Đích Nữ Tuyệt Tình: Ôm Của Hồi Môn Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 5



Thế nhưng, Lâm Ý Vãn lại ngửa cổ cười lớn. Tiếng cười vang dội, sảng khoái và tràn ngập sự khinh bỉ.

"Gạch tên ta? Lâm Vĩ Dân, ông nghĩ ta còn thiết tha cái họ Lâm bẩn thỉu này sao?" Nàng lôi từ trong n.g.ự.c áo ra xấp Khế Ước Của Hồi Môn dày cộp, vỗ đen đét lên mặt bàn gỗ trắc bên cạnh. "Mười lăm cửa hàng mặt phố đông đúc nhất kinh thành, ba ngàn mẫu ruộng tốt ở phía nam, cộng thêm mười vạn lượng bạc trắng trong ngân phiếu. Lão già kia, ông vỗ n.g.ự.c tự xưng là người đọc sách, là mệnh quan triều đình, nhưng mười năm qua ông ăn bám nhà vợ, dung túng cho con ả tiểu tam Đàm Thu Nguyệt này lén lút tuồn của cải của mẫu thân ta ra ngoài. Chức Thị lang của ông, nếu không có tiền của ngoại tổ phụ ta đút lót, liệu ông có ngồi vững được không?"

Sắc mặt Lâm Vĩ Dân thoắt trắng thoắt xanh. Những bí mật dơ bẩn bị bóc trần trần trụi giữa thanh thiên bạch nhật khiến ông ta thẹn quá hóa giận.

"Im miệng! Im miệng ngay! Bắt lấy nó! Nó điên rồi, mau đoạt lại xấp giấy tờ kia cho ta!" Lâm Vĩ Dân gào thét như một con thú bị dồn vào chân tường.

Hơn mười tên gia đinh cường tráng vung gậy lao tới, tạo thành một vòng vây khép kín định đè bẹp Lâm Ý Vãn. Đàm Thu Nguyệt đứng một bên cười gở, trong mắt lóe lên tia độc ác. Tống Hoài Thanh cũng lùi lại một bước, lạnh lùng chờ xem cảnh nàng bị khuất phục.

Nhưng bọn chúng đã nhầm to.

Chỉ trong một cái chớp mắt, khi tên gia đinh đầu tiên vươn tay định tóm lấy tóc nàng, Lâm Ý Vãn đã khẽ nghiêng người né tránh với một tốc độ quỷ mị. Nhờ sự cường hóa của Linh Tuyền, các giác quan và phản xạ của nàng nhạy bén gấp mười lần người thường. Nàng túm lấy cánh tay gã gia đinh, mượn lực xoay người, tung một cú đá tàn khốc vào hạ bộ của hắn khiến hắn rú lên t.h.ả.m thiết, ngã vật ra sàn.

Không dừng lại ở đó, mục tiêu của nàng chưa bao giờ là đám lâu la này.

Nhẹ nhàng như một bóng ma, Lâm Ý Vãn đạp lên chiếc ghế thái sư, mượn đà phóng v.út tới trước mặt Tống Hoài Thanh và Lâm Ý Nhu. Tống Hoài Thanh kinh hãi lùi lại, vấp phải gấu áo ngã ngửa ra sau, bỏ mặc Lâm Ý Nhu đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

"Xẹt!"

Một đạo hàn quang lóe lên. Chiếc trâm bạc sắc lẹm được Lâm Ý Vãn rút ra từ b.úi tóc, giờ phút này đang kề sát vào động mạch cổ của Lâm Ý Nhu. Một tay nàng siết c.h.ặ.t lấy cổ họng ả, kéo giật ra phía sau, cản lại toàn bộ mũi giáo và gậy gộc của đám gia đinh đang xông tới.

"Dừng lại hết cho ta! Kẻ nào tiến thêm nửa bước, ta lập tức cho con ả này m.á.u văng ba thước!" Giọng nói của Lâm Ý Vãn lạnh lẽo, mang theo uy áp kinh người bao trùm toàn bộ đại sảnh.

Mũi trâm bằng bạc nguyên chất tì mạnh vào làn da trắng ngần của Lâm Ý Nhu. Nàng ta cố tình ấn nhẹ một cái, một giọt m.á.u đỏ thẫm rỉ ra, lăn dài trên chiếc cổ thon thả.

"Á! Đừng g.i.ế.c muội! Mẫu thân, cứu con! Hoài Thanh ca ca, cứu muội với!" Lâm Ý Nhu sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, nước mắt nước mũi tèm lem, hai chân run rẩy suýt nữa thì quỵ xuống nếu không có cánh tay sắt đá của Lâm Ý Vãn xốc lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Vãn Vãn! Ngươi mau buông Nhu nhi ra! G.i.ế.c người phải đền mạng đấy!" Tống Hoài Thanh bò lổm ngổm dậy, khuôn mặt thư sinh tái nhợt, giọng nói run rẩy không giấu được sự hoảng loạn.

"Buông ra? Được thôi." Lâm Ý Vãn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc như chim ưng ghim c.h.ặ.t lấy Tống Hoài Thanh. "Chuẩn bị giấy, b.út, mực! Tống Hoài Thanh, ngay lập tức viết Tuyệt Hôn Thư cho ta. Đóng cả con dấu Thế t.ử của ngươi vào. Viết rõ ràng rành mạch rằng ngươi là kẻ vô ơn bạc nghĩa, tư thông với thứ nữ Lâm gia, không xứng làm phu quân của ta. Nếu ngươi dám viết sai một chữ, hoặc chần chừ nửa nén nhang..."

Lâm Ý Vãn kéo lê chiếc trâm bạc lên gò má mịn màng của Lâm Ý Nhu, cười quỷ dị: "Ta sẽ rạch nát khuôn mặt xinh đẹp này. Để xem khi ả ta biến thành một con quỷ dạ xoa xấu xí, Thế t.ử gia cao quý đây có còn muốn rước ả về làm bình thê nữa không nhé?"

"Không! Đừng làm hỏng mặt con! Ca ca, viết đi, chàng mau viết đi!" Lâm Ý Nhu gào lên t.h.ả.m thiết, sự sống c.h.ế.t và nhan sắc là thứ ả quan tâm nhất. Đàm Thu Nguyệt cũng khóc lóc ỉ ôi, quỳ rạp xuống cầu xin Lâm Vĩ Dân bảo Tống Hoài Thanh nhượng bộ.

Lâm Vĩ Dân nghiến răng trèo trẹo. Ông ta nhìn Khế Ước Của Hồi Môn trên bàn, lại nhìn đứa con gái cưng đang bị kề d.a.o vào cổ, cuối cùng đành nhắm mắt, gầm lên với nha hoàn: "Còn ngớ ra đó làm gì? Mang b.út mực ra đây!"

Bút mực nhanh ch.óng được dọn ra trên chiếc bàn gỗ trắc. Tống Hoài Thanh tay run rẩy cầm b.út lông, ánh mắt đầy uất hận trừng Lâm Ý Vãn. Hắn tự nhận mình là người có học, là quân t.ử thanh cao, nay lại bị một nữ nhân ép buộc viết thư từ hôn nhục nhã thế này, danh dự của hắn coi như bị quăng xuống bùn lầy.

"Lâm Ý Vãn, cô đừng hối hận! Hôm nay cô ép ta viết tờ giấy này, sau này dù cô có quỳ gối van xin, Tống Hoài Thanh ta cũng tuyệt đối không nhìn đến cô nửa con mắt!" Hắn c.ắ.n răng, nghiến lợi buông lời cay độc vớt vát chút sĩ diện cuối cùng.

"Đừng vòng vo nữa, viết nhanh đi. Chỉ sợ sau này ngươi gặp lại ta, lại phải dập đầu ngoan ngoãn gọi một tiếng trưởng bối đấy." Lâm Ý Vãn khinh bỉ đáp trả, mũi trâm lại ấn sâu thêm một chút khiến Lâm Ý Nhu thét lên.

Dưới áp lực của cái c.h.ế.t lơ lửng trên đầu tình nhân, Tống Hoài Thanh vội vã hạ b.út. Chữ viết rồng bay phượng múa thường ngày nay xiêu vẹo, run rẩy. Hắn c.ắ.n răng ấn mạnh con dấu Thế t.ử đỏ ch.ót lên tờ giấy Tuyên Thành, sau đó vò nhàu ném mạnh về phía Lâm Ý Vãn.

"Cầm lấy! Từ nay về sau, Hầu phủ và cô ân đoạn nghĩa tuyệt!"

Lâm Ý Vãn giơ tay trái bắt gọn tờ Tuyệt Hôn Thư, mắt liếc nhanh qua các điều khoản, xác nhận con dấu và chữ ký hoàn toàn hợp lệ. Một cảm giác nhẹ nhõm vô hình từ sâu thẳm linh hồn nguyên chủ tỏa ra, như một xiềng xích gông cùm vừa được tháo gỡ. Nàng cẩn thận gấp gọn tờ giấy, nhét vào n.g.ự.c áo cùng với Khế Ước Của Hồi Môn.

Xong việc. Mục tiêu thứ nhất đã hoàn thành.

"Trả lại cho các người cục rác rưởi này."