Tống Ninh gầm lên, ánh mắt sắc như d.a.o găm phóng thẳng về phía Phó Nhụy. Sát khí bùng nổ từ cỗ thân thể nhỏ bé khiến ả y nữ rùng mình, lùi lại thêm một bước.
"Châm pháp của ngươi đã dùng ba ngày rồi! Kết quả thì sao? Lão Vương gia từ chỗ còn chút ý thức nay đã rơi vào hôn mê sâu. Ngươi dùng kim châm không những không đả thông được bế tắc, mà còn vô tình đẩy thứ dị vật đang chèn ép quanh tâm mạch ghim sâu hơn vào huyệt đạo. Ngươi không phải đang cứu người, mà ngươi đang cầm d.a.o cứa cổ Lão Vương gia từng chút một!"
Lời nói của Tống Ninh như một tiếng sấm nổ vang giữa Noãn Các tĩnh lặng. Sắc mặt Phó Nhụy trắng bệch không còn một giọt m.á.u. Hai chân ả mềm nhũn, suýt chút nữa thì ngã khuỵu xuống đất. Chữ "dị vật" phát ra từ miệng Tống Ninh chính là gót chân Achilles của ả. Ả kinh hãi nhận ra, nữ nhân đứng trước mặt mình hoàn toàn không phải là con rối nhút nhát để mặc người ta xâu xé như lời đồn đại.
"Vương gia! Ngài đừng nghe ả ma nữ này lừa gạt!" Phó Nhụy lao đến, quỳ sụp xuống dưới chân Tô Thần Hạo, đưa đôi tay run rẩy định nắm lấy vạt áo choàng của hắn nhưng lại bị hắn vô tình lùi lại né tránh. "Trong cơ thể Lão Thái gia làm gì có dị vật nào? Ả ta đang nói nhảm! Nếu để ả động vào người Lão Thái gia, ả chắc chắn sẽ dùng tà thuật m.ổ x.ẻ cơ thể ngài ấy. Đó là sự bất kính tột cùng, là đại nghịch bất đạo a!"
Tô Thần Hạo rũ mắt nhìn Phó Nhụy đang khóc lóc t.h.ả.m thiết dưới chân mình. Lại ngước lên nhìn Tống Ninh đang đứng thẳng tắp bên giường bệnh.
Một người yểu điệu, yếu đuối, luôn miệng nói quy củ, luân thường đạo lý nhưng lại chẳng thể đưa ra nửa biện pháp cứu vãn.
Một người toàn thân bê bết m.á.u, lời lẽ ngông cuồng, ngạo mạn, phá vỡ mọi lề thói nhưng ánh mắt lại rực sáng sự tự tin và kiên định tuyệt đối.
"Ngươi định cứu ông nội ta bằng cách nào?" Tô Thần Hạo cất giọng, thanh âm trầm khàn mang theo uy lực của một vị đế vương ẩn giấu. Hắn trực tiếp bỏ qua Phó Nhụy, dồn toàn bộ sự chú ý vào Tống Ninh.
Tống Ninh không quay đầu lại. Nàng đưa hai ngón tay lạnh toát ấn nhẹ lên vị trí huyệt Cưu Vĩ và huyệt Cự Khuyết trước n.g.ự.c Lão Vương gia, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt đang thoi thóp phản kháng. Trong đầu nàng, một phác đồ điều trị khẩn cấp đã được thiết lập với tốc độ ánh sáng.
"Tâm mạch bị chèn ép bởi ngoại vật, dẫn đến tụ huyết. Phương pháp duy nhất lúc này là rạch một đường nhỏ ở vùng n.g.ự.c, dùng kỹ thuật 'Đả thông tâm mạch' để trực tiếp lấy dị vật ra ngoài, đồng thời giải phóng áp lực m.á.u ứ đọng quanh màng tim." Tống Ninh đáp lời, giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ, tựa như việc rạch n.g.ự.c người sống chỉ là một công việc vặt vãnh thường ngày.
Cả căn phòng hít ngược một luồng khí lạnh. Mổ xẻ cơ thể? Rạch n.g.ự.c moi t.i.m? Đây tuyệt đối không phải là y thuật, đây là ma đạo!
"Không thể được!" Phó Nhụy thét lên ch.ói tai, hoàn toàn mất đi vẻ thanh tao thường nhật. Ả chỉ tay thẳng vào mặt Tống Ninh, rít qua kẽ răng: "Thân thể chịu sự ban cho của cha mẹ, sao có thể tùy tiện m.ổ x.ẻ? Ngươi muốn nhân cơ hội này để phanh thây Lão Vương gia thì có! Vương gia, thỉnh ngài lập tức c.h.é.m đầu ả yêu nữ này, ngàn vạn lần không thể để ả bôi nhọ di thể của Lão Thái gia!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Bôi nhọ di thể?" Tống Ninh đột nhiên bật cười. Tiếng cười lạnh lẽo, châm biếm vang vọng trong không gian ngột ngạt. Nàng chậm rãi quay người lại, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc như gươm của Tô Thần Hạo.
Khoảnh khắc Tống Ninh nghiêng đầu, ánh nến le lói hắt lên một nửa sườn mặt góc cạnh, thanh thoát của nàng. Đôi mắt nàng quật cường, bất khuất, rực cháy một ngọn lửa sinh mệnh mãnh liệt không gì dập tắt nổi. Trái tim Tô Thần Hạo bỗng nhiên trật đi một nhịp. Quá giống. Bóng dáng ấy, ánh mắt ấy, và cả sự kiêu ngạo không sợ trời không sợ đất ấy... giống hệt như 'Ánh trăng sáng' đã cắm rễ sâu vào tâm trí hắn nhiều năm về trước.
Hắn khẽ siết c.h.ặ.t nắm tay giấu trong tay áo, ép buộc bản thân phải giữ được sự tỉnh táo của một Nhiếp Chính Vương.
"Vương gia," Tống Ninh tiến lên một bước, không hề e sợ sát khí đang bao trùm lấy hắn. Nàng gằn từng chữ: "Ông nội của ngài vẫn còn sống! Đừng nghe ả lang băm này rủa xả bằng từ 'di thể'. Ngài đem mạng ta đặt lên bàn cược, chẳng lẽ lại không dám dùng tư duy của một kẻ bề trên để phán xét đúng sai? Ta nói mổ n.g.ự.c là cứu người, ả nói mổ n.g.ự.c là g.i.ế.c người. Nhưng sự thật là, nếu ngài không để ta làm, chỉ nửa nén nhang nữa thôi, thần tiên hạ phàm cũng không cứu nổi Lão Vương gia."
Nàng giơ bàn tay dính m.á.u lên, chỉ thẳng ra phía cửa: "Muốn ông nội ngài sống, thì bảo tất cả lũ phế vật này cút ra ngoài! Ta cần không gian tuyệt đối tĩnh lặng, cần ánh sáng, cần nước sôi, và cần một bộ d.a.o kéo sắc bén nhất của vương phủ. Ngay lập tức!"
Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy Noãn Các. Đám thị vệ nín thở, nha hoàn cúi gầm mặt không dám phát ra dù chỉ là một tiếng sột soạt của y phục. Bọn họ chưa từng thấy ai dám ra lệnh cho Nhiếp Chính Vương với một thái độ hống hách, ngang ngược đến như vậy.
Phó Nhụy đắc ý trong lòng. Ả thầm nghĩ, Tống Ninh quả là kẻ ngu ngốc chán sống. Dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với Tô Thần Hạo, chắc chắn ả sẽ bị hắn vung một kiếm chẻ làm đôi ngay tại chỗ.
Nhưng trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của Phó Nhụy, sát khí trên người Tô Thần Hạo lại dần dần thu liễm. Hắn nhìn chằm chằm vào Tống Ninh, ánh mắt chứa đựng sự dò xét, đ.á.n.h giá, và cả một tia hứng thú cực độ đang nảy mầm. Hắn là kẻ sinh ra trong quyền mưu, lăn lộn giữa biển m.á.u. Hắn hiểu rõ, một kẻ sắp c.h.ế.t không bao giờ có được ánh mắt trong vắt và kiên định đến thế, trừ phi kẻ đó thực sự nắm trong tay thứ bản lĩnh nghịch thiên.
"Vương gia..." Phó Nhụy thấy thế gắt gao lay vạt áo hắn.
"Câm miệng."
Chỉ hai chữ nhẹ bẫng tuôn ra từ môi mỏng của Tô Thần Hạo, nhưng lại mang theo hàn khí buốt xương khiến Phó Nhụy cứng đờ người. Ả ngước lên, kinh hoàng nhận ra ánh mắt của hắn nhìn ả không còn một tia ôn nhu nể nang nào, mà chỉ còn sự chán ghét và cảnh cáo lạnh lẽo.