Đích Nữ Tuyệt Tình: Ôm Của Hồi Môn Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 8



"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó!" Đàm Thu Nguyệt lắp bắp, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Lâm Ý Vãn lấy từ trong tay áo ra một cuốn sổ ố vàng và một mảnh huyết thư. Đây chính là di vật mà người mẹ quá cố của nguyên chủ đã âm thầm điều tra và giấu vào một mật thất nhỏ bên trong Ngọc Bội Không Gian. Nhờ Linh Tuyền dung hợp ký ức, nàng mới phát hiện ra bí mật động trời này.

"Triệu đại nhân, Đàm thị luôn rêu rao rằng bà ta gả vào Lâm phủ làm kế thất sau khi mẫu thân ta qua đời, và Lâm Ý Nhu năm nay mười bảy tuổi, là con sinh sau đẻ muộn. Nhưng đây là cuốn sổ ghi chép của bà đỡ đẻ thôn Nam Ngoại thành. Trong đó ghi rõ, Đàm Thu Nguyệt đã hạ sinh một bé gái cách đây mười tám năm rưỡi!"

Lâm Ý Vãn dõng dạc nói, từng chữ như b.úa nện vào tim những kẻ cặn bã. "Nói cách khác, Lâm Ý Nhu lớn hơn tuổi thật một tuổi rưỡi! Lúc đó, mẫu thân ta vẫn còn sống khỏe mạnh. Lâm Vĩ Dân, ông mang danh là quan thanh liêm, lại lén lút tư thông với nữ nhân bên ngoài khi chính thất đang mang thai, sinh ra một đứa con hoang. Sau đó, các người liên thủ hạ độc mẫu thân ta đến c.h.ế.t để Đàm thị thuận lý thành chương bước vào cửa chính, biến đứa con hoang thành thứ nữ danh giá!"

"Không! Vu khống! Triệu đại nhân, đừng nghe nó nói bậy!" Lâm Vĩ Dân hoảng loạn tột độ, hai mắt trợn trừng như muốn nứt vỡ. Thanh danh của ông ta, tiền đồ của ông ta đang sụp đổ từng mảng lớn trước ánh mắt khinh bỉ của hàng ngàn bá tánh.

"Vu khống sao?" Lâm Ý Vãn lạnh lùng quay sang Triệu đại nhân. "Tuổi tác con người có thể làm giả trên giấy tờ, nhưng xương cốt thì không biết nói dối. Thỉnh đại nhân gọi ngỗ tác (người khám nghiệm) có kinh nghiệm nhất Kinh Thành đến đây sờ cốt đoán tuổi Lâm Ý Nhu. Nếu nàng ta mười bảy tuổi, ta nguyện chịu lăng trì. Nếu nàng ta mười tám tuổi rưỡi, xin đại nhân lột mũ quan của Lâm Vĩ Dân, tống cổ đôi cẩu nam nữ này vào đại lao!"

Lâm Ý Nhu nghe đến hai từ "sờ cốt", hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất gào khóc: "Cha ơi, cứu con... nữ nhi không muốn bị sờ cốt..." Sự hoảng loạn của ả đã gián tiếp thừa nhận tất cả.

Đám đông bá tánh bên ngoài phẫn nộ tột độ. Những tiếng c.h.ử.i rủa "đồ cặn bã", "súc sinh", "gian phu dâm phụ" vang lên như sóng trào. Cà chua, trứng thối từ đâu bắt đầu ném rào rào vào người Lâm Vĩ Dân và Đàm Thu Nguyệt.

Triệu đại nhân vuốt râu, mồ hôi ướt đẫm trán. Vụ án này quá rõ ràng, bằng chứng rành rành. Nếu ông ta bao che, tiền đồ của chính ông ta cũng sẽ bị Ngự Sử Đài vạch tội.

"Người đâu, truyền ngỗ tác..." Triệu đại nhân vừa mở miệng.

"Đứng lại!" Lâm Vĩ Dân đột nhiên hét lên, giọng nói khàn đục, tuyệt vọng. Ông ta biết, nếu để ngỗ tác sờ cốt, tội danh khi quân phạm thượng, sủng thiếp diệt thê sẽ bị định đoạt, cả Lâm phủ sẽ bị tịch thu tài sản, lưu đày.

Lâm Vĩ Dân trừng mắt nhìn Lâm Ý Vãn, ánh mắt chứa đầy nọc độc nhưng cũng đầy sợ hãi. Đứa con gái này quá tàn nhẫn, nó muốn bức c.h.ế.t ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ngươi muốn gì?" Lâm Vĩ Dân rít qua kẽ răng, hạ giọng chỉ đủ cho nàng nghe thấy.

Lâm Ý Vãn mỉm cười, một nụ cười rực rỡ như hoa bỉ ngạn nở rộ nơi hoàng tuyền. Nàng quay lại bàn án, lấy b.út lông thấm đầy mực đỏ, viết thoăn thoắt lên một tờ giấy trắng rồi ném xuống trước mặt Lâm Vĩ D

 

Bóng tối ập xuống Kinh Thành nhanh như một tấm màn nhung đen đặc, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của buổi hoàng hôn.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên trong con hẻm nhỏ hẹp, lầy lội phía sau ngõ Tây Nhai. Lâm Ý Vãn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng kìm nén nhịp thở đang muốn vỡ tung l.ồ.ng n.g.ự.c. Gió đêm rít gào qua những khe tường nứt nẻ, mang theo sát khí lạnh lẽo thấu xương. Phía sau lưng nàng, ba bóng đen bận dạ hành di chuyển thoăn thoắt như những bóng ma, mũi kiếm trên tay chúng lóe lên ánh sáng xanh lè của kịch độc.

Lâm Vĩ Dân quả nhiên đã ch.ó cùng rứt giậu.

Thua kiện tại Phủ Nha, thanh danh sụp đổ, chức quan lung lay, lão ta thừa hiểu nếu để Lâm Ý Vãn sống sót rời khỏi Kinh Thành cùng toàn bộ Khế Ước Của Hồi Môn, Lâm phủ sẽ hoàn toàn kiệt quệ. Một nữ nhi đã bị gạch tên khỏi gia phả, c.h.ế.t ở một xó xỉnh nào đó trong đêm đen sẽ chỉ là một vụ cướp của g.i.ế.c người tầm thường. Tài sản khi ấy, hiển nhiên sẽ lại rơi vào tay kẻ làm cha như lão.

"Tìm cho kỹ! Lão gia có lệnh, thấy xác mới được về báo cáo!" Một tên sát thủ gầm gừ, giọng nói khàn đục lọt thỏm vào không gian tĩnh mịch.

Lâm Ý Vãn nép mình sau một đống củi mục, đôi mắt phượng híp lại, lạnh lẽo và sắc bén. Thể lực của cỗ thân xác này vốn yếu ớt, dù đã được Linh Tuyền thanh tẩy độc tố và cường hóa đôi chút, nhưng đối đầu trực diện với ba tên sát thủ chuyên nghiệp là điều không tưởng. Nàng đưa tay lên n.g.ự.c, nơi Ngọc Bội Không Gian đang tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt.

Không chần chừ, nàng ý niệm tiến vào không gian, múc một ngụm Linh Tuyền uống cạn. Dòng nước ngọt lịm chảy dọc thực quản, hóa thành một luồng sinh khí mạnh mẽ xua tan đi sự mệt mỏi và cơn đau buốt ở bắp chân. Các giác quan của nàng lập tức nhạy bén gấp nhiều lần.

Ngay khi tên sát thủ đi đầu bước qua đống củi, Lâm Ý Vãn lao ra như một con báo gấm. Nàng không dùng vũ lực thô bạo, mà mượn đà trượt trên mặt đất ẩm ướt, vung thanh trâm cài tóc sắc nhọn cắm phập vào huyệt đạo ở gót chân của hắn.