"Vũ Nhiếp là ân nhân cứu mạng của tôi. Cô ấy là ánh trăng sáng trong lòng tôi, thuần khiết và lương thiện, không giống như loại đàn bà độc ác, đầy mưu mô như cô." Cố Khuynh Hàn nghiêng đầu, gằn từng chữ, "Giản Chân, cô nên nhớ kỹ thân phận của mình. Cô được giữ lại ở Cố gia, được mang danh Cố phu nhân, tất cả chỉ vì cơ thể cô có chỉ số tương thích hoàn hảo với Vũ Nhiếp. Cô đối với tôi, đối với Cố gia này, chỉ là một cái ngân hàng m.á.u di động không hơn không kém. Đừng ảo tưởng mình có tư cách mặc cả."
Ngân hàng m.á.u di động.
Sáu chữ này như sáu nhát d.a.o đ.â.m phập vào trái tim vốn đã đầy lỗ hổng của Giản Chân. Cô đau đớn nhắm mắt lại. Tám năm thanh xuân theo đuổi, hai năm hôn nhân hạ mình chịu nhục, hằng tháng bị rút m.á.u, chịu đựng những mũi kim to lớn chọc vào xương tủy để duy trì mạng sống cho kẻ luôn tìm cách hãm hại mình. Tất cả sự hy sinh đó, trong mắt hắn, chỉ là nghĩa vụ của một công cụ.
Ngay lúc này, cánh cửa phòng VIP phía sau Cố Khuynh Hàn khẽ mở. Mục Vũ Nhiếp ngồi trên xe lăn, được y tá đẩy ra ngoài. Sắc mặt cô ta nhợt nhạt, trên người khoác chiếc áo khoác mỏng manh, đôi mắt ngấn nước trông vô cùng yếu ớt và đáng thương.
"Khuynh Hàn..." Giọng nói thều thào của Mục Vũ Nhiếp vang lên, lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Cố Khuynh Hàn. Hắn vội vã thu chân lại, bước nhanh tới bên cạnh chiếc xe lăn, động tác dịu dàng đến mức khiến Giản Chân cảm thấy buồn nôn.
"Sao em lại ra đây? Bác sĩ nói em không được cử động mạnh cơ mà." Cố Khuynh Hàn cau mày, cẩn thận kéo lại áo khoác cho cô ta.
Mục Vũ Nhiếp lắc đầu, ánh mắt lướt qua Giản Chân đang nằm bẹp dưới sàn, một tia đắc ý thâm hiểm lóe lên cực nhanh rồi biến mất, thay vào đó là sự bao dung giả tạo. "Khuynh Hàn, anh đừng mắng chị Giản Chân nữa. Em nghe nói ông nội của chị ấy đang cấp cứu... Dù sao thì đó cũng là mạng người. Hai người đừng vì em mà cãi nhau. Em... em có thể chịu đựng được cơn đau này. Anh cứ để bác sĩ đến cứu ông cụ đi..." Nói xong, cô ta ho sặc sụa, cơ thể co rúm lại như lá mùa thu trước gió.
Cố Khuynh Hàn thấy vậy, ánh mắt nhìn Giản Chân càng thêm chán ghét và căm hận. "Em xem em đi, bản thân bệnh nặng đến mức này vẫn còn lo cho người khác. Trong khi đó, kẻ mang danh là cháu gái ruột lại chỉ biết ích kỷ cãi cự."
Hắn quay sang Giản Chân, ra lệnh bằng một giọng điệu không cho phép từ chối: "Muốn tôi ký giấy mở quyền sử dụng kho t.h.u.ố.c cho ông nội cô? Được thôi. Ký vào tờ đơn đồng ý hiến tủy này trước đi. Ngay bây giờ, cô phải lên bàn mổ để chuẩn bị tủy cho Vũ Nhiếp. Chỉ cần bác sĩ xác nhận cô đã bị tiêm t.h.u.ố.c mê và quá trình rút tủy bắt đầu, tôi sẽ đích thân gọi điện xuống phòng cấp cứu."
Giản Chân sững sờ. Máu toàn thân cô như đông cứng lại. "Anh điên rồi sao? Cơ thể tôi hiện tại rút tủy thì tôi sẽ c.h.ế.t trên bàn mổ mất! Hơn nữa... quá trình rút tủy mất ít nhất vài tiếng đồng hồ, ông nội tôi không đợi được lâu như vậy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đó là việc của cô. Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn." Cố Khuynh Hàn lạnh lùng ném xấp hồ sơ xuống trước mặt cô. Những tờ giấy trắng muốt rơi lả tả, thấm vào vũng nước mưa và m.á.u dưới sàn.
"Khuynh Hàn, anh đi gọi bác sĩ trưởng khoa đến kiểm tra lại chỉ số cho em được không? Em thấy hơi khó thở." Mục Vũ Nhiếp bỗng nhiên níu lấy tay áo Cố Khuynh Hàn, thỏ thẻ.
"Được, em đợi ở đây, tôi đi gọi bác sĩ ngay." Cố Khuynh Hàn vuốt tóc cô ta, rồi trừng mắt nhìn Giản Chân một cái mang tính cảnh cáo trước khi sải bước dài đi về phía cuối hành lang.
Khi bóng lưng của Cố Khuynh Hàn khuất sau ngã rẽ, bầu không khí xung quanh đột ngột thay đổi. Những vệ sĩ được lệnh lùi ra xa một chút. Mục Vũ Nhiếp từ từ xoay bánh xe lăn, tiến đến gần Giản Chân đang thẫn thờ quỳ trên đất.
Không còn dáng vẻ yếu ớt, đáng thương ban nãy, khuôn mặt Mục Vũ Nhiếp giờ đây vặn vẹo trong một nụ cười đắc thắng và thâm độc. Cô ta cúi người xuống, ghé sát vào tai Giản Chân, hạ giọng thì thầm, từng chữ nhả ra mang đầy nọc độc.
"Giản Chân, cô thấy thế nào? Cảm giác quỳ dưới chân người đàn ông mình yêu để cầu xin sự sống cho người thân duy nhất, nhưng lại bị anh ta giẫm đạp không thương tiếc... có đau không?"
Giản Chân ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn kẻ đầu sỏ đang ngồi trên xe lăn. "Mục Vũ Nhiếp... cô là đồ ác quỷ! Ông nội tôi chưa từng đắc tội với cô, tại sao cô lại tuyệt tình như vậy?"
"Tại sao ư?" Mục Vũ Nhiếp bật cười khanh khách, âm thanh nhỏ nhưng sắc nhọn như d.a.o cạo. "Bởi vì ta ghét cái ánh mắt cao ngạo của cô. Cô sinh ra đã là đại tiểu thư của Giản gia, còn ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi thấp hèn. Nhưng giờ thì sao? Cô nhìn xem, người đàn ông quyền lực nhất Thành phố A này đang đội ta lên đầu, coi ta là sinh mệnh. Cô biết vì sao không?"
Mục Vũ Nhiếp vươn tay, dùng bộ móng được cắt tỉa cẩn thận cào nhẹ lên vết sẹo mờ trên xương quai xanh của mình. "Bởi vì cái vết sẹo này. Khuynh Hàn luôn tin rằng ta là cô bé đã liều mạng kéo anh ấy ra khỏi chiếc xe bốc cháy trong thung lũng mười năm trước. Anh ấy yêu cái ân tình đó đến mức mù quáng."
Cô ta nghiêng đầu, đôi mắt lóe lên sự tàn nhẫn tột độ. "Nhưng thật đáng tiếc, Giản Chân à. Cô và ta đều biết rõ... chủ nhân thực sự của vết sẹo đó, người đã bất chấp tính mạng cứu Cố Khuynh Hàn năm đó... là cô cơ mà. Thế nhưng, ai bảo lúc đó cô lại ngất đi? Ai bảo ta lại vô tình nhặt được sợi dây chuyền của cô và có vóc dáng giống hệt cô? Ta đã lấy cắp ân tình của cô, lấy cắp luôn cả người đàn ông của cô. Và bây giờ, ta sẽ lấy luôn cả mạng sống của ông nội cô."