Đích Nữ Y Phi: Vương Gia, Ta Chỉ Làm Thế Thân Nhận Tiền

Chương 4



Trên giường, Tô Lão Vương gia nằm im lìm bất động. Lão nhân gia từng một thời hô mưa gọi gió trên sa trường, nay chỉ còn là một sinh mệnh leo lét như ngọn nến trước gió. Sắc mặt ông thâm tím tái nhợt, tĩnh mạch ở vùng cổ nổi hằn lên từng đường gân xanh xao đầy bất thường. Lồng n.g.ự.c phập phồng vô cùng yếu ớt, nhịp thở đứt quãng, thoi thóp tựa như có một tảng đá ngàn cân đè nặng lên buồng tim, chặn đứng mọi luồng sinh khí.

"Dừng bước!"

Ngay khi Tống Ninh vừa định tiến lên phía trước, một bóng người yểu điệu đã vội vã lao ra chắn ngang đường. Phó Nhụy vận y phục màu nguyệt bạch thanh tao, trâm ngọc cài đầu khẽ rung rinh, trên gương mặt thanh tú ngập tràn vẻ bi phẫn và cảnh giác tột độ.

Ả dang hai tay ra, giọng nói run rẩy nhưng lại cố tình nâng cao âm lượng để người đàn ông vận hắc y đang đứng phía sau Tống Ninh có thể nghe thấy rõ ràng: "Vương gia! Người thực sự muốn để ả tiện nhân mang danh mưu sát này chạm vào cơ thể ngọc diệp kim chi của Lão Vương gia sao? Thái Y Viện chúng ta đã dốc toàn lực, thi triển đến cả bộ kim châm gia truyền định tâm an thần mà bệnh tình của Lão Thái gia vẫn không có dấu hiệu khởi sắc. Ả ta chỉ là một đích nữ phế vật bị vứt bỏ, từ nhỏ chưa từng học qua nửa chữ y lý, sao có thể cứu người? Đây rõ ràng là mưu đồ bất chính, muốn nhân cơ hội này để ra tay tàn độc thêm một lần nữa!"

Tô Thần Hạo chắp tay sau lưng, chậm rãi bước vào Noãn Các. Khí tràng bức người của vị Nhiếp Chính Vương khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài phần. Đôi mắt phượng hẹp dài của hắn sâu thẳm, âm u tựa đầm lầy vạn năm không thấy ánh mặt trời. Hắn không hề lên tiếng ngăn cản Phó Nhụy, nhưng ánh nhìn sắc bén như chim ưng lại ghim c.h.ặ.t lên bóng lưng gầy gò của Tống Ninh, chờ đợi xem ả nữ nhân vừa mạnh miệng lập quân lệnh trạng ở Hình Đường sẽ đối phó ra sao.

Tống Ninh đối diện với sự cản trở của Phó Nhụy, khóe môi chỉ khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười trào phúng. Ở kiếp trước, nàng từng đối mặt với hàng trăm ca cấp cứu sinh t.ử, từng mắng c.h.ử.i thẳng mặt những gã giáo sư bảo thủ nhất để giành lại mạng sống cho bệnh nhân từ tay t.ử thần. Một chút mánh khóe ngôn từ rẻ tiền của ả y nữ cổ đại này, trong mắt nàng chẳng khác nào trò hề của một đứa trẻ lên ba.

"Thái Y Viện dốc toàn lực?" Tống Ninh cất giọng, thanh âm khàn đặc vì thiếu nước nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình, rành rọt từng chữ: "Dốc toàn lực bằng cách đóng kín toàn bộ cửa sổ, hun hương liệu nồng nặc để cướp đi chút dưỡng khí mỏng manh cuối cùng của người bệnh sao? Dốc toàn lực bằng cách châm cứu sai huyệt vị, khiến cho huyết mạch trào ngược, tâm mạch bế tắc? Nếu đó là toàn lực của Thái Y Viện các người, thì ta thấy Thái Y Viện đổi tên thành Đồ Tể Viện có lẽ sẽ hợp lý hơn đấy."

"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người!" Phó Nhụy tức giận đến mức gương mặt thanh thuần thoáng chốc vặn vẹo. Ả c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, nước mắt lưng tròng quay sang nhìn Tô Thần Hạo, khóc lóc bi thương: "Vương gia, ngài nghe thấy không? Ả ta không chỉ nh.ụ.c m.ạ thần nữ, mà còn sỉ nhục cả danh dự của Thái Y Viện! Lão Vương gia thân thể suy nhược, vốn dĩ bị phong hàn nhập thể dẫn đến tâm hỏa bốc lên. Thần nữ đóng cửa xông trầm là để khu phong tán hàn, giữ gìn chân khí. Ả ta là cái thá gì mà dám buông lời cuồng ngôn ở đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Khu phong tán hàn? Giữ gìn chân khí?"

Tống Ninh không buồn để tâm đến diễn xuất ướt át của Phó Nhụy. Nàng đột ngột tung một bước lên phía trước, mặc kệ vết thương trên đùi đang xé rách, dùng vai hích mạnh khiến Phó Nhụy lảo đảo lùi lại mấy bước. Trước sự ngỡ ngàng của đám nha hoàn và thị vệ trong phòng, Tống Ninh vươn cánh tay đầy vết m.á.u, trực tiếp vạch trần lớp chăn gấm nạm vàng đang đắp trên người Tô Lão Vương gia.

"Nhìn cho kỹ đi!" Tống Ninh lạnh lùng quát lớn. "Môi Lão Vương gia tím đen, tĩnh mạch cổ giãn to, đầu ngón tay lạnh buốt và bắt đầu xuất hiện dấu hiệu hoại t.ử vi mạch. Đây không phải là phong hàn nhập thể, càng không phải là tâm hỏa bốc lên! Đây là hiện tượng tâm mạch bị áp bách cực độ. Lượng m.á.u từ tim không thể bơm đi nuôi cơ thể, dẫn đến ứ trệ toàn hoàn. Ông ấy đang bị nghẹt thở từ chính bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c của mình!"

Những thuật ngữ y học hiện đại đã được Tống Ninh khéo léo chuyển đổi sang khái niệm của cổ nhân, nhưng tính logic sắc bén và sự chuẩn xác trong từng lời nói thì không thể nào chối cãi.

Phó Nhụy trừng lớn đôi mắt. Ả dù y thuật có ở mức trung bình, nhưng những triệu chứng mà Tống Ninh vừa chỉ ra quả thực đang hiển hiện rành rành ngay trước mắt. Sự hoảng loạn bắt đầu len lỏi trong đáy mắt ả. Không thể nào! Kế hoạch rõ ràng rất hoàn hảo, cây kim đó đã được xử lý vô cùng tinh vi, làm sao một con ả phế vật lại có thể nhìn ra được căn nguyên của vấn đề chỉ bằng vài cái liếc mắt?

Cố nén sự chột dạ đang dâng trào, Phó Nhụy tiếp tục ngoan cố: "Nói bậy! Tĩnh mạch nổi rõ là do khí huyết ngưng trệ, chỉ cần ta dùng châm pháp đả thông kinh mạch..."

"Câm miệng!"