Tạ Tu Viễn gọi một tiếng.
“Thân thể đệ không tốt, nên ở yên trong phủ nghỉ ngơi mới phải.”
“Nếu đã gặp rồi, vậy bức 《Thu Nhạn》 này, Cẩm Sắt cũng tiện thể trả lại cho đệ.”
Nhạn là loài chim mang ý nghĩa cát tường.
Khi cưới hỏi, nhà trai còn phải tự tay săn một đôi nhạn sống để làm sính lễ.
Lúc này nói là trả tranh, thực chất lại đang nhắc tới chuyện đổi hôn ước.
Nghe thì dễ nghe, nhưng bản chất chính là sỉ nhục.
Ai ai cũng nói Tạ Vân Quy si mê Tô Cẩm Sắt nhiều năm, vì nàng ta mà chưa từng gần nữ sắc, giữ mình trong sạch.
Không ngờ sau khi tàn phế lại bị Tạ Tu Viễn cướp mất vị hôn thê.
Tạ Tu Viễn ngay cả nhìn ta cũng không nhìn lấy một cái, chỉ chăm chú quan sát sắc mặt của Tạ Vân Quy.
Ta đối với ân oán tình thù của ba người bọn họ chẳng có chút hứng thú nào.
Chỉ cảm thấy Tạ Tu Viễn thân là trữ quân của một nước mà lòng dạ hẹp hòi, thực sự không xứng với ngôi vị ấy.
Đáng tiếc bệ hạ chỉ có ba hoàng t.ử.
Tạ Vân Quy bệnh tật lại tàn phế, còn Tứ hoàng t.ử thì mới chỉ là đứa trẻ năm tuổi.
Ta liếc nhìn Tạ Vân Quy một cái.
Thần sắc hắn bình thản, đối diện với Tô Cẩm Sắt cũng chẳng có chút lưu luyến nào.
Tạ Tu Viễn thấy vậy, dường như cảm thấy vô vị, liền chuyển mắt sang bàn cờ.
“Tam đệ vậy mà lại thua nhị cô nương—”
Khóe môi hắn mang theo ý cười châm biếm, tùy ý ngước mắt liếc nhìn ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt ta, sắc mặt hắn lập tức thay đổi dữ dội.
Tạ Tu Viễn vô thức bước tới gần hai bước, ánh mắt thẳng thừng nhìn chằm chằm ta.
“Là nàng!”
“Sao lại là nàng?”
Mọi người có mặt đều sửng sốt.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Sắc mặt Tô Cẩm Sắt cực kỳ khó coi.
Ta không động thanh sắc lùi lại một bước, hành lễ nói:
“Xin điện hạ đừng tới gần nữa.
“Thần nữ không muốn chướng mắt điện hạ, lại vô ý va chạm rồi bị phạt quỳ trên mảnh sứ.”
Hô hấp Tạ Tu Viễn nghẹn lại, giọng nói khẽ run:
“Chỉ là lời nói thuận miệng thôi, nàng không cần để tâm.”
Ta không đáp.
Tạ Vân Quy bỗng ho dữ dội, lấy cớ muốn ta đẩy hắn đi dạo quanh một chút.
Tạ Tu Viễn không tiện ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta rời đi.
Đi được một đoạn, Tạ Vân Quy khá lo lắng nói:
“Quả nhiên, Thái t.ử sau khi gặp nàng nhất định sẽ hối hận.”
“Nhị cô nương, ta có một khu vườn ở ngoại ô thành, nàng có thể tới đó du ngoạn tránh mặt đôi chút.”
Tránh mặt Tạ Tu Viễn?
Hắn tính là thứ gì.
Ta còn có chính sự phải làm.
Bên phía Lập Thu đã mời được hai vị độc y nổi danh giang hồ tới kiểm tra độc.
Quả nhiên đúng như ta suy đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Y phục cũ của mẫu thân từng bị ngâm qua nước độc.
Loại độc ấy tên là “Quát Cốt Đao”.
“Quát cốt” là bởi độc thấm vào da thịt, người trúng độc mỗi ngày đều phải chịu nỗi đau như bị róc xương.
“Đao” là vì thứ độc này cực kỳ dễ hòa vào da thịt, thẩm thấu lục phủ ngũ tạng.
Đã biết đôi tiện nhân kia âm thầm hạ độc mẫu thân ta thế nào, chuyện còn lại sẽ dễ xử lý hơn nhiều.
Trước tiên bắt đầu từ Ngọc Yến các, điều tra đơn giao hàng năm xưa.
Sau đó tra xem năm ấy Ân thị có từng nhúng tay vào số y phục kia hay không.
Ngọc Yến các đúng là cứ cách một khoảng thời gian sẽ đưa y phục tới.
Nhưng Ân thị giao cho mẫu thân ta lại là y phục của mười ngày trước đó.
Khoảng thời gian ở giữa ấy chính là lúc bà ta động tay động chân.
Còn cụ thể làm thế nào…
Đã cách mười một năm, người trong phủ thay đổi hết đợt này tới đợt khác, tra xét vô cùng khó khăn.
Ta cùng bốn nha hoàn Xuân Hạ Thu Đông bận rộn nhiều ngày, cuối cùng cũng phát hiện một điểm bất thường.
Năm đó nha hoàn giặt y phục ở hậu viện đã thay tới bốn lượt.
Có người bị bán đi vì trộm cắp, có kẻ bị đuổi khỏi phủ vì làm việc không tốt, cũng có người mắc bệnh nặng bị đưa tới trang t.ử ở thôn quê.
Đi sâu điều tra mới phát hiện, những người ấy phần lớn đều mắc bệnh lạ hoặc đã c.h.ế.t.
Mà lúc c.h.ế.t đều bệnh nặng không chữa nổi.
Chỉ còn duy nhất một nha hoàn giặt giũ họ Trương vẫn còn sống.
Năm đó nàng ta tuổi còn nhỏ, mới được mua vào phủ chưa bao lâu thì mẫu thân ta qua đời.
Sau đó vì giặt hỏng y phục của Ân thị nên lại bị bán đi.
Theo lời nàng ta kể, năm ấy y phục của mỗi vị chủ t.ử đều giặt theo cùng một quy trình.
Chỉ riêng có mười bộ y phục phải dùng bột thơm hương hoa hồng để giặt sạch rồi phơi khô.
“Loại bột thơm ấy quý giá vô cùng, ngay cả nước giặt cũng phải giữ lại, không được phép đổ đi dù chỉ một giọt.”
Trương thị vừa nói xong, lòng ta chấn động dữ dội, cơn đau lập tức cuốn khắp toàn thân.
“Hương hoa hồng? Ngươi chắc chứ?”
Trương thị gật đầu.
“Nô tỳ đương nhiên nhớ rõ. Chính quản gia tự tay giao đồ cho nô tỳ, mỗi ngày còn đích thân kiểm tra việc xử lý số nước giặt ấy.”
Lưu quản gia năm đó từng chịu ân huệ của mẫu thân ta.
Không ngờ ông ta cũng bị cuốn vào chuyện này.
Hương hoa hồng…
Hương hoa hồng…
Ta bỗng muốn ngửa mặt cười lớn, nhưng vừa hoàn hồn đã lệ rơi đầy mặt.
Năm xưa, ngoại tổ gia ta chỉ là thương hộ bình thường.
Mẫu thân một lòng muốn chấn hưng gia tộc, không tiếc vượt xa ngàn dặm tới dị quốc tìm kiếm cơ hội.
Người nhìn thấy hoa hồng, bị hương thơm cùng những đóa hoa kiều diễm ấy mê hoặc, biết rằng thứ này ẩn chứa giá trị vô cùng to lớn.
Người chiết xuất tinh dầu hoa hồng, chế ra son phấn, dầu dưỡng tóc và nước hoa độc nhất vô nhị.
Ngoại tổ gia từ đó giàu có nức tiếng một phương.
Mẫu thân còn dùng số bạc khổng lồ ấy trải đường thanh vân cho tên phụ thân tiện nhân của ta.
Về sau phản tặc bức cung, đế hậu chạy trốn tới trang t.ử của mẫu thân, được người cứu giúp.
Cũng từ đó mà định ra hôn ước giữa ta và tiên Thái t.ử.
Chỉ tiếc tiên Thái t.ử bệnh mất, nhi t.ử của Lý Quý phi là Tạ Tu Viễn được lập làm Thái t.ử, đó đều là chuyện của sau này.