Lần cuối cùng ta gặp Tiêu Trì ở kiếp trước, là trước linh cữu nơi biên quan.
Trong ký ức của ta, hắn luôn là một thiếu niên lang có dáng đứng hiên ngang như cây tùng cây bách.
Thế nhưng quan tài nặng nề, kẻ nằm bên trong đã là một tấm thân xác lạnh lẽo, chẳng còn chút sinh khí nào.
Sau này, ta tìm thấy chiếc rương đựng di vật mà hắn để lại nơi biên cương.
Bên trong có một bức thư nhà chưa kịp gửi, chữ nghĩa rất mực thưa thớt:
【Nàng một lòng hướng về huynh trưởng, ta nào dám lại gần nửa bước.】
【Nếu không có kiếp sau, chỉ nguyện có một kiếp này ta là người đầu tiên lọt vào mắt nàng.】