Đích Nữ Từ Hôn: Tuyệt Giao Cực Phẩm Hầu Phủ

Chương 8



"Luật pháp Đại Sở quy định, g.i.ế.c người đền mạng, vương tôn quý tộc phạm tội cũng xử như thứ dân." Diệp Mạn cất giọng rành rọt, từng chữ như đóng đinh vào quan tài của Cốc phủ.

Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh chuyển hướng, khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt xám ngoét, đổ mồ hôi ròng ròng của Diệp Quốc Minh. Sự vả mặt đối với Cốc Kiến Thành đã xong, giờ là lúc nàng tính sổ với đám người mang danh m.á.u mủ ruột rà này.

"Diệp lão gia," Diệp Mạn gọi một tiếng xa lạ, khóe môi nhếch lên nụ cười t.ử thần. "Cốc Kiến Thành là kẻ sát nhân mang trọng tội. Vậy Diệp phủ chúng ta, vì tham sính lễ mà cấu kết, định gả nữ nhi ruột thịt để che đậy tội ác cho hắn... Tội danh đồng phạm này, cái ghế Quan Lục phẩm của ông có gánh nổi không?"

Một lời thốt ra, Diệp Quốc Minh như bị sét đ.á.n.h trúng đỉnh đầu, hai chân lảo đảo suýt ngã quỵ. Gió lạnh từ ngoài sảnh ùa vào, thổi tung tà hỉ phục của Diệp Mạn, tôn lên vẻ đẹp kiều diễm nhưng rực lửa báo thù của một nữ la sát vừa bước ra từ cõi c.h.ế.t.

 

Tiếng xì xào bàn tán trong chính sảnh Diệp phủ trong nháy mắt bùng nổ thành một trận cuồng phong. Những ánh mắt nịnh bợ, chúc tụng ban nãy giờ đây biến thành sự kinh hoàng, khinh bỉ và sợ hãi tột độ. Đám quan khách, những kẻ vốn mang danh thế gia vọng tộc ở kinh thành, đồng loạt lùi lại, tạo thành một vòng tròn lớn cách ly hoàn toàn khỏi khu vực trung tâm nơi sính lễ đỏ ch.ót đang nằm ngổn ngang.

"Trời cao đất dày ơi! Cốc nhị gia... gã thực sự là kẻ sát nhân!" Một vị phu nhân che miệng, giọng run rẩy đến mức làm rơi cả chiếc khăn tay thêu hoa mẫu đơn.

"Dùng độc sát hại chính thê t.ử kết tóc xe tơ của mình, sau đó ngụy tạo thành bạo bệnh... Thủ đoạn tàn độc nhường này, quả thực không bằng cầm thú!" Một vị quan văn vuốt râu, phẫn nộ chỉ tay thẳng vào Cốc Kiến Thành đang nằm bò mọp dưới đất.

Sự thật đã rành rành ngay trước mắt. Có vật chứng là cây trâm giấu độc, lại có Chung Ý - vị thái y trẻ tuổi tài ba nhất Thái Y Viện đích thân nghiệm chứng, tội danh của Cốc Kiến Thành đã bị đóng đinh vào ván quan tài, vĩnh viễn không thể lật lại.

Cốc Kiến Thành, kẻ ban nãy còn hung hăng ngạo mạn đòi đ.á.n.h gãy chân Diệp Mạn, giờ phút này toàn thân run lên bần bật. Gã ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c thở dốc, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu. Bản năng sinh tồn của một con thú bị dồn vào đường cùng trỗi dậy. Gã nghiến răng, gầm lên với đám hạ nhân Cốc phủ đang đứng ngây như phỗng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lũ phế vật! Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau cản bọn chúng lại! Đưa ta ra khỏi đây! Kẻ nào dám cản đường, c.h.é.m c.h.ế.t cho ta!"

Vài tên gia đinh trung thành của Cốc phủ c.ắ.n răng rút đoản đao giấu trong tay áo ra, định liều mạng mở đường m.á.u. Nhưng chưa kịp bước tới nửa bước, những tiếng rút kiếm đồng loạt vang lên "xoảng xoảng". Khách khứa có mặt hôm nay không thiếu những võ tướng và quan viên mang theo hộ vệ tùy tùng. Bọn họ làm sao có thể để một tên tội phạm g.i.ế.c người tẩu thoát ngay trước mắt mình?

Bàng Dũng bước lên một bước, thân hình hộ pháp như một ngọn núi chắn ngang cửa lớn. Hắn vung chân, đá văng thanh đoản đao của tên gia đinh đi đầu, đồng thời đạp mạnh một cước vào lưng Cốc Kiến Thành khiến gã rống lên đau đớn, cằm đập thẳng xuống nền gạch xanh ứa m.á.u.

"Muốn chạy? Đại Sở vương triều có vương pháp của Đại Sở vương triều! Hôm nay ch.ó dại như ngươi đừng hòng bước ra khỏi cánh cửa này nửa bước!" Bàng Dũng gầm lên, uy vũ lẫm liệt khiến đám người Cốc phủ sợ hãi lùi lại, vứt bỏ v.ũ k.h.í xin hàng.

Giữa khung cảnh hỗn loạn, tiếng gào thét đòi báo quan vang lên không ngớt.

"Đúng! Mau báo quan! Giải gã lên Kinh Triệu Doãn!"

"Phải bắt gã đền tội cho Bạch tiểu thư!"

Những tiếng hô hoán ấy dội vào màng nhĩ Diệp Quốc Minh như từng nhát b.úa nện thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c. Sắc mặt ông ta thoắt xanh thoắt trắng, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả lớp áo lót bên trong quan phục. Chữ "Báo quan" đối với một quan viên Lục phẩm như ông ta lúc này chẳng khác nào bùa đòi mạng. Nếu chuyện này ầm ĩ đến tai quan phủ, để người ta điều tra ra việc Diệp phủ ép gả đích nữ cho kẻ sát nhân để nhận số sính lễ khổng lồ, thì cái danh tiếng thanh liêm, cái ghế quan trường mà ông ta mưu tính cả đời sẽ đổ sông đổ biển hết!

"Đóng cửa! Đóng c.h.ặ.t cổng lớn lại cho ta!" Diệp Quốc Minh đột nhiên hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Lão điên cuồng vẫy tay gọi đám gia đinh Diệp phủ. "Không ai được bước ra ngoài! Chuyện hôm nay chỉ là hiểu lầm, là chuyện nội bộ của hai nhà Diệp - Cốc! Ta... ta tự có cách xử lý!"

Những cánh cửa gỗ lim nặng nề của chính sảnh bắt đầu bị đám hạ nhân run rẩy kéo lại. Không khí trong phòng nháy mắt trở nên ngột ngạt, căng như dây đàn. Đám quan khách ồ lên bất mãn, có người đã bắt đầu chỉ trích sự lấp l.i.ế.m trắng trợn của vị gia chủ họ Diệp.