Vẻ mặt vốn luôn ung dung, điềm tĩnh của hắn rốt cuộc cũng nứt ra một khe hở.
Bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t đến trắng bệch, bàn tay trong tay áo khẽ run lên bần bật.
"Nàng đừng đùa giỡn ta."
Vành mắt ta chợt nóng lên.
Kiếp trước, hắn cũng từng nói những lời y hệt như vậy.
Đó là vào đêm trước lần cuối cùng hắn xuất chinh.
Ta phá lệ chuẩn bị một vò rượu, cùng hắn ngồi đối diện nhau qua một ngọn đèn dầu.
Rượu đã vào họng, lời mới dám thốt ra ngoài.
Ta bảo đêm lạnh rồi, đừng đi nữa.
Bàn tay cầm chén rượu của hắn khựng lại rất lâu, lâu đến mức ngọn nến gảy một tiếng "bép" giòn giã, mới nghe thấy hắn lên tiếng:
"Nàng say rồi."
Nói xong liền đứng dậy gọi nha hoàn vào thêm áo ấm, nấu trà cho ta, còn bản thân hắn thì bước ra ngoài hiên, đứng hứng gió đêm một hồi lâu.
Ta cứ ngỡ hắn chê ghét ta.
Sau này mới hiểu, hắn không phải chê ghét, mà là không dám.
Không dám để bản thân mình buông thả dù chỉ một chút vì sợ ngày hôm sau tỉnh dậy ta sẽ hối hận.
Cả nửa đời hắn quyết đoán trên chiến trường, vậy mà vào khoảnh khắc ấy lại không dám nhìn thẳng vào mắt ta lâu hơn.
Đêm đó rốt cuộc hắn không ở lại.
Ngày xuất chinh, ta đứng trên thành lâu tiễn hắn đi xa, hắn từ đầu đến cuối không hề ngoảnh đầu lại một lần.
Mà giờ đây, gió đêm vẫn thổi, đèn hiên vẫn sáng như hôm nào.
Hắn vẫn đứng trước mặt ta, bờ môi mỏng mím c.h.ặ.t, bàn tay trong ống tay áo vẫn đang khẽ run rẩy.
"Ta không có đùa giỡn chàng."
Ta giơ tay nắm lấy ống tay áo của hắn, khẽ đặt tay mình lên nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t của hắn.
Toàn thân hắn chấn động mạnh, bàn tay ấy đột ngột rụt về phía sau như thể vừa bị phỏng nước sôi vậy.
"Hôm nay... quá muộn rồi." Hắn vội vã quay người đi, "Ta... ta đi gọi người chuẩn bị xe đưa nàng về phủ."
Nói xong liền bước đi, dáng vẻ gần như là chạy trốn.
…
Tiêu Trì đã né tránh ta suốt ba ngày nay.
Kể từ đêm bị ta dọa cho chạy mất dép dưới mái hiên kia, hắn liền cáo bệnh không ra ngoài, ngay đến diễn võ trường cũng không thèm tới nữa.
Ta đang nhủ thầm trong bụng không biết nên tìm lý do gì để danh chính ngôn môn đến phủ tìm hắn, thì tỳ nữ đã vén rèm bước vào, cười tươi rói nói:
"Tiểu thư, Tiêu công t.ử đến rồi."
Trái tim ta nảy lên một cái thật mạnh, ta xách váy chạy ùa ra ngoài.
Nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng mặc huyền y thẳng tắp kia, lòng ta chợt chùng xuống.
Đó không phải là Tiêu Trì.
Mà là trưởng huynh của Tiêu Trì, Tiêu Diễn.
Hắn chắp tay sau lưng mà đứng, thân mặc một bộ cẩm bào màu trắng trăng, trông tựa như một khóm trúc đón gió.
Dáng vẻ này của hắn từng khiến ta đem lòng si mê ngay từ cái nhìn đầu tiên trong hội thơ năm lễ cập kê, từ đó về sau trong tim trong mắt chỉ biết đuổi theo bước chân hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng giờ đây nhìn lại, trong lòng ta chỉ còn lại một mảnh lạnh lẽo, thông thấu.
Trước kia, hắn chưa bao giờ chủ động bước qua cánh cửa Thẩm gia một lần nào.
Sự thay đổi đột ngột này ẩn chứa điều gì đó mờ ám, bất thường.
Chỉ là ta ở kiếp trước không hề nhận ra mà thôi.
Ta thu liễm lại thần sắc, chậm rãi bước lên phía trước, hơi cúi đầu hành lễ đúng mực:
"Tiêu đại ca."
Tiêu Diễn mỉm cười đưa tới một chiếc hộp đựng thức ăn:
"Ta có đi ngang qua Bách Vị Trai, tiện đường mua một hộp bánh phù dung."
Ta không đón lấy: "Dạo gần đây tỳ vị không được khỏe, không dùng được những món ngọt lịm như vậy."
Tay hắn khựng lại giữa không trung, vẻ ngạc nhiên lướt nhanh qua đáy mắt, nhưng ngay sau đó nụ cười lại trở lại như thường:
"Hóa ra là vậy, là ta đường đột rồi."
Hắn dừng một chút, ôn tồn hỏi: "Vài ngày nữa ở phía tây thành có một buổi săn mùa thu, A Trì cũng đi. Nàng có muốn cùng đi không?"
Săn mùa thu?
Tiêu Trì cũng đi sao?
Tâm tư ta khẽ chuyển động.
Đây đúng là một dịp khiến hắn không có cách nào trốn tránh được nữa.
"Nếu đã như vậy," ta khẽ suy tính một lát, "vậy thì đa tạ Tiêu đại ca đã có lời mời."
Ý cười của Tiêu Diễn đậm hơn vài phần: "Đến hôm đó, ta sẽ cung kính nghênh đón Thẩm tiểu thư."
Hắn khẽ khom người chắp tay, rồi quay người rời đi.
Ta đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng dáng màu trắng trăng kia biến mất nơi góc rẽ, độ ấm trong mắt từng chút một phai nhạt đi.
Kiếp trước, ta đuổi theo hắn đi khắp các hội thơ, mã trường, phải mất một năm trời mới đổi được một câu "sau này có thể thường xuyên qua lại" từ miệng hắn.
Nhưng "qua lại" chưa đầy một tháng, hắn liền đột ngột qua đời vì tai nạn.
Khi Tiêu Trì tuân theo di nguyện cưới ta, ta cứ ngỡ đó là lời phó thác đến c.h.ế.t không quên của vị huynh trưởng kia.
Mãi cho đến sau này, trong cuốn nhật ký hành quân của Tiêu Trì, ta mới nhìn thấy một câu thế này:
“Ta và đại ca đã đ.á.n.h nhau một trận. Ta mắng huynh ấy rằng đã có người khác rồi, cớ sao còn nhận lời hẹn của nàng. Huynh ấy cười nhạo ta, bảo ta là kẻ nhu nhược đến cả tâm tư của mình cũng không dám bày tỏ.”
Nhật Nguyệt
Ngày tháng ghi trên trang giấy đó chính là ngày thứ bảy sau khi ta và Tiêu Diễn bắt đầu "qua lại" với nhau.
Ta đứng trước linh vị của Tiêu Trì ôm cuốn sổ ấy, lật đi lật lại trang giấy này xem đến mấy mươi lần.
Cuối cùng ta mới hiểu ra, mỗi một lần ta vui mừng hớn hở đến phó hội của Tiêu Diễn, đều trở thành bức bình phong để hắn đi gặp Nhị tiểu thư của phủ Anh Quốc Công.
Giữa hắn và ta mãi mãi cách nhau một tầng lễ nghi, chẳng qua là vì lòng hắn đã sớm trao cho người khác rồi.
Khi hắn qua đời, vị Nhị tiểu thư kia đã m.a.n.g t.h.a.i đứa con của hắn được ba tháng.
…
Ngày săn mùa thu, tiết trời trong xanh, quang đãng.
Cỗ xe ngựa của Tiêu gia dừng lại trước cổng Thẩm phủ.
Mành xe được vén lên, liền nhìn thấy gương mặt ôn hòa ngậm cười của Tiêu Diễn.
Hôm nay hắn mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu xanh chàm, càng tôn lên dáng vẻ tuấn tú như ngọc.
"Thẩm tiểu thư."
Ta khẽ gật đầu, xách váy bước lên xe.