Bước tiếp theo, chính là kỹ thuật "Đả thông tâm mạch" – một khái niệm mà cô dùng để ngụy trang cho thao tác giải áp màng ngoài tim và loại bỏ huyết khối trong bối cảnh cổ đại.
Tống Ninh cầm lấy một thanh gắp bằng bạc nhỏ xíu, cẩn thận tách lớp cơ dưới vết rạch. Đèn nến leo lét rọi vào đôi mắt phượng đang tập trung cao độ của cô. Từng giọt mồ hôi hột lấm tấm trên trán, trượt dọc xuống gò má gầy guộc, mang theo cả vị mặn chát rơi thẳng xuống mu bàn tay.
Cô bắt đầu tiến hành dẫn lưu khối m.á.u bầm. Bàn tay thon dài, nhợt nhạt của cô luân phiên sử dụng d.a.o găm và kim bạc, động tác nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Từng chút, từng chút một, những cục m.á.u đông đặc quánh được gắp ra ngoài, rơi "lộp bộp" vào khay bạc.
Theo lý thuyết, khi khối m.á.u bầm chèn ép được giải phóng, áp lực lên cơ tim sẽ giảm xuống, nhịp tim của bệnh nhân phải bắt đầu hồi phục. Thế nhưng, thời gian trôi qua từng giây từng phút, l.ồ.ng n.g.ự.c của Tô Lão Vương gia vẫn tĩnh lặng như một nấm mồ.
Tống Ninh cau mày, áp sát tai vào n.g.ự.c ông lão. Âm thanh nhịp tim vô cùng yếu ớt, rời rạc, và đặc biệt... nó không đều một cách vô lý.
"Không đúng. Khí huyết đã lưu thông, tại sao lại có hiện tượng tắc nghẽn cục bộ ở huyệt Thiếu Hải?"
Đôi mắt Tống Ninh nhíu c.h.ặ.t lại. Cô dùng ngón tay cái, ấn nhẹ vào khu vực huyệt đạo nằm ngay phía trên tâm thất trái. Một cảm giác gợn gợn truyền đến đầu ngón tay. Lớp m.á.u tại khu vực đó không chỉ đông lại bình thường, mà nó đang tụ tập thành một vòng xoáy nhỏ, bám c.h.ặ.t lấy một điểm duy nhất dưới lớp mô cơ.
Giống như... bị một lực hút vô hình nào đó kéo lại.
Từ tính!
Chỉ hai chữ xẹt qua trong đầu, đồng t.ử Tống Ninh lập tức co rụt lại. Một luồng sát khí lạnh lẽo bùng nổ trong không gian nhỏ hẹp của Noãn Các.
Ký ức từ kiếp trước ở Bệnh viện Hoa Trung bất ngờ ùa về. Ngày đó, cô cũng từng bị hãm hại trên bàn mổ. Kẻ thù đã tráo đổi một chiếc stent tim bình thường thành một chiếc stent bị nhiễm từ tính cường độ cao. Khi được đặt vào mạch m.á.u, từ trường sẽ làm rối loạn dòng chảy của các ion sắt trong m.á.u, gây ra hiện tượng huyết khối nhân tạo và làm nhiễu loạn hoàn toàn hệ thống điện sinh học của tim, dẫn đến đột t.ử.
Một thủ đoạn g.i.ế.c người hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết vật lý thô thiển nào.
Mà lúc này, tại Đại Sở Vương Triều cách hàng ngàn năm lịch sử, Tống Ninh lại một lần nữa đối mặt với thủ đoạn nham hiểm tương tự. Phó Nhụy, ả y nữ mang vẻ mặt thánh thiện, yếu đuối đang khóc lóc ngoài kia, thế mà lại có thể sử dụng một phương pháp hạ độc tàn độc và tinh vi đến mức qua mặt được toàn bộ Thái Y Viện.
"Thì ra đây chính là nguyên nhân khiến Lão Vương gia đột ngột nguy kịch. Chẳng trách mạch tượng lại kỳ lạ như vậy." Tống Ninh cười khẩy, nụ cười nhuốm đầy vẻ mỉa mai và khinh bỉnh.
Cô đặt d.a.o găm xuống, cầm lấy một thanh trâm bạc mảnh nhất trên khay. Đầu trâm được cô hơ qua ngọn lửa nến cho đến khi đỏ rực. Tống Ninh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ sức lực còn sót lại của cỗ thân thể tàn tạ này vào đôi bàn tay.
"Lão Vương gia, ráng chịu đau một chút. Món quà mà ả y nữ kia tặng ngài, ta sẽ đích thân lôi nó ra ánh sáng."
Mũi trâm bạc từ từ châm sâu vào lớp mô cơ ngay tại huyệt Thiếu Hải. Tống Ninh không dùng lực đ.â.m, mà cô dùng kỹ thuật nạy. Xung quanh khu vực này là mạng lưới mạch m.á.u chằng chịt, chỉ cần trượt tay một ly, mũi trâm sẽ đứt động mạch chủ, và Lão Vương gia sẽ c.h.ế.t ngay tức khắc, kéo theo cái đầu của cô cũng rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Căng thẳng tột độ khiến hơi thở của Tống Ninh ngưng trệ. Từng bó cơ trên người cô co rút lại vì đau đớn, vết thương ở lưng bắt đầu rách toạc ra, m.á.u tươi thấm đỏ cả mảng áo sau. Cơn choáng váng ập đến như một cơn sóng thần, hòng nuốt chửng chút ý thức cuối cùng của cô.
"Tuyệt đối không được ngất! Mày là Tống Ninh! Mày là thần y bước ra từ cõi c.h.ế.t! Không một kẻ nào có quyền lấy mạng mày, kể cả ông trời!"
Cô tự gầm lên trong thâm tâm, nhẫn tâm c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi. Vị m.á.u tanh nồng xộc thẳng lên khoang mũi, cơn đau nhói từ đầu lưỡi kích thích hệ thần kinh, thành công kéo cô trở lại sự tỉnh táo.
Tay phải cô khẽ xoay nhẹ thanh trâm bạc.
Kịch.
Một âm thanh rất khẽ, rất giòn vang lên. Đó là tiếng kim loại va chạm vào nhau dưới lớp thịt.
Tìm thấy rồi!
Mắt Tống Ninh sáng rực lên như dã thú vồ được mồi. Cô cảm nhận rõ ràng lực cản từ đầu trâm bạc. Vật thể đó rất nhỏ, lại bị ghim cực kỳ sâu, gần như cắm lún vào màng tim. Kẻ ra tay không chỉ am hiểu y lý mà còn có thủ pháp châm cứu cực kỳ xảo quyệt. Ả ta mượn cớ châm cứu bình ổn khí huyết, nhưng thực chất là dùng nội lực ép vật này vào t.ử huyệt, sau đó rút kim châm bên ngoài ra để xóa dấu vết. Nếu không mổ phanh l.ồ.ng n.g.ự.c, tuyệt đối không thể phát hiện.
"Muốn chơi trò giấu kim trong bọc với ta sao? Nằm mơ!"
Tống Ninh buông thanh trâm, chuyển sang dùng kẹp bạc. Động tác của cô lúc này chậm lại, vô cùng cẩn trọng. Đầu kẹp len lỏi qua lớp cơ, chộp chính xác vào phần đuôi của dị vật.
"Ra đây!"
Cô dùng lực ở cổ tay, từ từ rút lên. Một lực cản vô hình níu kéo lại do từ tính bám dính vào m.á.u, nhưng không thể thắng nổi kỹ thuật ngoại khoa chính xác đến từng milimet của Tống Ninh.
Phụt!
Một tia m.á.u đen nhỏ b.ắ.n ra theo lực rút.
Cùng lúc đó, Tống Ninh loạng choạng lùi lại phía sau một bước, ngã khuỵu gối xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, mồ hôi nhỏ tong tong xuống lớp t.h.ả.m dệt kim. Thế nhưng, cánh tay phải của cô vẫn giơ cao lên không trung, vững vàng không một chút rung lắc.
Kẹp giữa hai đầu nhíp bạc lúc này là một cây kim châm cứu.