Đông Cung Hữu Nguyệt

Chương 9



"Cởi xiêm y ra."

Tô Trường Nhạc thấy Thẩm Tinh Lan sững sờ bất động, lại không nhịn được, nhân lúc hắn vẫn sững sờ chưa có phản ứng, đẩy hắn ngã xuống giường, sau đó ngồi ở phía trên.

Theo động tác của nàng, mái tóc dài đến eo đã phác họa một độ cong xinh đẹp ở trong không trung.

Trời đất quay cuồng, màn giường khẽ lay động, vị trí của hai người trong nháy mắt đã đảo lộn.

Thẩm Tinh Lan kinh ngạc mở to hai mắt.

Hai tay nàng chống lên n.g.ự.c hắn, có thể cảm nhận rõ đường cong cơ bắp rắn chắc của thiếu niên dưới lớp hỉ phục, theo động tác của nàng, cơ bắp hắn phập phồng lên xuống, nàng có thể cảm giác nhịp tim đang dần đập nhanh hơn của hắn.

Thẩm Tinh Lan nhìn tiểu cô nương đang ngồi ở bên hông của hắn, trái tim đập nhanh như muốn vỡ ra, cảm thấy bản thân hắn có vẻ như đang hít thở không thông.

Mái tóc dài của nàng rơi trên mặt hắn, khiến cho hắn nhìn không rõ dáng vẻ của nàng, nhưng cũng đủ để khiến cho ánh mắt hắn dần trở nên tham lam hơn.

Hắn nhìn chằm chằm vào nàng không chớp mắt, hầu kết lại lăn lộn, nín thở chờ đợi.

Tô Trường Nhạc rủ mắt, nhìn sắc hồng trên mặt thiếu niên, đôi mắt lại căng thẳng, thấy hắn lại thẹn thùng giống như ngày bình thường, trong lòng tựa như bị lông chim vuốt nhẹ qua, vừa tê vừa ngứa.

Chẳng lẽ thật sự do nàng hiểu lầm? Đời này Thẩm Tinh Lan không cần thầy dạy mà vẫn hiểu? Là bởi vì, đời này giữa hai người bọn họ không nảy sinh bất cứ hiểu lầm nào, cho nên hắn mới lớn gan như thế?

Tô Trường Nhạc do dự một lát, nhìn dáng vẻ thẹn thùng, khóe mắt hơi hơi phiếm hồng của Thẩm Tinh Lan, trong lòng bỗng chốc nảy lên một cảm giác ngọt ngào.

Đời này Thẩm Tinh Lan đáng yêu như vậy, tạm thời tin hắn một lần vậy.

Đang muốn rời đi, vòng eo tinh tế mềm mại lại bị đôi bàn tay to lớn giữ c.h.ặ.t, trái tim nàng lại đập mạnh lên.

Tô Trường Nhạc rủ mắt, nhẹ nhàng hỏi hắn∶ "Sao, sao thế?"

Rõ ràng nàng là người đẩy hắn ngã xuống trước, nhưng mắt phượng lại mang vài phần thẹn thùng, cả người căng c.h.ặ.t lại.

Thẩm Tinh Lan giơ tay đẩy mái tóc đen trên mặt ra, chỉ thấy nàng đang cụp mi xuống, khuôn mặt tuyết trắng xinh đẹp lại nổi nên áng hồng, hàng mi giống như lông vũ, nhẹ nhàng cào vào quả tim hắn.

Trong hô hấp của hắn, toàn là mùi hương mà hắn rất quen thuộc, đó là hương vị của nàng.

Miệng nhỏ ướt át đỏ bừng, tựa như đang âu yếm ở bên tai, bờ vai nửa kín nửa lộ, hương vị ngọt ngào như trong trí nhớ của hắn, lần thứ hai quanh quẩn quấy rối lòng hắn.

Hô hấp của hắn trở nên nặng nề hơn, khuôn mặt còn xinh đẹp hơn nữ t.ử kia lộ ra vài phần d.ụ.c vọng, ánh mắt đen u ám dọa người.

Hỉ phòng vô cùng yên tĩnh, không khí mờ ám tràn ngập.

Hắn duỗi tay, lòng bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi ngọt mềm của nàng, tiếng nói hơi khàn∶ "Không phải nói muốn kiểm tra hay sao?"

Hơi thở Tô Trường Nhạc loạn nhịp, nàng cảm thấy lòng bàn tay hắn tựa như mang theo một ngọn lửa, chậm rãi khiến cho môi nàng cũng như trái tim nóng lên, dấy lên cảm giác nóng bức.

"Ta, ta tin tưởng Thái T.ử ca ca, không cần kiểm tra nữa."

Thẩm Tinh Lan nhìn gương mặt xinh đẹp dần nhiễm sắc hồng của nàng, khóe miệng hắn lại nở nụ cười ngọt ngào.

Hắn thu tay lại, trong mắt chứa đầy ý cười, nắm lấy bàn tay mềm mại đang đặt ở trên n.g.ự.c hắn.

Tay nàng thật mềm, mỗi khi nắm lấy, hắn đều không nỡ buông ra.

"Không được," Đôi mắt hẹp dài của hắn lại cong lên, đáy mắt lại u ám như sóng nguồn cuộn trào, "Cô phải chứng minh sự trong sạch của mình mới được, như vậy nàng mới không suy nghĩ miên man nữa. "

Đôi mắt ngập nước của Tô Trường Nhạc chợt mở lớn, khuôn mặt đầy vẻ ngượng ngùng, trong vẻ đơn thuần lại chứa sự quyến rũ, như khẽ gãi vào tim người khác.

Thẩm Tinh Lan đã kéo tay nàng, bắt đầu cởi vạt áo của hắn.

Mối nguy cơ không thể giải thích đang đến gần, Tô Trường Nhạc hoảng loạn muốn rút về tay, rồi lại không dám làm động tác gì lớn∶ "Chờ một chút, ta nói ta tin tưởng chàng mà!"

"Không được, giữa cô và nàng không thể tồn tại một chuyện hiểu lầm nào được." Vẻ mặt hắn nghiêm túc, khăng khăng làm tới.

Miệng nhỏ của tiểu cô nương khẽ nhếch, hơi thở như hoa lan, gò má tuyết trắng cũng hồng lên không theo sự khống chế của nàng.

"Chàng...."

Nàng c.ắ.n môi, phát hiện nàng không thể ngăn cản được hắn.

Thẩm Tinh Lan bỗng nhiên xoay người, hai người lại đổi vị trí một lần nữa.

Tô Trường Nhạc ngã vào bên trong chăn gấm đỏ thẫm, mái tóc đen suôn xuống như thác nước, rơi xuống giường, da trắng chăn đỏ, đẹp không sao tả xiết.

Dây buộc ở eo rơi xuống đất, xiêm y bị cởi ra, hỉ bào đỏ thẫm để ở bên giường, tầng lớp màn che từ từ buông xuống dưới.

Tô Trường Nhạc lấy tay bưng kín mặt theo bản năng, tuy rằng ánh sáng trong phòng có hơi tối tăm, nhưng khi nhìn xuyên qua khe hở ngón tay, nàng vẫn có thể nhìn thấy một chút, chỉ mới nhìn vài lần, khuôn mặt tuyệt sắc lại đỏ bừng lên.

Dáng người rắn chắc của thiếu niên vẫn giống như trong ký ức của nàng, cơ bắp trên người hắn rắn chắc, lại không có một phần thịt thừa, hình dáng đường cong hình dáng cơ bụng rõ ràng, tràn ngập sức lực.

Vai rộng eo thon, tóc đen vai rộng, ngày thường dung mạo tản mạn ngỗ ngược không chịu gò bó, giờ phút này cả khuôn mặt hắn nhiễm đầy vẻ lười biếng, tuấn mỹ vô song khiến cho người khác không nhịn được muốn lại gần.

Nàng lại như bị nào đó mê hoặc, biết rõ không nên nhưng vẫn nhìn, khe hở giữa ngón tay ngày càng mở rộng hơn, thu hết toàn bộ dáng người hắn vào trong tầm mắt.

Hai đầu gối Thẩm Tinh Lan khẽ quỳ xuống giường, nhìn nàng từ trên cao xuống, thấy rõ ràng vẻ mặt của tiểu cô nương đã xấu hổ e thẹn, nhưng vẫn nhìn hắn xuyên qua khe hở ngón tay, hắn không nhịn được thấp giọng cười.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay của tiểu cô nương, đẩy bàn tay nàng ra, nhẹ giọng dỗ dành: "Niếp Niếp cần phải kiểm tra rõ ràng, không thể hiểu lầm cô được."

"Cô chỉ một mình nàng, từ trước đến nay cũng chỉ có một mình nàng mà thôi."

Sau khi bàn tay bị kéo ra, nàng lại nhìn được rõ ràng hơn.

Thẩm Tinh Lan có vài phần không giống trong trí nhớ của nàng, như dáng người như ngọc vốn có của hắn, lúc này đây lại đầy những vết sẹo ngang dọc, những vết thương đó có hơi dọa người, đặc biệt khi nàng lại gần nhìn vào vùng n.g.ự.c hắn, chỉ nhìn cũng đã cảm thấy sợ hãi.

Hơi thở Tô Trường Nhạc như nghẹn lại, trong khoảng thời gian ngắn, nàng đã quên đi sự thẹn thùng, ngẩng đầu lên, ngơ ngác vươn tay đến gần những vết sẹo ở trên n.g.ự.c hắn, nghiêm túc cẩn thận quan sát hình dung từng vết sẹo kia.

Ngón tay thon dài kia vẫn chưa chạm vào người hắn, nhưng hơi thở Thẩm Tinh Lan lại nặng nề hơn theo nàng động tác của nàng.

Cuối cùng thì ngón tay của Tô Trường Nhạc cũng dừng ở trên một vết sẹo ở trên n.g.ự.c hắn.

Nàng nhỏ giọng hỏi, giống như lẩm bẩm tự nói một mình: "Sao chàng lại phải chịu vết thương nặng như vậy?"

Thẩm Tinh Lan nắm lấy cánh tay, rồi cúi đầu ghé vào môi nàng, môi mỏng dịu dàng vân vê, hắn rủ mắt nhìn nàng, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Nàng không nhớ rõ một số chuyện, năm đó, trước khi cô xuất binh đ.á.n.h Mạc Bắc, từng hẹn nàng ra ngoài, muốn nói rõ lòng mình với nàng."

Hắn tựa như nhớ đến cái gì đó, bỗng nhiên thấp giọng cười, lần thứ hai cúi đầu xuống, mổ nhẹ lên mu bàn tay nàng.

"Lúc ấy đã sắp tới ngày sinh thần của cô, nhưng mỗi năm nàng đều chỉ chuẩn bị lễ vật cho Tứ đệ, khi đó cô rất muốn nàng tự tay thêu cho cô một chiếc túi tiền, nhưng khi nhìn thấy nàng, cô lại nói toàn những lời khó nghe," vẻ mặt của hắn giống như vô cùng áy náy, cũng ẩn chứa cả sự hối hận, "Khi đó cô thực sự rất đần, khó khăn lắm mới có thể hẹn nàng ra ngoài, cuối cùng lại tranh cãi với nhau một trận."

Tô Trường Nhạc không nói lời nào.

Thật ra nàng vẫn còn nhớ rõ chuyện này.

Khi đó Thẩm Tinh Lan cười nhạo nữ công của nàng, hắn nói túi tiền mà nàng thêu không đẹp chút nào, quả thực vô cùng xấu, vậy mà năm nào nàng cũng thêu cho Thẩm Quý Thanh, hỏi nàng có phải cố ý muốn tặng túi tiền xấu kia cho Thẩm Quý Thanh, để cho người khác chế giễu hắn hay không?

Lúc ấy Thẩm Tinh Lan và Nhị ca sắp phải xuất chiến, tuy rằng ngày thường nàng hay tranh cãi ồn ào với hắn, nhưng dù gì thì bọn họ cũng quen biết nhau từ nhỏ, tuy rằng ngày thường tính cách không hợp nhau, nhưng nàng vẫn luôn hy vọng hắn có thể đại thắng trở về, vì thế khi nàng đến Từ Ân Tự cầu bùa bình an cho nhị ca, cũng cầu cho hắn một tấm bùa.

Khi Thẩm Tinh Lan hẹn nàng ra ngoài, nàng vốn muốn đưa bùa bình an cho hắn, nhưng hắn lại nói một đống lời khiến người khác chán ghét. Nàng cảm thấy quả thực không thể hiểu nổi Thẩm Tinh Lan, cảm thấy bản thân điên rồi mới đồng ý ra gặp mặt hắn, vô cùng tức giận, lập tức tranh cãi với hắn một trận, hai người cụt hứng bỏ về.

Sau này tuy rằng nàng vẫn đưa bùa bình an cho nhị ca, nhờ nhị ca chuyển tới Thẩm Tinh Lan, nhưng bọn họ chưa từng gặp mặt lần nào nữa.

Sau đó, nàng nghe nói Thẩm Tinh Lan và nhị ca gặp nguy ở Nhạn Môn Quan, ngày ngày trằn trọc mất ăn mất ngủ, không ngừng khẩn cầu trời xanh giúp cho hắn và nhị ca có thể trở về bình an, thậm chí nàng còn âm thầm quyết định, nếu như Thẩm Tinh Lan và nhị ca có thể trở về, nàng sẽ tha thứ cho lời nói hôm đó của Thẩm Tinh Lan.

Thẩm Tinh Lan tiếp tục nói∶ "Nàng có thể không hiểu vì sao cô lại nhắc đến chuyện kia, đó là bởi vì phiền lòng không yên, cô đã phán đoán sai lầm, gặp nguy ở Nhạn Môn Quan, lúc ấy toàn quân rơi vào khổ chiến, cô chỉ còn một vạn tướng sĩ, quân địch lại có mười vạn đại quân, tất cả mọi người đều cảm thấy toàn quân Đại Tề nhất định sẽ bị diệt, cô chắc chắn sẽ c.h.ế.t ở Nhạn Môn Quan."

"Cô cũng từng cho rằng như vậy, lúc ấy, cô đã bị trọng thương, vết sẹo trên n.g.ự.c này chính là dấu vết của trận chiến đó, khi mạng sống của cô đang bị đe dọa, thì nhị ca nàng lại đưa tấm bùa bình an đến, nhét vào trong tay cô, hắn nói rằng, cô đại diện cho Đại Tề, phía dưới còn có một vạn huynh đệ đi theo, cô không thể gục ngã, phải tiếp tục chống đỡ."

"Hắn còn nói, cô vẫn còn có chuyện chưa nói cho Nhạc Nhạc nghe phải không? Chẳng lẽ cô cam tâm không nói gì cả, nàng cũng sẽ không biết gì cả? Cô quả thực không cam lòng, lúc ấy cô nghĩ, mặc kệ như thế nào, vẫn phải hồi kinh gặp nàng một lần, nói cho nàng nghe những lời mà ngày hôm ấy cô vẫn chưa nói ra."

"Vậy nên cô đã trở lại. "

Lúc ấy tất cả mọi người cảm thấy hắn chắn chắn phải bỏ mạng.

Lại không nghĩ rằng, hắn chỉ dựa vào một vạn tướng sĩ, c.ắ.n răng mở con đường m.á.u, một trận thành danh.

Tô Trường Nhạc im lặng trong chốc lát, hỏi: "Tại sao Thái T.ử ca ca lại phiền lòng không yên?"

Nàng gần như đã đoán được đáp án, nhưng lại hy vọng nguyên nhân kia không phải như nàng suy đoán.

"Một đêm trước ngày giao chiến, cô nhận được tin nàng được ban hôn cho Tứ đệ," Thẩm Tinh Lan cười tự giễu, tựa như hắn đang nói một chuyện không quan trọng, "Không trách Tứ đệ, là do tâm trí cô không đủ kiên định."

Tô Trường Nhạc nhắm mắt, trong lòng nàng có cảm giác nói không nên lời.

Nàng đã biết là do tên vô sỉ Thẩm Quý Thanh này mà.

Cho nên, lúc trước Thẩm Quý Thanh cầu thánh chỉ tứ hôn, cũng chỉ vì muốn diệt trừ Thẩm Tinh Lan, chứ không phải vì hắn có tình ý với nàng.

Nàng rõ ràng đã sớm biết Thẩm Quý Thanh có bao nhiêu thứ đáng giận, nhưng khi nàng biết chuyện tứ hôn trước đây, chẳng qua cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của Thẩm Quý Thanh, nàng vẫn cảm thấy phẫn nộ.

Thẩm Quý Thanh lại có thể vì mối tư thù cá nhân, không hề nghĩ đến việc nếu Thái T.ử Đại Tề c.h.ế.t trận, những quân sĩ còn lại kia sẽ có kết quả như thế nào, không màng tới tính mạng của mấy vạn đại quân và bách tính vô tội, truyền tin tức đến cho Thẩm Tinh Lan.

Kiếp trước nàng lại chỉ một lòng hướng về một tên vô sỉ, lòng lang dạ sói như vậy.

Thẩm Tinh Lan thấy sắc mặt nàng trắng bệch, tưởng rằng nàng thấy sợ hãi trước câu chuyện mà hắn kể, trong lòng hắn bỗng nhiên đau xót, hắn thay nàng vén sợi tóc đen ở bên tai, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, đặt vào trong chăn gấm, mười ngón tay nắm c.h.ặ.t vào nhau.

Vài sợi tóc dài khẽ rơi xuống khuôn mặt phù dung của nàng, hắn duỗi tay đẩy sợi tóc ra, cúi người hôn nhẹ bên môi nàng, lại nói về chuyện cũ.

"Cô trở về là vì nàng, sao cô lại có thể tìm những người khác chứ?" Thẩm Tinh Lan không biết lại nghĩ đến cái gì, bên tai hắn là mảng hồng, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp nổi lên mấy phần thẹn thùng, "cô có thể quay người lại cho nàng xem phần lưng, nếu như ngươi vẫn không tin, cô còn có thể..."

Hắn bỗng nhiên ghé sát vào tai nàng, nói mấy chữ mơ hồ không rõ ý nghĩa, giọng nói hơi trầm, êm tai.

Gương mặt Tô Trường Nhạc vốn đang tái nhợt, lại dần dần phiếm hồng theo lời nói nhỏ thì thầm của hắn.

Nàng nhìn hắn với ánh mắt khó tin.

Thẩm Tinh Lan quả nhiên không còn thuần khiết!

Hắn lại nói rằng hắn có thể không.. mặc y phục, để nàng có thể kiểm tra đầy đủ.

Hôm nay ở trong yến tiệc, rốt cuộc hắn đã học những thứ linh tinh này ở chỗ người khác.

Gương mặt Tô Trường Nhạc lại đỏ lên một lần nữa.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng thẹn thùng đỏ mặt, trái tim lại rung động, nhịn không được lại cúi đầu hôn nàng.

Hắn không chịu buông tha nàng, thấp giọng cười nói: "chẳng lẽ nàng không muốn biết, cuối cùng thì cô muốn nói gì với nàng? "

Tô Trường Nhạc nghe thấy tiếng cười nhẹ trầm thấp của hắn, bên tai lại nóng lên.

Nàng mím môi, thật ra nàng cũng đoán được hắn muốn nói cái gì, nàng vốn muốn trả lời không muốn biết gì cả, rồi lại nghĩ đến kiếp trước, hắn còn không kịp nói với nàng, thì hai người đã xảy ra chuyện ở Khánh Công Yến, cuối cùng lời nói kia, suốt một đời kia hắn không thể nói ra.

Lời nói cự tuyệt ở trong cổ họng, lại được nuốt lại, nàng cố gắng thay đổi câu hỏi: "Thái T.ử ca ca muốn nói cái gì?"

Nàng hỏi, nhưng Thẩm Tinh Lan lại không nói gì.

Tô Trường Nhạc thẹn thùng dời ánh mắt, lúc này mới phát hiện tư thế của hai người có bao nhiêu mờ ám.

Những sợi tóc của hai người đan xem cùng một chỗ.

Y phục của nàng nửa kín nửa lộ, hắn lại chỉ mặc quần dài.

Đôi tay nàng bị hắn nắm c.h.ặ.t, mười ngón tay đan xen vào nhau, bị hắn kéo lên đỉnh đầu.

Hắn nửa quỳ trên giường, phần eo và chân chống đỡ sức nặng cả cơ thể, ngoại trừ bàn tay đang nắm lấy tay nàng ra, thì hắn vẫn chưa chạm vào người nàng.

Nếu lúc này có người đi vào, nhìn xuyên qua lớp màn che như ẩn như hiện, sẽ nhìn thấy một cảnh tượng quấn quýt khiến người khác ngượng ngùng.

Thẩm Tinh Lan cúi đầu, ánh mắt tràn ngập lưu luyến, hắn dùng cánh môi vuốt ve đôi môi mềm mại của nàng một hồi lâu, rồi nói nhỏ ở bên tai nàng∶ "Tô Trường Nhạc, cô thích nàng."

Cô thích nàng, cô có thể trở về cũng bởi vì nàng.

Tuy rằng Tô Trường Nhạc đã sớm đoán được, nhưng không biết vì sao, nàng cảm thấy mấy chữ được cánh môi mỏng của hắn nói ra, giọng nói trầm thấp khàn khàn, khiến người nghe được mặt đỏ tai hồng.

Hắn lại nhìn chằm chằm vào nàng không chớp mắt, tựa như đang đợi nàng hồi phục tinh thần.

Nàng hoảng loạn quay đầu đi: "Ta, ta biết tâm ý của Thái T.ử ca ca, ta tin những việc chàng dạy ta, không phải học ở chỗ người khác."

Nghe thấy nàng lại nói sang chuyện khác, trong lòng Thẩm Tinh Lan lại dâng lên cảm giác mất mát.

Ánh mắt hắn tối lại, thuận tiện hôn lên vành tai đỏ hồng của nàng, chịu đựng vẻ mất mát, nhẹ giọng hỏi∶ "Những thứ cô vừa mới dạy, nàng đã học được chưa?"

Khi hắn nói chuyện, hơi thở ấm áp dừng ở bên tai nàng, môi mỏng còn luôn ghé sát vào trong lỗ tai, động tác thân mật như vậy, khiến nàng không nhịn được co bả vai lại.

Tô Trường Nhạc e lệ c.ắ.n môi, gật đầu qua loa∶ "Học được rồi."

Vẻ mất mát trong lòng hắn cũng vơi bớt đi theo dáng vẻ thẹn thùng của nàng, hắn thấp giọng cười: "Vậy thì cô phải kiểm tra thành quả một chút."

Tô Trường Nhạc: "......"

Hắn lại muốn kiểm tra như thế nào?

Kiểm tra mà hắn nói đến, chẳng lẽ giống như suy đoán của nàng?

Tô Trường Nhạc sững sờ một hồi lâu, mới bỗng nhiên ý thức được bản thân đã bị hắn lên kế, mặc kệ nàng trả lời học được hay là vẫn chưa học được, hắn đều có thể tiếp tục hôn nàng!

Nàng cho rằng đời này Thẩm Tinh Lan không giống như kiếp trước, không nghĩ rằng hắn vẫn mặt dày không biết xấu hổ như trước!

Gương mặt Tô Trường Nhạc như bị hâm nóng, nàng vốn muốn nói không cần, nhưng lại nhớ tới những vết thương lớn bé trên người Thẩm Tinh Lan, nhớ tới kiếp trước khi nàng bị Thẩm Quý Thanh lừa gạt, đã nói rất nhiều lời quá đáng với hắn, nàng nhắm mắt, nhỏ giọng nói∶ "Thái T.ử ca ca buông tay ta ra trước đã."

"Được." Thẩm Tinh Lan có một chút không nỡ, nhưng cũng buông ra tay nàng ra.

Cảm giác ấm áp quanh quẩn trong lòng kia vẫn còn chưa tan biến, cánh tay mềm mại không xương kia bỗng nhiên đặt lên cổ hắn, ôm lấy người hắn.

Yết hầu hắn lại lăn lộn lên xuống, cả người căng c.h.ặ.t lại, nàng vẫn không dừng động tác lại.

Nàng tiến lại gần hắn từng tấc từng tấc một, mãi đến nàng hơi thở ngọt ngào của nàng đến gần, tràn ngập trong xoang mũi của hắn, mãi đến nàng cánh môi mềm mại của nàng dán lên bờ môi mỏng.

Hắn cảm nhận được độ ấm trên môi, ánh mắt chợt mở lớn.

Lông mi nàng ngượng ngùng buông xuống, nụ hôn vẫn còn trúc trắc, nhưng vẫn khiến cho tim hắn run rẩy.

Tô Trường Nhạc không bao giờ chủ động hôn hắn, kiếp trước hai người cũng ít khi làm thế, thông thường đều do Thẩm Tinh Lan lún quá sâu, mất khống chế, mới không màng đến sự né tránh của nàng, giữ lấy cằm nàng, hôn lên môi nàng.

Ký ức của kiếp trước cũng không mấy tốt đẹp, đời này khi nàng bị Thẩm Tinh Lan hôn, trong đầu là một mảng trắng xóa, Tô Trường Nhạc không thể hồi tưởng được những thứ mà hắn "dạy" nàng, nàng đành phải giữ lấy khuôn mặt hắn, mổ đi mổ lại bờ môi của hắn.

Môi nàng thật mềm, mềm mại ướŧ áŧ, nụ hôn đầy vị ngọt, tuy rằng vụng về trúc trắc, nhưng lại ngọt ngào tốt đẹp khiến cho hắn gần như mất đi lý trí.

Nhịp tim Thẩm Tinh Lan đập nhanh, hay tay đang chống ở trên giường hơi run lên, hắn rủ mắt nhìn tiểu cô nương đang nhắm nghiền hai mắt, hôn loạn lên môi hắn, chỉ cảm thấy lòng hắn như bị hòa tan.

Tô Trường Nhạc hôn một lát, từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên động tác, nàng phát hiện giống như vẫn chưa học được gì, nhẹ nhàng khẽ "ưm" một tiếng, muốn buông tay rời đi, Thẩm Tinh Lan lại bỗng nhiên giữ lấy gáy nàng, dưới ánh mắt kinh ngạc hoảng loạn của nàng, đảo khách thành chủ, hôn một cách mãnh liệt ngang ngược, giống như muốn thổi bay suy nghĩ của nàng.

Thẩm Tinh Lan tham lam giữ lấy hương vị ngọt ngào của nàng, hô hấp của nàng đều chứa đầy hơi thở ngang ngược nhưng cũng say lòng người của hắn.

Lớp áo đỏ thẫm, ở trong lúc mơ hồ, toàn bộ tất cả, dần dần rơi rải rác.

Đôi mắt đẹp của nàng bỗng dưng trừng lớn, muốn né tránh theo bản năng, nhưng bàn tay hắn đã giữ c.h.ặ.t lấy phần gáy của nàng.

Thẩm Tinh Lan vô cùng kiên nhẫn vuốt ve cánh môi tinh tế của nàng trước, rồi sau đó lại tựa mưa rền gió lớn, dần dần trằn trọc hôn sâu nhưng cũng không kém phần dịu dàng.

Hắn dịu dàng đẩy những sợi tóc đang xõa dưới trán nàng ra, đầu ngón tay thon dài tinh tế lần theo đường nét xinh đẹp.

Tô Trường Nhạc cảm thấy trái tim lại bắt đầu đập nhanh hơn.

Kiếp trước nàng rõ ràng ghét nhất, ghét nhất mỗi khi Thẩm Tinh Lan hôn nàng, nhưng vì sao...... Vì sao đời này mỗi lần bị hắn hôn, trái tim nàng lại đập thình thịch như muốn nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, eo cũng bắt đầu nhũn ra.

Đáy lòng nàng giống như có dòng nước ấm chảy qua, giống bị lông chim vuốt nhẹ, đầu quả tim cũng run lên theo đó.

Bàn tay vốn đang nắm c.h.ặ.t thành quyền chậm rãi buông ra, nàng khẽ c.ắ.n môi, do dự một lát, phần cổ trắng nõn ngẩng lên thành một đường cong duyên dáng.

Thẩm Tinh Lan bỗng dưng cứng đờ, rủ mắt nhìn chăm chú vào tiểu cô nương đang hôn lại hắn một cách trúc trắc, đáy lòng hắn lại nổi lên cảm giác vui mừng khôn xiết.

Nàng lại chủ động hôn lại hắn!

Trái tim Tô Trường Nhạc đập như trống, ánh mắt mê ly, má hồng nổi lên vẻ xấu hổ, rặng mây đỏ một đường lan xuống dưới.

Làn da trắng nõn nổi lên vài phần thẹn thùng sợ hãi, chỉ trong nháy mắt, lại nở ra thành những đóa hoa sáng lạn.

Màu đỏ làm nổi bật làn da trắng, đẹp đến mức tim hắn đập thình thịch.

Hắn dịu dàng kiên nhẫn hôn lên môi nàng, mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi xõa ở một bên, đuôi mắt hắn nhướng lên, ánh mắt đen u ám, sâu không thấy đáy.

Mồ hôi chảy xuống giữa trán, lướt qua sườn mặt và khớp hàm của hắn, sau đó rơi xuống những sợi tóc đang đan xen lại lẫn nhau.

Sống lưng uyển chuyển giống như cây cung đang lên dây, sẵn sàng chờ lệnh.

Ngay tại lúc nàng cảm thấy thở không ra hơi, sắp ngất đi, Thẩm Tinh Lan bỗng buông nàng ra, mọi động tác đều ngừng lại.

Hắn rủ mắt nhìn nàng, ánh mắt đào hoa cong thành hình trăng non, trong mắt đều là vẻ bất đắc dĩ, cúi đầu hôn lên ch.óp mũi nàng, ngay cả tiếng nói chuyện cũng tràn đầy vẻ bất đắc dĩ ∶ "Nàng đừng nín thở......"

Giọng nói mang theo tiếng khàn khàn, vô cùng gợi cảm, khiến người khác mặt đỏ tai hồng.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng vẫn ngơ ngác, không nhịn được bèn cười lên, cúi thấp đầu xuống.

Tô Trường Nhạc thấy môi nàng tê rần, lúc này mới phục hồi tinh thần, hít vào từng ngụm khí.

Nàng nhận thấy bản thân lại bị Thẩm Tinh Lan hôn đến mức thần hồn điên đảo, quên cả hô hấp, khuôn mặt lại đỏ lên trong chớp mắt. Sau đó nàng lại phát hiện cả người chỉ còn mặc một chiếc yếm đỏ thẫm, gương mặt lại nóng lên.

Nàng rõ ràng đã sống hai đời, lại còn bị Thẩm Tinh Lan mười chín tuổi trêu chọc đến mức đầu óc choáng váng, giống như tiểu cô nương mới biết động lòng.

Rốt cuộc nàng bị sao vậy, sao lại có thể thất thố như vậy.

Tô Trường Nhạc lập tức cảm thấy mất mặt. Nàng duỗi tay che hai gò má đỏ như muốn bốc khói lại, thẹn thùng đến mức không dám mở mắt ra.

Thẩm Tinh Lan nhìn tiểu cô nương đang ngại ngùng, trái tim mềm nhũn ra, cảm thấy nàng vô cùng đáng yêu. Hắn cúi đầu, cánh môi nhẹ nhàng hôn lên ngón tay đang che mặt của nàng.

Tô Trường Nhạc chỉ cảm thấy đôi tay cũng nóng lên, không nhịn được nức nở ra tiếng, giọng mũi mềm mại tựa như con thú nhỏ∶ "Có thể không học nữa hay không......"

Làn da trắng nõn cũng nổi lên vẻ e thẹn.

Nàng nói cực kỳ nghiêm túc, Thẩm Tinh Lan lại cảm thấy hơi thở hắn lại nặng nề hơn.

Hắn đẩy cánh tay đang che mặt nàng ra, đôi tay sờ lên mặt nàng, nhẹ nhàng chiếm lấy môi nàng, nụ hôn lúc này còn dịu dàng hơn trước, càng lưu luyến hơn, chỉ có sự thương tiếc thuần túy.

Mãi đến khi nước mắt Tô Trường Nhạc vơi đi, hắn lại mới cẩn thận dò hỏi ∶ "Vẫn sợ sao?"

Hai má Tô Trường Nhạc đỏ hồng, khuôn mặt nhỏ thấm đẫm mồ hôi, môi đỏ khẽ mở, hai mắt mê mang, ngây ngốc nhìn Thẩm Tinh Lan, không gật đầu cũng không lắc đầu.

Tuy rằng nàng chưa nói gì, Thẩm Tinh Lan lại nhìn ra nàng có vẻ sợ hãi, trong lòng hắn lại dâng lên nỗi tự trách, hiện giờ nàng không hiểu gì cả, hắn không nên nóng vội như vậy.

Môi mỏng khẽ chạm vào trán của nàng, Thẩm Tinh Lan đứng dậy, đang chuẩn bị xuống giường gọi người mang nước đến, cánh tay hắn lại bị bàn tay mềm mại không xương giữ c.h.ặ.t.

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tiểu cô nương đang thẹn thùng, khẽ c.ắ.n môi, ánh mắt e lệ ngượng ngùng nhìn hắn.

Thẩm Tinh Lan chợt sửng sốt, hơi thở như nghẹn lại.

Thật ra Tô Trường Nhạc cũng không rõ vì sao nàng lại làm vậy, nhưng vừa rồi, bóng dáng Thẩm Tinh Lan không nói một câu đã đứng dậy, chuẩn bị xuống giường rời đi, lại làm cho nàng cảm thấy sợ hãi.

Thật ra nàng vẫn còn nhớ rõ cái đêm hai người lưu luyến không rời mà nàng không dám nhớ lại kia.

Nàng cũng nhớ rõ trong ngày đại hôn của hai người ở kiếp trước, hắn lại luôn đầu hàng trước nàng, cả người cao tám thước lại phải chịu thiệt thòi ngủ trên giường La Hán.

Thẩm Tinh Lan không phải là chỉ ngủ trên giường La Hán mỗi ngày đại hôn, mà khi nàng mới gả cho hắn, gần như đêm nào hắn cũng ngủ ở chỗ đấy.

Ai có thể tin Thái t.ử điện hạ anh tuấn kiêu ngạo của Đại Tề, sai khi rước Thái t.ử phi, lại chưa từng được ôm ôn hương noãn ngọc vào lòng, thậm chí, còn chưa từng nằm chung chăn gối với nàng.

Nàng sợ rằng hắn lại muốn đến ngủ trên chiếc giường La Hán kia, cuối cùng trăm sông đổ về một biển, đi vào con đường của kiếp trước, mới không nhịn được duỗi tay ngăn hắn rời đi.

Thẩm Tinh Lan thấy nàng kéo lấy tay hắn, rồi lại không nói lời nào, cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, nhẹ nhàng cười∶ "Sao vậy? Hử?"

Tiếng "hử" cuối cùng kia cực kỳ khàn khàn, nhưng cũng mang theo cảm giác dịu dàng nói không nên lời.

"Thái T.ử ca ca, chàng tức giận sao?" Tô Trường Nhạc mím môi, nhẹ giọng hỏi, tiếng nói nhẹ còn xen lẫn tiếng nức nở đến khó phát hiện và sự căng thẳng.

Trái tim Thẩm Tinh Lan lại nhói đau, hắn trở lại giường lần thứ hai, ôm người vào trong lòng.

Tuy rằng hắn vô cùng khát vọng có thể trở thành phu thê chân chính với nàng, nhưng cũng không muốn ép buộc nàng, hắn không muốn nàng có bất kì một hồi ức không tốt nào.

Thẩm Tinh Lan nhắm mắt, đôi tay nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên, ch.óp mũi hai người gần như dựa sát vào nhau, hơi thở ấm áp dừng ở trên gò má nàng, hắn nhẹ giọng nói∶ "Không tức giận, cô chỉ không muốn ép nàng làm bất kể việc gì thôi."

Hắn hy vọng đời này nàng sẽ luôn vui vẻ, vĩnh viễn không có phiền não nào cả.

Cho dù giọng điệu của Thẩm Tinh Lan nghe có vẻ như vô cùng bình thường, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được sự nhường nhịn hạ thấp ở trong đó.

Dường như hắn vẫn luôn cẩn thận như vậy.

Thẩm Tinh Lan thấy vành mắt nàng lại ửng đỏ, không nói một câu nào, hắn lại càng cảm thấy hành vi vừa rồi của hắn thật sự không bằng cầm thú.

"Nàng đừng sợ, cô sẽ không ép buộc--"

Lời nói còn chưa dứt, hắn đã thấy Tô Trường Nhạc bỗng nhiên vươn tay ra, giữ lấy mặt hắn, nhút nhát sợ sệt hôn lên cằm hắn.

Cả người Thẩm Tinh Lan lại cứng đờ, quả thực như muốn phát điên, hắn đứng dậy muốn rời đi theo bản năng.

Hắn biết nàng còn sợ, hắn không muốn thấy một chút miễn cưỡng nào trên người nàng.

"Cô có thể ngủ ở trên giường La Hán."

Tô Trường Nhạc vừa nghe hắn nói như vậy, trong lòng nghẹn lại, còn cảm thấy có hơi tức giận.

Nàng không muốn để cho hắn ngủ trên giường La Hán.

Nàng hít sâu một hơi, không nói một câu nào, đôi tay nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u vai, ngăn miệng hắn lại, không cho hắn tiếp tục nói, cũng không cho hắn rời đi.

Dù sao nàng cũng nợ Thẩm Tinh Lan một đêm động phòng hoa chúc.

Nàng không muốn giống như kiếp trước, hai người cụt hứng ngay trong đêm đại hôn.

"Thái T.ử ca ca." Trên mặt nàng nổi lên mấy rặng đào hoa, lấy hết can đảm nói: "Đừng đi......"

Giọng nói mềm mại, ngọt như tẩm mật, rõ ràng chỉ là hai câu đơn giản, đã dễ dàng khiến cho đầu Thẩm Tinh Lan vang lên tiếng nổ ầm ầm, đ.á.n.h mất lí trí.

Tô Trường Nhạc lại ngã xuống chăn gấm lần thứ hai, hai người hôn nhau say đắm, khi nàng lại bị vây trong vòng tay hắn một lần nữa, thấp thoáng nghe thấy tiếng nỉ non trầm thấp của hắn.

"Đừng sợ, cô sẽ nhẹ một chút."

Hai má nàng vốn hơi hồng, giờ phút này lại đỏ bừng lên.

Trên giường mềm, ý đào hoa gần như đã tràn ra khỏi màn lụa, khiến cho cả ánh trăng cũng trở nên ngượng ngùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Màn đêm lạnh lẽo, bên ngoài Đông Cung, bên trong hoàng thành, tuyết rơi trắng xóa, trong tẩm điện, hỉ phòng, địa long được đốt lên, trong phòng một mảnh nóng bức.

Độ ấm dần dần tăng lên.

Chân ngọc tinh xảo đạp lung tung vài cái, cuối cùng mệt mỏi rơi xuống lớp chăn gấm đỏ thẫm tán loạn, ngón chân xinh xắn lại cuộn tròn, trắng ngọc xen lẫn đỏ thẫm, đẹp không sao tả xiết.

......

Đợi đến khi Thẩm Tinh Lan gọi nước lên, chặn ngang ôm Tô Trường Nhạc đến ôn trì, đã gần đến canh ba.

Khi Tứ Hỉ dẫn theo một nhóm cung tì đi vào thu dọn hỉ phòng, gần như xấu hổ đến mức không dám giương mắt nhìn về màn giường kia.

Ngay từ đầu khi còn chờ ở ngoài cửa, Tứ Hỉ không nghe thấy bất kì tiếng động nào từ trong phòng, nàng còn có chút lo lắng, Tứ Hỉ và Tần công công suýt nữa đã ngủ gật, thì tiếng nức nở đứt quãng của cô nương nhà mình mới chợt vang lên, không nghĩ tới tiếng nức nở này vang đến tận nửa đêm, đến mức cả nàng và Tần công công đều đỏ mặt.

Hiện giờ Thái T.ử đã ôm Thái t.ử phi đến ôn trì, ngay lúc Tứ Hỉ đỏ mặt sai bảo nhóm cung tì thu dọn mớ hỗn độn ở trên giường, lại tiếp tục nghe thấy tiếng khóc nhỏ của cô nương, trong nháy mắt vành tai nàng lại đỏ lên.

Tứ Hỉ cảm thấy ngày mai cũng không dám nhìn thẳng vào cô nương nữa.

Tô Trường Nhạc không nhớ rõ Thẩm Tinh Lan đã gọi mấy lần nước, nàng chỉ nhớ rõ hắn là cái tên l.ừ.a đ.ả.o, nói tắm rửa sạch xong sẽ đi ngủ, rồi nàng lại bị hắn vây trong lòng n.g.ự.c không thể rút lui một lần nữa.

Thậm chí hắn còn vô cùng cố chấp, còn "kiểm tra" nàng một lần từ trên xuống dưới, rồi lại năm lần bảy lượt hỏi nàng, có sẵn sàng tin tưởng hắn hay không.

Nàng rõ ràng vẫn luôn gật đầu nói tin tưởng, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn không chịu từ bỏ, mãi đến khi giọng nói mềm mại của nàng trở nên khàn đi, hắn mới lộ ra nụ cười thỏa mãn, dịu dàng hôn lấy nàng.

Cuối cùng khi trở lại giường, Tô Trường Nhạc đã mệt đến mức không mở nổi mắt, nàng ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, tiến vào mộng đẹp.

Thẩm Tinh Lan rũ mắt nhìn Tô Trường Nhạc đang nằm trong n.g.ự.c, chỉ thấy khóe mắt nàng vẫn còn vương nước mắt, những dấu vết trên làn da mềm mại khi đều là kiệt tác của hắn.

Phát hiện bản thân đã dày vò nàng quá tàn nhẫn, hắn bỗng cảm thấy đau lòng không thôi, hắn nâng tay lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nàng, dịu dàng lau đi giọt lệ ở khóe mắt nàng.

Giờ khắc này, hắn bỗng nhiên cảm thấy thật ích kỷ khi hy vọng ký ức của Tô Trường Nhạc có thể vĩnh viễn dừng lại ở lúc này, còn hy vọng nàng vĩnh viễn quên đi Thẩm Quý Thanh, như vậy hắn sẽ không cần lo lắng khi nàng khôi phục ký ức, sẽ lại cự tuyệt cách xa hắn ngàn vạn dặm.

Chỉ cần nghĩ đến sau này hai người có khả năng trở về con đường giống kiếp trước, Thẩm Tinh Lan đã cảm thấy m.á.u cả người hắn như đang chảy ngược, rơi xuống vực sâu.

Ngón tay không kiêng nể miêu tả dung mạo mắt mũi nàng, tựa muốn khắc sâu dáng vẻ xinh đẹp lúc này của nàng vào trong tim, cuối cùng cả đêm không dám chợp mắt.

Hắn không dám ngủ, cũng không nỡ ngủ.

Hôm sau.

Khi Tô Trường Nhạc tỉnh lại, sắc trời đã sáng.

Nàng ngây ngốc chớp chớp mắt, một lúc lâu sau, ý thức mới dần dần khôi phục rõ ràng.

Suốt đêm qua Thẩm Tinh Lan đều ôm nàng c.h.ặ.t chẽ vào trong n.g.ự.c, thấy nàng tỉnh lại, độ cong khóe miệng dần dần lớn hơn, cả khuôn mặt đều mang ý cười, có thể thấy tâm trạng hắn rất tốt, hắn hỏi nàng với chất giọng khàn khàn∶ "Tỉnh rồi?"

Tô Trường Nhạc vẫn chưa hoàn toàn lấy lại tinh thần, giữa trán lại nóng lên, Thẩm Tinh Lan hôn xuống, thân mật tự nhiên, giống như động tác này, hắn đã sớm làm nhiều lần.

Phát hiện cả người nàng mỏi nhừ, lại tỉnh lại ở trong lòng Thẩm Tinh Lan, chân tay hai người còn đan chéo vào nhau, khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của nàng dần dần nổi lên một mảng hồng.

Khi Tô Trường Nhạc phát hiện nàng bị Thẩm Tinh Lan ôm vào trong n.g.ự.c, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ lên, đây là lần đầu tiên khi nàng và Thẩm Tinh Lan triền miên xong, nàng tỉnh lại ở trong n.g.ự.c hắn.

Thẩm Tinh Lan rủ mắt, nhìn chằm chằm vào nàng hồi lâu, phát hiện tiểu cô nương trong n.g.ự.c thẹn thùng rủ mắt, không dám ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này hắn mới cười cong mắt, vùi đầu vào trong phần cổ đầy vết đỏ đậm nhạt kia của nàng, làm nũng cọ qua cọ lại.

Tô Trường Nhạc cảm thấy không được tự nhiên, giãy giụa, không bao lâu sau cả người nàng cứng đờ.

Cảm nhận được sự khác thường của hắn, nàng cũng không dám nữa lộn xộn, ngón chân đang giấu ở trong chăn gấm cuộn tròn lại, khuôn mặt lại chậm rãi đỏ lên.

Thẩm Tinh Lan là cẩu sao? Hơn nữa sao hắn lại tỉnh lại sớm như vậy chứ! Nhớ tới sự hoang đường và điên cuồng của hai người đêm qua, khuôn mặt Tô Trường Nhạc lại đỏ bừng như bị bỏng.

Nàng vẫn cảm thấy, Thẩm Tinh Lan nhất định đã học ở chỗ những cung nữ thị tẩm kia, nếu không vì sao hắn lại hiểu hết tất cả mọi thứ, có lẽ nàng đã bị hắn lừa gạt!

Ngay tại lúc l.ồ.ng n.g.ự.c Tô Trường Nhạc lại nghẹn khí lần nữa, Thẩm Tinh Lan vừa mới bị nàng mắng xong, như muốn xác minh hắn là cẩu thật, hơi thở ấm áp lại phả vào cổ nàng lần nữa.

Tô Trường Nhạc: "!!!"

Nàng co bả vai lại, cau mày nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chàng làm gì vậy, không muốn chơi nữa, ngứa!"

Bởi vì mới vừa tỉnh dậy, khi nàng nói chuyện còn mang theo giọng mũi, giọng nói còn mềm hơn cả ngày thường.

Thẩm Tinh Lan nghe thấy giọng điệu mềm mại giống như đang làm nũng của nàng, trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn. Đôi mắt đang vùi vào cổ vai nàng, khẽ lóe lên niềm hạnh phúc và quyết luyến khó dùng ngôn từ để diễn tả.

Hắn bỗng nhiên rất muốn giấu nàng đi không cho bất kì kẻ nào nhìn thấy, còn không muốn để nàng đến Phượng Nghi Cung thỉnh an.

Trước kia Tô Trường Nhạc vừa mới bị chỉ hôn cho hắn, Lâm hoàng hậu bèn muốn triệu kiến nàng vào cung để gây khó dễ, nếu như hắn không nhận được tin tức trước, chắc chắn nàng đã phải chịu khổ.

Tư thế của hai người thật sự quá mức thân mật, Tô Trường Nhạc vẫn không quen với việc đó, nàng đỏ mặt đẩy hắn ra∶ "Thái T.ử ca ca, nên dậy rồi, nương đã nói với ta, sau ngày đại hôn phải đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương."

"Được." Tuy rằng Thẩm Tinh Lan nói như vậy, cơ thể hắn cũng dịch chuyển, nhưng cuối cùng đôi tay hắn lại chống ở bên sườn nàng, lông mi xinh đẹp cong v.út giống như lông vũ, nhìn chằm chằm vào nàng.

Hai người gần như vẫn chưa mặc y phục, tư thế như vậy còn xấu hổ hơn cả lúc vừa rồi.

Tô Trường Nhạc cảm thấy, Thẩm Tinh Lan gần như không quá giống Thẩm Tinh Lan mà nàng quen biết, lúc này sao hắn lại không thấy ngượng ngùng chứ!

Hắn cứ nhìn nàng như vậy, ánh mắt chăm chú nghiêm túc, từ đầu đến cuối không nói một câu.

Nàng nâng tay che lấy gương mặt, trên mặt vẫn cảm nhận được độ nóng. Bị Thẩm Tinh Lan nhìn chằm chằm như vậy, khiến nàng không nhịn được, nhớ tới đêm hôm qua.

Tối hôm qua Thẩm Tinh Lan cũng nhìn nàng từ trên cao xuống giống như thế này.

Khuôn mặt và l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đều có một lớp mồ hôi mỏng, đường cong cơ bụng còn rắn chắc hơn cả ngày thường, giọng nói khàn khàn, tiếp theo hắn lại tiến đến kiểm tra nàng!

Nhớ tới những đoạn kí ức nhỏ vụn không thể nói nên lời tối hôm qua, hai má Tô Trường Nhạc lại đỏ lên, đỉnh đầu gần như sắp bốc khói.

Nàng thật sự cảm thấy Thẩm Tinh Lan quá thối tha rồi!

Hoàn toàn khác với thiếu niên động một cái đã đỏ mặt kia, quả thực như biến thành người khác.

Tô Trường Nhạc ấm ức bĩu môi, ngước mắt trừng hắn, lẩm bẩm hờn dỗi: "Rốt cuộc chàng muốn nhìn tới khi nào, nếu trễ giờ, Hoàng hậu nương nương chắc chắn sẽ tức giận xử phạt ta, nhanh dậy thôi!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng giống như quả mật đào ngon miệng mê người kia, dáng vẻ trừng mắt lườm hắn quả thực rất đáng yêu, Thẩm Tinh Lan cuối cùng cũng không nhịn được cười.

Hắn cúi đầu hôn lên mặt nàng, nở nụ cười xinh đẹp∶ "Niếp Niếp của cô, gọi phu quân, cô sẽ để cho nàng đứng dậy."

Tô Trường Nhạc: "???"

Gọi hắn là Thái T.ử ca ca còn chưa đủ, hiện tại còn muốn nàng gọi phu quân nữa, Thẩm Tinh Lan quả thực được một tấc lại muốn tiến một thước!

Thẩm Tinh Lan vây nàng lại ở trong lòng n.g.ự.c, hai khuỷu tay chống lên giường, thấp giọng dụ dỗ: "Niếp Niếp ngoan, hiện giờ chúng ta cũng đã động phòng xong, đã là phu thê danh chính ngôn thuận, sau này khi chỉ có hai người chúng ta, nàng gọi cô là phu quân, được không? "

Tô Trường Nhạc: "......"

Hắn đang dùng giọng điệu lừa gạt tiểu hài t.ử mà!

Chỉ là, hóa ra Thẩm Tinh Lan cũng sẽ biết dỗ người khác như vậy sao?

Vậy vì sao kiếp trước hắn không dỗ nàng giống như vậy?

Lúc này Tô Trường Nhạc mới nhớ tới, kiếp trước khi hai người vừa mới thành hôn, Thẩm Tinh Lan quả thực cũng từng thử đến gần nàng.

Nhưng Thẩm Tinh Lan của kiếp trước còn khó tính hơn cả hiện tại, cũng thẹn thùng hơn, khi đó hắn chỉ nói vài lời nói đơn giản thì mặt đã đỏ như bốc khói.

Hắn nói∶ "Ngày ấy ở trên Khánh Công Yến, là cô có lỗi với nàng, hiện giờ chúng ta đã là phu thê, cô chắc chắn sẽ đối xử với nàng thật tốt, bên người cô cũng sẽ không có người khác, Đông Cung này về sau cũng chỉ có mình Thái t.ử phi mà thôi."

Sau khi Thẩm Tinh Lan nói xong những lời này, hắn thẹn thùng quay mặt đi, cả tai và cổ đều đỏ lên, ngay cả khuôn mặt anh tuấn cũng hiện vẻ đỏ ửng ngày thường sẽ không xuất hiện.

Nhưng lúc ấy nàng cực kỳ chán ghét Thẩm Tinh Lan, nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của hắn, chỉ cảm thấy ghét bỏ, cảm thấy hắn đang giả vờ giả vịt, nàng còn nhớ rõ khi ấy nàng đã nói rất nhiều lời gây tổn thương đến hắn.

Nhớ tới những lời đó, Tô Trường Nhạc bỗng nhiên cảm thấy giống như có một cây đao không sắc bén đang cứa qua cứa lại trong lòng nàng, m.á.u thịt còn cảm nhận được sự đau đớn.

Thẩm Tinh Lan thấy vành mắt nàng lại đỏ lên, cho rằng hắn lại bắt nạt nàng quá đáng, trong lòng đau xót, lập tức ngồi dậy, không đùa giỡn nàng nữa.

Đời này hoàn toàn khác đời trước, tiểu cô nương của hắn sẽ không kháng cự hắn giống như trước kia, hiện tại nàng chỉ đang thẹn thùng mới không nói ra, hắn sẽ chậm rãi đợi nàng.

Thẩm Tinh Lan cười lên, khóe mắt đuôi lông mày đều lộ ra hơi thở ngọt ngào, mới vừa xuống giường mặc quần dài lên, cả người hắn lại cứng đờ, trái tim lại đập nhanh mãnh liệt.

"Sao, sao vậy?"

Nàng bỗng nhiên ôm c.h.ặ.t lấy hắn từ phía sau.

Cho dù hai người đã từng ôm lấy nhau vô số lần, nhưng nàng chưa bao giờ chủ động ôm hắn, đặc biệt dịu dàng ôm lấy hắn từ phía sau như vậy, trước nay chưa từng có.

Thẩm Tinh Lan chỉ cảm thấy sau lưng hắn như bị nung trên lửa, nhiệt độ nóng bỏng làm người khác kinh ngạc.

Tuy rằng Tô Trường Nhạc mới đến tuổi cập kê, nhưng dáng người lại lả lướt quyến rũ, da thịt càng trắng nõn mềm mại giống như loại mỡ cừu tốt nhất.

Thẩm Tinh Lan không dám cử động.

"Phu quân."

Giọng nói mềm mại ngọt ngào của tiểu cô nương truyền đến tai hắn từ phía sau, nàng nói rất nhỏ nhẹ, nhưng hắn lại nghe vô cùng rõ ràng.

hằng nguyễn

Đôi đồng t.ử của Thẩm Tinh Lan co lại nhanh ch.óng, hắn căng thẳng nuốt nước miếng, thậm chí còn hoài nghi chính mình đã nghe lầm.

"Nàng, nàng vừa mới nói cái gì? Cô không nghe rõ -"

Lời nói của hắn vẫn chưa dứt, hai từ "phu quân" hắn cho rằng phải chờ đợi rất lâu nữa mới được nghe nàng nói, lại vang lên bên tai hắn lần thứ hai.

Hai chữ này khiến cho trái tim Thẩm Tinh Lan đập nhanh mãnh liệt, m.á.u cả người như xông lên tận não, trong đầu giống như có pháo hoa nổ mạnh, trong nháy mắt kia, cả người hắn hạnh phúc đến mức choáng váng.

Thẩm Tinh Lan không thể chờ được, muốn xoay người ôm Tô Trường Nhạc vào trong n.g.ự.c, nhưng tiểu cô nương ở sau lưng bỗng nhiên ôm lấy hắn c.h.ặ.t hơn, giọng nói nàng vừa mềm mại vừa ngọt ngào, âm cuối kéo dài, giống như vô cùng thẹn thùng, còn có tiếng nghẹn ngào∶ "Không được quay đầu lại!"

Tô Trường Nhạc cảm thấy khuôn mặt bỏng rát, nàng cũng không rõ vì sao nàng lại muốn làm như vậy, nàng chỉ bỗng nhiên cảm thấy, kiếp trước nàng thật sự đối xử không tốt với Thẩm Tinh Lan, hắn rõ ràng không có ý xấu, nàng lại luôn dùng những lời lẽ không tốt phỏng đoán mỗi một câu nói của hắn.

Đợi đến khi nàng phát hiện hóa ra hắn không làm sai gì cả, thì giữa hai người bọn họ lại có quá nhiều sự hiểu lầm ngăn cản, mà Thẩm Tinh Lan của khi ấy, trải qua sự thử thách của năm tháng, nếm trải đủ sự phản bội khác nhau, hắn cũng không còn là thiếu niên chỉ cần động một chút đã đỏ mặt kia, đôi mắt hắn luôn u ám nặng nề, cả người tĩnh lặng giống như nước chảy, không hề gợn sóng.

Nhớ tới kiếp trước Thẩm Tinh Lan không hề cười kia, vành mắt Tô Trường Nhạc lại đỏ lên, trong lòng nàng trống rỗng, cũng nảy sinh những cảm xúc không thể nói rõ.

Tối hôm qua khi nàng giữ Thẩm Tinh Lan lại, cũng đã hạ quyết tâm sống thật tốt cùng hắn, hiện giờ tưởng tượng đến cả hai đời hắn đều thích nàng như vậy, lòng nàng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác xúc động, nàng muốn đối xử tốt với hắn một chút, muốn làm điều gì đó để đền bù cho hắn.

Tô Trường Nhạc nhìn chằm chằm vào vành tai chẳng biết đã đỏ lên từ khi nào của Thẩm Tinh Lan, khóe môi nàng lại cong lên, nở nụ cười ngọt ngào mà ngay cả chính mình cũng không từng phát hiện ra.

Nàng c.ắ.n môi, cố nén sự ngượng ngùng trong lòng, ngẩng đầu ghé sát vào, cánh môi mềm mại nhẹ nhàng chạm vào lỗ tai hắn, lại lặp lại một lần nữa, giọng nói vừa mềm vừa ngọt∶ "Phu quân."

Bởi vì kiềm chế quá mức, cánh tay Thẩm Tinh Lan đang đặt ở hai bên sườn càng run rẩy hơn. Hắn thật sự cảm thấy chính mình như điên rồi, hắn hoàn toàn không nghĩ tới, mới qua một đêm, nàng càng trở nên ngọt ngào đáng yêu hơn, khiến cho người khác khó thể kiềm chế.

Ngay từ đầu hắn chỉ muốn đùa giỡn nàng, không nghĩ tới hiện tại người chịu khổ lại là chính hắn.

Hắn quả thực đã bị nàng dồn ép mà!

Ngay tại lúc Thẩm Tinh Lan cuối cùng cũng không kìm nén được nữa, muốn không màng tới tất cả, xoay người mạnh mẽ ôm nàng vào trong n.g.ự.c thân mật lần nữa, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến từng tiếng gõ cửa.

"Điện hạ, điện hạ nên tỉnh dậy rồi, Hoàng hậu nương nương đã phái người tới đây, nói đã không còn sớm nữa, Hoàng Thượng cũng sắp hạ triều, bảo điện hạ và Thái t.ử phi mau ch.óng đến Phượng Nghi Cung."

Đó là giọng nói của Tần công công.

Tô Trường Nhạc nghe thấy lời Tần công công, bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, hoang mang buông Thẩm Tinh Lan ra, thẹn thùng chui vào trong chăn gấm, giọng nói buồn bực∶ "Thái T.ử ca ca nhanh mặc y phục đi, rồi ra ngoài để Tứ Hỉ tiến vào thay y phục cho ta!"

Ôi, mới vừa rồi sao nàng lại gọi hai chữ "phu quân" này ba lần, nàng đúng là điên rồi mà.

Nàng lại còn lớn mật ôm Thẩm Tinh Lan nữa!

Rốt cuộc vừa nãy nàng đã nghĩ gì vậy.

Tô Trường Nhạc trốn ở trong chăn gấm, nâng tay che mặt, khuôn mặt nhỏ dưới bàn tay vừa đỏ vừa nóng, nàng cũng không biết tiếng nói lẩm bẩm của nàng, đã truyền vào trong tai phu quân nhà mình, giọng nói đó có bao nhiêu mềm mại, mê hoặc lòng người.

Thẩm Tinh Lan nhắm mắt, cảm thấy hắn còn chờ nữa, e rằng sẽ không không chế nổi, sau khi nhanh nhẹn mặc trung y vào, bảo Tứ Hỉ tiến vào rửa mặt chải đầu cho Tô Trường Nhạc,còn hắn đi đến gian phòng khác để Tần công công hầu hạ thay y phục.

Khi Tứ Hỉ và một nhóm cung tỳ tiến vào, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào cô nương nhà mình, chỉ khi thay y phục giúp Tô Trường Nhạc, ánh mắt khó mà tránh được, ngay khi nàng nhìn vào những dấu vết đậm nhạt chi chít trên cánh tay và làn da trắng nõn của cô nương, khuôn mặt lại đỏ lên, xấu hổ đến mức không dám nhìn nhiều.

Tứ Hỉ hoàn toàn không nghĩ tới, ngày thường Thái t.ử điện hạ có vẻ như tản mạn không chịu gò bó, cũng có một dáng vẻ điên cuồng như vậy, khó trách đêm qua khi nàng dẫn người tiến vào dọn dẹp chăn giường, ở ôn trì lại truyền đến những tiếng khóc nức nở nỉ non.

Nhóm cung nữ giúp Tô Trường Nhạc chải b.úi tóc của tân nương, rồi cài từng chiếc trâm lên b.úi tóc, Tứ Hỉ lại giúp nàng chọn chiếc trâm như ý song kết bạch ngọc khảm san hô đỏ, nghiêng người cài vào giữa b.úi tóc của nàng, lại chọn một bộ xiêm y đoan trang hào phóng xen lẫn sắc đỏ của tân nương.

Tô Trường Nhạc vốn đã xinh đẹp tinh xảo, sau một đêm lưu luyến, khuôn mặt vốn còn trẻ con đơn thuần, lại hiện lên vài phần quyến rũ, sau khi điểm phấn tô son xong xuôi, ngay cả nhóm cung tỳ hầu hạ ở bên cạnh cũng nhìn nàng rồi đỏ mặt.

Ở một chỗ khác, Thẩm Tinh Lan được Tần công công hầu hạ, cũng đã thay một bộ trường bào màu đen, dáng người hắn cân xứng, mặc xiêm y thế nào cũng đẹp.

Tô Trường Nhạc vừa nhìn thấy Thẩm Tinh Lan, gò má lại đỏ lên, lông mi chớp chớp, nhưng không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Dáng vẻ đỏ mặt thẹn thùng kia, mang vẻ yêu kiều không nói nên lời.

Thẩm Tinh Lan không nhịn được cười khẽ, không để ý ai cả, dắt lấy tay nàng; "Đi thôi, cô đựa nàng đến Phượng Nghi Cung thỉnh an Phụ hoàng và Mẫu hậu."

Dọc theo đường đi, Tô Trường Nhạc vô cùng yên tĩnh, có điều hai vành tai nàng đã đỏ rực, để lộ ra sự mất bình tĩnh trong lòng nàng.

Thẩm Tinh Lan nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tiểu cô nương, thiếu chút nữa đã không nhịn được lại muốn ôm người vào trong n.g.ự.c thân mật lần nữa.

Hai người nhanh ch.óng đến Phượng Nghi Cung, bên trong Phượng Nghi Cung, Đế hậu ngồi ở chính điện, chờ tân lang tân nương đến bái kiến.

Hai người cung kính hành lễ với Đế hậu, Tuyên Đế gật đầu, cười như không cười, liếc mắt nhìn Thái T.ử một cái∶ "Hiện giờ Thái T.ử đã đạt được tâm nguyện, ngày ấy Thái t.ử đã đồng ý với lời nói của trẫm, không thể nuốt lời, nếu không cho dù là con, trẫm cũng sẽ không tha thứ."

Thẩm Tinh Lan cúi đầu cười, cung kính nói∶ "Nhi thần đã biết, chắc chắn sẽ tuân thủ ước định."

Tô Trường Nhạc vốn đang cúi đầu, vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc thẹn thùng, nghe thấy những lời này, trái tim lại đập mạnh lên.

Ngón tay trắng nõn hơi cuộn tròn lại, trong lòng nổi lên nỗi bất an mơ hồ, nàng luôn cảm thấy, cái ước định kia cũng không phải ước định tốt lành gì.

Lâm hoàng hậu nghe thấy lời nói của bọn họ, liếc nhìn Thẩm Tinh Lan một cái đầy ý tứ, cười hỏi∶ "Rốt cuộc Hoàng Thượng và Lan Nhi đã ước định gì vậy, thần bí như vậy, ngay cả bổn cung cũng không biết."

Trước đây Tuyên Đế vẫn luôn sủng ái Lâm hoàng hậu nhất, nhưng hôm nay nghe thấy Lâm hoàng hậu hỏi chuyện, khuôn mặt anh tuấn lại lập tức trầm xuống, không cho Lâm hoàng hậu nửa ánh mắt, nâng tay, giọng nói vốn còn có chút ôn hòa, giờ đây cũng lãnh đạm đi∶ "Dâng trà đi."

Tô Trường Nhạc đã quỳ xuống trên đệm mềm, nhận lấy chén trà mà cung nhân đưa tới.

Nếu không phải Thẩm Tinh Lan năm lần bảy lượt thỉnh cầu, còn cả những việc làm của Lâm hoàng hậu và Thẩm Quý Thanh ở Khánh Công Yến kia, cũng không biết vì sao lại truyền tới tai Tô Trạch, Tô Trạch lại luôn đến bẩm báo trước mặt Tuyên Đế, thì Tuyên Đế không có khả năng cho phép Tô Trường Nhạc trở thành Thái t.ử phi.

Hiện giờ Tuyên Đế nhìn thấy những quy củ lễ nghi, động tác dập đầu đúng chuẩn, không tìm ra nửa phần sai lầm của Tô Trường Nhạc, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Khi Tuyên Đế nhận lấy chén trà, cũng không quên khen ngợi: "Thái t.ử phi vẫn thông minh giống như trước đây, vừa học đã biết." Tuyên Đế cười rồi ban thưởng.

Lông mi Tô Trường Nhạc khẽ chớp, nở nụ cười rụt rè, sau khi cung kính tạ ơn, lại quỳ gối dâng trà cho Lâm hoàng hậu.

Lâm hoàng hậu bị Tuyên Đế lạnh nhạt trước mặt mọi người, vẻ tươi cười trên mặt nhất thời đã phai nhạt đi, bà ta không nhận lấy chén trà, tươi cười ôn hòa nói; "Trước đây Thái T.ử ngăn bổn cung lại, không cho Thái t.ử phi vào cung học quy củ, hiện giờ ngày đầu tiên đã để cho bổn cung và Hoàng Thượng phải chờ lâu, quả thực không phải điều hay."

Trong lời nói còn ẩn chứa ý khác.

Thẩm Tinh Lan đứng dậy đi đến bên cạnh Tô Trường Nhạc, nhận lấy chén trà trong tay nàng, vén trường bào quỳ xuống đất∶ "Thái t.ử phi đã tỉnh dậy từ sớm, là nhi thần nhất thời lỗ mãng, mới làm trễ canh giờ, nếu như Phụ hoàng Mẫu hậu muốn trách, thì đó là lỗi của nhi thần, nhi thần sẵn sàng chịu phạt."

Từ xưa đến nay Lâm hoàng hậu vẫn luôn cưng chiều Thẩm Tinh Lan, đặc biệt là khi ở trước mặt Tuyên Đế, chưa từng nói một câu nặng lời, hiện giờ Thẩm Tinh Lan đã chủ động nhận hết sai lầm, Lâm hoàng hậu cũng không nói thêm gì nữa.

Ngay tại lúc bà ta còn muốn bắt bí Tô Trường Nhạc vài câu nữa, Tuyên Đế bỗng nhiên lạnh mặt nói: "Thái t.ử phi không cần phải học quy củ gì cả, là trẫm đặc biệt cho phép, hiện giờ nói lại chuyện này để làm gì?"

Nếu như Lâm hoàng hậu và lão tứ không làm chuyện kia, thì hiện giờ sao Tô Trường Nhạc lại có thể vào Đông Cung chứ? Tuyên Đế chỉ cần tưởng tượng đến chuyện này đã tức giận.

Sắc mặt Lâm hoàng hậu hơi cứng lại, nhận lấy chén trà trong tay Thẩm Tinh Lan, nở nụ cười miễn cưỡng, cũng ban thưởng cho Tô Trường Nhạc. Thấy sắc mặt Tuyên Đế vẫn lạnh lùng, không dám để phu thê Thái T.ử ở lại lâu, nói qua loa vài câu rồi thôi.

Thẩm Tinh Lan và Tô Trường Nhạc mới bước ra khỏi Phượng Nghi Cung, đã nhìn thấy bóng dáng của Thẩm Quý Thanh và Ôn Sở Sở.

Thẩm Quý Thanh đi ở phía trước, bước chân nhanh ch.óng, Ôn Sở Sở chạy chậm theo phía sau hắn, có vẻ như vô cùng vất vả.

Thẩm Tinh Lan vừa nhìn thấy Thẩm Quý Thanh, trong nháy mắt ánh mắt hắn lại lạnh đi. Hắn nắm lấy tay Tô Trường Nhạc muốn nhanh ch.óng rời đi, Thẩm Quý Thanh lại nhanh hơn một bước, đến trước mặt hai người.

"Thẩm Tinh Lan!"

Tô Trường Nhạc mới vừa nghe thấy tiếng động, đã nhìn thấy Thẩm Quý Thanh ngày thường vẫn luôn ôn hòa nho nhã, bỗng nhiên kéo lấy vạt áo của Thẩm Tinh Lan, muốn đ.á.n.h hắn một quyền.

Thẩm Tinh Lan cực kỳ nhanh mắt, thoải mái giữ lấy nắm đ.ấ.m của hắn ta.

Hắn trở tay đẩy Thẩm Quý Thanh ra, kéo Tô Trường Nhạc ra phía sau, trầm giọng nhíu mày∶ "Nơi này là Phượng Nghi Cung, Phụ hoàng vẫn còn ở bên trong, Tứ đệ đang muốn làm gì vậy?"

Ôn Sở Sở đi theo phía sau, nhìn thấy hành động của phu quân nhà mình, cũng kinh ngạc.

Ánh mắt Thẩm Quý Thanh nhìn qua vết đỏ không thể che dấu ở cổ Tô Trường Nhạc, ánh mắt hắn ta tối sầm, môi mỏng mím c.h.ặ.t, đôi tay đang rũ ở bên sườn, lại một lần nữa nắm c.h.ặ.t thành quyền.

"Nhạc Nhạc cũng chỉ mang tâm trí lúc bảy tuổi, sao ngươi có thể làm ra chuyện mất trí như vậy!" Thẩm Quý Thanh vừa nói ra những lời này, không chỉ Tô Trường Nhạc sửng sốt, ngay cả Ôn Sở Sở cũng trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không thể tin nhìn hắn ta.

Thẩm Tinh Lan cảm thấy buồn cười: "Nàng đã đến tuổi cập kê, còn là thái t.ử phi, thê t.ử danh chính ngôn thuận của cô, cô làm chuyện mất trí chỗ nào?"

Thẩm Quý Thanh cười gằn∶ "Ngươi không sợ sau khi Nhạc Nhạc nhớ lại tất cả, sẽ hận ngươi tận xương, oán giận ngươi nhân lúc cháy nhà đi hôi của hay sao?'

Ôn Sở Sở không rõ vì sao Thẩm Quý Thanh lại làm sao vậy, đêm qua trong lúc ngủ mơ, hắn ta vẫn luôn gọi tên Tô Trường Nhạc, sau khi tỉnh lại đã vội vã muốn vào cung, nhìn thế nào cũng không có vẻ vô tình với Tô Trường Nhạc.

Chẳng lẽ từ trước kia Thẩm Quý Thanh đã lừa nàng ta? Thật ra hắn ta đã sớm thích Tô Trường Nhạc, Lâm hoàng hậu lại ngăn cản, nên hắn ta mới không thể không từ bỏ Tô Trường Nhạc? Hiện giờ hắn ta nhìn Tô Trường Nhạc đã gả cho Thẩm Tinh Lan, cho nên hắn ta hối hận?!

Ôn Sở Sở nắm c.h.ặ.t chiếc khăn lụa ở trong tay, cánh môi đỏ gần như sắp chảy m.á.u.

Tô Trường Nhạc cũng cảm thấy không thể hiểu nổi Thẩm Quý Thanh, nàng cũng không muốn dây dưa không rõ với hắn ta ở trước Phượng Nghi Cung, nàng kéo tay áo Thẩm Tinh Lan, thấp giọng nói∶ "Thái T.ử ca ca, chúng ta mau về thôi."

Chân nàng đã mỏi nhừ, eo cũng đau xót.

Thẩm Quý Thanh nghe được sự ỷ lại của nàng đối với Thẩm Tinh Lan, trong lòng hắn ta dâng lên một cảm giác tức giận, hắn ta còn muốn tiến lên nói gì đó, Tuyên Đế lại chắp tay sau lưng, đi ra từ trong Phượng Nghi Cung.

"Sao lão tứ lại tiến cung?" Tuyên Đế nhàn nhạt quét mắt qua người hắn.

Từ sau hôm yến tiệc đó, Tuyên Đế đã vô cùng bất mãn khó chịu với Thẩm Quý Thanh, hiện giờ cũng không muốn nhìn thấy mặt hắn ta.

Khi Thẩm Quý Thanh nhìn thấy bóng dáng của Tuyên Đế, hắn ta đã nhanh ch.óng thu lại cảm xúc, nở nụ cười ôn hòa nhìn vể phía Thẩm Tinh Lan∶ "Hôm qua nhi thần cảm thấy cơ thể khó chịu, chưa kịp nói chúc mừng đại hỉ của Tam ca, hôm nay đặc biệt tiến cung để nói lại với Tam ca."

Tuyên Đế nhìn Thẩm Quý Thanh, ánh mắt không rõ, lạnh nhạt nói: "Nếu như lão tứ có thể thật lòng chúc phúc cho Thái T.ử và Thái t.ử phi, đương nhiên là điều tốt."

Gương mặt Thẩm Quý Thanh tươi cười, chắp tay về phía Thẩm Tinh Lan và Tô Trường Nhạc∶ "Thần đệ chúc mừng đại hỉ của Tam ca và Tam tẩu, hi vọng Tam ca Tam tẩu có thể bách niên giai lão."

Không biết có phải hay ảo giác của Ôn Sở Sở hay không, nàng ta lại cảm nhận được khi Thẩm Quý Thanh nói ra hai chữ "Tam tẩu", giọng nói giống như xen lẫn tiếng c.ắ.n răng.

Tuyên Đế cũng gật gật đầu, nói: "Nếu hôm nay lão tứ cũng đã tiến cung, vậy thì theo trẫm đến Ngự Thư Phòng một chuyến."

"Nhi thần cung tiễn phụ hoàng." Thẩm Tinh Lan nói, "Đêm qua Thái t.ử phi gần như không được chớp mắt, nhi thần mang nàng cáo lui trước."

Tuyên Đế cười, tức giận liếc nhìn Thái T.ử một cái, xua tay nói∶ "Đi đi, khó trách hôm nay đến Phượng Nghi Cung muộn như vậy."

Thẩm Quý Thanh nghe thấy Thẩm Tinh Lan công khai dùng những lời lẽ như vậy, lại nhìn thấy hắn và Tô Trường Nhạc thân mật nắm tay rời đi, cánh tay đang giấu ở trong ống tay áo rộng đã nắm c.h.ặ.t đến mức nổi cả gân xanh, nhưng ý cười trên mặt hắn ta càng tăng thêm.

.......

Khi Thẩm Tinh Lan và Tô Trường Nhạc mới vừa bước lên kiệu, Thẩm Tinh Lan đã gấp gáp không chờ nổi ôm nàng vào trong n.g.ự.c.

Khuôn mặt Tô Trường Nhạc lại đỏ bừng lên.

"Chàng, chàng làm gì vậy!"

Vẫn còn chưa trở lại Đông Cung mà!

Thẩm Tinh Lan ôm c.h.ặ.t lấy nàng từ phía sau, vùi đầu vào hõm vai nàng, không nói một câu.

Tô Trường Nhạc cảm nhận được hai tay hắn hơi run rẩy, sửng sốt hỏi: "Thái T.ử ca ca sao vậy? Chàng không thoải mái chỗ nào?"

Thẩm Tinh Lan không thể nói với nàng, hắn sợ nàng sẽ như lời Thẩm Quý Thanh nói, chờ tới khi nàng nhớ lại tất cả, hai người cuối cùng lại trở về như cũ.

Hắn còn muốn có thể ôm lấy nàng nhiều hơn một chút.

Thẩm Tinh Lan kéo lấy tay nàng, nắm c.h.ặ.t lấy, dịu dàng chạm vào vành tai trắng như ngọc của nàng.

Tô Trường Nhạc∶ "......"

Đây là...đang làm nũng?

Tô Trường Nhạc∶ "Rốt cuộc Thái T.ử ca ca làm sao vậy?"

Thẩm Tinh Lan chỉ nắm lấy tay nàng c.h.ặ.t hơn.

Tô Trường Nhạc cảm thấy nghi hoặc trong chốc lát, rồi bỗng nhiên hiểu rõ.

Thẩm Tinh Lan để ý những lời mà Thẩm Quý Thanh mới vừa rồi nói, hắn sợ sau khi nàng nhớ lại tất cả, nàng sẽ hận hắn tận xương?

Nàng bỗng nhiên cảm thấy bất đắc dĩ, Thẩm Tinh Lan thật sự quá muộn tao! Khó trách kiếp trước cái tên quỷ ấu trĩ này cũng chỉ biết ăn h.i.ế.p nàng mà.

Tô Trường Nhạc vốn đang dựa lưng vào hắn, nàng khẽ thở dài từ dưới đáy lòng, nàng thay đổi vị trí, xoay người lại, ngồi trên đùi hắn.

Đôi tay nàng vòng quanh lưng hắn, nhẹ nhàng tiến vào trong n.g.ự.c hắn.

"Thái T.ử ca ca, chẳng lẽ chàng thật sự tin lời nói của Thẩm Quý Thanh?" Tô Trường Nhạc hơi trừng mắt, nhìn hắn với ánh mắt khó tin, bĩu môi, nhỏ giọng nói: "Ta đã nói rồi mà, ta không thích Thẩm Quý Thanh một chút nào cả, cho dù sau này ta thật sự nhớ lại tất cả, ta nhất định sẽ không thích hắn."

"Hơn nữa ta rõ ràng đã nói, Thái T.ử ca ca tốt hơn hắn nhiều nhiều nhiều lần." Nàng nâng mi mắt, tựa như có hơi tức giận, duỗi tay chọc vào trán hắn, phụng phịu nói: "Hiện giờ ta đã thành hôn với chàng, Thái T.ử ca ca còn lo lắng gì nữa chứ."

Nàng cười cong mắt, ánh mắt sáng lấp lánh, khi nhìn hắn, đôi mắt kia chứa đầy tia sáng. Giọng nói của nàng vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, nở nụ cười ngọt ngào, mê hoặc lòng người.

Nàng thật sự quá đáng yêu mà!

Thẩm Tinh Lan rủ mắt nhìn tiểu cô nương trong lòng hắn, tất cả sự nóng nảy và bất an trong lòng hắn, nháy mắt đã bị nàng vỗ về.

Hắn nhìn Tô Trường Nhạc, trong lòng tràn ngập cảm giác suиɠ sướиɠ và rung động nói không nên lời, nhịn không được giữ lấy cằm nàng rồi hôn xuống.

Nụ hôn vừa thành kính vừa si mê.

Ấm áp chạm nhau, hắn nếm được hương vị ngọt ngào. Đó là hương vị của nàng.

Tô Trường Nhạc bất ngờ bị hắn hôn xuống, lông mi cong v.út khẽ chớp.

Nụ hôn thân mật kia qua đi, Thẩm Tinh Lan đã buông nàng ra.

"Bị quỳ có đau không? "Hắn điềm nhiên như không, nói đến chuyện khác, duỗi tay xoa nhẹ đầu gối của nàng. Mới vừa rồi tuy rằng hắn lập tức tiến lên dâng trà, nhưng Lâm hoàng hậu vẫn để cho nàng quỳ một khoảng thời gian ngắn, hắn lại đau lòng, lại không nỡ để nàng bị đau.

Tô Trường Nhạc dựa vào trong n.g.ự.c hắn, chăm chú nhìn thiếu niên gần ngay trước mắt kia, khuôn mặt sạch sẽ ôn hòa, trong nháy mắt trái tim nàng lại đập nhanh hơn.

Thẩm Tinh Lan phát hiện ánh mắt nàng nhìn vào hắn, hắn cũng nghiêng mắt, nhoẻn miệng cười: "Sao vậy?"

Tô Trường Nhạc bỗng nhiên hạ mi mắt xuống.

Nàng vẫn luôn biết khuôn mặt Thẩm Tinh Lan còn xinh đẹp hơn cả nữ t.ử, nhưng nàng chưa bao giờ cảm thấy hắn đẹp, bởi nàng đã sớm miễn dịch với dung mạo hắn.

Nhưng ở cái chớp mắt vừa rồi kia, nàng lại cảm thấy Thẩm Tinh Lan thật sự, thật sự rất đẹp.

Tô Trường Nhạc ngơ ngẩn ôm n.g.ự.c, tim đập như sấm.

Có phải nàng thích, thích Thẩm Tinh Lan một chút rồi?