Đời Này Chỉ Nguyện Bên Cạnh Chàng

Chương 1: 1



Lần cuối cùng ta gặp Tiêu Trì ở kiếp trước, là trước linh cữu nơi biên quan.

Trong ký ức của ta, hắn luôn là một thiếu niên lang có dáng đứng hiên ngang như cây tùng cây bách.

Thế nhưng quan tài nặng nề, kẻ nằm bên trong đã là một tấm thân xác lạnh lẽo, chẳng còn chút sinh khí nào.

Sau này, ta tìm thấy chiếc rương đựng di vật mà hắn để lại nơi biên cương.

Bên trong có một bức thư nhà chưa kịp gửi, chữ nghĩa rất mực thưa thớt:

【Nàng một lòng hướng về huynh trưởng, ta nào dám lại gần nửa bước.】

【Nếu không có kiếp sau, chỉ nguyện có một kiếp này ta là người đầu tiên lọt vào mắt nàng.】

Dưới đáy rương có đè một chiếc khăn lụa trắng trơn, trên mặt thêu vài phong trúc xanh.

Ta nhận ra chiếc khăn ấy.

Đó là chiếc khăn chính tay ta thêu vào năm lễ cập kê để tặng cho trưởng huynh của hắn.

Khăn đã bị m.á.u nhuộm thấu, từ lâu đã khô cứng lại thành một màu đen thẫm, nhưng vẫn được xếp vô cùng ngay ngắn, vuông vức.

Viên phó tướng đứng sau lưng ta, im lặng hồi lâu mới lên tiếng:

"Tướng quân luôn xem thứ này như bảo vật, mỗi lần ra trận đều mang theo sát bên mình. Đánh trận xong trở về, việc đầu tiên tướng quân làm là tìm một nơi không có người, nhìn chiếc khăn này mà ngẩn người ra."

"Có những khi hắn ngồi thẫn thờ như thế suốt nửa canh giờ."

Viên phó tướng nói xong khựng lại: "Trận chiến vừa rồi Tướng quân bị thương nặng, quân y đổi t.h.u.ố.c cho hắn, bảo hắn lấy đồ trong n.g.ự.c áo ra nhưng hắn sống c.h.ế.t không chịu."

"Thà c.ắ.n c.h.ặ.t miếng vải mà chịu đau chịu đớn chịu một đao, chứ quyết không để ai chạm vào chiếc khăn đó."

Ngày hôm ấy ta đứng trước linh vị của hắn, nắm c.h.ặ.t chiếc khăn nhuộm m.á.u trong lòng bàn tay, nắm đến mức các đốt ngón tay trắng bệch ra.

Sau khi lo liệu xong hậu sự cho hắn, ta không quay về kinh thành.

Ta dùng ba năm, từng giả làm nữ nhân buôn rượu, làm tạp dịch trong quân doanh, bôn ba qua ba tòa thành trì, thay đổi đến sáu thân phận, cuối cùng mới tra rõ được chân tướng cái c.h.ế.t của hắn trên chiến trường.

Đó chẳng phải là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn.

Mà là vì có kẻ trong triều cấu kết với địch, cố tình dẫn dụ hắn vào t.ử địa.

Ngày ta gửi bằng chứng về lại kinh thành, tuyết rơi rất lớn.

Ta ngồi dưới mái hiên mà hai ta từng cùng nhau bước qua, đợi chờ sự trong sạch và sắc phong truy phong thuộc về hắn.

Và cũng là đợi thanh đao đến để diệt khẩu ta.

Khoảnh khắc lưỡi đao rạch rách da thịt, ta nghĩ thầm, cuối cùng mình cũng có thể đi gặp Tiêu Trì rồi.

Thế nhưng khi thần trí tỉnh táo lại, ta mới bàng hoàng nhận ra, mình đã trở về thời điểm nửa năm trước khi thành thân với Tiêu Trì.

Ta dừng chân ở nơi cách Tiêu Trì ba bước chân.

Gió đêm thổi tung những lọn tóc chưa được b.úi gọn của hắn, ánh đèn dưới mái hiên kéo dài cái bóng của ta ra thật dài.

Gương mặt góc cạnh rõ ràng kia vẫn vẹn nguyên dáng vẻ trong ký ức của ta.

Nơi đáy mắt hắn có thứ gì đó lóe sáng lên trong thoáng chốc, nhưng giọng điệu nói ra lại gồng lên đầy lạnh lùng, cứng nhắc:

"Lần này nàng đến, lại muốn ta đến chỗ huynh trưởng... làm cầu nối chuyện tình cảm cho nàng sao?"

Kiếp trước, vào thuở mới biết rung động đầu đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta cứ ngỡ người mình thích là một vị đại ca ca như huynh trưởng nhà họ Tiêu.

Nhật Nguyệt

Cậy vào việc Tiêu Trì từng nợ ta một ân tình bữa cơm, ta thường nhờ hắn hẹn gặp trưởng huynh của hắn giúp ta.

Nào là hội thơ, săn b.ắ.n, tiệc trà...

Lần nào cũng là hắn thay ta chuyển lời.

Lần nào hắn cũng giữ vẻ mặt lạnh tanh, trầm mặc, nhưng chưa từng từ chối bất kỳ thỉnh cầu nào của ta.

Hắn giấu lòng quá sâu.

Giấu đến mức ta ở trong hầu phủ làm phu thê với hắn suốt ba năm trời, cũng không hề hay biết chút tâm tư nào của hắn.

Giấu đến mức ta đã sớm trao trọn trái tim cho hắn nhưng lại chẳng dám mở lời, để rồi phải bỏ lỡ nhau đầy tiếc nuối suốt nửa cuộc đời.

Nếu như sau này không lật xem cuốn nhật ký hành quân trong di vật của hắn, có lẽ cả đời này ta cũng chẳng thể biết được, ngay từ thuở thiếu thời, hắn đã đặt ta vào trong tim.

Nhưng mọi chuyện vẫn là quá muộn màng.

Ta thầm tự cảm thấy may mắn vì ông trời đã để ta trở lại đúng thời điểm này.

Đây là lần thứ ba ta cầu xin hắn hẹn gặp huynh trưởng giúp ta.

Hai lần trước, hắn tìm đủ mọi cớ để thoái thác, cuối cùng thấy ta sắp rơi nước mắt mới miễn cưỡng lỏng miệng đồng ý.

Lần này, hắn vẫn dùng bộ lý lẽ cũ kỹ ấy: Không hợp quy củ, truyền ra ngoài nghe không hay ho gì.

Cuối cùng nhìn thấy vành mắt ta đỏ hoe, hắn vẫn rũ mắt xuống, khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ:

"Tùy ý nàng vậy."

Nhưng sau này, khi đọc được cuốn nhật ký hành quân kia, ta mới thấy hắn viết rằng:

“Nàng là người ta nâng niu trên đầu quả tim. Nếu nàng thật sự trở thành tẩu tẩu của ta, thì quãng đời còn lại của ta biết tự đối diện làm sao?”

Dù có như thế đi chăng nữa, hắn thà tự mình âm thầm chịu đựng, chứ không nỡ nhìn thấy ta buồn lòng.

Đầu ngón tay hơi có vết chai mỏng khẽ lau qua khóe mắt ta, động tác có vài phần vụng về, gượng gạo.

Ta bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, mới chợt nhận ra tầm mắt trước mặt đã nhòe đi từ lúc nào.

Tiêu Trì đã đứng trước mặt ta từ bao giờ, đang cúi đầu nhìn ta.

Chút ý cười nơi khóe môi hắn chợt nhạt đi, dưới đáy mắt cuộn trào những gợn sóng lăn tăn mà ta chưa từng thấy bao giờ.

"Ta đã đồng ý rồi, sao nàng lại khóc?"

Ta ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn: "Ta đưa ra thỉnh cầu gì, chàng cũng đều đồng ý sao?"

Hầu quản của hắn khẽ động, dời tầm mắt đi nơi khác: "Ừ."

"Đòi mạng chàng cũng đồng ý sao?"

"... Ừ."

"Vậy thì," ta tiến lên một bước, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương thanh khiết trên người hắn, "ngày mai chàng hãy đến nhà ta cầu thân đi."

Hắn đột ngột ngước mắt lên, thân hình khẽ lay động một cách khó lòng nhận ra:

"Nàng nói cái gì?"

Ta nghênh đón ánh mắt của hắn, nói rõ ràng từng chữ một: "Tiêu Trì, ta muốn chàng đến Thẩm gia, cầu thân."