Đồ Ngốc, Yêu Em Cứ Nói Ra

Chương 7



Tôi cúp máy.

Tắt nguồn điện thoại.

Sau đó quay về phòng.

Lấy bản thỏa thuận ly hôn ra.

Ký tên.

Lăn dấu vân tay.

Tôi đã quyết định rồi.

Đợi lát nữa Trọng Thời Nghiễn về đến nhà.

Tôi sẽ đưa bản thỏa thuận của mình trước.

“Alo? Alo?”

Thẩm Thanh Di bị màn khóc lóc rồi tắt máy đột ngột của tôi làm cho rối cả đầu.

Nhưng nhà cô ấy ở quá xa.

Trong lúc cuống cuồng, cô ấy đành gọi cho Trọng Thời Nghiễn.

Lúc đó Trọng Thời Nghiễn đang ngồi uống trà với ba tôi trong thư phòng.

Vừa bắt máy.

Thẩm Thanh Di đã mắng xối xả:

“Đồ đàn ông tồi! Tốt nhất anh lập tức về nhà tìm Tiểu Sơ ngay đi! Cô ấy vừa khóc vừa gọi cho tôi xong thì tắt máy rồi. Tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện!”

Trọng Thời Nghiễn hoàn toàn ngơ ngác.

Theo bản năng anh ấy còn lẩm bẩm:

“Tiểu Sơ chẳng phải đang ở dưới lầu sao?”

“Tiểu Sơ nói đau dạ dày nên về nhà uống t.h.u.ố.c trước rồi.”

Đúng lúc ấy mẹ tôi bưng đĩa trái cây bước vào.

“Có chuyện gì vậy?”

“Thẩm Thanh Di, cô nói rõ cho tôi biết. Tại sao cô ấy lại khóc? Tôi lập tức về ngay.”

“Đồ đàn ông tồi! Trong lòng anh không tự biết sao?”

“Cô đang nói cái gì vậy? Tôi về nhà ngay đây.”

Cúp điện thoại.

Trọng Thời Nghiễn vội vàng đứng dậy.

“Ba mẹ, con về chăm sóc Tiểu Sơ trước. Có gì chúng ta liên lạc sau.”

Trên bàn vẫn còn bày đầy tài liệu dự án khu công nghiệp.

Trên màn hình máy tính là văn bản chuyển nhượng tài sản.

Sau khi Trọng Thời Nghiễn rời đi.

Ba tôi quay sang nói với mẹ:

“Tiểu Sơ thật sự rất may mắn.”

“Thời Nghiễn đúng là người chồng tốt hiếm có khó tìm.”

“Chúng ta có thể yên tâm rồi.”

Mẹ đưa cho ông một miếng dưa hấu.

“Chỉ là không biết bao giờ hai đứa mới có con thôi.”

Ba tôi cười:

“Thời Nghiễn đã nói với tôi rồi. Trong lòng nó tự có tính toán.”

“Nó không muốn Tiểu Sơ vì nhà họ Lê mà miễn cưỡng trao bản thân cho nó.”

“Đứa trẻ này… thật sự chính trực hiếm thấy.”

Trọng Thời Nghiễn lao vào nhà, vừa gọi tên tôi vừa chạy lên lầu.

Khi anh ấy đẩy cửa phòng tôi ra, tôi đã tùy ý b.úi mái tóc dài ra sau đầu, thay lại chiếc áo phông rộng quen thuộc, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn anh ấy.

“Tiểu Sơ, em có phải đã hiểu lầm chuyện gì rồi không?”

“Em đau dạ dày, không muốn nói những chuyện đó.”

Trọng Thời Nghiễn ngồi xổm xuống, chạm vào tay tôi.

Bàn tay tôi lạnh ngắt.

Sau một ngày cảm xúc lên xuống như tàu lượn, dạ dày tôi thật sự bắt đầu đau quặn.

“Đợi anh một lát, anh đi đun nước lấy t.h.u.ố.c cho em.”

Tôi ôm đầu gối ngồi tựa vào mép giường.

Khóe mắt lặng lẽ liếc về chiếc túi dưới đất.

Một góc bản thỏa thuận ly hôn vẫn đang lộ ra ngoài.

Thật sự sắp kết thúc rồi.

Ba mẹ chắc cũng sẽ thất vọng về tôi lắm.

Nhà họ Lê thật vất vả mới sống lại nhờ khoản đầu tư của Trọng Thời Nghiễn.

Có lẽ vì tôi mà lại sắp rơi vào khủng hoảng lần nữa.

Tôi đúng là vô dụng.

Ngay cả người đàn ông của mình cũng không giữ nổi.

Không lâu sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trọng Thời Nghiễn bưng nước nóng và t.h.u.ố.c quay lại.

Nhẹ nhàng đút tôi uống t.h.u.ố.c.

Tôi ngẩn ngơ nhìn người đàn ông trước mặt.

Tại sao anh ấy không yêu tôi…

Mà vẫn đối xử tốt với tôi như vậy?

“Ông xã, lời anh hứa với em vẫn còn tính chứ?”

“Tiểu Sơ, lúc nãy anh đang nói với ba về dự án ở Thâm Thị…”

Tôi dùng đôi môi hơi lạnh của mình chặn lại những lời anh ấy định nói.

Lúc này.

Tôi chỉ muốn trong đêm cuối cùng của cuộc hôn nhân này…

Hoàn thành chuyện ấy.

Tôi gần như thô bạo kéo tung áo sơ mi của Trọng Thời Nghiễn.

Cẩn thận ngắm nhìn từng tấc d a t h ị t trên người anh ấy.

Nhìn thẳng vào mắt anh ấy.

Bàn tay tôi chậm rãi luồn xuống eo anh ấy.

“Để anh tự làm.”

Trọng Thời Nghiễn khàn giọng nói.

Trong lòng anh ấy nghĩ:

“Dù sao ngày mai cũng sẽ đưa cô ấy tới văn phòng công chứng làm thủ tục chuyển nhượng tài sản.”

“Bản kế hoạch khu công nghiệp cũng sắp hoàn thành bản thảo đầu tiên.”

“Đến lúc đó, nếu Tiểu Sơ có bất cứ điều gì không hài lòng, mình lại từ từ giải thích với cô ấy.”

“Cô ấy chủ động đến mức này…”

“Mình thật sự không thể tiếp tục nhịn được nữa.”

Trọng Thời Nghiễn bế tôi lên giường.

Quỳ xuống trước mặt tôi.

Nhanh ch.óng cởi sạch quần áo của mình.

Rồi cúi người xuống.

Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự nhiệt tình và khao khát của người đàn ông này dành cho mình.

Nhưng…

Đây cũng sẽ là lần cuối cùng.



 

Khi tôi mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.

Trọng Thời Nghiễn lại hoàn toàn tỉnh táo.

Giống như đêm tân hôn.

Anh ấy ôm tôi từ phía sau.

Vùi mặt vào mái tóc tôi.

Tham lam hít lấy hương thơm quen thuộc.

Đợi đến khi tôi ngủ thật sâu.

Anh ấy mới trở về phòng mình.

Lấy chiếc máy tính bảng dưới gối ra.

Châm một điếu xì gà.

Ngồi xuống trước bàn làm việc.

Anh ấy kéo dòng thời gian trong cuốn ghi chú về tận điểm khởi đầu.

Ngày đầu tiên gặp tôi ở Thâm Thị.

Từng dòng, từng dòng một.

Trọng Thời Nghiễn lặng lẽ đọc lại tất cả những gì liên quan đến tôi trong suốt ba năm qua.

Sau khi nhặt được danh thiếp của tôi.

Anh ấy bảo trợ lý điều tra thông tin cơ bản.

Vốn định hôm sau sẽ liên lạc.

Nhưng nửa đêm lại nhận được cuộc gọi quốc tế.

Một thương vụ mua lại vô cùng quan trọng xảy ra vấn đề.

Anh ấy buộc phải rời Thâm Thị ngay trong đêm.

Những tháng sau đó liên tục bận rộn.

Tấm danh thiếp ấy vẫn luôn được cất trong ví.