Đích Nữ Từ Hôn: Tuyệt Giao Cực Phẩm Hầu Phủ

Chương 7



"Chung... Chung thái y?" Diệp Quốc Minh lắp bắp, trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

Chung Ý – vị phó giáo sư y khoa kiệt xuất ở kiếp trước của Diệp Mạn, nay trong thân phận đệ nhất thần y của Thái y viện, vốn được mời đến Diệp phủ hôm nay để bắt mạch cho thái phu nhân. Chàng vốn không định xen vào chuyện gia đấu nhà người khác, nhưng màn lật lọng đầy kịch tính, sự nhẫn nhịn và sự bùng nổ sắc sảo của vị tam tiểu thư Diệp phủ đã hoàn toàn thu hút sự chú ý của chàng. Đặc biệt là khi nàng tung ra cây trâm mang độc kia, bản năng của một y giả khiến chàng không thể đứng ngoài cuộc.

"Diệp lão gia, Cốc nhị gia." Chung Ý hơi chắp tay, phong thái tự tại không coi ai ra gì. "Tại hạ vốn chỉ đến khám bệnh, nhưng nếu sự việc liên quan đến án mạng và kịch độc, Thái y viện không thể nhắm mắt làm ngơ. Có kịch độc hay không, để tại hạ nghiệm chứng là rõ."

Không đợi Cốc Kiến Thành phản đối, Chung Ý đã bước tới giữa sảnh. Đám hộ viện Cốc phủ thấy y phục của Thái y viện thì sợ hãi lùi lại, không kẻ nào dám động thủ với người của hoàng thượng.

Chung Ý lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ xíu, khụy một gối xuống nền nhà, cẩn thận dùng một chiếc khăn lụa trắng nhặt cây trâm rỗng ruột lên. Bầu không khí trong sảnh nín thở theo từng cử động của chàng. Diệp Mạn đứng cách đó không xa, ánh mắt chạm nhau với Chung Ý trong một chớp mắt. Chàng khẽ gật đầu, một sự trấn an không lời nhưng vững chãi như Thái Sơn.

"Thiết kế thật tinh xảo." Chung Ý lẩm bẩm, ngón tay miết nhẹ vào viên ngọc bích nạm ở chuôi trâm. Cạch một tiếng nhỏ, phần đầu nhọn của cây trâm rỉ ra một chất lỏng kết tủa màu đen nhạt.

Chàng mở hộp gỗ, rút ra một cây ngân châm chuyên dụng để thử độc, nhẹ nhàng chọc vào phần chất lỏng và lớp cặn bám trên thân trâm. Chỉ trong chớp mắt, trước sự chứng kiến của hàng trăm đôi mắt đang mở to hết cỡ, thân ngân châm sáng bóng xèo xèo bốc lên một làn khói trắng mỏng, rồi lập tức chuyển sang màu đen kịt như than.

"Độc." Chung Ý nhàn nhạt thốt lên một chữ, âm thanh như phán quyết của Diêm Vương.

Cốc Kiến Thành run rẩy, môi mấp máy: "Đó... đó có thể là do ả ta tự bôi vào! Không liên quan đến ta!"

Chung Ý không vội đáp. Chàng lấy tiếp ra một chiếc lọ lưu ly nhỏ chứa thứ nước trong vắt – một loại t.h.u.ố.c thử đặc biệt do chính tay chàng bào chế. Chàng cẩn thận nhỏ hai giọt dung dịch lên vết cặn ố vàng bám ở rãnh trâm.

"Xèo... xèo..."

Một mùi tanh nồng tột độ của m.á.u tươi bỗng chốc tỏa ra, lấn át cả mùi trầm hương trong chính sảnh. Vết cặn khô cứng lập tức sủi bọt, hòa tan thành một thứ chất lỏng màu đỏ sậm rỉ xuống chiếc khăn lụa trắng, ch.ói mắt đến đáng sợ.

Chung Ý đứng thẳng người dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua Cốc Kiến Thành, giọng nói mang theo sự uy nghiêm của pháp luật và y lý không thể chối cãi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Dung dịch này là 'Huyết Dẫn', chỉ phản ứng với m.á.u người. Vết cặn trên cây trâm này chính xác là m.á.u người đã khô lại. Hơn nữa, m.á.u này đã bị hòa lẫn với 'Hạc Đỉnh Hồng' phiên bản tinh luyện. Ngân châm chuyển đen ngay lập tức chứng tỏ nồng độ độc cực mạnh, đủ để đoạt mạng một người trưởng thành trong vòng một nén nhang. Thời gian m.á.u khô lại và ăn sâu vào cốt bạc, theo kinh nghiệm của tại hạ, rơi vào khoảng sáu đến bảy tháng trước."

Sáu đến bảy tháng trước! Chính xác là thời điểm Bạch Dung Dung qua đời!

"Ầm!" Toàn bộ chính sảnh như nổ tung.

"Trời ơi! Cốc nhị gia thật sự là kẻ sát nhân!"

"Hắn g.i.ế.c vợ! G.i.ế.c chính thê t.ử của mình bằng kịch độc!"

"Thảo nào! Thảo nào Cốc phủ lại chịu bỏ ra mười vạn lượng bạc làm sính lễ để cưới một thứ nữ không được sủng ái... Bọn họ muốn mua một cái bao cát mới cho hắn hành hạ!"

"Ác quỷ! Thật sự là ác quỷ súc sinh!"

Khách khứa hoảng loạn lùi ra xa tít tắp, phu nhân các nhà quyền quý vội vã lấy khăn tay bịt mũi, ánh mắt nhìn Cốc Kiến Thành lúc này không khác gì nhìn một bãi phân thối rữa đầy giòi bọ. Sự thật đã được phơi bày rõ ràng dưới ánh sáng mặt trời, đanh thép và không thể chối cãi.

Cốc Kiến Thành hoàn toàn sụp đổ. Gã ôm lấy đầu, gầm rú điên dại: "Không! Không phải ta! Đều là ả tiện nhân Bạch Dung Dung kia chống đối ta! Ta chỉ muốn dạy dỗ ả... Ta không cố ý! G.i.ế.c ả đi! Diệp Mạn, ta phải bóp c.h.ế.t ngươi!"

Gã dùng hai tay quay cuồng bánh xe lăn, định lao vào c.ắ.n xé Diệp Mạn như một con ch.ó dại. Nhưng chưa kịp chạm vào vạt áo nàng, Bàng Dũng – một vị tráng sĩ hộ viện bất mãn với Diệp phủ từ lâu, nay được Diệp Mạn âm thầm thu phục – đã lao ra, tung một cước đạp văng chiếc xe lăn. Cốc Kiến Thành ngã nhào xuống đất, bò lết t.h.ả.m hại giữa những mảnh vụn khế ước. Đám hộ viện Cốc phủ lúc này cũng run rẩy buông v.ũ k.h.í, chẳng kẻ nào dám bán mạng bảo vệ một tên tội phạm g.i.ế.c người đã bị vạch mặt trước mặt thái y triều đình.

Mao Xảo Vân sợ hãi đến mức hai chân nhũn ra, ngồi phịch xuống đất, không thốt nên lời. Diệp Bảo Hoa thì khóc ré lên, trốn biệt sau lưng mẹ, hoàn toàn quên mất giấc mộng vinh hoa phú quý ban nãy.

Diệp Mạn từ từ bước đến, cúi xuống nhìn kẻ đang nằm bẹp dưới chân mình. Ánh mắt nàng mang theo sự trào phúng và khinh bỉ tột độ. Từ vị thế một kẻ đi hỏi vợ hung hăng, ngạo mạn đòi đ.á.n.h gãy chân nàng, Cốc Kiến Thành giờ đây chỉ là một con giun đất đang chờ ngày lên đoạn đầu đài.