Nàng ta khóc lóc hỏi Tạ Tu Viễn:
“Điện hạ chẳng lẽ đã thay lòng rồi sao?”
Tạ Tu Viễn dỗ dành nàng ta:
“Chỉ là thưởng thức tài năng mà thôi.”
Lập Hạ bắt chước giọng điệu của hai người kể lại cho ta nghe, nàng cười đến đau cả bụng.
Ta lại chẳng có tâm trạng mà cười.
Bởi vì Xuân, Đông đã tìm được bốn người ta cần.
Từ một người tên “Phương cô”, ta moi ra được thứ mình muốn biết.
Mười một năm trước, khi ta năm tuổi, mẫu thân bệnh nặng qua đời.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nửa năm trước lúc mất, người từng sảy thai, khí huyết suy kiệt.
Nam nhân kia — cũng chính là Tô phụ — “đau lòng” không thôi, mời danh y khắp nơi tới điều dưỡng thân thể cho mẫu thân.
Ban đầu, sau khi uống t.h.u.ố.c, tinh thần mẫu thân quả thật khá hơn nhiều.
Nhưng dần dần, người càng lúc càng mê ngủ, lại thường xuyên gặp ác mộng ban đêm.
Mẫu thân còn luôn cảm thấy tức n.g.ự.c khó thở, sau đó toàn thân từ đầu tới chân đều đau nhức.
Chính vì đau đớn quá mức nên người phải uống vô số thang t.h.u.ố.c giảm đau.
Trong những thang t.h.u.ố.c ấy đều có lượng nhỏ chu sa và thủy ngân.
Đến mức về sau, dù cữu cữu có mời người khám nghiệm t.h.i t.h.ể, tra ra mẫu thân trúng độc tận xương tủy, cũng không thể kết luận rốt cuộc người bị đầu độc từ t.h.u.ố.c giảm đau hay đã sớm bị người khác âm thầm hãm hại.
Những phương t.h.u.ố.c do các danh y kê đơn, cữu cữu và ngoại tổ phụ đều từng mời người xem qua, hoàn toàn không có sai sót.
Người sắc t.h.u.ố.c cũng đều là nha hoàn thân cận bên cạnh mẫu thân.
Đó đều là người theo hầu mẫu thân từ nhỏ, đáng tin cậy tuyệt đối.
Điều tra mãi không có manh mối, ngoại tổ phụ và cữu cữu cuối cùng cũng đành bỏ qua.
Bốn người bao gồm cả Phương cô là được điều tới sau này, chuyên làm việc nặng ở Kiêm Gia uyển.
“Năm đó phụ thân ta lấy cớ các ngươi không chăm sóc tốt cho mẫu thân ta, đ.á.n.h đập rồi bán đi.”
“Phương cô, trong bốn người bị bán, chỉ có mình ngươi sau này chuộc lại được thân phận lương dân, còn mua được ruộng đất.”
“Ngươi lấy đâu ra tiền?”
Lời này là ta cố ý lừa bà ta.
Người phụ nhân kia liếc nhìn ta một cái, cố giữ vẻ cứng cỏi.
“Nhị tiểu thư nói lời gì vậy, nhà ta tuy nghèo—”
Ta lười phí lời với bà ta, thần sắc lạnh xuống.
“Tiểu tôn t.ử một tuổi của ngươi, ta thấy rất đáng yêu.”
Thân thể người phụ nhân run lên, mặt đầy kinh hãi, nhưng vẫn c.ắ.n răng không nói.
Lập Thu nhìn sắc mặt ta, lập tức ném một chiếc khóa bạc xuống trước mặt bà ta.
Phương cô nhìn chằm chằm chiếc khóa bạc nhỏ kia, nhận ra đó chính là khóa bình an trên cổ tiểu tôn t.ử mình.
Thân thể bà ta lảo đảo, như thể toàn bộ sức lực đều bị rút sạch, “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt ta.
“Nhị tiểu thư tha mạng, nô tỳ thật sự chưa từng hại phu nhân.
“Chỉ là nghe theo lệnh của Ân di nương và lão gia, đem toàn bộ y phục dính bệnh khí của phu nhân đi thiêu hủy.
“Lúc bị bán đi, Ân di nương nói nô tỳ làm việc tận tâm nên thưởng cho không ít bạc. Nô tỳ lúc ấy mới có thể chuộc thân.”
Hóa ra năm đó sau khi sảy thai, thân thể mẫu thân suy nhược, đêm đêm gặp ác mộng nên từng mời pháp sư tới xem.
Pháp sư nói mỗi ngày đều phải xử lý y phục đã mặc của mẫu thân để trừ mộng yểm.
Phương cô chính là người chuyên xử lý đống y phục ấy.
Ta suy nghĩ một lát rồi hỏi:
“Nói vậy, y phục của mẫu thân ta mỗi ngày đều thay mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Y phục mới từ đâu mà có?”
“Vốn dĩ phải do nha hoàn bên cạnh phu nhân tự tay may, nhưng vì ngày nào cũng phải thay nên sau này để tiệm may sẵn đưa tới.”
Lúc mẫu thân bệnh nặng, Ân thị nắm quyền quản gia.
“Tiệm nào?”
“Ngọc Yến các. Mỗi lần đưa mười bộ.”
Bàn tay giấu trong tay áo của ta chậm rãi siết c.h.ặ.t.
Thì ra… là như vậy!
Trong khoảnh khắc, ta như được thần linh chỉ điểm, rốt cuộc hiểu ra mấu chốt bên trong.
Sau khi lặng lẽ cho người đưa Phương cô đi, ta ngẩng đầu nhìn mái hiên cháy đen vì lửa hun.
Kiêm Gia uyển bị ta thiêu mất nửa bên, mười một năm trôi qua, vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc ta rời đi.
“Lập Thu, dưới chiếc rương gỗ long não đỏ có đè một cái hộp, bên trong là y phục của mẫu thân ta, ngươi đi kiểm tra.”
Bộ y phục ấy là năm xưa lúc còn nhỏ ta lén giấu lại để làm kỷ niệm.
Không ngờ hôm nay lại có lúc dùng tới.
Nếu mọi chuyện thật sự giống như ta suy đoán…
Vậy ngày chân tướng phơi bày cũng không còn xa nữa.
…
Hôm nay, ta vẫn như thường lệ tới “hầu bệnh”.
Lúc bưng bát t.h.u.ố.c vừa sắc xong tới viện của Tô phụ, Tô Cẩm Sắt vội vàng chạy ra chặn ta lại.
“Thái t.ử ca ca đang bàn chính sự với phụ thân, ngươi không được vào quấy rầy!”
Nàng ta sốt ruột vươn tay muốn cướp bát t.h.u.ố.c.
Ta tuy không có hứng thú với Tạ Tu Viễn, nhưng hôm nay còn có một vị đại nhân bên Lễ bộ tới đây.
Người này nổi tiếng là đại hiếu t.ử.
Ta sao có thể không tranh thủ diễn một màn trước mặt ông ta, để danh tiếng của mình càng thêm tốt đẹp.
“Tỷ tỷ, cẩn thận nóng.”
Ta chậm rãi mở miệng.
“Nếu đã vậy, ta đứng ngoài cửa chờ bọn họ nói chuyện xong rồi mới vào.”
Tô Cẩm Sắt giậm chân:
“Ngươi giả vờ cái gì!”
Đúng lúc ấy, tiếng nói chuyện bên trong đã tiến gần hơn, dường như Tạ Tu Viễn sắp bước ra.
Tô Cẩm Sắt c.ắ.n răng, đột nhiên vươn tay đẩy mạnh ta.
Ta không đề phòng, cùng nàng ta ngã lăn xuống đất.
Bát t.h.u.ố.c nóng hổi đổ lên người cả hai.
“Muội muội, sao muội bất cẩn như vậy!”
Tô Cẩm Sắt thét lên.
“Vội vàng hấp tấp, làm ta bị bỏng rồi!”
Tạ Tu Viễn nghe tiếng lập tức lao ra khỏi phòng.
“Cẩm Sắt, nàng bị thương ở đâu?”
Hắn đầy vẻ căng thẳng, vừa thấy mu bàn tay Tô Cẩm Sắt đỏ lên một mảng, trong mắt lập tức tràn đầy đau lòng.
Tạ Tu Viễn nắm lấy tay nàng ta, nhẹ nhàng thổi thổi.
“Đi, cô đưa nàng đi bôi t.h.u.ố.c.”
Đôi mắt hạnh của Tô Cẩm Sắt ngấn lệ.
“Đau quá điện hạ, ngài đừng trách muội muội. Muội ấy trước giờ vẫn luôn hấp tấp như vậy.”