Đơn Ly Hôn Nhuốm Máu

Chương 9



"Khuynh Hàn... em không ngủ được. Em nghe y tá nói, ông nội của Giản Chân... đã qua đời rồi. Khuynh Hàn, có phải lỗi tại em không? Nếu em không phát bệnh, nếu anh không ở lại bệnh viện với em, thì Giản Chân đã có thể cứu được ông nội cô ấy. Cô ấy chắc chắn hận em lắm... Khụ khụ..." Mục Vũ Nhiếp ho khan vài tiếng, giọng nói tràn ngập sự tự trách và áy náy giả tạo.

Cố Khuynh Hàn nhíu mày, sự thương xót dâng lên lấn át đi chút bứt rứt vừa nhen nhóm. "Không liên quan đến em. Là do lão già đó mệnh bạc. Giản Chân hận thì cứ để cô ta hận, cô ta nợ em một mạng, chút m.á.u tủy này có là gì? Em không cần phải bận tâm đến cô ta."

"Nhưng... Giản Chân có về nhà không anh? Trời đang mưa lớn thế này, cô ấy lại vừa mất đi người thân, em sợ cô ấy nghĩ quẩn. Hay là anh đi tìm cô ấy đi? Dù sao cô ấy cũng là vợ anh..." Mục Vũ Nhiếp tiếp tục diễn vai thánh nữ bao dung, nhưng từng lời nói đều khéo léo chọc vào lòng tự ái của người đàn ông. Cô ta biết rõ, càng tỏ ra rộng lượng, Cố Khuynh Hàn sẽ càng chán ghét Giản Chân.

Quả nhiên, sắc mặt Cố Khuynh Hàn lập tức trở nên lạnh lẽo. "Cô ta điên rồi, để lại một tờ đơn ly hôn rồi bỏ đi. Em yên tâm, không quá ba ngày, cô ta sẽ phải tự vác mặt về đây cầu xin anh."

Ở đầu dây bên kia, khóe môi Mục Vũ Nhiếp cong lên một nụ cười đắc ý và thâm độc. Ly hôn? Tốt quá rồi. Con tiện nhân đó cuối cùng cũng biết điều mà cút đi.

Nhưng để chắc chắn vị trí của mình trong lòng Cố Khuynh Hàn không bị lung lay, Mục Vũ Nhiếp bắt đầu tung ra bài tẩy quen thuộc nhất của mình – ân tình năm xưa.

"Khuynh Hàn... em thật sự rất sợ. Cứ mỗi lần trời mưa bão thế này, em lại nhớ đến đêm mười năm trước ở thung lũng đó. Lúc đó em cõng anh chạy trốn khỏi đám bắt cóc, đường rừng tối tăm trơn trượt, nhánh cây cào rách vai em, m.á.u của anh dính đầy lên chiếc váy trắng của em... Em cứ nghĩ chúng ta sẽ c.h.ế.t cùng nhau ở đó rồi..." Giọng Mục Vũ Nhiếp run rẩy, đầy vẻ ám ảnh.

Cố Khuynh Hàn im lặng lắng nghe, đôi mắt phượng sâu thẳm khẽ chớp.

Khoan đã.

Một tia chớp xẹt qua bầu trời, chiếu sáng bừng căn phòng u ám, đồng thời đ.á.n.h thức một mảnh ký ức ngủ quên sâu trong tâm trí Cố Khuynh Hàn.

Đêm mười năm trước. Thung lũng hoang vắng. Ngọn lửa cháy rực từ chiếc xe bị lật. Hắn ta nằm dưới vách núi, toàn thân đầy m.á.u, ý thức mơ hồ giữa ranh giới sống c.h.ế.t. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, một bàn tay nhỏ bé nhưng kiên cường đã nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, dùng hết sức lực kéo hắn lên khỏi miệng t.ử thần.

Hắn ta không nhìn rõ khuôn mặt của cô gái ấy vì khói bụi và m.á.u tươi làm nhòe đi tầm nhìn. Nhưng có một chi tiết, một hình ảnh đã khắc sâu vào võng mạc hắn, sắc nét đến mức không thể nào xóa nhòa.

Đó là khoảnh khắc cô gái ấy xoay người cõng hắn lên lưng. Ánh lửa bập bùng hắt lên tà váy của cô.

Không phải màu trắng.

Tuyệt đối không phải màu trắng bị m.á.u nhuộm đỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mà là một chiếc váy màu đỏ. Một màu đỏ rực rỡ, kiêu hãnh và rạng rỡ như một đóa hồng nở rộ giữa màn đêm c.h.ế.t ch.óc.

"Vũ Nhiếp," Giọng Cố Khuynh Hàn đột nhiên trầm xuống, cắt ngang tiếng nức nở của đầu dây bên kia. Âm sắc của anh ta mang theo một tia sắc lạnh không dễ nhận ra: "Đêm đó... em mặc chiếc váy màu trắng sao?"

Đầu dây bên kia đột ngột im bặt. Một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc kéo dài trong vài giây.

Mục Vũ Nhiếp ngồi trên giường bệnh VIP, bàn tay cầm điện thoại bất giác siết c.h.ặ.t đến trắng bệch. Tim cô ta đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. C.h.ế.t tiệt! Mình lỡ miệng rồi sao?

Cô ta không phải là người cứu Cố Khuynh Hàn năm đó. Cô ta chỉ là kẻ vô tình nhặt được miếng ngọc bội tín vật và ăn cắp câu chuyện của người khác để leo lên vị trí bạch nguyệt quang này. Mọi chi tiết cô ta biết đều là do chắp vá từ những lời kể mập mờ.

"Dạ... dạ phải..." Mục Vũ Nhiếp vội vàng lên tiếng, cố gắng che giấu sự hoảng loạn bằng một giọng điệu ấm ức: "Lúc đó trời tối quá, m.á.u của anh lại chảy nhiều, nhuộm đỏ cả váy áo em nên... nên có lẽ anh nhớ nhầm thành màu đỏ đó. Anh sao vậy, Khuynh Hàn? Anh đang nghi ngờ em sao? Vết sẹo trên vai em vì cứu anh mà có, đến giờ mỗi khi trời mưa vẫn còn đau nhức... Anh không tin em sao?"

Nghe thấy cô ta nhắc đến vết sẹo, chút nghi ngờ vừa lóe lên trong đầu Cố Khuynh Hàn lại bị ép xuống. Đúng vậy, vết sẹo cháy xém trên vai phải của Vũ Nhiếp là bằng chứng thép. Hơn nữa, cô ta còn giữ miếng ngọc bội của hắn. Có lẽ do trận sốt cao sau khi được cứu đã khiến ký ức của hắn bị sai lệch.

"Không có gì. Anh chỉ nhớ lại vài chuyện cũ thôi. Em nghỉ ngơi đi, ngày mai anh sẽ đến viện thăm em." Cố Khuynh Hàn nhàn nhạt đáp, nhưng ngữ khí đã mất đi sự kiên nhẫn ban đầu.

Hắn ta cúp máy, ném điện thoại lên giường. Dù đã tự thuyết phục bản thân, nhưng một vết nứt vô hình đã âm thầm xuất hiện trong bức tường niềm tin kiên cố của Cố Khuynh Hàn. Cảm giác bứt rứt, cồn cào trong dạ dày ngày càng rõ rệt.

Hắn ta cúi xuống, nhặt tờ đơn ly hôn đẫm m.á.u lên một lần nữa.

Đầu ngón tay hắn chạm vào vết m.á.u khô ráp. Một người phụ nữ vừa bị rút cạn sức lực, dầm mưa lạnh suốt đêm, lại mang theo sự tuyệt vọng vì mất đi người thân duy nhất... cô ta có thể đi đâu?

Nếu đây không phải là trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t thì sao? Nếu cô ta thực sự muốn bỏ đi, thực sự muốn biến mất khỏi thế giới của hắn mãi mãi thì sao?

Ý nghĩ đó vừa xẹt qua, một nỗi sợ hãi vô hình nhưng khổng lồ bất ngờ ập đến, bóp nghẹt trái tim Cố Khuynh Hàn. Hắn ta không nhận ra rằng, thói quen có Giản Chân ở bên cạnh suốt tám năm qua đã ăn sâu vào m.á.u thịt hắn, trở thành một sự tồn tại hiển nhiên như không khí. Bây giờ, luồng không khí ấy đột ngột bị rút cạn.

"Hà Tô Dương!" Cố Khuynh Hàn vớ lấy điện thoại, gọi ngay cho trợ lý đắc lực của mình, giọng nói gầm lên như một con thú hoang mất khống chế: "Ngay lập tức, huy động toàn bộ lực lượng của Cố thị! Phong tỏa toàn bộ sân bay, bến xe, ga tàu, bến cảng tại Thành phố A! Kiểm tra tất cả camera giám sát từ Cố Trạch tỏa ra các hướng!"