Nhưng nó không phải là loại kim châm cứu bằng bạc hay vàng thông thường. Nó có màu đen sì, thân kim mảnh như sợi tóc nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức u ám. Bề mặt kim bị bao phủ bởi một lớp bột mịn li ti. Tống Ninh chỉ cần đưa nhẹ đầu con d.a.o găm lại gần, lập tức nghe một tiếng tách nho nhỏ – cây kim đen bị hút c.h.ặ.t vào lưỡi d.a.o.
Từ Châm Đoạt Mệnh!
Thứ v.ũ k.h.í g.i.ế.c người không thấy m.á.u, bóp nghẹt nhịp đập trái tim bằng cách làm nhiễu loạn dòng chảy khí huyết.
Ngay khoảnh khắc "Từ Châm Đoạt Mệnh" bị rút ra khỏi cơ thể, dị biến trên giường bệnh lập tức xảy ra.
"Khục... khục..."
Tô Lão Vương gia, người vừa nãy còn tưởng như đã bước một chân qua quỷ môn quan, đột nhiên co giật nhẹ. Một hơi thở dài, sâu và khò khè được rút vào l.ồ.ng n.g.ự.c. Sắc mặt xám ngoét của ông lão nhanh ch.óng tan đi, thay vào đó là một tia hồng hào của sự sống đang tràn về. Nhịp tim dưới l.ồ.ng n.g.ự.c bắt đầu đập lại, dẫu còn yếu ớt nhưng đã đều đặn và ổn định hơn rất nhiều. Áp lực chèn ép đã biến mất hoàn toàn.
Ca phẫu thuật "Đả thông tâm mạch" đã thành công rực rỡ!
Tống Ninh quỳ trên mặt đất, khóe môi tái nhợt từ từ nhếch lên tạo thành một nụ cười ngạo nghễ. Cô đã thắng. Cô đã cược mạng sống của mình và chiến thắng t.ử thần trong đường tơ kẽ tóc.
Ánh nến trong Noãn Các chập chờn, soi rọi thân ảnh gầy gò, tơi tả dính đầy m.á.u tươi của cô. Trông cô lúc này giống hệt một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục, nhưng lại nắm trong tay quyền năng của thần linh ban phát sự sống.
Cô chống tay lên thành giường, lảo đảo đứng dậy. Cơn đau từ những vết roi ở Hình Đường lại một lần nữa gào thét, nhắc nhở cô về những tủi nhục và oan khuất mà thân xác này phải gánh chịu. Tội danh mưu sát? Đích nữ phế vật? Bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t như một con ch.ó rách?
Tống Ninh ném cây "Từ Châm Đoạt Mệnh" vào chiếc khay bạc trống rỗng.
Keng!
Âm thanh kim loại va chạm vang lên lanh lảnh, ch.ói tai, như một hồi chuông báo t.ử dành cho kẻ đã đứng sau giật dây màn kịch này.
Cô vươn tay, dùng kim châm cứu và chỉ tơ loại tốt nhất có sẵn trong hòm t.h.u.ố.c để khâu lại vết rạch trên n.g.ự.c Lão Vương gia. Từng mũi khâu đều tăm tắp, hoàn mỹ như một tác phẩm nghệ thuật, giấu kín đi sự can thiệp thần kỳ vừa diễn ra. Xong xuôi, cô đắp lại chăn cho bệnh nhân, dọn dẹp sạch sẽ những vệt m.á.u đen vương vãi trên giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tống Ninh cầm lấy chiếc khay bạc, bên trong chỉ chứa duy nhất một chậu nước m.á.u loãng và cây kim đen nhẻm kia. Cô xoay người, bước đi từng bước nặng nhọc nhưng vô cùng kiên định về phía cánh cửa gỗ lim đang đóng c.h.ặ.t.
Bên ngoài cánh cửa ấy là Tô Thần Hạo với quyền sinh sát trong tay. Bên ngoài cánh cửa ấy là ả y nữ Phó Nhụy đang vờ vịt khóc than, chắc mẩm rằng cô đã c.h.ế.t gục trong căn phòng này.
Mọi sự nhẫn nhịn, mọi sự uất ức từ lúc tỉnh dậy giữa Hình Đường tăm tối đã đạt đến đỉnh điểm. Vũ khí lật kèo đã nằm gọn trong tay cô. Sự thật về chứng đột t.ử của Lão Vương gia, chứng cứ không thể chối cãi về một âm mưu tàn độc nhắm vào toàn bộ Tô Vương Phủ, tất cả đều đang nằm trên chiếc khay bạc này.
Tống Ninh đứng trước cửa, nhắm mắt lại điều hòa nhịp thở. Khi cô mở mắt ra, sự yếu đuối của một người mang trọng thương đã hoàn toàn bị xóa sạch, nhường chỗ cho khí thế sắc bén, kiêu ngạo và đầy sát phạt của một kẻ sắp sửa ban phát sự trừng phạt.
"Phó Nhụy," Tống Ninh lẩm bẩm, nụ cười lạnh lẽo nở rộ trên môi, "vở kịch của ngươi hạ màn được rồi. Chuẩn bị đưa mặt ra đây cho ta vả đi."
Cô giơ tay, đặt lên then cài bằng đồng lạnh buốt. Bàn tay nhuốm m.á.u dùng sức đẩy mạnh.
Két...
Cánh cửa Noãn Các, nơi giam giữ ranh giới giữa sự sống và cái c.h.ế.t, từ từ mở ra.
Két...
Tiếng bản lề bằng đồng ma sát vào nhau tạo ra một âm thanh khô khốc, x.é to.ạc bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở bên ngoài Noãn Các.
Trong sân viện rộng lớn, mười mấy tên ám vệ mặc hắc y đứng trang nghiêm, tay lăm lăm chuôi kiếm. Ở vị trí trung tâm, Tô Thần Hạo chắp tay sau lưng, thân hình cao lớn tựa như một ngọn núi Thái Sơn tản ra luồng sát khí lạnh lẽo. Đứng nấp phía sau lưng hắn là Phó Nhụy, hốc mắt ả đỏ hoe, khóe mi còn đọng vài giọt nước mắt chực trào, bộ dáng yếu đuối mong manh như một đóa bạch liên hoa hứng chịu sương gió.
Ả ta đang chờ đợi. Chờ đợi cánh cửa kia mở ra để nhìn thấy cái xác lạnh ngắt của Lão Vương gia, và tiếp theo đó là cái đầu của Tống Ninh rơi rụng dưới lưỡi đao vô tình của Tô Thần Hạo.
Thế nhưng, khi hai cánh cửa gỗ lim chạm trổ hoa văn tinh xảo hoàn toàn rộng mở, nụ cười thầm kín nơi đáy mắt Phó Nhụy bỗng chốc đông cứng lại.