Đích Nữ Y Phi: Vương Gia, Ta Chỉ Làm Thế Thân Nhận Tiền

Chương 6



"Toàn bộ lui ra ngoài." Tô Thần Hạo phất tay áo, thanh âm dõng dạc vang lên. "Mở toàn bộ cửa sổ thông gió. Chuẩn bị nước sôi, nến sáng và d.a.o găm tốt nhất mang vào đây. Kẻ nào dám trái lệnh, g.i.ế.c không tha!"

"Vương gia! Không thể được! Ngài bị ả ta bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú rồi sao?" Phó Nhụy hoảng loạn gào thét. Nếu Tống Ninh thực sự mổ n.g.ự.c và tìm ra được cây kim nhiễm từ tính đó, mọi kế hoạch của ả sẽ đổ sông đổ biển, thậm chí cái mạng nhỏ này cũng khó giữ toàn thây.

Ả định nhào về phía giường bệnh để ngăn cản, nhưng còn chưa chạm được vào góc chăn, hai gã thị vệ vạm vỡ đã bước tới, nhẫn tâm bẻ ngoặt hai tay ả ra sau lưng.

"Kéo Phó y nữ ra ngoài." Tô Thần Hạo không kiên nhẫn ra lệnh. "Từ giờ khắc này, không có lệnh của bổn vương, bất cứ ai dám bước nửa bước vào Noãn Các, tru di cửu tộc!"

"Buông ta ra! Tống Ninh, con ả tiện nhân kia, ngươi chắc chắn sẽ bị thiên lôi đạo hỏa thiêu rụi! Vương gia, người đừng tin ả! Ả sẽ phanh thây Lão Thái gia..."

Tiếng gào thét của Phó Nhụy xa dần rồi bị c.h.ặ.t đứt hoàn toàn khi hai cánh cửa gỗ lim của Noãn Các bị thị vệ đóng sập lại. Khớp khóa đồng nặng nề vang lên một tiếng "cạch" khô khốc.

Toàn bộ người hầu, thị vệ đều đã lui hết ra ngoài sân. Tô Thần Hạo đứng chắp tay ngoài hành lang lộng gió, bóng lưng thẳng tắp như một thanh bảo kiếm chưa rút khỏi vỏ. Hắn ngước nhìn ánh trăng mờ ảo đang bị mây đen che khuất, đáy mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn. Tống Ninh, cơ hội bổn vương đã cho ngươi. Nếu ngươi không lấy ra được thứ gọi là 'dị vật' đó, bổn vương thề sẽ tự tay róc thịt ngươi để tế vong linh ông nội.

Bên trong Noãn Các, không gian rơi vào một tĩnh lặng tuyệt đối.

Hương trầm ngột ngạt đã bị gió đêm lùa qua cửa sổ xua tan đi quá nửa. Ánh sáng từ hàng chục ngọn nến lớn chiếu rọi căn phòng sáng rực như ban ngày. Trên chiếc bàn gỗ t.ử đàn bên cạnh giường, một khay bạc đựng đầy nước sôi bốc khói nghi ngút, bên cạnh là một bộ d.a.o găm nhỏ xíu, vô cùng sắc bén mà thị vệ vừa mang vào.

Tống Ninh hít một hơi thật sâu. Nàng nhắm mắt lại, ép buộc bản thân quên đi cơn đau xé rách cơ thể, quên đi hoàn cảnh xuyên không quái quỷ này. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, khí chất của một đích nữ phế vật đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là sự lạnh lùng, tập trung và tàn nhẫn tuyệt đối của Thần y ngoại tim mạch vĩ đại nhất thế kỷ 21.

Nàng vươn đôi tay thon dài, bình thản nhúng thẳng vào chậu nước sôi để sát trùng, mặc cho da thịt đỏ ửng lên vì bỏng rát.

Tiếp theo, nàng cầm lấy con d.a.o găm sáng loáng, lưỡi d.a.o phản chiếu ánh nến lạnh lẽo. Ánh mắt Tống Ninh khóa c.h.ặ.t vào vùng n.g.ự.c trái đang tím tái của Tô Lão Vương gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lão gia t.ử, xem ra mạng ngài chưa tuyệt được đâu. Gặp được ta, Diêm Vương cũng phải xếp hàng chờ."

Tống Ninh lẩm bẩm, cổ tay khẽ chuyển động. Mũi d.a.o nhọn hoắt, mang theo kỹ thuật y khoa đỉnh cao vượt trước thời đại hàng ngàn năm, không chút do dự mà rạch xuống phần da thịt trên l.ồ.ng n.g.ự.c người bệnh. Một đường m.á.u đỏ thẫm lập tức tứa ra, chính thức mở màn cho ca phẫu thuật sinh t.ử chấn động toàn bộ Đại Sở Vương Triều.

Mũi d.a.o găm sắc lẹm lướt trên phần da thịt nhăn nheo, tím tái trước n.g.ự.c Tô Lão Vương gia.

Không có t.h.u.ố.c tê, không có thiết bị hỗ trợ sinh tồn, không có ánh đèn mổ không hắt bóng. Trong căn phòng Noãn Các ngột ngạt mùi hương trầm và khói nến, Tống Ninh chỉ có một chậu nước sôi, một bộ d.a.o găm thô sơ, vài cây kim bạc và đôi bàn tay vững vàng của một bác sĩ ngoại tim mạch từng đứng trên đỉnh cao y học hiện đại.

Một đường rạch dứt khoát kéo dài chừng ba thốn được mở ra. Máu đen sẫm, đặc quánh như nhựa đường lập tức trào ra khỏi vết thương.

Tống Ninh nghiến c.h.ặ.t răng, ngăn một tiếng rên rỉ bật ra khỏi cổ họng. Khối cơ thể nguyên chủ này đã phải chịu đựng những đòn roi tàn khốc tại Hình Đường, lúc này mỗi một cử động nhỏ nhất cũng giống như hàng vạn mũi kim đ.â.m vào lục phủ ngũ tạng. Lớp vải mỏng trên lưng cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, dính sát vào những vết thương hở đang rỉ m.á.u. Cơn đau xé rách dây thần kinh liên tục dội lên não, gào thét đòi cô phải gục ngã.

Nhưng cô không cho phép mình nhắm mắt.

"Chỉ cần tay ta không run, Diêm Vương cũng đừng hòng cướp người!" Tống Ninh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn và quyết đoán đến đáng sợ. Cô vươn tay, kẹp lấy ba cây kim bạc dài nhất trên khay, không chút do dự đ.â.m phập vào ba đại huyệt xung quanh vết mổ: Cự Khuyết, Thần Môn, và Đản Trung.

Kỹ thuật cầm m.á.u bằng châm cứu kết hợp với kiến thức giải phẫu học hiện đại!

Chỉ trong chớp mắt, dòng m.á.u đen đang tuôn trào ồ ạt quanh l.ồ.ng n.g.ự.c Lão Vương gia đột ngột giảm hẳn. Tống Ninh thở hắt ra một hơi, nhanh ch.óng dùng một miếng vải bố đã được luộc qua nước sôi để thấm sạch khu vực phẫu thuật.

Tình trạng của Tô Lão Vương gia lúc này đã ở mức ngàn cân treo sợi tóc. Mạch đập dưới cổ tay ông lão gần như không thể cảm nhận được nữa, sắc mặt chuyển từ tím ngắt sang xám xịt của t.ử thi. Nếu là các thái y trong Thái Y Viện, đối mặt với tình cảnh này, bọn họ chắc chắn đã quỳ rạp xuống đất hô to "chuẩn bị hậu sự". Bọn họ sẽ chẩn đoán đây là chứng "trúng phong" hoặc "tâm thống" bộc phát, vô phương cứu chữa.

Nhưng dưới con mắt của Tống Ninh, đây là một dạng chèn ép cơ tim cấp tính, đi kèm với rối loạn nhịp tim nghiêm trọng do một tác nhân ngoại lai gây ra. Khối m.á.u bầm đen đặc đang tụ lại quanh màng ngoài tim kia chính là thủ phạm khiến tim không thể co bóp.