Bước qua ngậu cửa là một thân ảnh gầy gò, khoác trên người bộ y phục t.ử tù tơi tả, loang lổ những vệt m.á.u đã chuyển sang màu đỏ sẫm. Tống Ninh bước ra. Gió lạnh từ khoảng sân quét qua, thổi tung lọn tóc rối bám đầy mồ hôi trên trán cô, để lộ ra một dung nhan tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực, sắc bén tựa như lưỡi d.a.o mổ vừa được mài giũa.
Không có sự run rẩy, không có sự quỵ lụy. Khí thế kiêu ngạo và quật cường tỏa ra từ người con gái vừa bò ra từ Hình Đường ấy khiến toàn bộ ám vệ có mặt trong sân bất giác nín thở. Ngay cả Tô Thần Hạo, đôi đồng t.ử đen thẳm của hắn cũng hơi co rụt lại. Khoảnh khắc ánh sáng ban ngày hắt lên góc nghiêng khuôn mặt Tống Ninh, ảo giác về hình bóng "Ánh trăng sáng" năm xưa lại một lần nữa hung hăng va đập vào tâm trí hắn.
Nhưng rất nhanh, sự lo lắng tột độ dành cho người ông nội đang nằm bên trong đã lấn át tất cả.
Tô Thần Hạo không nói một lời, sải những bước dài lướt qua người Tống Ninh, vạt áo bào đen cuốn theo một luồng gió lạnh buốt, mang theo khí thế áp bức tiến thẳng vào trong Noãn Các.
Mùi m.á.u tanh nhàn nhạt hòa lẫn với hương trầm ngột ngạt xộc thẳng vào mũi hắn. Tô Thần Hạo bước tới bên giường êm. Đôi bàn tay luôn nắm giữ quyền sinh sát vạn người, giờ phút này lại khẽ run lên khi chạm vào lớp chăn gấm.
Hắn cúi xuống.
Trên giường, Tô Lão Vương gia vẫn nhắm nghiền hai mắt. Nhưng khác hoàn toàn với bộ dạng t.ử khí trầm trầm, sắc mặt tím tái rợn người lúc trước, làn da của Lão Vương gia giờ đây đã hồng hào trở lại. Lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống một cách đều đặn, nhịp nhàng. Tô Thần Hạo vội vã đưa hai ngón tay đặt lên cổ tay ông nội. Mạch tượng tuy vẫn còn suy nhược của người già ốm yếu, nhưng đã hoàn toàn thông suốt, từng nhịp đập truyền đến đầu ngón tay hắn vô cùng rõ ràng, kiên định.
Sống rồi.
Thật sự được cứu sống rồi!
Tô Thần Hạo nhắm nghiền mắt lại, l.ồ.ng n.g.ự.c kịch liệt phập phồng, trút ra một hơi thở dài như trút được ngọn núi Thái Sơn đè nặng trong lòng. Khi hắn mở mắt ra lần nữa, sát khí cuồn cuộn thường trực nơi đáy mắt đã vơi đi một nửa, thay vào đó là sự chấn động sâu sắc.
Kỹ thuật châm cứu của Thái Y Viện? Không, Thái Y Viện đã tuyên bố bó tay. Vậy mà đứa đích nữ phế vật nhà họ Tống, kẻ bị đồn đại là dốt nát vô năng, lại thực sự làm được điều nghịch thiên cải mệnh này chỉ trong thời gian tàn một nén nhang?
Tô Thần Hạo xoay người bước trở ra cửa, ánh mắt thâm thúy dán c.h.ặ.t lên người Tống Ninh.
"Ngươi... đã làm thế nào?" Giọng nói của hắn khàn đặc, mang theo sự uy nghiêm nhưng không giấu nổi sự kinh ngạc.
Tống Ninh đứng tựa lưng vào khung cửa, hô hấp có phần nặng nhọc do cơ thể nguyên chủ đã đạt đến cực hạn chịu đựng. Dẫu vậy, khóe môi cô vẫn nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt. Cô không vội trả lời hắn, mà từ từ nâng chiếc khay bạc trên tay lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Xoảng!"
Tống Ninh không chút lưu tình, ném thẳng chiếc khay bạc xuống bậc thềm đá ngay trước mũi giày của Tô Thần Hạo. Khay bạc va chạm với mặt đá vang lên thứ âm thanh ch.ói tai. Nước m.á.u loãng văng tung tóe. Cùng lúc đó, một vật thể nhỏ bé màu đen tuyền lăn lông lốc ra ngoài, dừng lại dưới ánh mặt trời.
Đó là một cây kim châm.
Nhưng nó dài và dày hơn kim châm cứu thông thường, toàn thân tản ra một màu đen nhánh kỳ dị, phần mũi kim còn dính chút m.á.u tươi chưa kịp khô.
Phó Nhụy đứng cách đó không xa, vừa nhìn thấy cây kim đen ngòm kia, đồng t.ử ả đột ngột giãn to, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy. Bàn tay giấu trong tay áo rộng bất giác siết c.h.ặ.t đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt.
Làm sao có thể? Tại sao ả ta lại tìm được nó? Rõ ràng cây kim đó đã được đ.â.m sâu vào t.ử huyệt, giấu kín dưới lớp áo lót của Lão Vương gia cơ mà!
"Vương gia, quân lệnh trạng của ta, ngài có thể xé đi được rồi." Tống Ninh cất giọng, âm sắc trong trẻo nhưng mang theo sự châm chọc sắc lẹm. Cô đưa tay chỉ vào cây kim trên mặt đất: "Nguyên nhân khiến Lão Vương gia đột ngột ngất xỉu, tâm mạch ngừng đập, sắc mặt tím tái, không phải là do trúng gió hay bệnh cũ tái phát như lời vị y nữ tài ba của Thái Y Viện đây phán bừa đâu."
Tô Thần Hạo nhíu mày, ánh mắt sắc như chim ưng nhìn chằm chằm vào cây kim đen: "Đây là vật gì?"
"Từ Châm Đoạt Mệnh." Tống Ninh gằn từng chữ, đôi mắt phượng khép hờ đảo qua khuôn mặt đang cố duy trì vẻ trấn tĩnh của Phó Nhụy. "Cây kim này được rèn từ một loại quặng đặc biệt, tẩm bột từ thạch (đá nam châm) cực mạnh. Khi nó được cắm lún sâu vào huyệt Cự Khuyết ngay trước n.g.ự.c trái, từ tính của nó sẽ tạo ra một lực hút tà môn, khiến m.á.u huyết trong cơ thể thay vì chảy về tim thì lại bị tụ lại, vón cục, gây tắc nghẽn toàn bộ tâm mạch."
Tống Ninh ngừng một chút, tận hưởng sự biến hóa ngoạn mục trên khuôn mặt của những kẻ đang đứng nghe. Bằng kiến thức của một bác sĩ ngoại tim mạch xuất sắc ở thế kỷ hai mươi mốt, cô thừa hiểu cơ chế chèn ép cơ tim do ngoại vật. Nhưng ở cái thời đại phong kiến này, cô buộc phải diễn giải nó bằng ngôn ngữ của y lý cổ đại.
Cô lạnh lùng nói tiếp: "Tâm mạch bị chèn ép đột ngột sẽ lập tức dẫn đến hiện tượng nghẹt thở, tuần hoàn m.á.u đình trệ, sinh ra sắc mặt tím tái, nhịp tim biến mất hoàn toàn. Triệu chứng này giống y hệt chứng đột t.ử do tâm bạo phát, khiến những y sư tầm thường cứ ngỡ bệnh nhân đã c.h.ế.t mà bỏ cuộc."
Không gian trong sân viện tĩnh lặng như tờ. Lời nói của Tống Ninh rành rọt, logic c.h.ặ.t chẽ, không hề có nửa điểm ngập ngừng hay giống một kẻ đang bịa chuyện.
"Nói tóm lại," Tống Ninh ngẩng cao đầu, ánh mắt bùng lên ngọn lửa tức giận, "ông nội ngài không hề bị bệnh. Ông ấy bị người ta mưu sát! Và kẻ thủ ác đã dùng một phương thức tàn độc, tinh vi nhất để qua mặt tất cả mọi người, kể cả ngài, Tô Vương gia!"
Oanh!