Độc Hưởng Thanh Vân

Chương 9



 

Ta giằng tay hắn ra giải thích.

 

“Đừng đối xử với cô như vậy, Lăng Vi. Nàng có biết những ngày này đêm nào cô cũng không ngủ được, hối hận vô cùng hay không.”

 

“Cô cũng chỉ là bị người ta che mắt, nghe lời gièm pha—”

 

Phiền c.h.ế.t đi được!

 

Ta dùng sức đẩy mạnh một cái.

 

Tạ Tu Viễn không kịp đề phòng, lập tức ngã xuống đất.

 

Ta chán ghét liếc hắn một cái rồi xoay người bỏ chạy.

 

Đúng là thứ cho mặt mũi lại không biết điều.

 

Lập Hạ vừa rồi không tiện ra tay, lúc này cũng đầy bụng tức giận.

 

“Có cần gọi người tới đ.á.n.h hắn một trận hả giận không?”

 

Ta lắc đầu.

 

“Hà tất phải tự làm bẩn mình, dù sao hắn cũng chẳng còn mấy ngày tốt đẹp nữa đâu.”

 

Chứng cứ Tạ Tu Viễn cấu kết ngoại thích chiếm đoạt ruộng đất, nuôi dưỡng tư binh ta đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.

 

Ân thị hại c.h.ế.t mẫu thân ta, ta sao có thể trơ mắt nhìn nữ nhi của bà ta là Tô Cẩm Sắt hưởng hết vinh hoa phú quý.

 

Chỗ dựa của mẹ con bọn họ, một là Tô phụ, một là Tạ Tu Viễn.

 

Đương nhiên đều phải c.h.ế.t.

 

Lập Hạ lại nói tiếp:

 

“Bên phía Lập Xuân truyền tin tới, đã tìm được Lưu quản gia rồi. Ông ta tuổi già về quê, hiện giờ đang ở quê trông cháu.”

 

“Lập Đông thì đang tìm tên Hồ thương bán ‘Quát Cốt Đao’.”

 

Đợi nàng nói xong, hai chúng ta cũng vừa tới tịnh xá.

 

“Ngươi thấy Tấn Vương Tạ Vân Quy là người thế nào?”

 

Đề tài chuyển quá nhanh khiến Lập Hạ nhất thời không phản ứng kịp.

 

Nghĩ ngợi một lúc nàng mới đáp:

 

“Ngoài việc bệnh sắp c.h.ế.t ra thì dung mạo, tài tình, cách đối nhân xử thế đều không tệ.”

 

“Hơn nữa hắn còn là thi hữu của tiểu thư, có thể trò chuyện hợp với người mới là điều quan trọng nhất.”

 

Ta nhớ tới cảnh trước cổng chùa khi nãy mình ôm ôm đỡ đỡ Tạ Vân Quy, khẽ nhướng mày.

 

“Tấn Vương tuy mạch tượng yếu ớt, nhìn như gió thổi qua là sẽ ngã, nhưng cơ bắp lại rất săn chắc, mạnh hơn Tạ Tu Viễn nhiều.”

 

Lập Hạ trợn to mắt.

 

“Tiểu thư là nói… hắn giả vờ?”

 

“Không cần để ý hắn. Chỉ cần không đối đầu với ta thì đều là bằng hữu.”

 



 

Tạ Tu Viễn hết lần này tới lần khác tỏ ý lấy lòng ta.

 

Rốt cuộc cũng khiến bên ngoài lời ra tiếng vào không ngớt.

 

Nào là ta không cam lòng từ bỏ vị trí Thái t.ử phi, cố ý quyến rũ tỷ phu các kiểu.

 

Mấy lời đồn đại ấy chẳng tổn thương được ta, trái lại còn khiến Tạ Vân Quy vô tội bị người khác thương hại.

 

Mọi người nhìn hắn, cứ như đang nhìn một kẻ đội nón xanh.

 

Tạ Vân Quy cũng không tức giận, còn nhiều lần công khai thay ta giải thích, nói hắn và ta tâm đầu ý hợp, không tin ta là loại người ấy.

 

Hắn đứng ra bênh vực ta, người ngoài cũng khó nói thêm gì nữa.

 

Dần dần, lời đồn cũng tan đi.

 

Thật ra còn có một nguyên nhân quan trọng hơn khiến đám lời đồn ấy biến mất —

 

Triều đình có ý định mở khoa thi dành cho nữ t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tin tức động trời này còn gây chấn động hơn cả mấy chuyện phong nguyệt thị phi.

 

Chuyện này do trưởng công chúa đứng ra liên kết với các thế gia thúc đẩy.

 

Thật ra hai năm trước đã bắt đầu chuẩn bị rồi, ta cũng từng nghe Triều Dương quận chúa nhắc qua.

 

Trong nhất thời, các quý nữ tụ lại với nhau không còn bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt hay hôn sự cưới gả nữa, mà đều nói về thi từ sách luận và trong nhà đã mời vị tiên sinh nào tới dạy học.

 

Chớp mắt đã tới tiết Đoan Ngọ.

 

Trên sông hộ thành tổ chức xem đua thuyền rồng.

 

Tô phủ bao trọn cả một chiếc thuyền lớn để thưởng thức hội đua thuyền.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Lập Thu đứng bên cạnh bẩm báo cho ta.

 

Hiện giờ mọi chân tướng đều đã rõ ràng.

 

Năm đó sau khi mẫu thân sảy thai, thân thể suy nhược, luôn cảm thấy bên người có tà vật.

 

Cho nên mới mời đạo sĩ tới xem.

 

Tên đạo sĩ kia vốn cùng phe với Ân thị, đưa ra cái gọi là “đốt y phục trừ yểm”.

 

Ngọc Yến các đưa y phục mới tới, Lưu quản gia sẽ giao bột thơm hương hoa hồng có độc cho đám nha hoàn giặt giũ, để họ dùng nó giặt y phục mới.

 

Lưu quản gia chỉ phụ trách sai người giặt đồ cùng việc bán đám nha hoàn giặt giũ.

 

Sau khi mẫu thân ta qua đời, ông ta vừa cảm thấy áy náy trong lòng, vừa sợ trời xanh có mắt, báo ứng không sai.

 

Cho nên mới lén giữ lại một mẩu hương nhỏ.

 

Từ mẩu hương có độc ấy, Lập Đông đã lần ra nguồn gốc của chất độc.

 

Tên Hồ thương kia nói, loại hương có độc ấy là có người đặc biệt tới đặt làm.

 

Để dung hợp hoàn mỹ độc d.ư.ợ.c cùng hương thơm, hắn còn phải hao tốn không ít công sức.

 

Ta đem chân dung của toàn bộ người tình nghi cho tên Hồ thương nhận diện.

 

Cuối cùng xác định, chính tên phụ thân cặn bã kia đã đích thân tới đặt loại độc ấy.

 

Mọi chứng cứ vật chứng đều đã đầy đủ.

 

Công đạo của mẫu thân ta, cuối cùng cũng sắp đòi lại được rồi.

 

Đang nói chuyện, tiểu tư tới gõ cửa.

 

Tô phụ bảo ta ra boong thuyền cùng Tô Cẩm Sắt xem đua thuyền rồng.

 

Ân thị không tới, bà ta gần đây thân thể không khỏe, đau lưng nhức chân.

 

Không ngờ Tạ Tu Viễn cũng có mặt.

 

Lần này hắn không làm hành động gì quá đáng.

 

Mấy người ai nấy mang tâm tư riêng, cùng ăn bánh ú, cùng uống rượu.

 

Tô Cẩm Sắt cười đến mức mặt cũng cứng lại, rồi lại rót cho ta một chén rượu trái cây.

 

“Muội muội, trước kia giữa chúng ta có nhiều hiểu lầm.

 

“Nhưng mấy ngày nữa cả hai chúng ta đều phải xuất giá rồi, không chỉ là tỷ muội trong nhà mà còn là chị em dâu.”

 

“Chi bằng bỏ qua hết những chuyện không vui trước đây, hòa thuận ở chung đi.”

 

“Đương nhiên rồi.”

 

Ta cười tươi uống cạn chén rượu.

 

Không bao lâu sau, men say dâng lên, ta xin cáo lui trước, nói muốn tới khoang thuyền nghỉ ngơi một lát.

 

Vừa vào khoang, ta liền chậm rãi đứng thẳng người, lấy từ trong tay áo ra mấy chiếc khăn đã thấm đẫm rượu.

 

“Giữ kỹ đi.”

 

Lập Hạ gật đầu.

 

“Đám người này đúng là ngu c.h.ế.t đi được. Tiểu thư kinh thương bao năm, có hạng người nào chưa từng gặp qua, vậy mà còn dùng trò bỏ t.h.u.ố.c vào rượu thấp kém thế này.”