Cố Khuynh Hàn, anh ta thực sự ra lệnh phong tỏa đường sống cuối cùng của ông nội!
"Bác sĩ... xin ông... hãy dùng mọi cách giữ mạng cho ông nội tôi... tôi đến ngay! Tôi sẽ đến ngay!"
Giản Chân gào lên trong điện thoại, ném máy vào túi. Sự tuyệt vọng và bi lụy ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa hận thù và bản năng sinh tồn bùng cháy dữ dội.
Cô chống hai tay xuống nền gạch, c.ắ.n răng chịu đựng cơn ch.óng mặt hoa mắt do thiếu m.á.u, lảo đảo đứng dậy. Vết thương ở khuỷu tay rách toạc ra, m.á.u tươi hòa cùng nước mưa nhỏ giọt xuống mặt đường lạnh lẽo.
Không thể chờ đợi sự ban phát tình thương từ một kẻ m.á.u lạnh nữa. Ông nội là người thân duy nhất của cô trên cõi đời này, là người duy nhất yêu thương cô vô điều kiện. Nếu ông nội c.h.ế.t, cô sống còn ý nghĩa gì?
Trương Bá đứng trong cổng, kinh ngạc nhìn bóng dáng gầy gò của Giản Chân đột ngột quay ngoắt lại, lảo đảo lao thẳng vào trong màn mưa đen kịt.
"Phu nhân! Cô đi đâu vậy? Ngoài trời bão lớn lắm!"
Nhưng Giản Chân không đáp lại. Bóng lưng của cô thẳng tắp, quật cường và mang theo một cỗ sát khí tuyệt tình chưa từng có.
Cô phải đến Bệnh viện Hằng Thái. Cô phải cứu ông nội. Bằng mọi giá. Dù có phải liều cái mạng quèn này, dù có phải đồng quy vu tận với đôi cẩu nam nữ đó, cô cũng tuyệt đối không để chúng toại nguyện!
Tiếng sấm gầm rít trên đỉnh đầu, như đang gióng lên hồi chuông báo t.ử cho nhất đoạn tình cảm ngu muội, đồng thời đ.á.n.h thức một con ác thú đang ngủ say trong linh hồn của hạt bụi trần gian mang tên Giản Chân.
Hành lang Bệnh viện Hằng Thái lúc rạng sáng vắng lặng đến mức bóp nghẹt nhịp thở của con người. Ánh đèn huỳnh quang trắng toát hắt xuống mặt sàn lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, phản chiếu bóng dáng tơi tả của một người phụ nữ đang lảo đảo lao về phía trước.
Giản Chân ướt sũng. Nước mưa hòa lẫn với bùn đất và những giọt m.á.u đỏ tươi rỉ ra từ vết thương ở khuỷu tay, nhỏ từng giọt nện xuống mặt sàn sạch bóng. Mỗi bước đi của cô để lại một vệt nước đỏ sẫm, trông hệt như những đóa hoa t.ử đằng nở rộ trên con đường dẫn đến địa ngục. Quần áo dính sát vào cơ thể gầy gò, run rẩy vì lạnh và vì sự sợ hãi tột độ đang gặm nhấm tâm can.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô vừa chạy vừa thở dốc, buồng phổi đau rát như bị hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa nát. Phía trước, tại sảnh chờ của khu phòng phẫu thuật trung tâm, một nhóm vệ sĩ mặc vest đen đang đứng gác nghiêm ngặt. Và ở giữa vòng vây ấy, Cố Khuynh Hàn đứng đó, dáng vẻ cao ngạo, hoàn mỹ không tì vết. Bộ âu phục cắt may thủ công phẳng phiu không vương một hạt bụi, hoàn toàn đối lập với bộ dạng thê t.h.ả.m, hèn mọn như một con ch.ó nhà có tang của cô lúc này.
Giản Chân không màng đến thể diện, cũng chẳng còn hơi sức để bận tâm đến ánh mắt khinh miệt của đám vệ sĩ. Cô lao tới, hai đầu gối mềm nhũn đập mạnh xuống nền gạch lạnh buốt ngay trước mặt Cố Khuynh Hàn. Tiếng xương va chạm vang lên khô khốc.
"Cố Khuynh Hàn... tôi xin anh..." Giản Chân vươn đôi bàn tay dính đầy m.á.u và nước mưa, gắt gao túm lấy ống quần âu đắt tiền của hắn. Giọng cô khản đặc, vỡ vụn vì tuyệt vọng. "Ký giấy đi... Xin anh hãy ra lệnh mở quyền truy cập t.h.u.ố.c cho phòng cấp cứu... Bác sĩ nói nhịp tim của ông nội đang giảm... Ông ấy không trụ nổi nữa đâu!"
Cố Khuynh Hàn cúi xuống nhìn người phụ nữ đang quỳ rạp dưới chân mình. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, lạnh lẽo như một tảng băng trôi ngàn năm không tan. Hắn nhìn vệt bẩn mà bàn tay cô để lại trên ống quần mình, đáy mắt xẹt qua một tia chán ghét không thèm che giấu.
"Giản Chân, cô lại muốn diễn trò gì nữa đây?" Cố Khuynh Hàn nhếch môi, giọng nói trầm thấp mang theo sự trào phúng tàn nhẫn. "Ông cụ Giản bệnh nặng bao nhiêu năm nay, nếu có c.h.ế.t thì cũng là chuyện sớm muộn. Cô dùng cái mạng già của ông ta để uy h.i.ế.p tôi, không thấy mình quá đê tiện sao?"
"Không! Không phải diễn kịch!" Giản Chân kịch liệt lắc đầu, nước mắt trào ra hòa cùng nước mưa lạnh ngắt trên mặt. "Bệnh viện này do Cố thị nắm cổ phần, anh đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ hệ thống y tế cấp cao đêm nay để dồn sức chữa trị cho Mục Vũ Nhiếp... Nhưng ông nội tôi đang ở ngay phòng cấp cứu bên dưới! Họ không có t.h.u.ố.c đặc trị, không có m.á.u dự trữ! Cố Khuynh Hàn, tôi cầu xin anh, tám năm qua tôi yêu anh, hai năm qua tôi làm vợ anh, tôi chưa từng đòi hỏi bất cứ điều gì. Lần này thôi... cứu ông nội tôi đi!"
Cố Khuynh Hàn nhẫn tâm giật chân lại, khiến Giản Chân mất đà ngã nhào ra sàn. Hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt phán xét như một vị thần đang nhìn một loài sinh vật thấp kém.
"Cô không có tư cách nhắc đến hai chữ 'làm vợ' với tôi." Giọng Cố Khuynh Hàn đanh lại, mang theo sự tàn nhẫn thấu xương. "Cô thừa biết vị trí Cố phu nhân đó là do cô dùng thủ đoạn ép buộc Vũ Nhiếp phải nhường lại. Bây giờ Vũ Nhiếp đang nằm trong kia, tình trạng nguy kịch vì suy tủy. Cô mồm miệng thì nói yêu tôi, nhưng lại trơ mắt nhìn người con gái quan trọng nhất của tôi chịu sự giày vò của bệnh tật?"
Giản Chân ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu mở to. "Cô ta suy tủy? Tuần trước tôi vừa bị các người rút đi 800ml m.á.u để truyền cho cô ta! Bác sĩ nói sức khỏe cô ta đã ổn định rồi cơ mà! Cô ta đang lừa anh, Cố Khuynh Hàn, Mục Vũ Nhiếp đang giả vờ để ngăn cản anh cứu ông nội tôi!"
"Câm miệng!" Cố Khuynh Hàn quát lớn, sát khí bùng nổ khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Hắn bước lên một bước, mũi giày da bóng loáng dẫm mạnh lên những ngón tay đang run rẩy của Giản Chân.
"A!" Giản Chân c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u để kìm lại tiếng hét, nhưng cơn đau thấu xương từ mười ngón tay vẫn khiến cơ thể cô co giật.