Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn vươn ra, bóp c.h.ặ.t lấy cằm Tống Ninh, ép nàng phải ngẩng lên đối diện với hắn. Lực tay cực mạnh khiến xương hàm nàng như muốn nứt ra.
"Tống Ninh, bổn vương không có kiên nhẫn nghe ngươi diễn trò." Giọng hắn trầm thấp, mang theo áp lực áp đảo quần hùng: "Ngươi nói Thái Y Viện chẩn đoán sai, vậy ngươi có bản lĩnh cứu sống ông nội ta?"
Tống Ninh không hề nao núng trước sát khí của hắn. Đôi mắt nàng trong vắt, tĩnh lặng, mang theo sự tự tôn tuyệt đối của một thiên tài y học. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng tiếng:
"Có thể cứu. Nhưng ta cần Vương gia cởi trói."
"Dựa vào đâu bổn vương phải tin ngươi?" Khóe môi Tô Thần Hạo nhếch lên nụ cười tàn nhẫn.
"Dựa vào việc mạng của Lão Vương gia hiện tại chỉ có ta giữ được!" Tống Ninh hất mặt, dõng dạc tuyên bố: "Vương gia, chúng ta cược một ván đi! Ta lập quân lệnh trạng với ngài. Cho ta vào Noãn Các, cấm bất kỳ kẻ nào làm phiền. Trong vòng một nén nhang, nếu ta không thể khiến Lão Vương gia tỉnh lại, không cần Vương gia ra lệnh, ta sẽ tự lấy d.a.o đ.â.m xuyên tim mình, bồi táng cùng ông ấy!"
Lời tuyên bố c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt vang vọng khắp Hình Đường, mang theo khí thế lăng lệ không thể chối cãi.
Phó Nhụy đứng phía sau nghe vậy, trong lòng vừa kinh hãi vừa mừng thầm. Kinh hãi vì khí thế bức người của Tống Ninh quá khác biệt, nhưng mừng thầm vì Noãn Các hiện tại đã là cửa t.ử. Với tác dụng của Từ Châm Đoạt Mệnh, Lão Vương gia chắc chắn không thể sống qua đêm nay. Tống Ninh đòi vào đó, chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.
"Vương gia, ngàn vạn lần không thể!" Phó Nhụy giả vờ can ngăn: "Lão Vương gia long thể ngàn vàng, sao có thể để một kẻ không hiểu y thuật vào quấy rối..."
"Đủ rồi." Tô Thần Hạo lạnh nhạt cắt ngang.
Hắn buông cằm Tống Ninh ra, lấy từ trong tay áo một chiếc khăn tay bằng lụa trắng, tao nhã lau đi vết m.á.u dính trên ngón tay, sau đó ném chiếc khăn xuống đất. Ánh mắt hắn lướt qua sườn mặt của nàng, một lần nữa, cảm giác quen thuộc đến gai người lại ùa về. Sự điềm tĩnh, tự tin rực sáng trong đôi mắt nàng lúc này tuyệt đối không phải là giả vờ.
Ông nội hắn đã bị Thái Y Viện phán án t.ử. Thay vì chờ đợi cái c.h.ế.t, chi bằng đ.á.n.h cược một ván. Nếu ả nữ nhân này dám lừa hắn, hắn có hàng vạn cách khiến ả sống không bằng c.h.ế.t.
"Người đâu." Tô Thần Hạo quay lưng lại, thanh âm lạnh lùng vang lên: "Cởi trói cho nàng ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bọn thị vệ sửng sốt, nhưng không dám chậm trễ, lập tức tiến lên tháo dây xích.
Cơ thể mất đi điểm tựa, Tống Ninh lảo đảo đổ gục xuống trước. Nhưng nhờ ý chí thép được rèn luyện từ vô số ca trực đêm căng thẳng ở kiếp trước, nàng nghiến răng, dùng hai tay chống xuống mặt sàn đá lạnh lẽo, run rẩy đứng thẳng dậy. Dù y phục rách nát, m.á.u nhuộm đỏ cả tà áo, nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp, kiêu ngạo như một cây trúc trong giông bão.
"Vương gia anh minh." Tống Ninh hít sâu một hơi, điều chỉnh lại nhịp thở.
Tô Thần Hạo quay đầu nhìn nàng, đôi mắt phượng híp lại che giấu sự dò xét: "Ngươi nhớ cho kỹ, quân lệnh trạng đã lập, mạng của ngươi hiện tại gắn liền với hơi thở của ông nội ta. Đưa nàng ta đến Noãn Các. Bổn vương sẽ đích thân giám sát!"
Nói xong, hắn sải bước đi thẳng ra khỏi Hình Đường, không thèm nhìn Phó Nhụy lấy một cái.
Phó Nhụy c.ắ.n nát môi dưới, đôi tay giấu trong tay áo cuộn c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rỉ m.á.u. Ánh mắt ả nhìn theo bóng lưng Tống Ninh tràn ngập sự oán độc. Tống Ninh, để ta xem một phế vật như ngươi làm cách nào cứu được người đã bước một chân vào Quỷ Môn Quan! Ngươi cứ chờ bị lăng trì đi!
Dưới sự áp giải gắt gao của đám thị vệ võ trang đầy đủ, Tống Ninh kéo lê đôi chân rỉ m.á.u bước ra khỏi Hình Đường tăm tối. Gió lạnh bên ngoài thổi thốc vào mặt, mang theo sự tự do mong manh.
Nàng ngước nhìn bầu trời đêm xám xịt của Đại Sở Vương Triều, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Diêm Vương bắt người canh ba, Tống Ninh nàng giữ người đến canh năm! Cửa Noãn Các sắp mở ra, cũng là lúc để đám cổ nhân các người mở mang tầm mắt, xem thế nào là y thuật đỉnh cao của hiện đại! Phó Nhụy, rửa sạch cổ chờ đó, màn vả mặt này, ta sẽ đ.á.n.h cho ngươi kêu cha gọi mẹ!
Cánh cửa gỗ lim chạm trổ hoa văn tinh xảo của Noãn Các vừa được đẩy ra, một luồng hơi nóng hầm hập mang theo mùi t.h.u.ố.c tễ nồng nặc và hương trầm ngột ngạt lập tức phả thẳng vào mặt Tống Ninh.
Khói trầm hương lượn lờ dâng lên từ những chiếc lư đồng khổng lồ đặt ở bốn góc phòng, dệt thành một bức màn mờ mịt, đặc quánh. Trong mắt những kẻ cổ đại, đây có thể là sự xa hoa bậc nhất, là cách để xua đuổi chướng khí, giữ ấm cho người bệnh. Nhưng dưới nhãn quan của một bác sĩ ngoại tim mạch từng nắm giữ vị trí Viện trưởng Bệnh viện Hoa Trung như Tống Ninh, cái không gian bịt bùng gió không lọt nổi một kẽ hở này chẳng khác nào một cỗ quan tài được thiết kế tinh vi để bức t.ử bệnh nhân.
Nàng khẽ nhíu mày, l.ồ.ng n.g.ự.c truyền đến cơn đau nhói mỗi khi hít thở. Những vết roi v.út sờn da tróc thịt từ Hình Đường vẫn đang rỉ m.á.u, nhuộm đỏ cả lớp trung y mỏng manh dính sát vào cơ thể. Từng bước chân dẫm lên tấm t.h.ả.m lông cừu Ba Tư dường như đều vắt kiệt chút sức lực tàn dư của cỗ thân thể yếu ớt này. Thế nhưng, xương sống của Tống Ninh vẫn vươn thẳng tắp. Đôi mắt trong trẻo, sắc lạnh như lưỡi d.a.o mổ phẫu thuật quét qua toàn bộ căn phòng, cuối cùng khóa c.h.ặ.t vào chiếc giường trầm hương rộng lớn đặt ở gian trong.