Giản Chân nằm gục trên vũng nước mưa đục ngầu, cơ thể nhỏ bé cuộn tròn lại như một chiếc lá khô tàn úa. Chiếc váy trên người cô rách rưới, ướt sũng, dính bết vào làn da tái nhợt không còn chút huyết sắc. Đáng sợ hơn cả là những vết kim tiêm chằng chịt, bầm tím trên cánh tay gầy gò, cùng với vết thương nơi cổ tay vẫn đang rỉ ra những tia m.á.u đỏ sẫm, hòa lẫn vào dòng nước mưa vô tình. Hơi thở của cô mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ để cướp đi sinh mệnh tàn tạ này.
"Nương Nương..." Thu Cảnh Du nghẹn ngào thốt lên, thanh âm vỡ vụn mang theo nỗi đau đớn tột cùng.
Anh khuỵu gối xuống vũng bùn, không màng đến bộ âu phục đắt tiền, vội vã cởi chiếc áo măng tô dày cộm bao bọc lấy cơ thể lạnh ngắt của Giản Chân. Khi chạm vào cô, anh mới bàng hoàng nhận ra cô nhẹ bẫng, gầy gò chỉ còn da bọc xương. Đây nào phải là đại tiểu thư kiêu sa, rực rỡ của nhà họ Thu? Đây rõ ràng là một b.úp bê vải bị người ta rút cạn m.á.u thịt, vứt bỏ không thương tiếc.
"Bác sĩ! Gọi bác sĩ y tế ngay lập tức!" Thu Cảnh Du gầm lên như một con dã thú bị thương, đôi mắt đỏ ngầu quắc lên nhìn đám thuộc hạ.
Đội ngũ y tế chuyên biệt đi theo đoàn xe lập tức xách vali cấp cứu chạy tới. Vị bác sĩ trưởng khoa của Bệnh viện Kinh Khang vội vã quỳ xuống, tay run rẩy kiểm tra nhịp tim và đồng t.ử của Giản Chân. Chỉ sau vài giây, sắc mặt vị bác sĩ trắng bệch.
"Thu thiếu, tình trạng cực kỳ nguy kịch! Đại tiểu thư có dấu hiệu suy kiệt nội tạng do bị rút một lượng m.á.u quá lớn trong thời gian dài, lại thêm việc dầm mưa nhiễm lạnh và chấn thương tâm lý nghiêm trọng. Cơ thể cô ấy gần như đã chạm đến giới hạn t.ử vong. Phải lập tức truyền m.á.u và đưa lên chuyên cơ tiến hành phẫu thuật duy trì sự sống!"
Nghe những lời báo cáo như sấm sét ngang tai, gân xanh trên trán Thu Cảnh Du nổi lên cuồn cuộn. Bị rút m.á.u trong thời gian dài? Bọn khốn nạn Cố gia lại dám coi viên ngọc quý của nhà họ Thu như một cái ngân hàng m.á.u di động để phục vụ cho một ả đàn bà ti tiện?
"Cố Khuynh Hàn... Ta muốn băm vằn hắn ra thành vạn mảnh!" Thu Cảnh Du nghiến răng rít lên, sát khí bùng nổ từ người anh khiến đám vệ sĩ xung quanh đều vô thức rùng mình. Anh cẩn thận ôm c.h.ặ.t Giản Chân vào lòng, dùng thân hình rộng lớn của mình che chắn cho cô khỏi từng giọt mưa lạnh lẽo. "Nương Nương ngoan, anh họ đến rồi. Không ai có thể làm tổn thương em nữa. Anh sẽ đưa em về nhà."
Ngay lúc Thu Cảnh Du vừa bế Giản Chân đứng lên, từ phía đầu con hẻm, một loạt tiếng phanh xe ch.ói tai khác vang lên.
Hơn chục chiếc xe SUV màu đen mang biển số Thành phố A hung hăng đỗ xịch lại. Cửa xe mở ra, Cố Thâm – trợ lý đắc lực của Cố Khuynh Hàn – dẫn theo một đội vệ sĩ hùng hậu của Tập đoàn Cố thị lao xuống. Bọn chúng cầm theo đèn pin cường độ cao, hung thần ác sát xông thẳng vào con hẻm.
Cố Thâm nhận được lệnh t.ử từ Cố Khuynh Hàn, yêu cầu lật tung cả Thành phố A cũng phải bắt bằng được phu nhân về. Khi lần theo dấu vết m.á.u và camera giao thông thưa thớt, gã đã đưa người đến được đây. Vừa nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của một nhóm người đang ôm một người phụ nữ, Cố Thâm lập tức rút s.ú.n.g, lớn lối quát nạt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tất cả đứng im! Người của Cố thị đang làm việc! Kẻ nào to gan dám nhúng tay vào chuyện của Cố tổng, mau bỏ phu nhân của chúng tôi xuống, nếu không đêm nay các người đừng hòng rời khỏi Thành phố A!"
Sự ngạo mạn của Cố Thâm bắt nguồn từ việc Tập đoàn Cố thị chính là rồng ngự trị tại vùng đất này. Dù là hắc đạo hay bạch đạo, chỉ cần nghe đến cái tên Cố Khuynh Hàn đều phải nể mặt nhượng bộ ba phần.
Thế nhưng, đáp lại lời đe dọa của Cố Thâm chỉ là một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Thu Cảnh Du đứng sừng sững giữa màn mưa, chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm phác họa cơ bắp săn chắc, ánh mắt anh nhìn xuyên qua màn đêm, ghim thẳng vào Cố Thâm như đang nhìn một con kiến hôi. Anh từ từ xoay người, để lộ khuôn mặt sắc lạnh, tàn khốc.
Đội vệ sĩ nhà họ Thu không đợi lệnh chủ nhân, ngay lập tức dàn thành một hàng rào thép, đồng loạt đưa tay vào vạt áo vest. Khí thế của những kẻ từng lăn lộn trên chiến trường thực thụ hoàn toàn đè bẹp lũ vệ sĩ ăn sung mặc sướng của Cố thị.
Cố Thâm lúc này mới nhìn rõ biển số xe và biểu tượng mạ vàng trên những chiếc siêu xe chắn ngang đường. Gã sững sờ, mồ hôi lạnh toát ra hòa cùng nước mưa. Biển số xe bắt đầu bằng chữ "K", ký hiệu đặc quyền của hoàng gia và giới tinh anh quyền lực nhất... Kinh Đô?! Càng nhìn rõ gia huy hình chiếc lá phong rủ xuống, hai chân Cố Thâm bắt đầu run rẩy.
Nhà họ Thu ở Kinh Đô! Đệ nhất hào môn nắm giữ mạch m.á.u kinh tế và quyền lực chính trị tối cao của cả nước Z! Tại sao bọn họ lại xuất hiện ở Thành phố A, lại còn ở một con hẻm tồi tàn này?
"Phu nhân của các người?" Giọng nói của Thu Cảnh Du không lớn, nhưng lại rõ mồn một giữa tiếng mưa rơi, mang theo sự chế giễu và khinh miệt đến cực điểm. "Một tên phế vật như Cố Khuynh Hàn, dựa vào đâu mà dám gọi đại tiểu thư của Thu thị ta là phu nhân?"
Cố Thâm trợn tròn mắt, đầu óc ong lên như bị b.úa tạ đập trúng. Đại tiểu thư... Thu thị? Giản Chân? Người phụ nữ suốt hai năm qua bị Cố tổng lạnh nhạt, bị coi như công cụ hiến m.á.u, lại chính là thiên kim tiểu thư thất lạc của nhà họ Thu lừng lẫy? Trái tim Cố Thâm như rơi thẳng xuống hầm băng. Nếu điều này là sự thật, Cố thị tiêu đời rồi!
"Vị... vị tiên sinh này..." Cố Thâm nuốt nước bọt, cố gắng thu hồi khẩu s.ú.n.g, giọng điệu lập tức chuyển sang khép nép, "Có lẽ đã có hiểu lầm gì ở đây. Giản tiểu thư là vợ hợp pháp của Cố tổng chúng tôi. Hiện tại thân thể phu nhân không khỏe, Cố tổng đang vô cùng lo lắng, xin ngài hãy để chúng tôi đưa phu nhân về Bệnh viện Hằng Thái điều trị..."
"Bốp!"