉ thẳng mặt Diệp Mạn mắng: "Nghịch nữ! Ngươi có biết mình đang nói sảng cái gì không? Vu khống nhà chồng, bôi nhọ thanh danh Cốc nhị gia, ngươi muốn Diệp phủ bị tru di cả tộc sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Thanh danh?" Diệp Mạn cười lớn, tiếng cười lạnh lẽo mang theo sự khinh bỉ tột cùng. Nàng quay phắt lại, ánh mắt sắc như d.a.o găm găm thẳng vào cha ruột mình. "Diệp lão gia, ông vì mười mấy rương sính lễ mà nhắm mắt làm ngơ, ép nữ nhi ruột thịt gả cho một tên ác quỷ g.i.ế.c người không chớp mắt. Giờ phút này, ông không lo điều tra sự thật, lại chỉ lo che đậy tội ác cho kẻ ngoại nhân? Được! Hôm nay Diệp Mạn ta sẽ cho tất cả những kẻ ở đây mở to mắt ra mà nhìn xem, rốt cuộc là ta điên, hay là Cốc phủ thối nát từ trong xương tủy!"
Nàng chỉ tay về phía cây trâm bạc dưới đất, giọng nói vang vọng khắp sảnh đường: "Bạch Dung Dung vốn khỏe mạnh, làm sao có thể đột t.ử vì bạo bệnh? Cốc Kiến Thành vì tâm lý vặn vẹo do tàn tật, đêm tân hôn đã dùng chính cây trâm rỗng ruột này, ép chứa kịch độc, đ.â.m thẳng vào gáy nàng ta. Độc phát tán vào m.á.u, không để lại dấu vết gì ngoài một chấm đỏ nhỏ bị tóc che khuất. Cốc phủ dùng tiền mua chuộc ngỗ tác, lấp l.i.ế.m sự việc. Nếu không phải người nha hoàn thân cận của Bạch Dung Dung liều c.h.ế.t giấu cây trâm này đi trước khi bị Cốc phủ bịt đầu mối, thì nỗi oan khiên này vĩnh viễn bị vùi lấp!"
Quan khách bắt đầu xì xào bàn tán. Những ánh mắt nhìn Cốc Kiến Thành từ chỗ e dè chuyển sang ghê tởm và nghi ngờ.
"Nói bậy! Toàn là những lời vô căn cứ!" Cốc Kiến Thành nghiến răng trèo trẹo. "Trâm bạc thì đầy rẫy trên phố, ngươi tiện tay ném ra một thứ bẩn thỉu rồi vu oan cho ta sao? Bằng chứng đâu? Ai chứng minh đó là kịch độc? Ai chứng minh đó là m.á.u của Dung Dung? Bắt ả lại! Bịt miệng ả!"
Đám hộ viện Cốc phủ nghe lệnh chủ, lại lăm lăm v.ũ k.h.í định xông lên. Tình thế một lần nữa rơi vào hiểm nghèo. Diệp Mạn đứng thẳng người, hai tay siết nhẹ. Nàng đã tính toán kỹ nước đi này. Vật chứng có trong tay, nhưng để kết tội một kẻ có gia thế như Cốc Kiến Thành ngay tại trận, cần một nhân chứng có sức nặng tuyệt đối về y lý.
Và người đó, nàng biết chắc chắn đang có mặt ở đây.
"Ai nói không có người chứng minh?"
Một giọng nói điềm tĩnh, êm ái nhưng mang theo nội lực thâm hậu bất ngờ vang lên từ phía đám đông quan khách. Giọng nói không lớn, nhưng lại như một giọt nước trong vắt nhỏ xuống mặt hồ đang sôi sục, lập tức dập tắt mọi tiếng ồn ào.
Đám đông tự động dạt ra hai bên, nhường đường cho một nam t.ử vận trường bào màu nguyệt bạch thong thả bước ra. Chàng có dung mạo thanh tú, nét mặt ôn hòa nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và sắc bén như tinh tú trong đêm. Bên hông chàng đeo một ngọc bội hình d.ư.ợ.c thảo – biểu tượng của Thái y viện triều đình.