Độc Hưởng Thanh Vân

Chương 6



 

Lúc này Tạ Tu Viễn mới nhớ tới sự tồn tại của ta.

 

Hắn ngay cả nhìn cũng không nhìn ta, chỉ nghiêng đầu nói với Tô phụ:

 

“Tô nhị cô nương va chạm với cô, phạt nàng ta quỳ trên mảnh sứ vỡ một canh giờ, Thái phó thấy thế nào?”

 

Tô phụ còn đang chần chừ, vị đại nhân bên Lễ bộ kia đã cười ha hả mở miệng:

 

“Thần thấy nhị cô nương cũng không phải cố ý. Nàng một lòng tới hầu bệnh phụ thân, Thái t.ử hà tất trách phạt quá nặng.”

 

“Phạt nàng đi sắc lại một bát t.h.u.ố.c là được.”

 

Tạ Tu Viễn hừ lạnh.

 

“Sau này Tô nhị cô nương tốt nhất tránh xa cô một chút. Nếu còn va chạm với cô, tuyệt đối sẽ không nương tay nữa.”

 

“Quỳ trên mảnh sứ đã là nhẹ rồi.”

 

Tô phụ phất tay cho ta lui xuống.

 

Ta hành lễ chu toàn rồi xoay người rời đi.

 

Tạ Tu Viễn nghe thấy giọng nói của ta, trong lòng bỗng rung động kỳ lạ, vô thức quay đầu nhìn theo.

 

Nhưng chỉ thấy một góc váy khuất dần nơi hành lang lối rẽ.

 

Tô Cẩm Sắt thấy hắn thất thần, lập tức mềm giọng gọi:

 

“Điện hạ, chàng nhìn gì vậy?”

 

Tạ Tu Viễn hơi ngẩn ra rồi lắc đầu.

 

“Không có gì.”

 

Ta sắc lại t.h.u.ố.c, thay một bộ y phục khác, cho người mang t.h.u.ố.c qua đó.

 

Lập Hạ đang bôi t.h.u.ố.c bỏng lên đầu ngón tay cho ta thì hạ nhân tới báo, nói Tấn Vương cũng đã tới phủ.

 

Muốn gặp ta một lần.

 

Ta và hắn liền tới đ.á.n.h cờ bên hồ sen ở hậu viện.

 

Hoa thơm đã tàn, liễu xanh biếc rủ.

 

Một ván cờ đ.á.n.h tới vô cùng sảng khoái, hai người ngang tài ngang sức.

 

Ánh mắt hắn rơi lên bàn tay trái quấn vải trắng của ta, khẽ ho một tiếng rồi hỏi:

 

“Tay nàng… bị thương rồi sao?”

 

“Không sao, chỉ là bị bỏng chút thôi.”

 

Tạ Vân Quy vô cùng để tâm nhìn tay ta vài lần, nhẹ giọng nói:

 

“Ta sẽ cho người mang loại cao dưỡng da tốt nhất tới, nhất định sẽ không để nàng để lại sẹo.”

 

“Vương gia rất để tâm tới dung mạo này của ta sao?”

 

Tạ Vân Quy ngẩn người, rồi cười khổ lắc đầu.

 

“Xem ra nhị cô nương thật sự rất ghét ta, còn xem ta là hạng người chỉ biết nhìn mặt mà đối đãi.”

 

Ta nhìn hắn, không nói gì.

 

Đúng như Lập Hạ từng nói.

 

Nếu ta thật sự xấu xí, hắn căn bản sẽ không quan tâm ta có bị thương hay không.

 

Thấy ta im lặng, Tạ Vân Quy khẽ thở dài.

 

“Thôi vậy, nàng chưa hiểu ta, có hiểu lầm cũng là chuyện bình thường.”

 

Ta đặt xuống một quân cờ.

 

“Vậy Vương gia rất hiểu ta sao?”

 

Khóe môi Tạ Vân Quy cong lên thành ý cười.

 

“Đương nhiên là hiểu.

 

“Không Không cư sĩ, lâu rồi không gặp.”

 

Lần này đến lượt ta sững sờ.

 

“Ngươi là?”

 

“Thê Vân khách.”

 

Ta lập tức mở to mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Vân khách huynh!”

 

Tạ Vân Quy bật cười.

 

“Nếu không phải hôm ấy nhìn thấy b.út danh nàng đề trên thi bản, ta thế nào cũng không ngờ Không Không cư sĩ lại là nàng.”

 

Hai chúng ta mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau, rồi cùng phá lên cười.

 

Thê Vân khách chính là một trong những tri kỷ thường xuyên thư từ qua lại với ta.

 

Mỗi tháng chúng ta đều viết thư cho nhau.

 

Một lúc lâu sau, Tạ Vân Quy mới nghiêm túc nói:

 

“Tháng này ta mãi không nhận được thư của nàng, vẫn luôn lo nàng gặp chuyện gì phiền phức. Không ngờ phiền phức ấy lại chính là ta.”

 

“Gả cho ta, nàng chịu uất ức rồi. Nàng yên tâm, sẽ có một ngày ta trả lại tự do cho nàng.”

 

Biết được hắn chính là vị tri kỷ chưa từng gặp mặt kia, cảm giác bài xích trong lòng ta với Tạ Vân Quy cũng vơi đi không ít.

 

Nghe vậy, ta liền an ủi hắn:

 

“Không sao, sau khi thành thân, chúng ta vẫn cứ như trước mà ở chung.”

 

Hai người lại tiếp tục đ.á.n.h thêm một ván cờ.

 

Nói tới lúc hứng khởi, tiếng cười không ngừng vang lên.

 

Lập Hạ và Lập Thu đứng hai bên liếc mắt nhìn nhau, trên mặt cũng đầy ý cười.

 

Từ lúc ta trở về kinh thành tới nay, chưa từng vui vẻ như vậy.

 

Lại không biết ở đầu bên kia hồ sen, Tạ Tu Viễn đang vén hoa gạt liễu đứng bên bụi hoa, nhìn chúng ta từ xa.

 

Hắn khẽ cười khẩy.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Tấn Vương đúng là nhẫn nhịn thật. Đối diện với loại nữ nhân như vậy mà vẫn cười vui vẻ đến thế.”

 

Trong lòng Tô Cẩm Sắt thắt lại, chỉ sợ hắn nhìn rõ người đối diện.

 

“Muội muội thật chẳng hiểu chuyện, phụ thân còn đang bệnh mà nàng ấy lại cười vui vẻ như vậy.”

 

Tạ Tu Viễn hừ lạnh.

 

“Không lên nổi mặt bàn, ngược lại đúng là xứng thành một đôi.”

 

Tạ Tu Viễn từ lâu đã nghe nói vị nhị tiểu thư này si mê mình nhiều năm, vì hôn sự mà vội vàng trở về kinh thành.

 

Vì thế, không chỉ cố ý ăn diện tại tiệc thưởng hoa, còn đặc biệt bưng t.h.u.ố.c đứng trước cửa phòng Tô phụ chờ được gặp hắn một lần.

 

Không ngờ quay đầu đã cùng Tấn Vương cười nói vui vẻ.

 

Đúng là không biết liêm sỉ, chẳng có chút lễ nghĩa cơ bản nào.

 

Tô Cẩm Sắt nghe Tạ Tu Viễn chê bai Tô Lăng Vi như vậy, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

 

Nàng ta kéo kéo tay áo hắn.

 

“Điện hạ, chúng ta đi thôi.”

 

“Đi?”

 

Tạ Tu Viễn nhìn gương mặt như tranh vẽ của Tô Cẩm Sắt, trong lòng không khỏi đắc ý.

 

Tạ Vân Quy không bằng hắn thì thôi, ngay cả vị hôn thê cũng không đoan trang rộng lượng bằng Cẩm Sắt.

 

Mặc dù bên ngoài đều nói Tô Lăng Vi không hề xấu xí như lời đồn, thậm chí còn có thể gọi là mỹ nhân.

 

Nhưng nghĩ kỹ chắc cũng chỉ dung mạo tầm thường, người ngoài nói quá lên mà thôi.

 

Nghĩ tới đây, Tạ Tu Viễn trái lại còn chủ động nắm lấy tay Tô Cẩm Sắt.

 

“Lâu rồi chưa gặp tam đệ, đúng lúc nàng đem bức 《Thu Nhạn》 hắn tặng trả lại cho hắn đi.”

 

Trước kia Tô Cẩm Sắt có hôn ước với Tạ Vân Quy.

 

Nghe nói Tạ Vân Quy cất giữ bức 《Thu Nhạn》 của danh gia, Tô Cẩm Sắt liền mở miệng xin mượn để thưởng thức.

 

Tạ Vân Quy cũng thuận tay cho mượn, lâu dần quên luôn chuyện này.

 

Chỉ có Tạ Tu Viễn là vẫn ghi nhớ mãi không quên.

 

Tô Cẩm Sắt còn chưa kịp tránh ra đã bị Tạ Tu Viễn kéo đi mấy bước.

 

Đợi tới lúc nàng ta còn đang nghĩ cách thoát thân thì đã đi tới bên đình.

 

“Tam đệ.”