Lâm Ý Vãn dứt khoát đẩy mạnh Lâm Ý Nhu về phía trước. Ả ta lảo đảo ngã nhào vào vòng tay của Tống Hoài Thanh, hai người lăn lộn trên mặt đất cực kỳ t.h.ả.m hại. Đàm Thu Nguyệt xót con lao tới ôm lấy ả, gào khóc ầm ĩ.
Tuy nhiên, ngay khi Lâm Ý Vãn vừa buông con tin, không khí trong đại sảnh đột ngột thay đổi. Sát khí bùng lên nồng nặc.
Lâm Vĩ Dân đứng bật dậy, khuôn mặt vặn vẹo biến dạng vì sự phẫn nộ tột độ và lòng tham không đáy. Ông ta biết rất rõ, nếu để Lâm Ý Vãn mang theo khối tài sản khổng lồ kia và tờ Tuyệt Hôn Thư bước ra khỏi Lâm phủ, sự nghiệp quan lộ của ông ta sẽ triệt để tiêu tan, trở thành trò cười cho toàn bộ kinh thành.
"Đóng c.h.ặ.t tất cả các cửa lớn! Toàn bộ viện binh, cung thủ chuẩn bị!" Lâm Vĩ Dân rống lên bằng giọng khàn đặc, đôi mắt vằn
"Đóng c.h.ặ.t tất cả các cửa lớn! Toàn bộ viện binh, cung thủ chuẩn bị!"
Tiếng rống khàn đặc, vặn vẹo vì phẫn nộ của Lâm Vĩ Dân vừa dứt, toàn bộ Lâm phủ như một cỗ máy c.h.é.m khổng lồ bỗng chốc khởi động. Những cánh cửa gỗ lim nặng nề của đại sảnh bắt đầu kẽo kẹt khép lại, che khuất ánh sáng mặt trời bên ngoài. Trên các dãy hành lang, hàng chục gia đinh lăm lăm côn bổng lao tới, phía xa, những mũi tên nhọn hoắt đã được nạp lên dây cung, nhắm thẳng vào bóng dáng mỏng manh của Lâm Ý Vãn.
Lâm Vĩ Dân đứng trên bậc thềm cao, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ rực. Ông ta tuyệt đối không thể để Lâm Ý Vãn mang theo Khế Ước Của Hồi Môn và tờ Tuyệt Hôn Thư kia bước ra khỏi cánh cửa này. Nếu chuyện hôm nay bại lộ, thanh danh cả đời gầy dựng, chiếc ghế Thị lang mà ông ta ôm ấp bấy lâu nay sẽ triệt để tan thành mây khói.
"G.i.ế.c con nghiệt chủng đó cho ta! Bất luận sống c.h.ế.t!" Đàm Thu Nguyệt từ phía sau gào lên, mái tóc trâm cài xộc xệch, khuôn mặt trát phấn nay nhăn nhúm lại vì ác ý.
Lâm Ý Vãn đứng giữa vòng vây, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo thấu xương. Đôi mắt nàng lướt qua từng khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của đám người ruột thịt. Nếu là nguyên chủ yếu ớt trước kia, e rằng chỉ một tiếng quát này đã đủ khiến nàng ta kinh hãi đến mức suyễn phát mà c.h.ế.t.
Nhưng nàng không phải là kẻ nhu nhược đó.
Dòng Linh Tuyền từ Ngọc Bội Không Gian đã âm thầm thẩm thấu vào từng hang cùng ngõ hẻm trong kinh mạch nàng, không chỉ thanh lọc triệt để kịch độc và bệnh suyễn, mà còn ban cho thân thể này một luồng sức mạnh bùng nổ.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba mũi tên nhọn xé gió lao thẳng đến n.g.ự.c và yết hầu Lâm Ý Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giữa lằn ranh sinh t.ử, Lâm Ý Vãn đột ngột tung người. Nhanh như một bóng ma, nàng đá tung chiếc bàn gỗ lim nặng trịch dựng đứng lên làm khiên chắn. "Phập! Phập! Phập!" Những mũi tên cắm ngập vào mặt gỗ, đuôi tên vẫn còn rung lên bần bật.
Không để đám gia đinh kịp định thần, Lâm Ý Vãn đạp mạnh lên mặt bàn, mượn đà phóng v.út lên không trung. Nàng rút phắt cây trâm bạc dính m.á.u trên tay, lướt qua hai tên gia đinh đang cầm đao lao tới. Một vệt sáng bạc xẹt qua, hai gã đàn ông lực lưỡng ôm lấy cổ tay, gào thét t.h.ả.m thiết khi gân tay đã bị cắt đứt gọn gàng.
"Cản nó lại! Cản nó lại!" Lâm Vĩ Dân hoảng loạn lùi bước, trừng mắt nhìn đứa con gái mà ông ta luôn coi là phế vật nay lại mang sát khí như một Tu La tái thế.
Lâm Ý Vãn không ham chiến. Mục tiêu của nàng không phải là tàn sát đám tay sai vô dụng này, mà là đ.á.n.h sập toàn bộ vinh hoa phú quý và lớp mặt đạo đức giả của Lâm phủ. Mũi chân nàng điểm nhẹ lên vai một tên gia đinh, tựa như chim yến xuyên mây, lộn vòng qua bức tường viện đang khép dở, để lại phía sau sự hỗn loạn kinh hoàng của Lâm gia.
"Lâm Vĩ Dân, Đàm Thu Nguyệt, Tống Hoài Thanh! Món quà lớn của ta, các người chuẩn bị đón nhận đi!" Giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo của nàng vang vọng từ bên ngoài bức tường, tựa như một lời nguyền rủa từ địa ngục.
Đường phố Kinh Thành hôm nay vô cùng náo nhiệt. Tiếng rao hàng, tiếng ngựa xe qua lại ồn ào bỗng chốc bị x.é to.ạc bởi một âm thanh chấn động cõi lòng.
"Thùng! Thùng! Thùng!"
Từng nhịp trống vang lên dồn dập, uy dũng, trầm hùng như sấm rền trước cửa Phủ Nha Kinh Triệu Doãn. Trống Đăng Văn - chiếc trống dành cho bá tánh mang hàm oan tày trời muốn trực tiếp cáo trạng lên bậc cao nhất, vốn dĩ đã đóng bụi từ lâu, nay lại được gióng lên bởi một nữ t.ử dung mạo tuyệt trần nhưng y phục vương vệt m.á.u đỏ ch.ói mắt.
Lâm Ý Vãn hai tay cầm dùi trống, dồn toàn bộ sức mạnh từ Linh Tuyền giáng xuống mặt da trâu. Mỗi một nhịp trống rơi xuống là một lần nàng tuyên cáo sự phản kích của mình với thế giới này.
Bách tính xung quanh lập tức tụ tập lại, đen đặc cả một góc phố. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ.
"Trời ơi, đó chẳng phải là Đại tiểu thư của Lâm Thị lang sao?"
"Nghe nói nàng ta mắc bệnh lao hạch sắp c.h.ế.t rồi cơ mà? Sao lại ra nông nỗi này, trên người còn có m.á.u kìa!"
"Đánh trống Đăng Văn! Chuyện này chắc chắn kinh thiên động địa rồi!"
Bên trong nha môn, Kinh Triệu Doãn Triệu đại nhân đang thong thả thưởng trà bỗng giật nảy mình, làm đổ cả nước sôi lên áo. Nghe nha dịch bẩm báo người đ.á.n.h trống là đích nữ Lâm phủ, sắc mặt ông ta lập tức biến đổi. Một bên là quan lớn trong triều, một bên là trống Đăng Văn thu hút hàng ngàn bách tính, vụ kiện này không thể lấp l.i.ế.m.