Độc Hưởng Thanh Vân

Chương 8



 

Mẫu thân vẫn luôn cho rằng, hạnh phúc và vinh quang cả đời mình đều bắt nguồn từ hoa hồng.

 

Người yêu loài hoa ấy nhất.

 

Nhưng không ngờ lão phụ thân Tô cẩu lại đem thứ độc g.i.ế.c c.h.ế.t người, giấu vào chính niềm kiêu hãnh của người.

 

Độc ác biết bao!

 

Độc ác biết bao!

 

Ta chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cổ họng dâng lên vị tanh ngọt, cả người liền ngã gục xuống.

 

Lúc tỉnh lại, ta đang nằm trong Kiêm Gia uyển, trên chiếc giường mẫu thân từng dùng khi còn sống.

 

Trăng tròn như đĩa ngọc.

 

Chuyện của mẫu thân… cuối cùng cũng sẽ có một cái kết viên mãn.

 

Lập Hạ thấy ta tỉnh, lập tức bưng nước rồi bưng t.h.u.ố.c, miệng không ngừng lải nhải lời dặn của đại phu.

 

“Tiểu thư chỉ là quá mệt thôi, nghỉ ngơi cho tốt.”

 

“Chuyện còn lại cứ giao cho bốn người chúng ta là được.”

 

“Đúng rồi, gần đây Ân thị rất hay buồn ngủ. Bà ta phát hiện không ổn nên cầu Tô đại nhân mời thái y tới bắt mạch, nhưng cũng không tra ra được gì.

 

“Hiện giờ ngày nào cũng nghi thần nghi quỷ, trốn trong phòng đốt hương niệm Phật.”

 

Ta nhớ tới lư hương trước bàn thờ Phật của Ân thị.

 

Bà ta là kẻ vô cùng thành tâm, mỗi ngày đều đốt một lư hương rất đẹp.

 

Ta bật cười.

 

Ta đã nói rồi.

 

Những đau khổ mẫu thân từng chịu, bà ta cũng nên nếm thử mới phải.

 

Tiếp theo cần bắt đầu từ Lưu quản gia, điều tra xem “Quát Cốt Đao” năm đó rốt cuộc từ đâu mà có.

 

Cho dù đã qua mười một năm.

 

Nhưng tiền bạc động lòng người, sớm muộn cũng sẽ có ngày chân tướng được sáng tỏ.

 



 

Ta và Tạ Vân Quy đã hơn nửa tháng không gặp mặt.

 

Hôm nay đúng ngày mùng Một, hai người cùng kết bạn lên núi dâng hương.

 

Tùng xanh um tùm, bậc đá phủ đầy rêu non.

 

Tạ Vân Quy bước xuống khỏi xe ngựa, lại không ngồi xe lăn mà chống gậy chậm rãi đi lên.

 

Lúc này ta mới biết, hai chân hắn không phải hoàn toàn bị phế.

 

Chỉ là sau khi nối xương không thể đứng lâu, hơn nữa còn bị tật ở chân.

 

“Vương gia hà tất phải vất vả như vậy.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Tạ Vân Quy cười ôn nhu, ánh mắt nhìn ta cũng đầy chân thành.

 

“Ta muốn cầu hôn sự thuận lợi, dù sao cũng phải để Bồ Tát nhìn thấy thành ý của mình.”

 

Vì thế hai người sóng vai mà đi.

 

Đi một bước, dừng một bước, chậm rãi tiến lên.

 

Những ngày này tuy không gặp mặt, nhưng Tạ Vân Quy lại cho người đưa tới rất nhiều cầm phổ, trong đó không ít bản quý hiếm.

 

Chúng ta từ thi từ nói tới khúc đàn, rồi lại nhắc tới cuốn thoại bản đang được lưu truyền gần đây trong dân gian, trò chuyện vô cùng vui vẻ.

 

Thế mà lại có người thích tới phá hỏng tâm trạng, khiến ta chướng mắt.

 

Vừa tới cổng chùa đã thấy Tạ Tu Viễn đứng đó, dường như đã chờ từ rất lâu.

 

Từ sau khi nhận ra ta, hắn thường xuyên tới Tô phủ, nói là nhớ nhung Thái phó.

 

Mà ta ngày ngày ở trong Kiêm Gia uyển, hắn vốn chẳng có cơ hội gặp ta.

 

Thế nhưng hắn lại cố tình.

 

Không phải cùng Tô Cẩm Sắt thả diều, rồi để diều bay vào viện của ta.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thì là mang mèo ch.ó xông vào viện.

 

Hắn là Thái t.ử, thân phận cao quý.

 

Trước mặt người khác, ta còn phải cho người cầm đồ trả lại tận nơi.

 

Ai nhìn cũng biết hắn có ý đồ gì.

 

Chỉ riêng hắn dường như không thấy Tô Cẩm Sắt tức tới mức sắp vò nát khăn tay, lúc nào cũng có vô số lời muốn nói với ta.

 

Ồn ào.

 

Còn khiến mẹ con Ân thị ngày ngày châm chọc mỉa mai ta.

 

Sau đó ta tới phủ quận chúa ở mấy ngày, cuối cùng mới không phải gặp lại hắn.

 

“Nhị cô nương, lâu rồi không gặp.”

 

Tạ Tu Viễn mỉm cười ôn hòa với ta.

 

Ta đáp lễ, rồi quay đầu nửa ôm nửa đỡ Tạ Vân Quy, còn đưa tay lau mồ hôi cho hắn, dịu dàng đến cực điểm.

 

“Vân lang, chàng vất vả thế này, ta thật đau lòng.”

 

Tạ Vân Quy cứng người trong thoáng chốc, rồi ngoan ngoãn cúi mắt mặc ta tùy ý hành động.

 

“Là ta không tốt.”

 

Bọn ta danh chính ngôn thuận là vị hôn phu thê của nhau, thân mật đôi chút thì đã sao.

 

Cũng chẳng cần để ý sắc mặt âm trầm của Tạ Tu Viễn.

 

Sau khi dâng hương xong, thân thể Tạ Vân Quy quả thật có phần chống đỡ không nổi, liền tới tịnh xá dành cho khách nghỉ ngơi.

 

Còn ta thì ở lại nghe các đại hòa thượng giảng kinh một lúc.

 

Trên đường tới tịnh xá, lại gặp Tạ Tu Viễn.

 

“Nhị cô nương thật sự muốn gả cho tam đệ?

 

“Nàng… thật sự thích hắn?”

 

“Bệ hạ ban hôn, thần nữ còn phải cảm tạ Thái t.ử đã tác thành đoạn lương duyên này.”

 

Tạ Tu Viễn lắc đầu.

 

“Không, nàng vốn nên là thê t.ử của cô.”

 

“Nếu sớm biết là nàng, cô tuyệt đối sẽ không đổi hôn ước.”

 

Tạ Tu Viễn từng bước ép sát.

 

“Tam đệ thân thể ốm yếu, làm sao có thể cho nàng hạnh phúc.”

 

“Nếu nàng không muốn, cô đương nhiên sẽ giúp nàng thoát khỏi bể khổ.”

 

Ta nhấc mí mắt nhìn hắn, khóe môi cong lên một nụ cười.

 

“Không cần điện hạ phí tâm, thần nữ cùng Tấn Vương vô cùng hợp ý.”

 

“Còn xin điện hạ sau này giữ khoảng cách với thần nữ, thần nữ không muốn Tấn Vương hiểu lầm.”

 

Nói xong liền khom người hành lễ định cáo lui.

 

Không ngờ một đôi tay nóng rực đột nhiên siết c.h.ặ.t lấy cánh tay ta.

 

“Lăng Vi, cô biết nàng có tình cảm với cô, không cần phải cố chống đỡ như vậy.”

 

“Mỗi năm những lễ vật nàng nhờ tay mẫu hậu đưa tới, cô đều rất thích. Trước kia là cô hồ đồ, làm tổn thương nàng.”

 

Lễ vật?

 

Ta đúng là mỗi năm đều đưa quà cho Hoàng hậu.

 

Tính ra người là bằng hữu của mẫu thân ta lúc sinh thời, hơn nữa kết giao tốt với Hoàng hậu cũng chẳng phải chuyện xấu.

 

Sau khi tiếp quản việc làm ăn của ngoại tổ gia, Hoàng hậu cũng âm thầm giúp đỡ ta không ít.

 

Cho nên có thứ gì mới lạ, ngon hay thú vị, ta đều cho người tìm mua rồi đưa vào cung.

 

Chỉ là không ngờ Hoàng hậu vừa giữ lại thân phận “Thái t.ử phi” cho ta, lại còn đem một phần quà ấy đưa cho Tạ Tu Viễn, muốn tăng thiện cảm của hắn đối với ta.

 

“Điện hạ hiểu lầm rồi.”