Đích Nữ Tuyệt Tình: Ôm Của Hồi Môn Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 9



"Á!" Tên sát thủ kêu lên một tiếng đau đớn, quỵ ngã.

Hai tên còn lại giật mình quay phắt lại, vung kiếm c.h.é.m xuống. Nhưng Lâm Ý Vãn đã lăn một vòng tuyệt đẹp, đạp mạnh vào bức tường rêu phong, mượn lực nhảy vọt lên nóc nhà tranh bên cạnh. Nàng không ngoái đầu lại, lao đi trong màn đêm.

Chạy trốn khỏi Kinh Thành lúc này là hành động ngu xuẩn nhất. Cổng thành đã đóng, khắp nơi đều có tai mắt của Lâm phủ và Tống Hoài Thanh. Bọn chúng nhất định sẽ lùng sục từng tấc đất. Nàng mang theo khối tài sản khổng lồ, đi đến đâu cũng sẽ trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ tham lam.

Chỉ có một nơi. Một nơi mà Lâm Vĩ Dân dù có ăn thêm một trăm lá gan cũng không dám bén mảng tới. Một thế lực đủ sức nghiền nát Tống Hoài Thanh và Lâm phủ chỉ bằng một cái b.úng tay.

Tạ Vương Phủ.

Nơi ở của Trấn Quốc Vương Tạ Lẫm – chiến thần bách chiến bách thắng của Đại Càn, nắm trong tay mười vạn cấm quân, quyền khuynh triều dã. Đáng nói hơn, Tạ Lẫm chính là Cửu thúc trên danh nghĩa của Tống Hoài Thanh. Nếu nàng có thể tiến vào Tạ Vương Phủ, trở thành người của Tạ Lẫm, thì cái đám cặn bã Lâm phủ và tên tra nam Tống Hoài Thanh kia sẽ vĩnh viễn không bao giờ ngóc đầu lên nổi.

Nghĩ đến đây, khóe môi Lâm Ý Vãn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn. Đã muốn vả mặt, thì phải vả cho chúng vỡ nát tôn nghiêm.

Tạ Vương Phủ nằm tĩnh lặng ở phía Đông thành, cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Tường vây cao v.út, đen ngòm như ranh giới giữa nhân gian và cõi âm. Khác với sự phô trương của các phủ đệ quan lại, Tạ Vương Phủ không treo đèn l.ồ.ng đỏ, cũng chẳng có gia đinh đứng gác ồn ào. Nơi đây canh phòng nghiêm ngặt đến mức một con ruồi bay qua cũng có thể bị b.ắ.n hạ bởi ám khí.

Lâm Ý Vãn nấp trên cành cây cổ thụ cách bức tường mười trượng, quan sát nhịp độ tuần tra của đội hắc giáp vệ. Bọn họ di chuyển không một tiếng động, kỷ luật thép đúc kết từ chiến trường đẫm m.á.u.

Nàng hít một hơi thật sâu. Đột nhập vào đây chẳng khác nào bước chân vào quỷ môn quan. Nhưng nàng không có đường lùi.

Dựa vào thính giác nhạy bén do Linh Tuyền mang lại, nàng đếm nhịp bước chân. Ba... hai... một!

Ngay khoảnh khắc đội tuần tra vừa khuất sau góc rẽ, để lại một khoảng trống phòng ngự vỏn vẹn ba nhịp thở, Lâm Ý Vãn tung người nhảy xuống, bám vào gờ tường đá rồi đu mình vượt qua như một bóng chim. Chân vừa chạm đất, nàng lập tức lộn vòng, nấp vào sau hòn non bộ khổng lồ trong viện.

Bên trong Tạ Vương Phủ lạnh lẽo đến kỳ lạ. Đang là giữa mùa hè, nhưng không khí ở đây lại mang theo sự buốt giá của hầm băng.

Lâm Ý Vãn men theo hành lang gấp khúc, tránh né những luồng khí tức cường đại của ám vệ ẩn nấp trên mái nhà. Nàng nhận ra một điều bất thường: Các ám vệ dường như đang bị phân tâm. Bọn họ không nhìn ra bên ngoài, mà ánh mắt đều dồn về phía sảnh viện trung tâm – nơi tỏa ra hàn khí bức người nhất.

Có chuyện gì đó đang xảy ra với Tạ Lẫm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lâm Ý Vãn cẩn thận tiến lại gần sảnh viện. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo khép hờ, từ bên trong rỉ ra những tia sáng nhàn nhạt và một mùi m.á.u tanh thoang thoảng. Nàng nín thở, hé mắt nhìn qua khe cửa.

Bên trong căn phòng rộng lớn, không có lò sưởi, không có nến sáng. Giữa gian phòng là một chiếc giường hàn ngọc. Trên giường, một nam nhân đang ngồi đả tọa.

Nam nhân ấy cởi trần, lộ ra thân hình cường tráng với những khối cơ bắp rắn rỏi và chằng chịt những vết sẹo dữ tợn – minh chứng cho vô số trận t.ử chiến sa trường. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét sắc sảo như được tạc từ băng tảng, nhưng lúc này lại đang vặn vẹo trong đau đớn. Gân xanh nổi bần bật trên trán hắn, làn da đỏ rực lên rồi lại tái nhợt đi, những lớp sương giá kết tủa trên bờ vai rộng.

Đó chính là Trấn Quốc Vương Tạ Lẫm. Hắn đang phát tác nội thương, một loại hàn độc cực kỳ bá đạo đang c.ắ.n xé kinh mạch.

"Ai?!"

Một tiếng gầm khẽ vang lên như hổ gầm, uy áp cường đại ập tới khiến cánh cửa gỗ vỡ toang.

Lâm Ý Vãn chưa kịp phản ứng, một cỗ lực lượng vô hình đã cuốn lấy cổ nàng, kéo giật nàng vào trong phòng. Cửa phòng tự động đóng sầm lại.

Chớp mắt tiếp theo, Lâm Ý Vãn thấy mình đang bị đè ép vào cột nhà. Bàn tay to lớn, lạnh như băng của Tạ Lẫm đang bóp c.h.ặ.t lấy cổ nàng. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, vằn lên những tia m.á.u đáng sợ, sát khí ngập tràn, tựa như một con ác quỷ vừa bò lên từ tu la tràng. Thanh nhuyễn kiếm mỏng tang kề sát yết hầu nàng, chỉ cần tiến thêm nửa phân, đầu nàng sẽ lìa khỏi cổ.

"Kẻ nào phái ngươi tới? Lâm phủ hay Thái t.ử?" Giọng Tạ Lẫm khàn đặc, từng chữ rít qua kẽ răng mang theo hàn khí buốt giá.

Khí quản bị chèn ép khiến Lâm Ý Vãn nghẹt thở, nhưng trong đôi mắt phượng tuyệt đẹp của nàng không hề có nửa điểm hoảng loạn. Đối mặt với Diêm Vương sống của Đại Càn, nàng không vùng vẫy vô ích, mà chậm rãi ngước nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Ta... tự mình tới." Nàng khó nhọc thốt lên từng chữ. "Tới... để cứu mạng ngài."

Tạ Lẫm cười gằn, nụ cười tàn nhẫn và đầy chế giễu. Lưỡi kiếm rạch nhẹ một đường trên lớp da trắng ngần của nàng, một giọt m.á.u đỏ tươi rịn ra, tương phản gai người với sự lạnh lẽo của căn phòng.

"Cứu mạng bổn vương? Bằng chút tu vi rác rưởi của ngươi sao? Dám đột nhập Vương phủ lúc bổn vương đang bế quan, lá gan của ngươi lớn bằng trời rồi."

Nội thương của hắn đang ở thời khắc bạo động nhất. Hàn độc tích tụ từ trận chiến biên cương ba năm trước, mỗi tháng phát tác một lần vào đêm trăng tròn, khiến kinh mạch đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đ.â.m xé. Ngay cả Thái y viện cũng bó tay, chỉ có thể dùng dương khí để cưỡng ép áp chế. Một nữ nhân yếu đuối thế này, lấy tư cách gì nói lời cuồng vọng?