Đích Nữ Tuyệt Tình: Ôm Của Hồi Môn Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 11



"Chỉ vì muốn tìm một chỗ dựa mà ngươi sẵn sàng đem cả gia tài và bản thân ra đ.á.n.h cược?" Hắn nhếch mép. "Bổn vương e rằng, dã tâm của ngươi không chỉ dừng lại ở đó."

Lâm Ý Vãn khẽ bật cười, nụ cười rực rỡ như đóa mạn châu sa hoa nở rộ giữa đêm đen, mang theo sự sảng khoái và tàn độc đến tận cùng.

"Vương gia quả nhiên anh minh. Chỗ dựa chỉ là một nửa lý do." Nàng nghiêng đầu, gằn từng chữ, âm điệu chứa đầy sự hả hê. "Lý do quan trọng nhất là... ta muốn làm Cửu Thẩm của Tống Hoài Thanh. Ta muốn kẻ thù của ta, kẻ đã từng khinh rẻ, chà đạp ta, mỗi lần gặp ta đều phải quỳ rạp xuống đất, cung kính dập đầu gọi ta một tiếng Trưởng bối! Ta muốn Lâm phủ phải trừng mắt nhìn ta đứng trên đỉnh cao quyền lực mà tức hộc m.á.u nhưng không thể làm gì được!"

Lời tuyên bố đanh thép vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. Sự phẫn hận, sự quyết tuyệt và cái tát thẳng mặt dành cho thế lực đạo đức giả được phơi bày không che giấu.

Tạ Lẫm sững người trong một khắc, rồi đột ngột ngửa cổ cười lớn. Tiếng cười hào sảng, cuồng vọng, đ.á.n.h tan mọi sự lạnh lẽo còn sót lại. Hắn thích sự thẳng thắn này. Hắn thích cái cách nàng mưu tính vả mặt kẻ thù một cách quang minh chính đại và độc ác nhất.

Hắn đột ngột vươn tay, vòng qua eo nhỏ của Lâm Ý Vãn, kéo sát nàng vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình. Hơi thở nam tính nóng rực phả xuống đỉnh đầu nàng.

"Được! Giao dịch thành lập!" Ánh mắt Tạ Lẫm lóe lên tia sáng chiếm hữu cường liệt. "Từ đêm nay, ngươi là người của Tạ Lẫm ta. Có bổn vương ở đây, để xem ngày mai, kẻ nào dám đến Tạ Vương Phủ đòi mạng Vương phi của ta!"

Bên ngoài cửa sổ, mây đen dần tan, để lộ ra vầng trăng sáng vằng vặc. Lâm Ý Vãn tựa đầu vào n.g.ự.c Tạ Lẫm, khóe môi vẽ lên một đường cong hoàn mỹ.

Tống Hoài Thanh, Lâm Ý Nhu, Lâm Vĩ Dân. Màn kịch hay nhất, bây giờ mới thực sự bắt đầu. Chờ xem ngày mai các người vác mặt đến đây, ta sẽ cho các người nếm thử thế nào gọi là tuyệt vọng tột cùng.

 

Ánh nắng ban mai ch.ói lòa chiếu rọi lên hai bức tượng ngọc sư t.ử khổng lồ uy trấn hai bên cánh cổng chu sa đỏ rực của Tạ Vương Phủ. Bầu không khí tĩnh lặng, trang nghiêm đến mức chim ch.óc cũng không dám đậu trên mái ngói lưu ly.

Bên ngoài thềm đá tảng, một đoàn người ăn vận chỉnh tề đang đứng chờ. Dẫn đầu là Lâm Vĩ Dân, gương mặt lão cố nặn ra vẻ bi thương tột độ, nhưng ánh mắt giảo hoạt không ngừng đảo quanh, đ.á.n.h giá sự bề thế của Vương phủ. Đứng cạnh lão là Tống Hoài Thanh, vận trường bào màu xám tro giả vờ để tang, tay cầm một chiếc khăn lụa thỉnh thoảng chấm lên khóe mắt khô khốc. Phía sau bọn chúng, gia đinh Lâm phủ khiêng theo một cỗ quan tài bằng gỗ tạp rẻ tiền.

Bọn chúng đến đây để nhặt xác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đêm qua, mật thám của Lâm phủ báo về rằng Lâm Ý Vãn đang bị truy sát đã liều mạng trèo tường đột nhập vào Tạ Vương Phủ. Ai ở kinh thành này mà không biết Trấn Quốc Vương Tạ Lẫm là kẻ sát phạt quyết đoán, hỉ nộ vô thường, ghét nhất là có kẻ dám tự tiện xông vào lãnh địa của ngài. Kẻ nào dám bước qua tường vương phủ mà không có thiệp mời, kết cục chỉ có một: băm vằm thành trăm mảnh vứt ra bãi tha ma.

Lâm Vĩ Dân và Tống Hoài Thanh đinh ninh rằng, giờ phút này, Lâm Ý Vãn chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo. Kế hoạch của bọn chúng vô cùng hoàn hảo: mượn danh nghĩa xót thương nữ nhi thân bại danh liệt, đến Vương phủ xin thu dọn t.h.i t.h.ể, nhân tiện thu hồi luôn Khế Ước Của Hồi Môn mà nàng mang theo trên người. Chỉ cần lấy được sấp giấy tờ đó, khối tài sản khổng lồ kia sẽ danh chính ngôn thuận rơi vào tay bọn chúng, Tống Hoài Thanh cũng có thể dọn đường rước Lâm Ý Nhu vào cửa.

"Hoài Thanh à, lát nữa Vương gia có trách tội, con ngàn vạn lần phải nói giúp ta vài câu." Lâm Vĩ Dân hạ giọng, vuốt râu che giấu nụ cười đắc ý. "Nghịch nữ kia tự tìm đường c.h.ế.t, làm bẩn nơi thanh tịnh của Vương gia, Lâm phủ ta tuyệt đối không can dự."

Tống Hoài Thanh chắp tay, tỏ vẻ hiểu chuyện: "Lâm thế bá yên tâm. Dù sao chất nhi cũng gọi Vương gia một tiếng Cửu thúc. Ngài ấy nể mặt Tống phủ, chắc chắn sẽ không làm khó chúng ta. Chỉ cần lấy lại được di vật của Ý Vãn, chất nhi sẽ lập tức thiêu hủy, không để tiếng dơ của cô ta ảnh hưởng đến thanh danh của Nhu nhi."

Vừa dứt lời, một âm thanh trầm đục vang lên x.é to.ạc không gian.

"Két... ầm!"

Hai cánh cổng kim loại khổng lồ của Tạ Vương Phủ từ từ mở rộng. Hàng chục thị vệ mặc hắc giáp, tay lăm lăm bội kiếm túa ra hai bên, sát khí tỏa ra lạnh lẽo đến mức khiến đám gia đinh Lâm phủ run lẩy bẩy, suýt đ.á.n.h rơi cả cỗ quan tài.

Tiếng bước chân vững chãi, nhịp nhàng vang lên. Tạ Lẫm bước ra từ bóng râm của mái hiên. Hắn thân vận hắc bào thêu mãng xà bằng kim tuyến, mái tóc đen được b.úi cao bằng ngọc quan, đôi mắt phượng hẹp dài sắc lẹm như lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ. Uy áp của một Thống soái cấm quân từng giẫm qua núi thây biển m.á.u lập tức đè nặng lên quảng trường, khiến không khí dường như đông đặc lại.

Tống Hoài Thanh và Lâm Vĩ Dân hoảng hồn, vội vàng vén vạt áo quỳ rạp xuống bậc thềm đá lạnh buốt.

"Hạ quan Lâm Vĩ Dân bái kiến Trấn Quốc Vương! Vương gia thiên tuế!"

"Chất nhi Tống Hoài Thanh thỉnh an Cửu thúc!"

Tạ Lẫm đứng trên bậc thang cao nhất, từ trên cao nhìn xuống hai kẻ đang run rẩy dưới chân mình như nhìn hai con kiến hôi. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười khinh bạc, thanh âm trầm lạnh vang vọng:

"Sáng sớm tinh mơ, Lâm Thị lang và Tống Thế t.ử mang theo quan tài đến chặn cửa phủ của bổn vương. Là muốn trù ẻo bổn vương c.h.ế.t sớm, hay muốn tạo phản?"