"Thăng đường!" Triệu đại nhân c.ắ.n răng ra lệnh.
Đại đường phủ nha mở rộng. Lâm Ý Vãn lưng thẳng tắp như cây tùng, bước vào công đường. Nàng không hề quỳ lạy như những phạm nhân hay dân thường khác, ánh mắt kiêu ngạo, điềm nhiên nhìn thẳng vào vị quan phụ mẫu đang ngồi trên cao.
"Đường hạ là Lâm Ý Vãn, con gái của Lâm Thị lang. Ngươi có oan khuất gì mà dám đ.á.n.h trống Đăng Văn làm kinh động nha môn?" Triệu đại nhân gõ mạnh kinh đường mộc, cố tình ra oai.
"Dân nữ cáo trạng cha ruột Lâm Vĩ Dân và kế thất Đàm Thu Nguyệt, tội danh: Mưu sát đích nữ, mưu đoạt tài sản hồi môn, và lừa gạt hoàng ân, l.o.ạ.n l.u.â.n bại lý!" Giọng nói của Lâm Ý Vãn lanh lảnh, từng chữ từng câu rành rọt vang xa ra tận ngoài phố, khiến đám đông bách tính ồ lên kinh hãi.
Vừa lúc đó, từ ngoài cửa, một đám người hớt hải lao vào. Lâm Vĩ Dân dẫn đầu, theo sau là Đàm Thu Nguyệt, Lâm Ý Nhu đang nép vào lòng Tống Hoài Thanh. Bọn họ vội vã chạy đến nha môn hòng ngăn chặn, nhưng đã muộn một bước.
"Triệu đại nhân!" Lâm Vĩ Dân vội vàng chắp tay, khuôn mặt cố nặn ra vẻ đau xót tột cùng. "Tiểu nữ vì bệnh tật lâu ngày nên tâm trí điên loạn, sinh ra hoang tưởng. Sáng nay nó đã đả thương gia đinh, đập phá từ đường, nay lại chạy đến đây nói xằng nói bậy. Xin đại nhân nể mặt hạ quan, cho phép ta đưa con bé về phủ chữa trị."
Đàm Thu Nguyệt lập tức hùa theo, rút khăn tay chấm nước mắt: "Vãn Vãn, con có giận mẫu thân ép con uống t.h.u.ố.c đắng thì cứ đ.á.n.h cứ c.h.ử.i, sao lại vu oan giá họa cho cha mẹ như vậy? Mau theo ta về nhà."
Đám đông bên ngoài bắt đầu d.a.o động. Dù sao Lâm Vĩ Dân cũng nổi tiếng là một vị quan thanh liêm, yêu thương gia đình. Lời nói của ông ta nghe vô cùng hợp tình hợp lý.
"Điên loạn sao?" Lâm Ý Vãn bật cười thành tiếng, nụ cười mang theo sự khinh miệt tột độ. Nàng thong thả lấy từ trong n.g.ự.c áo ra Khế Ước Của Hồi Môn đã nhuốm những vệt m.á.u đỏ sẫm, giơ cao trước công đường.
"Triệu đại nhân, xin hãy xem xét kỹ. Đây là Khế Ước Của Hồi Môn do chính tay ông ngoại ta - Lão Thái gia của vương triều để lại. Đêm qua, Đàm Thu Nguyệt đã ép ta uống kịch độc Hạc Đỉnh Hồng pha loãng, sau đó trói ta tại sài phòng, dùng d.a.o rạch tay ta để ép điểm chỉ nhường toàn bộ cửa hàng, điền trang cho con gái của bà ta là Lâm Ý Nhu!"
Lâm Ý Vãn vén tay áo lên, để lộ vết cắt còn rướm m.á.u trên cổ tay trắng ngần, sau đó ném tờ khế ước lên bàn án. "Trên khế ước vẫn còn dấu m.á.u và vân tay cưỡng ép của ta. Hơn nữa, đại nhân có thể truyền thái y đến bắt mạch, dư lượng độc tố trong cơ thể ta tuyệt đối vẫn chưa tan hết!"
Sắc mặt Đàm Thu Nguyệt lập tức trắng bệch, đôi chân run rẩy. Bà ta không ngờ Lâm Ý Vãn dám đem chuyện nội bộ gia tộc phơi bày giữa thanh thiên bạch nhật, càng không ngờ con ranh này lại giữ được đầu óc tỉnh táo và bằng chứng sắc bén đến vậy.
Triệu đại nhân cầm tờ khế ước lên xem, sắc mặt càng lúc càng trầm trọng. Chữ ký và dấu m.á.u rõ ràng có dấu hiệu bị ép buộc, vết m.á.u vương vãi lộn xộn chứng tỏ đã có sự giằng co ác liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lâm Vĩ Dân thấy tình thế bất lợi, vội vàng bước lên che chắn cho vợ: "Khế ước này là do con tự nguyện nhường cho muội muội làm của hồi môn, sao có thể nói là mưu đoạt? Chuyện hạ độc càng là vô căn cứ!"
Lúc này, Tống Hoài Thanh đứng bên cạnh cũng không nhịn được nữa. Hắn tiến lên một bước, bày ra dáng vẻ của một bậc quân t.ử ôn nhu, thở dài nói: "Vãn Vãn, cô làm loạn đủ chưa? Hôm nay cô đ.á.n.h trống kêu oan, làm nhục gia môn, nể tình phu thê tương lai, ta có thể đứng ra xin Lâm bá phụ tha thứ cho cô. Chỉ cần cô ngoan ngoãn thu hồi cáo trạng, Hầu phủ chúng ta vẫn sẽ rộng cửa đón cô."
Hắn tự tin rằng với sự hèn mọn và lụy tình của Lâm Ý Vãn trước đây, chỉ cần hắn ban phát chút ân huệ, nàng sẽ lập tức dập đầu tạ ơn mà ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng đáp lại hắn là một cái tát vô hình tàn nhẫn nhất.
Lâm Ý Vãn rút tờ giấy Tuyên Thành bị vò nhàu trong áo ra, vung tay ném thẳng vào mặt Tống Hoài Thanh. Tờ giấy bay lả tả, rơi ngay dưới chân hắn.
"Phu thê? Tống Thế t.ử, ngài bị mù hay bị úng não vậy? Mở to mắt ch.ó của ngài ra mà xem, đó là Tuyệt Hôn Thư do chính tay ngài vừa ký, đóng dấu triện của Thế t.ử Hầu phủ đàng hoàng! Từ nay về sau, Lâm Ý Vãn ta và Tống Hoài Thanh ân đoạn nghĩa tuyệt! Ngài hiện tại chẳng qua chỉ là một con ch.ó đang gặm lại cục xương thiu mà ta đã nhổ ra, lấy tư cách gì mà đứng đây sủa bậy?"
Đám đông bên ngoài ồ lên kinh ngạc, sau đó là những tiếng cười nhạo báng vang lên không ngớt. Đường đường là Thế t.ử Hầu phủ lại bị một nữ nhân vứt bỏ ngay giữa công đường bằng những lời lẽ nhục nhã nhất. Khuôn mặt Tống Hoài Thanh thoắt đỏ thoắt trắng, tức giận đến mức toàn thân run lên bần bật, há miệng mà không thốt nên lời.
"Láo xược! Ngươi dám nh.ụ.c m.ạ Thế t.ử!" Lâm Vĩ Dân rống lên. "Triệu đại nhân, đứa nghịch nữ này tội ác tày trời, bất hiếu bất nghĩa. Ta lấy danh nghĩa gia chủ Lâm phủ, hôm nay chính thức gạch tên nó khỏi gia phả!"
"Chờ đã!" Lâm Ý Vãn cắt ngang, đôi mắt nàng sắc như d.a.o cạo, găm thẳng vào Lâm Vĩ Dân. "Lâm đại nhân muốn gạch tên ta, ta cầu còn không được. Nhưng trước khi cắt đứt quan hệ, ta còn một cáo trạng thứ hai muốn trình lên!"
Nàng quay sang nhìn Lâm Ý Nhu đang co rúm giả vờ đáng thương. Nụ cười trên môi Lâm Ý Vãn càng thêm quỷ dị.
"Lâm đại nhân luôn miệng nói ta nhường hồi môn cho thứ nữ Lâm Ý Nhu. Nhưng nếu... nàng ta căn bản không phải là thứ nữ của Lâm phủ thì sao?"
Một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng gây ra sóng thần. Cả công đường im phăng phắc. Đàm Thu Nguyệt kinh hãi lùi lại một bước, suýt ngã quỵ.