Đầu dây bên kia, Hà Tô Dương đang ngái ngủ lập tức tỉnh táo, giọng run rẩy: "Cố... Cố tổng, có chuyện gì lớn xảy ra sao ạ? Chúng ta đang tìm ai?"
"Tìm Giản Chân! Lập tức mang cô ấy về đây cho tôi! Dù phải lật tung từng viên gạch của Thành phố A lên, các người cũng phải tìm ra cô ấy! Nếu để cô ấy rời khỏi thành phố này, ngày mai các người tự nộp đơn từ chức đi!"
Cố Khuynh Hàn cúp máy cái "rụp". Hắn ta đứng giữa căn phòng vắng lặng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Giản Chân, cô là vợ của Cố Khuynh Hàn tôi. Sống là người của Cố gia, c.h.ế.t cũng phải làm ma của Cố gia. Cô muốn trốn? Đừng hòng!
Cùng lúc đó, tại một con hẻm tối tăm, tồi tàn cách khu biệt thự Hào Đình hàng chục cây số.
Cơn bão vẫn đang gầm thét, trút những khối nước khổng lồ xuống mặt đường nhựa. Gió rít từng cơn lạnh buốt cắt da cắt thịt.
Giản Chân nằm cong queo trên nền đất bẩn thỉu, cơ thể gầy gò của cô như một chiếc lá khô bị vùi dập tàn nhẫn dưới cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Chiếc váy mỏng tang dán c.h.ặ.t vào làn da tái nhợt, lạnh ngắt không còn chút hơi ấm. Máu từ vết thương trên ngón tay vì ký đơn ly hôn đã bị nước mưa rửa trôi, chỉ còn lại sự đau đớn tê dại.
Hệ miễn dịch của cô đã bị phá hủy hoàn toàn sau những lần bị Cố Khuynh Hàn ép lên bàn mổ để truyền m.á.u, hiến tủy cho Mục Vũ Nhiếp. Cú sốc mất đi ông nội, cộng thêm việc dầm mưa quá lâu đã rút cạn tia sinh lực cuối cùng của cô.
Cơn sốt cao hầm hập ập đến. Tầm nhìn của Giản Chân bị nước mưa và nước mắt làm cho nhòe nhoẹt. Xung quanh cô chỉ là bóng tối đặc quánh và tiếng mưa rơi rào rào.
Cô cảm thấy sinh mệnh của mình đang trôi đi, từng chút, từng chút một. Cảm giác nhẹ bẫng bao trùm lấy tâm trí.
Mình... sẽ c.h.ế.t ở đây sao? Ở một xó xỉnh dơ bẩn, không ai hay biết này sao?
Hình ảnh nụ cười nham hiểm của Mục Vũ Nhiếp, ánh mắt vô tình tàn nhẫn của Cố Khuynh Hàn, và khuôn mặt hiền từ nhắm nghiền của ông nội lần lượt xẹt qua trong đầu cô.
Không! Cô không cam tâm!
Nếu ông trời đã để cô nhận ra sự ngu ngốc của mình, nếu đã để cô rũ bỏ được cái danh xưng "Cố phu nhân" ghê tởm đó, thì cô nhất định phải sống. Cô phải sống để lôi cổ lũ khốn nạn kia xuống địa ngục. Cô phải sống để quang minh chính đại lấy lại Tập đoàn Giản thị.
Giữa cơn mê sảng, đôi môi nhợt nhạt của Giản Chân khẽ mấp máy, bật ra một cái tên đã bị vùi lấp trong trí nhớ suốt nhiều năm qua:
"Anh họ... Thu Cảnh Du..."
Kétttt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đột nhiên, một âm thanh ch.ói tai của lốp xe ma sát mạnh với mặt đường ướt sũng vang lên ngay đầu con hẻm.
Ánh đèn pha ô tô cực mạnh rọi thẳng vào khoảng không gian chật hẹp, x.é to.ạc màn đêm, chiếu sáng thân ảnh nhỏ bé đang nằm gục trên vũng nước.
Giản Chân gắng gượng dùng chút sức tàn, hé mở hàng mi trĩu nặng. Qua màn mưa trắng xóa, cô lờ mờ nhìn thấy những bóng người cao lớn mặc âu phục đen đang bung ô, vội vã bước xuống từ một dàn siêu xe chống đạn mang biển số của Kinh Đô. Những bước chân dồn dập, mạnh mẽ đạp lên vũng nước, tiến thẳng về phía cô.
Là người của Cố Khuynh Hàn đến bắt cô về địa ngục? Hay là...
Ý thức của Giản Chân triệt để đứt đoạn. Cô từ từ nhắm mắt lại, để mặc bản thân chìm vào vực sâu vô tận, môi nở một nụ cười an nhiên đến kỳ lạ.
Màn đêm này rất dài, nhưng cô biết, bình minh của hạt bụi trần gian sắp đến rồi. Mọi ân oán đẫm m.á.u, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Màn mưa bão tại Thành phố A dường như bị x.é to.ạc bởi một luồng sức mạnh vô hình. Hàng loạt chiếc siêu xe chống đạn màu đen tuyền, mang trên mình biểu tượng mạ vàng hình chiếc lá phong của đệ nhất hào môn Kinh Đô – Gia tộc họ Thu, lao xé gió rẽ nước, phanh gấp tạo thành một vòng cung hoàn hảo phong tỏa hoàn toàn hai đầu con hẻm tồi tàn.
Âm thanh động cơ gầm rú uy lực át cả tiếng sấm chớp trên đỉnh đầu, kéo theo đó là một khí tràng áp bách đến nghẹt thở giáng xuống khu vực xập xệ này.
Cửa chiếc Maybach đi đầu vừa mở tung, hàng chục vệ sĩ mặc âu phục đen, cử động chỉnh tề như một đội quân tinh nhuệ bước xuống. Bọn họ bung những chiếc ô màu đen cỡ lớn, lập tức tạo thành một lối đi khô ráo không lọt một giọt nước, kéo dài từ cửa xe vào tận sâu trong con hẻm tối tăm.
Từ băng ghế sau, một người đàn ông bước ra. Thu Cảnh Du khoác trên mình chiếc áo măng tô dài sẫm màu, khuôn mặt góc cạnh tựa như được điêu khắc từ băng lãnh ngọc. Đôi mắt phượng sắc bén của anh thường ngày vốn hờ hững, kiêu ngạo bễ nghễ thiên hạ, giờ phút này lại hằn lên những tia m.á.u đỏ rực, cuộn trào một nỗi hoảng loạn và phẫn nộ ngút trời.
"Tìm! Lục soát từng tấc đất cho tôi!" Giọng nói của Thu Cảnh Du trầm khàn, mang theo sát khí lạnh lẽo cắt da cắt thịt.
Hệ thống định vị toàn cầu tối tân nhất của Tập đoàn Thu thị đã phát ra tín hiệu cấp báo từ chiếc vòng cổ gắn chip định vị siêu nhỏ mà anh từng bí mật tặng cho Giản Chân nhiều năm trước. Tín hiệu cuối cùng dừng lại chính tại khu ổ chuột nhơ nhớp này.
Thu Cảnh Du sải những bước dài, đôi giày da thủ công cao cấp giẫm đạp lên những vũng nước bùn lầy lội mà không hề bận tâm. Trái tim anh đập dồn dập, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị ai đó dùng d.a.o cứa từng nhát. Mười mấy năm trời ròng rã, nhà họ Thu đã lật tung cả đất nước Z, dốc cạn tài lực và nhân lực chỉ để tìm kiếm đứa cháu gái lưu lạc. Ông ngoại Thu Kế Niên ngày đêm thương nhớ đến bạc trắng mái đầu, bà ngoại Tư Hồng Phượng khóc đến mù lòa cả đôi mắt. Bọn họ coi Giản Chân là Nương Nương – viên minh châu trân quý nhất, là vảy ngược tuyệt đối không thể chạm vào của đệ nhất hào môn Kinh Đô.
Thế mà hôm nay, khi mạng lưới tình báo của anh vừa chọc thủng được bức tường phong tỏa thông tin của Tập đoàn Cố thị, thứ anh nhận được lại là tin tức cô đang hấp hối.
"Thiếu gia! Ở bên này!" Một tên vệ sĩ đi đầu đột nhiên thốt lên, giọng nói vốn luôn vô cảm nay lại run rẩy lộ rõ sự kinh hãi.
Thu Cảnh Du gạt phăng vệ sĩ cầm ô bên cạnh, lao như điên về phía góc tường đổ nát.
Dưới ánh đèn pha ô tô cực mạnh chiếu rọi, cảnh tượng trước mắt khiến đồng t.ử Thu Cảnh Du co rút dữ dội. Hơi thở của anh đình trệ, cả thân hình cao lớn cường tráng lảo đảo lùi lại nửa bước.