"Hàn độc xâm nhập tâm mạch, khí huyết nghịch lưu, nếu ngài tiếp tục dùng nội công để áp chế, không quá nửa nén nhang nữa, kinh mạch sẽ đứt đoạn, tẩu hỏa nhập ma mà c.h.ế.t." Lâm Ý Vãn bình tĩnh phân tích, âm thanh trong trẻo nhưng mang theo sự sắc bén không thể chối cãi. "Ngài không cảm thấy tay phải của mình đã bắt đầu tê liệt, không thể tụ khí được nữa sao?"
Đồng t.ử Tạ Lẫm đột ngột co rút. Hắn quả thật đang mất dần cảm giác ở cánh tay phải cầm kiếm. Ánh mắt hắn nhìn nữ t.ử trước mặt bắt đầu thay đổi. Không hoảng sợ, không khóc lóc, lại có thể nhìn thấu tình trạng của hắn chỉ qua một cái liếc mắt.
"Ngươi là ai?" Lực tay của Tạ Lẫm nới lỏng ra một chút, nhưng mũi kiếm vẫn không rời yết hầu.
Lâm Ý Vãn hít một ngụm khí sâu, bàn tay nhỏ bé từ từ đưa vào trong tay áo. Hành động này lập tức khiến sát khí của Tạ Lẫm dâng cao, nhưng nàng phớt lờ, ý niệm câu thông với không gian, lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ.
"Thuốc giải." Nàng dứt khoát đưa chiếc bình lên ngang tầm mắt hắn. "Uống nó, ngài sẽ biết ta có tư cách đứng đây nói chuyện hay không. Đằng nào ngài cũng đang ở ranh giới sinh t.ử, đường đường là Trấn Quốc Vương, chẳng lẽ lại sợ một bình t.h.u.ố.c của một tiểu nương t.ử?"
Phép khích tướng vụng về, nhưng lại cực kỳ hiệu quả trong thời khắc này. Tạ Lẫm nheo mắt nhìn nữ t.ử quật cường trước mặt. Nàng quá bình tĩnh, một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Hắn đoạt lấy chiếc bình ngọc, dùng ngón tay cái hất tung nắp, ngửa cổ uống cạn thứ chất lỏng bên trong.
Đó chính là Linh Tuyền đậm đặc nhất mà Lâm Ý Vãn lấy ra từ mạch suối cốt lõi trong không gian.
Chất lỏng vừa trôi xuống họng, Tạ Lẫm lập tức cảm nhận được một cỗ sinh khí ấm áp, thuần khiết đến cực điểm bùng nổ trong đan điền. Dòng nước thiêng len lỏi vào từng ngóc ngách của kinh mạch, bao bọc lấy những khối hàn độc tàn nhẫn và dung hòa chúng một cách kỳ diệu. Cơn đau xé rách xương tủy dịu đi nhanh ch.óng. Sương giá trên người hắn dần tan biến, sắc mặt từ tái nhợt chuyển sang hồng hào.
Choang!
Thanh nhuyễn kiếm rơi xuống nền đá. Tạ Lẫm lùi lại hai bước, kinh ngạc nhìn đôi bàn tay mình. Nội lực của hắn không những không bị tẩu hỏa nhập ma, mà dường như còn mơ hồ có dấu hiệu đột phá.
Thần d.ư.ợ.c! Đây tuyệt đối là thần d.ư.ợ.c có một không hai trên thế gian!
Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn về phía Lâm Ý Vãn giờ đây đã mang theo sự tìm tòi sâu sắc và một chút hứng thú khó che giấu. Bầu không khí căng thẳng nghẹt thở trong phòng nháy mắt bị phá vỡ.
"Thứ nước này là gì? Ngươi rốt cuộc là ai?" Tạ Lẫm đứng thẳng người, khoác chiếc áo bào đen lên vai, khí thế vương giả bễ nghễ thiên hạ lần nữa tỏa ra, nhưng đã không còn sát ý.
Lâm Ý Vãn đưa tay xoa nhẹ vết xước trên cổ, tao nhã phủi lại vạt áo đã hơi nhàu nhĩ. Nàng đứng thẳng lưng, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc như d.a.o của vị chiến thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tiểu nữ là Lâm Ý Vãn, đích nữ của Lâm Thị lang Lâm Vĩ Dân."
Nghe đến cái tên này, chân mày Tạ Lẫm hơi nhướng lên. "Lâm Ý Vãn? Vị hôn thê của đứa cháu vô dụng Tống Hoài Thanh của bổn vương? Kẻ hôm nay vừa đ.á.n.h trống kêu oan, đại náo Phủ Nha Kinh Triệu Doãn, ép phụ thân phải đoạn tuyệt quan hệ?"
"Vương gia quả nhiên tin tức nhanh nhạy." Lâm Ý Vãn cười nhạt. "Nhưng ngài nói sai một chỗ. Ta không còn là vị hôn thê của hắn nữa. Hôm nay, ta đã chính thức hưu hắn rồi."
Tạ Lẫm bật cười. Tiếng cười trầm thấp vang vọng trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Một nữ nhân dám từ hôn thế t.ử, dám vạch mặt cha ruột giữa công đường, giờ lại dám đêm hôm khuya khoắt đột nhập Vương phủ kề kiếm vào cổ mà không chớp mắt. Thú vị, quá thú vị.
"Nói đi, đột nhập vào đây, chữa thương cho bổn vương, ngươi muốn đổi lấy điều gì?" Tạ Lẫm bước tới bàn trà, thong thả tự rót cho mình một chén nước. "Bạc? Quyền? Hay muốn bổn vương phái người tiêu diệt Lâm phủ?"
Lâm Ý Vãn tiến lên hai bước, từ trong n.g.ự.c áo lấy ra một xấp giấy tờ dày cộm, đặt mạnh xuống bàn. Tiếng động vang lên khô khốc nhưng đầy uy lực.
"Đây là Khế Ước Của Hồi Môn của ta. Bao gồm mười tám gian cửa hiệu ở mặt tiền đường Chu Tước, sáu trang viên ngoại ô, hai mươi vạn lượng bạc trắng và ba mỏ ngọc thạch ở phía Nam."
Tạ Lẫm liếc nhìn xấp giấy, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc. Khối tài sản này, thậm chí có thể sánh ngang với quốc khố của triều đình trong một năm. "Ngươi đưa cho bổn vương thứ này làm gì? Mua mạng?"
"Không." Lâm Ý Vãn ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa tham vọng và kiêu hãnh. "Ta lấy toàn bộ gia sản này làm sính lễ. Ta muốn gả cho ngài."
Không gian trong phòng như đông đặc lại. Tạ Lẫm cầm chén trà khựng lại giữa không trung. Hắn đường đường là Trấn Quốc Vương, uy chấn thiên hạ, vô số danh môn khuê tú muốn trèo lên giường hắn, nhưng chưa từng có một nữ nhân nào dám mang sính lễ đến cầu hôn hắn một cách trắng trợn và cuồng ngạo như vậy.
"Gả cho bổn vương?" Tạ Lẫm chậm rãi đặt chén trà xuống, tiến sát lại gần nàng. Bóng dáng cao lớn của hắn bao trùm lấy nàng, mang theo áp bách cực lớn. "Ngươi có biết làm Vương phi của ta nghĩa là gì không? Kẻ thù của ta khắp thiên hạ, gả cho ta, ngươi có thể c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử bất cứ lúc nào."
"Ngài nghĩ nếu bước ra khỏi cánh cửa này một mình, ta có thể sống sót qua đêm nay sao?" Lâm Ý Vãn không lùi bước, ngẩng mặt đối diện với hắn. "Lâm Vĩ Dân đang cho sát thủ lùng sục khắp nơi hòng g.i.ế.c ta cướp tài sản. Tống Hoài Thanh thì thèm khát đống bạc này để lót đường thăng tiến. Ta cần một cái ô che mưa chắn gió mạnh nhất Kinh Thành, và ngài cần một người có thể chữa dứt điểm hàn độc cho ngài. Đây là một cuộc giao dịch công bằng."
Tạ Lẫm nhìn sâu vào đôi mắt trong veo nhưng đầy mưu mô của nàng. Một sự kết hợp hoàn hảo giữa nhan sắc, trí tuệ và sự tàn nhẫn. Nữ nhân này, không giống bất kỳ kẻ nào hắn từng gặp.