Trên đường trở về Minh Nguyệt Hiên, Tô Trường Nhạc vẫn luôn nhìn trộm Thẩm Tinh Lan.
Hôm nay Thẩm Tinh Lan mặc một bộ trường bào bằng gấm vóc màu đen, bên hông có chiếc đai ngọc có hoa văn thác vân long văn, nạm vàng quấn quanh eo, hoàn toàn phác họa đường cong xinh đẹp của bờ vai rộng eo nhỏ, hai chân thon dài thẳng tắp, tóc đen bó cuốn quanh mũ, dung mạo vô song.
Giờ phút này nhìn lại, ngược lại nhìn không ra nửa phần cao quý lạnh lùng.
Cặp kia diễm lệ phong lưu, đôi mắt đào hoa khiến toàn bộ kinh thành kinh sợ, vẫn luôn ngỗ ngược không tập trung như mọi khi, cánh môi mím c.h.ặ.t, khi liếc nhìn người khác từ trên cao, khiến cho người khác có một cảm giác khó mà thân cận.
Vẫn là vị Thái T.ử điện hạ được Hoàng Hậu cưng chiều đến lớn, hình thành thói kiêu căng tự phụ, mục vô hạ trần*.
Mục vô hạ trần*: thành ngữ, chỉ thái độ kiêu căng, coi thường những người có địa vị thấp, xuất phát từ tác phẩm "Hồng Lâu Mộng" của tác giả Tào Tuyết Cần.
Chẳng lẽ trong cái chớp mắt vừa rồi, chỉ là ảo giác do nàng quá quen thuộc với Thẩm Tinh Lan của kiếp trước?
Trên đường đi Tô Trường Nhạc vẫn luôn nhìn trộm, nàng cho rằng chính mình đã cực kì cẩn thận, lại không biết tất cả mọi động tác của nàng đã sớm lọt vào trong đáy mắt của Thẩm Tinh Lan.
Thiếu niện bị nhìn trộm cả một đoạn đường, gần như không thể kiềm chế được độ cong của khóe miệng.
Ngắm nhìn một hồi, Tô Trường Nhạc phát hiện lỗ tai của Thẩm Tinh Lan lại đỏ lên.
"......" Nàng bỗng nhiên lại cảm thấy Thẩm Tinh Lan không hề sống lại.
Nàng còn nhớ rõ kiếp trước khi hai người triền miên, hắn có bao nhiêu đáng sợ hung ác, hoàn toàn không biết thẹn thùng là gì.
Chẳng lẽ thật sự chỉ là ảo giác của nàng? Là nàng quá nhớ cái tên lạnh lùng của kiếp trước kia?
Tô Trường Nhạc không tiếng động mà cười lên, thôi bỏ đi, Thẩm Tinh Lan của hiện tại đáng yêu, tuy có hơi ngốc, có hơi lỗ mãng nhưng cũng khá tốt, chỉ là không biết sau khi nàng không còn trên đời nữa, khối băng Thẩm Tinh Lan ít nói ít cười kia đến cuối cùng sẽ như thế nào.
Có lẽ, sẽ sống không tốt đi......
Nghĩ đến điều này, ánh mắt của nàng bỗng dưng tối lại, một cảm xúc không tên dần xuất hiện.
Hai người không nói câu nào, cùng sóng vai, nàng đang muốn đi vào Minh Nguyệt Hiên trước, Thẩm Tinh Lan bỗng dưng gọi nàng lại.
"Sao thế?" Nàng sửng sốt, trong nháy mắt nàng ngước mắt lên, mắt nàng cong cong, nở nụ cười, giây phút nhìn thiếu niên, trong mắt giống như có chứa ánh sao, tựa như những sa sút mới vừa nãy chưa từng tồn tại vậy.
Thẩm Tinh Lan nhìn tiểu cô nương tươi cười vui vẻ ở trước mắt, môi mỏng khẽ mấp máy, trái tim lại đập rộn ràng không ngừng, hoàn toàn không thể khống chế được.
Tiểu cô nương da trắng như tuyết, nhuyễn ngọc kiều hương, tuy rằng vóc dáng nhỏ xinh, dáng người lại yểu điệu, eo nhỏ như cây liễu, thướt tha duyên dáng, hơn nữa, ánh mắt linh động nũng nịu của mỹ nhân vừa chuyển động, thì có thể câu hết hồn phách của người khác lại.
Nhưng hết lần này đến lần khác dáng vẻ của nàng vẫn luôn hồn nhiên ngây thơ như vậy, thuần khiết lại vừa dễ thương khiến lòng người rung động, chỉ liếc mắt một cái đã khiến người khác đắm chìm trong đó.
Nhớ tới mới vừa rồi, hai mắt của nàng chứa đầy những giọt nước mắt ấm ức, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, Thẩm Tinh Lan gần như phải dùng hết tất cả lý trí và sức lực, khó khăn lắm mới có thể nhịn được xúc động muốn xông lên phía trước mà ôm lấy nàng, kéo nàng vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn.
Hàng mi của hắn khẽ buông xuống, lại hơi mở mắt: "Rốt cuộc thì Thẩm Quý Thanh đã làm gì ngươi."
Không dám nhìn nữa.
Tô Trường Nhạc tóm được một chút kiềm chế hơi lướt qua hiện lên trong mắt hắn, do dự một lát, quyết định lại thử Thẩm Tinh Lan một lần nữa.
Nàng chậm rãi cúi đầu, bất an mà bẻ ngón tay.
Thẩm Tinh Lan thấy nàng một lúc lâu vẫn không nói gì, hắn lại quay đầu lại, mặt mày hung ác: "Rốt cuộc thì hắn ta đã làm gì ngươi!"
Thấy nàng mang dáng vẻ muốn nói lại thôi, hắn ngay lập tức siết c.h.ặ.t ngón tay, nếu như Thẩm Quý Thanh thật sự dám động đến một sợi tóc của nàng, thì hắn sẽ ngay lập tức quay đầu lại đ.á.n.h cho Thẩm Quý Thanh một trận nữa.
"Hắn không làm gì cả." Tô Trường Nhạc hôm nay chải kiểu tóc thùy quải kế, khi cúi đầu, lộ ra hơn nửa phần cổ tuyết trắng.
Da thịt của thiếu nữ mềm mại như bơ, mềm đến mức có thể véo ra nước, đôi mắt Thẩm Tinh Lan tối lại, một lần nữa quay đầu một cách khó khăn.
"Ta không thích hắn, muốn né tránh, hắn lại chạy tới bắt được ta, ta nhớ đến những lời nương nói với ta, rằng sớm muộn gì thì ta cũng sẽ thành thân với hắn, cho rằng hắn tới bắt ta đi thành thân, ta đột nhiên vô cùng sợ hãi, ta không muốn gả cho hắn......"
Làm như nhớ đến nỗi ấm ức nói không thành lời kia, đôi mắt nàng lại đỏ lên.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Tinh Lan, cả đôi mắt đều đỏ hết lên: "Thái T.ử ca ca, ngươi không phải đã nói rằng chúng ta chơi với nhau từ nhỏ đến lớn hay sao, vì sao ta không phải định hôn với ngươi, mà lại định hôn với hắn? Ta không thích hắn một chút nào cả, ta cảm thấy ngươi còn tốt hơn nhiều so với hắn."
Hạnh phúc tới quá mức đột ngột, nhanh tới mức Thẩm Tinh Lan trở tay không kịp.
Hắn hơi ngây người, khóe miệng không tự chủ được mà cong lên, cảm giác trong lòng hắn không ngừng toát ra những quả bong bóng ngọt ngào.
Nàng lại tình nguyện định hôn với hắn, cũng không muốn với Thẩm Quý Thanh? Còn nói hắn tốt gấp nhiều lần Thẩm Quý Thanh nữa?
Đây là...... Thích hắn?
Nàng thích hắn? Nàng thích hắn?
Nàng thích hắn.
Hắn chưa bao giờ mơ qua giấc mộng như vậy, nghĩ cũng không dám nghĩ đến.
Hắn cho rằng trong nửa năm qua, chính mình đã chuẩn bị đầy đủ, khi đối mặt với nàng đều có thể không hề kích động, nhưng hắn hiển nhiên đã nghĩ quá đơn giản rồi.
Cho dù chỉ là nàng không hề suy nghĩ, buột miệng thốt ra một lời nói, vẫn có thể dễ dàng trêu chọc lòng hắn như cũ, làm hắn khó có thể kiềm chế.
Cánh tay đang đặt ở hai bên sườn, bởi vì quá mức đè nén, càng siết c.h.ặ.t lại.
Nhưng mà nói cho cùng thì Thẩm Tinh Lan cũng đã làm Hoàng đế được gần chục năm, mặc dù trong lòng có sóng gió mãnh liệt như thế nào đi nữa, cũng chỉ trong giây lát đã chỉnh lại được cảm xúc.
Hắn quay đầu lại, lại muốn trêu chọc tiểu cô nương như mọi khi, có ý xấu muốn mở miệng đùa giỡn nàng một câu: "Hóa ra ngươi muốn thành thân với cô đến như vậy?"
Nhưng một lần nữa đập vào mắt hắn lại là đôi mắt đầy sự tin cậy của nàng.
Trái tim Thẩm Tinh Lan run lên dữ dội, ý nghĩ điên cuồng muốn ôm c.h.ặ.t người trước mặt vào lòng, không khống chế được mà nảy lên trong đầu, suýt chút nữa là có thể nhấn chìm hắn.
Trong khoảng thời gian hắn mới sống lại, hắn đã tưởng tượng ra cảnh tượng sau khi gặp Tô Trường Nhạc không biết bao nhiêu lần.
Từng nghĩ tới hai người vẫn sẽ cãi nhau không ngừng giống như kiếp trước, cũng nghĩ tới nàng sẽ đối xử với hắn lạnh nhạt như băng sương, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới nàng sẽ năm lần bảy lượt gọi hắn là Thái T.ử ca ca, bày ra ý tốt với hắn, còn không chút đề phòng với hắn.
Thậm chí nàng còn nói, nàng cảm thấy hắn còn tốt hơn Thẩm Quý Thanh gấp nhiều lần.
Thẩm Tinh Lan rõ ràng cảm nhận được trái tim hắn sắp sụp đổ, gần như sắp không thể khống chế nổi, muốn mặc kệ hết tất cả mọi thứ mà tiến đến ôm tiểu cô nương trước mặt vào trong n.g.ự.c.
Trái tim rõ ràng đang đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng hắn lại làm như không có việc gì mà nâng tay lên, lau đi nước mặt bên khóe mắt nàng, chỉ cố gắng khống chế mà nói một câu: "Ngươi sẽ không thành thân với hắn."
Tô Trường Nhạc thấy mặt mày hắn vẫn ngỗ ngược như cũ, từ đầu đến cuối vẫn luôn kiêu căng, ngoại trừ hai vành tai đỏ ửng ra, vẫn là thiếu niên chưa từng trải qua những năm tháng thử thách, trong lòng lại có hơi thất vọng.
Xem ra là nàng quá mức mẫn cảm rồi.
Tuy rằng lần thử hắn đã thất bại, nhưng đã diễn thì phải tiếp tục diễn, đôi mắt nàng sáng lên, ánh mắt trong suốt nhìn chằm chằm hắn: "Thật thế à?"
"Thái T.ử ca ca có biện pháp gì sao?" Tiểu cô nương nhẹ nhàng nắm lấy ống tay áo của hắn, chẳng qua chỉ nói một câu đơn giản, nhưng khi tiến vào trong tai Thẩm Tinh Lan, lại mềm mại ngọt ngào.
Đôi mắt nàng cũng đẹp giống như người vậy, ngập nước, khi cười rộ lên thì vừa ngọt vừa mềm, nụ cười ngọt ngào bên môi, giống như rải một lớp mật đường, ngọt ngào thấm vào lòng người, khiến người khác không dừng được suy nghĩ muốn cúi đầu tùy ý thưởng thức.
Hô hấp của Thẩm Tinh Lan hơi chậm lại, ngay tại lúc hắn đang muốn tiến lại gần nàng một bước, phía sau bỗng nhiên vang lên một giọng nói uy nghiêm của nữ nhân: "Thần phụ gặp qua Thái T.ử điện hạ."
Tô mẫu mới vừa thắp hương bái Phật ở Từ Ân Tự, muốn cầu bùa bình an cho nữ nhi, không nghĩ tới vừa mới bước vào Minh Nguyệt hiên, đã nhìn thấy nữ nhi và Thái T.ử đứng thân mật với nhau, không chút suy nghĩ đã đứng ra lên tiếng ngăn hai người tiếp tục nói chuyện.
Tô mẫu đã biết được chuyện Tuyên Đế cố ý cho nữ nhi lấy thân phận trắc phi mà gả vào phủ Tấn Vương, tuy rằng trong lòng vừa tức giận vừa đau lòng, nghe thấy việc Thái T.ử có biện pháp ngăn cản cũng cảm thấy rất vui mừng, nhưng dù gì thì Thái T.ử cũng là nam nhân xa lạ, hiện giờ nữ nhi lại chỉ mang tâm trí lúc bảy tuổi, hai người lại thân mật như thế, cho dù trong phủ Thừa tướng không có người ngoài, thì làm vậy cũng không ổn chút nào.
Thẩm Tinh Lan không chút để ý mà gật đầu, đứng về phía sau vài bước, kéo dài khoảng cách giữa hắn và Tô Trường Nhạc.
Lông mày của Tô mẫu vẫn đang nhíu c.h.ặ.t, giờ phút này mới hơi thả lỏng, nhưng vừa nghe thấy Tô Trường Nhạc nói Thái T.ử muốn đưa nàng đi cưỡi ngựa, lông mày trong nháy mắt lại nhăn hết lên.
Hiện giờ Tô mẫu cuối cùng cũng đã nhìn ra, sau khi Thái T.ử điện hạ đ.á.n.h giặc trở về, thái độ đối xửa với nữ nhi cũng không hề giống với trước kia.
Trước kia hắn luôn bắt nạt Tô Trường Nhạc, đùa giỡn đến mức nàng thở hổn hển, hiện tại chẳng những không bắt nạt, lại còn nhiều lần muốn mang nàng đi ra ngoài chơi, hơi một tí là lại muốn ra khỏi phủ Thừa tướng.
Mặt ngoài tựa như là muốn đến tìm lão nhị, nhưng trên thực tế lại muốn đi gặp khuê nữ.
Thái T.ử đã cư xử rõ ràng như thế, Tô mẫu làm sao cũng không rõ vì sao Thái T.ử bỗng nhiên lại thay đổi tính cách.
Tô mẫu ngay lập tức cảm thấy đau đầu không thôi, trong lòng luôn miệng kêu khổ, đương nhiên sẽ không có khả năng đồng ý cho Thái T.ử mang nữ nhi đi cưỡi ngựa.
Tô mẫu cười cười, uyển chuyển cự tuyệt: "Ngày mai đã là Khánh Công Yến, hôm nay thần phụ còn có nhiều việc muốn dặn dò Trường Nhạc, chỉ sợ là Trường Nhạc không thể ra ngoài cùng với điện hạ."
Tô Trường Nhạc vốn dĩ đã không thật sự muốn đi cưỡi ngựa, cưỡi ngựa chỉ là cái cớ vì nàng không muốn Thẩm Tinh Lan kích động mà thôi, đương nhiên nàng sẽ không ngăn cản mẫu thân.
Cuối cùng thì chuyện này không thể giải quyết được gì, Thẩm Tinh Lan không còn lý do mà ở lại.
Sau khi đi vào Minh Nguyệt Hiên, Tô mẫu thấy nàng làm bẩn xiêm y, đầu tiên là bảo nha hoàn dẫn nàng đi thay quần áo, tiếp theo tìm trái tìm phải, không nhanh không chậm mà cất chiếc bùa bình an mới vừa cầu ở Từ Ân Tự vào chiếc túi tiền mà Tô Trường Nhạc vẫn mang theo bên người.
Tô Trường Nhạc thấy sắc mặt của mẫu thân cứng lại, lập tức ngoan ngoãn ngồi xuống, biết được mẫu thân nàng có chuyện muốn nói.
Tô mẫu lại không lập tức mở miệng, trước tiên rót cho chính mình một chén trà nóng, nâng chén trà lên, nhẹ nhàng thổi, hương trà trong nháy mắt tràn ngập khắp bầu không khí.
Tô mẫu chậm rãi nhấp một ngụm, buông chén trà xuống, lúc này mới nhìn thẳng vào nữ nhi: "Tuy rằng Nhạc Nhi chỉ nhớ rõ mọi việc lúc bảy tuổi, nhưng rốt cuộc thì con cũng sắp đến lễ cài trâm rồi, còn đã định hôn với Tứ hoàng t.ử, sau này không thể tiếp tục thân mật với Thái T.ử điện hạ như vậy, đặc biệt là ở bên ngoài, nhìn thấy Thái T.ử cũng không thể tùy ý gọi hắn là Thái T.ử ca ca, đã biết chưa?"
Lời này của Tô mẫu cũng không hẳn không có lý, chỉ là Tô Trường Nhạc cũng không phải chỉ có kí ức năm bảy tuổi, hiện giờ cũng không thể giống như khi còn nhỏ, cùng nhau chơi đùa không chút phòng bị với Thái Tử.
Tô Trường Nhạc đã rất lâu rồi chưa bị mẫu thân răn dạy.
Khi mẫu thân dạy dỗ người khác, giọng điệu cũng không nghiêm khắc, thậm chí còn có thể nói là dịu dàng, nhưng mặt mày biểu cảm lại cực kỳ nghiêm túc, tựa như khi vẫn còn nhỏ, tận tình khuyên bảo dạy dỗ nàng.
Tô mẫu vốn dĩ có xuất thân không cao, cũng không phải là thiên kim nổi danh của nhà làm quan, vốn dĩ Tô mẫu là nha hoàn của Ôn gia, sau này gả cho Tô Trạch, lúc ấy Tô Trạch vẫn là võ tướng, tuổi còn trẻ đã phải đi theo hắn đến biên quan chịu khổ.
Tô Trạch chưa từng xem thường Tô mẫu, cho dù hiện giờ phụ thân quyền cao hơn người, cũng chưa từng nạp thiếp thất, trong kinh thành không biết có bao nhiêu người hâm mộ Tô mẫu.
Điều này, Tô Trường Nhạc sống lại một đời vẫn luôn không rõ, vì sao phụ thân vẫn luôn yêu thương mẫu thân như vậy, ba năm sau đó đột nhiên coi trọng một ca kỹ, cứng rắn nạp nàng ta làm thiếp, cuối cùng dẫn đến họa sát thân.
Kiếp trước nếu như phụ thân không cưỡng ép nạp ca kỹ kia làm thiếp, làm Hoàng thượng tức giận, Tuyên Đế cũng sẽ không hề suy nghĩ mà đã đến trừng phạt Tô gia.
Lúc này đây, nàng phải tìm ra ca kỹ kia trước phụ thân một bước mới được.
Tô Trường Nhạc buông nhẹ mi mắt, nhanh ch.óng tiến vào trong n.g.ự.c Tô mẫu làm nũng: "Nữ nhi đã biết, nữ nhi chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe mẫu thân nói."
Lời nói mềm mại, dáng vẻ lại còn ngoan ngoãn.
hằng nguyễn
Tô mẫu cười đến đôi mắt cong cong, dịu dàng mà xoa mái tóc nàng: "Được, Nhạc Nhi là ngoan nhất."
Sau khi Thẩm Quý Thanh rời đi, đầu tiên thì Tô Thiên Dương đến xử phạt nhóm thị vệ dám lơ là chểnh mảng kia một, tiếp theo lại bố trí nhiều gấp đôi số thị vệ trong hậu viện, đặc biệt là ở bên ngoài Minh Nguyệt Hiên của Tô Trường Nhạc, gần như cách vài bước lại có một thị vệ, có thể nói là canh phòng nghiêm ngặt.
Tuy là như thế, đêm đó song cửa sổ phòng Tô Trường Nhạc vẫn bị gõ vang.
Trong bóng đêm, Tô Trường Nhạc chậm rãi mở mắt ra, nàng nghe tiếng đá đập ở bên song cửa sổ, tiếng động không nhanh không chậm, như là nghĩ đến điều gì đó, trong lòng nàng thầm mắng câu quỷ ấu trĩ, sau đó lại lăn đi ngủ tiếp.
Hôm nay nàng đã bị Thẩm Quý Thanh chạm vào tay và cằm, quả thực ghê tởm muốn c.h.ế.t, lúc tắm gội suýt chút nữa đã xoa hai nơi này đến trầy da, hiện tại hoàn toàn không có tâm tư mà nghĩ đến Thẩm Tinh Lan.
Thẩm Quý Thanh ở một nơi khác, lần thứ hai hắn lọt vào bên trong cơn ác mộng không ngừng lặp đi lặp lại t.r.a t.ấ.n tinh thần hắn đêm qua.
Ác mộng đêm nay cũng không quá giống hôm qua, có nhiều hơn vài đoạn, trong mộng hắn đã hủy hôn sự với Tô Trường Nhạc, từ sau yến tiệc thì nàng vẫn luôn ngây ngây dại dại.
Cái ngày bị từ hôn ấy, tuyết rơi trắng xóa, Tô Trường Nhạc nhảy xuống giếng tự vẫn.
Rõ ràng chỉ là ác mộng, nhưng ở cái chớp mắt nàng nhảy xuống giếng kia, Thẩm Quý Thanh lại cảm thấy m.á.u cả người hắn đều lạnh ngắt, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Hôm sau.
Tứ hoàng t.ử từ xưa đến nay vẫn luôn ôn hòa nho nhã lại bỗng nhiên nổi cáu không thôi, dọa hết tất cả mọi người trong phủ Tấn Vương.
Lâm hoàng hậu nghe tin vội vàng cho người gọi hắn đến Phượng Nghi Cung.
“Nghe hạ nhân nói, sáng sớm nay con tỉnh lại đã như nổi điên, còn đập vỡ hết mọi thứ trong phòng nữa.” Lâm hoàng hậu hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?”
Thẩm Quý Thanh rủ mắt, khẽ cười nói: “Đại sự sắp đến, nhưng hiện tại Tô thị nữ đã không còn nằm trong sự khống chế, nhi thần e sợ sẽ có chuyện phiền phức xảy ra, tâm trạng có hơi bất ổn, nóng nảy một chút.”
Vẻ mặt hắn tiều tụy, dưới mắt còn có quầng thâm đen, hiển nhiên là không ngủ ngon.
Lâm hoàng hậu thấy thế không hề quan tâm an ủi, ngược lại giọng điệu lạnh băng, câu chữ nghiêm khắc: “Ý chí không vững chắc như thế, sao có thể thành đại sự được, yếu đuối như vậy, ngày sau làm sao có thể đăng cơ kế vị. Thanh Nhi, con thật sự khiến mẫu hậu quá thất vọng rồi, hôm nay chính là Khánh Công Yến, cố giữ trạng thái thật tốt, đừng để xảy ra bất cứ sai lầm nào ở trong yến tiệc.”
Hai tay Thẩm Quý Thanh đặt ở trên đùi đã siết c.h.ặ.t thành quyền, ôn hòa cười một cách hời hợt: “Mẫu hậu chỉ bảo rất phải, nhi thần đã biết.”
Lâm hoàng hậu như đang nghĩ đến điều gì, cười nhưng lại như không cười mà nhìn hắn: “Chẳng lẽ Thanh Nhi đang không nỡ bỏ Tô thị nữ, đã rung động trước nàng ta rồi, nên mới có thể nóng nảy như thế.”
Thẩm Quý Thanh cúi đầu nhấp nhẹ nước trà, trong mắt hắn, cảm xúc hỗn loạn, phức tạp đến mức khiến người khác không nhìn ra: “Nhi thần làm sao có thể không nỡ bỏ chứ, nhi thần không thích nàng ta, từ trước đến nay chỉ đang lợi dụng nàng ta mà thôi.”
Trên đường phố trong Kinh thành lại xuất hiện không ít xe ngựa đẹp đẽ quý giá, từng chiếc từng chiếc chạy về phía ngoại ô, đều là những nhà quan lại quyền thế muốn tới suối nước nóng hành cung để tham gia Khánh Công Yến.
Xe ngựa của phủ Thừa tướng cũng nằm trong số đó.
Xe ngựa của Tô phụ Tô mẫu ở phía trước, ngựa của hai vị huynh trưởng đi ở bên, Tô Trường Nhạc được mọi người bảo vệ ở bên trong.
Xe ngựa có trải một lớp đệm trắng như tuyết bằng nhung tơ vừa êm dày lại vừa thoải mái, huân hương vừa thơm vừa ấm áp, ngồi ở bên trong xe gần như không cảm nhận được sự xóc nảy trên đường đi, vừa ấm áp vừa thoải mái.
Suối nước nóng đến yến tiệc cũng không quá xa, xe ngựa đến cửa hành cung cũng không mất nhiều thời gian.
Xe ngựa của phủ Thừa tướng phủ vừa mới đến, thì xe ngựa của Ôn phủ đã dừng lại trước cửa hành cung.
Ôn Sở Sở vừa xuống xe ngựa đã nhìn thấy bóng dáng của Tô Trường Nhạc, nha hoàn vừa mới đỡ nàng ta xuống dưới, nàng ta đã nhanh ch.óng vừa cười vừa gọi: “Nhạc Nhạc!”
Ở trước cửa có nhiều đoàn xe ngựa ra ra vào vào, Ôn Sở Sở vừa mới hô lên hai tiếng như vậy, chỉ trong nháy mắt, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Tô Trường Nhạc.
Đây là lần đầu tiên Tô Trường Nhạc xuất hiện trước chốn đông người kể từ sau khi nàng bị thương.
Tất cả những người có mặt ở đây đều có xuất thân cao quý, tất cả đều là những nhà có công lao, nổi danh trong kinh thành, khi nhìn về phía Tô Trường Nhạc, bởi vì lo ngại về thân phận của nàng, tuy rằng ánh mắt của bọn họ không quá mức càn rỡ nhưng cũng mang theo ý tứ thăm dò.
Lời đồn truyền khắp kinh thành, mỹ nhân đệ nhất kinh thành bị ngã ngựa, va đập vào đầu, không chỉ quên hết mọi chuyện sau năm bảy tuổi, mà còn trở thành kẻ ngốc, quay lại trở về thành nha đầu lỗ mãng chỉ biết làm trò cười của tám năm trước, hành vi cử chỉ còn không bằng hài t.ử bốn hoặc năm tuổi của gia đình có quyền thế.
Trước kia Tô Trường Nhạc xinh đẹp nổi danh biết bao nhiêu, không chỉ nhận được sự yêu thương của đế hậu, mà còn có thân phận là đích nữ của phủ Thừa tướng cao quý, không chỉ có danh xưng mỹ nhân đệ nhất kinh thành, hai năm trước còn định thân với Tứ hoàng t.ử, cũng chính là Tấn Vương của hiện tại, không bao lâu nữa sẽ gả vào phủ Tấn Vương, có bao nhiêu người hâm mộ nàng, càng không biết có bao nhiêu người ghen tị với nàng.
Hiện giờ mỹ nhân đầy may mắn kia lại trở thành kẻ ngốc, có không biết bao nhiêu người đang cười vào mặt nàng.
Tô Trường Nhạc ngước mắt nhìn về phía Ôn Sở Sở, đôi mắt cong cong, chậm rãi cười lên.
Xem ra Ôn Sở Sở thật sự chán ghét nàng, gấp gáp muốn cho nàng trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.
Trên mặt nàng nở nụ cười vui vẻ mà xán lạn, giống như cũng vô cùng vui vẻ khi nhìn thấy Ôn Sở Sở.
Hai huynh đệ Tô gia nghe thấy Ôn Sở Sở gọi tên Tô Trường Nhạc, ngẩng đầu liếc nhau, không hẹn mà cùng đi đến bên cạnh Tô Trường Nhạc, đồng thời giữ c.h.ặ.t muội muội đang ngốc nghếch chạy về phía Ôn Sở Sở.
Tô Trạch văn võ song toàn, hai nhi t.ử, một người giỏi văn một người giỏi võ, đại nhi t.ử mỗi năm đều nhẹ nhàng nhàn nhã làm quan ở Hình Bộ, nhi t.ử thứ hai còn chưa nhược quán đã làm tiểu tướng quân, danh tiếng của hai huynh đệ ở trong kinh thành đều không nhỏ, cũng chỉ mới vừa đứng lên, những ánh mắt đang tìm tòi nghiên cứu về phía Tô Trường Nhạc, trong nháy mắt đã ít đi hơn phân nửa.
Tô Ngọc lạnh nhạt liếc về phía Ôn Sở Sở, đôi mắt dài hẹp hơi nhướng lên, nhìn là đang cười, lại mang theo một cảm giác lạnh lẽo.
Tô Thiên Dương là người thẳng tính, hắn và Thẩm Tinh Lan đều giống nhau, không khống chế được biểu cảm, tất cả cảm xúc đều viết hết trên mặt, khi nhìn phía Ôn Sở Sở, sắc mặt hắn có vẻ như không tốt lắm.
Hắn mới chiến thắng trở về từ Mạc Bắc xa xôi, cũng giống như Thẩm Tinh Lan, trên người đều mang theo sát khí rất nặng, ánh mắt hắn không chứa bất kì cảm xúc gì, không nhanh không chậm quét qua đám người xung quanh đang chờ xem kịch vui, khí thế không giận mà uy vẫn khiến cho đám người kia cảm thấy căng thẳng, đám người đang vây xem người tản đi không ít.
Đợi Tô Trường Nhạc lấy lại tinh thần, đã phát hiện các huynh trưởng không biết từ khi nào đã đi đến bên cạnh nàng, một người bên trái một người bên phải.
“Tô đại ca, Tô nhị ca.” Ôn Sở Sở cười dịu dàng rồi đi đến trước mặt huynh muội Tô gia, vẫn lên tiếng chào hỏi giống như trước kia.
Tô Thiên Dương hơi nhướng mày, nói một cách kỳ quái: “Từ khi nào mà ta lại có nhiều thêm một muội muội thế, sao ta lại không biết gì?”
Nụ cười trên mặt Ôn Sở Sở hơi cứng lại, chân tay luống cuống không biết phải làm sao, nhìn về phía Tô Trường Nhạc.
Nàng ta biết, Tô Trường Nhạc là một người đơn thuần, còn trọng tình trọng nghĩa, từ nhỏ đã đối đãi tốt với bằng hữu, cho dù nàng có quên hết những chuyện mấy năm nay, thì khi nhìn thấy bằng hữu tỉ muội gặp phải khó khăn, nàng nhất định sẽ giúp đỡ hoà giải.
Quả nhiên, Tô Trường Nhạc vừa nhận được ánh mắt cầu cứu của nàng ta, bèn hoang mang nhớp mắt, quay đầu hỏi Tô Thiên Dương đang đứng ở phía bên tay trái của nàng: “Nhị ca, sao huynh lại có thể nói như vậy, Sở Sở là bằng hữu tốt nhất của ta, đều giống như ta, gọi các huynh là đại ca thì có chỗ nào không đúng chứ?”
Ôn Sở Sở nghe vậy cúi đầu nở nụ cười, trong mắt chợt lóe lên vẻ vừa lòng rồi lại biến mất.
Nàng ta ngẩng đầu, còn chưa kịp nói điều gì, đã nghe thấy Tô Ngọc mở miệng nói: “Ta và Thiên Dương còn chưa có mối hôn sự, Ôn Nhị cô nương cũng còn là khuê nữ, xưng hô thân mật như thế, e là không ổn.”
Sắc mặt Ôn Sở Sở bỗng nhiên trắng bệch, dùng sức nắm c.h.ặ.t chiếc khăn ở trong tay, ý cười một lần nữa cứng lại ở khóe môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tô Trường Nhạc nhìn về đại ca đang đứng ở bên tay phải, gật đầu như đã hiểu được chút ít, hỏi: “Thế Sở Sở phải xưng hô với các ca ca như thế nào được?”
Tô Ngọc nhìn về phía Ôn Sở Sở, tươi cười ôn hòa, lời nói lại mang theo cảm giác lạnh buốt đầy xa cách: “Tô Thị lang, Tô Tiểu Tướng quân.”
Cách xưng hô vừa khách sáo vừa xa lạ.
Lời nói của Tô Ngọc lọt vào trong tai của những người xung quanh đang vểnh tai lắng nghe, bọn họ vốn đang chờ xem trò hay của mỹ nhân đệ nhất kinh thành, hiện tại ánh mắt của mọi người đều sôi nổi đầy vẻ hứng thú.
Ôn Sở Sở có giao tình tốt với Tô Trường Nhạc, từ trước đến nay vẫn luôn gọi đều hai huynh đệ Tô thị như vậy, trước kia chưa từng nghe huynh đệ Tô thị nói lời gì cả, ngày hôm nay hai huynh đệ bọn họ lại phân rõ khoảng cách với nàng ta trước mặt người khác, có thể nói hoàn toàn không để lại chút tình cảm thể diện nào cả.
Phần lớn những người đang đứng xem kịch hay ở đây đều có thân phận không hề tầm thường, đều là thế t.ử, đích t.ử hoặc quý nữ, những người lớn lên trong danh môn thế gia từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy những cảnh lừa gạt lẫn nhau, ngoại trừ những người lớn lên ở biên quan như Tô Trường Nhạc, thì người nào cũng thông suốt hiểu rõ.
Bọn họ rất nhanh đã hiểu ra, lúc trước Tô Trường Nhạc xảy ra chuyện ở trại đua ngựa của Ôn gia, hiện giờ hai huynh đệ Tô thị này luôn mang dáng vẻ phân chia khoảng cách với Ôn Sở Sở, chẳng lẽ là việc Tô Trường Nhạc bị ngã ngựa lần này không phải là ngoài ý muốn, mà có liên quan đến Ôn Sở Sở?
Nếu đúng như vậy, Ôn Nhị cô nương quả là người có vô cùng tâm cơ, thậm chí có thể nói là ác độc.
Chỉ mấy câu nói ngắn ngủi, đối tượng chú ý của mọi người trong nháy mắt đã chuyển từ Tô Trường Nhạc sang Ôn Sở Sở, tất cả ánh mắt tìm tòi nghiên cứu pha lẫn sự nghi hoặc đều đổ dồn lên người Ôn Sở Sở, dù vẻ mặt mỗi người khác nhau, nhưng đều vô cùng phấn khích.
Mọi chuyện xảy ra đến mức này, thật sự là nằm ngoài sự tính toán của Ôn Sở Sở, vốn dĩ nàng ta muốn cho Tô Trường Nhạc gặp cảnh lúng túng, hiện tại, không hiểu tại sao lại biến thành chính nàng ta gặp rắc rối.
Đủ loại ánh mắt như những mũi kiếm đ.â.m vào người, Ôn Sở Sở gần như có thể tưởng tượng những người đó đang đứng ở trong tối suy đoán và cười nhạo nàng ta như thế nào.
Sắc mặt nàng ta vừa xanh vừa trắng, trong mắt dần dần xuất hiện hơi nước, nước mắt rơi lã chã nhìn về phía Tô Trường Nhạc.
Đáng tiếc hiện giờ Tô Trường Nhạc, cũng chỉ là một nha đầu không hề hiểu tâm tư gì cả, chỉ mang tâm trí của năm bảy tuổi, đâu có thể hiểu được những tính toán loanh quanh rắc rối trong kinh thành, dù rằng Ôn Sở Sở có vẻ rất bất lực và đáng thương, Tô Trường Nhạc vẫn mang vẻ mặt không rõ lí do.
Có điều, cho dù nàng không hiểu nguyên do, nhưng thấy khuôn mặt Ôn Sở Sở toàn là nước mắt, vẫn sốt ruột mà an ủi nàng ta: “Sở Sở, tỷ đừng khó chịu, các ca ca không có ý gì đâu.”
Ôn Sở Sở vừa nghe thấy những lời này, lại nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ vô (số) tội của Tô Trường Nhạc, cơn giận đều nghẹn hết ở trong bụng, trong khoảng thời gian ngắn thế, nàng ta không có cách nào phản bác được lời nói của Tô Trường Nhạc, sắc mặt lại càng thêm khó coi.
Đôi bàn tay đặt ở ống tay áo chợt siết c.h.ặ.t, đầu ngón tay gần như đã tiến sâu vào da thịt, nhưng cuối cùng cũng bình tĩnh lại, trên mặt nở nụ cười hoàn mỹ, đã biết sửa đổi cách xưng hô: “Tô Thị lang, Tô Tiểu Tướng quân.”
“Đi thôi.” Tô Thiên Dương cảm thấy không thú vị, khẽ nâng cằm, ám chỉ muội muội nhanh ch.óng đuổi theo.
Có rất nhiều người đi đi lại lại trước cửa hành cung, hai huynh đệ Tô gia cũng không phải muốn đem đến phiền toái cho Ôn Sở Sở, hai người không hề nói thêm lời gì nữa.
Trong điện đã có rất nhiều quan to chức lớn lui tới, tiếng nói chuyện nhanh ch.óng truyền đến tai, gần như toàn bộ quan lại quyền quý của kinh thành đều tụ tập ở chỗ này, một cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt.
Tuyên Đế có ý dựa vào buổi Khánh Công Yến này để lựa chọn Thái T.ử Phi, ngay cả những quý nữ nhà cao cửa rộng, ngày thường luôn cao quý kiêu ngạo, hiện tại mỗi người đều diện những bộ y phục lộng lẫy, trang điểm tinh tế, giống như ước gì có thể chọn hết những xiêm y và trang sức đẹp nhất kinh thành để mang lên người.
Nam nữ phân chỗ ngồi riêng, ở hai bên trái phải, dựa theo thân phận và địa vị, sắp xếp từ trên xuống dưới.
Mọi thứ gần như đều giống với kiếp trước.
Ngón tay mảnh khảnh của Tô Trường Nhạc hơi cuộn lại, hồ nước tĩnh lặng ở trong lòng, bây giờ lại hiện lên từng gợn sóng, nàng cảm thấy hết sức căng thẳng.
Kiếp trước khi Thẩm Tinh Lan hồi kinh, đã đến tháng chạp, thời tiết vô cùng lạnh giá, lúc ấy trong điện đều là những tiếng nói và tiếng đàn sáo truyền đến bên tai, từng người đến chúc rượu nhau, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt……
Nàng còn nhớ rõ, kiếp trước trong khi diễn ra yến hội, nàng chợt cảm thấy không khoẻ, Lâm hoàng hậu thấy sắc mặt của nàng không tốt, cảm thấy lo lắng không thôi, lập tức sai người đưa nàng đến một thiên điện để nghỉ ngơi.
Tuy rằng thiên điện cực kỳ yên tĩnh, nhưng vẫn nghe thấy những âm thanh uống rượu nô đùa truyền đến từ chính điện.
Nha hoàn bên người nàng, Bình Nhi, đã đỡ nàng đi vào phòng trong của thiên điện, cẩn thận giúp nàng cởi giày vớ ra, hầu hạ nàng nằm lên giường nệm: “Cô nương bị sao vậy?”
Trong phòng đã đốt huân hương, ánh nến chập chờn chiếu lên chăn đệm tinh xảo lộng lẫy, màn lụa giống như hoa sen vừa mềm mại vừa nhẹ nhàng, những đồ trang trí bày biện còn xa hoa hơn cả phủ Thừa tướng.
Bình Nhi vừa nhẹ nhàng lau đi lớp mồ hôi mỏng trên mặt nàng, vừa dùng mu bàn tay khẽ chạm giữa trán nàng.
“Nóng quá!”
Giống như đã bị độ nóng ở giữa trán nàng làm cho hoảng sợ, Bình Nhi bỗng nhiên kêu lên hai tiếng.
Bình Nhi thấy hai má trắng tuyết của nàng nhiễm một màu hồng bất thường, trên khuôn mặt toàn là mồ hôi, giọng điệu lo lắng sốt ruột: “E là do đêm hôm qua cô nương thức để thêu túi tiền cho Tứ điện hạ, hiện tại đã bị nhiễm phong hàn, nô tỳ sẽ đi lấy cho cô nương một chiếc khăn lạnh, rồi sẽ gọi thái y đến đây xem bệnh.”
Lúc ấy nàng đã không mở nổi mắt, hai mắt khép hờ, ánh mắt trong suốt, tầm mắt mờ mịt nhìn Bình Nhi rời đi, còn chưa kịp đóng cửa phòng lại.
Nàng cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng bởi vì cơ thể quá khó chịu, đầu óc mơ mơ màng màng, lại khó có thể suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy cả người nóng như bị đun trên bếp lửa, cơ thể còn mềm nhũn, ngay cả việc muốn xuống giường để đóng cửa phòng lại cũng hết sức khó nhọc.
Gió lạnh trộn lẫn những bông tuyết bay vào trong căn phòng, sự lạnh lẽo khiến cho tâm trí nàng tỉnh táo hơn vài phần, nàng bỗng cảm thấy không hợp lý, nhanh ch.óng giãy giụa ngồi dậy.
Ngay sau đó, nàng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, từ xa đến gần.
Tác giả có lời muốn nói:
Hai ca ca đều cuồng muội muội hết, ai cũng đừng mơ đến việc bắt nạt Tiểu Nhạc Nhạc
Tiếng hít thở cũng theo nhiệt độ ở trên người mà trở nên dồn dập.
Thiếu nữ đang nằm ở trên giường, mắt phượng khép hờ, hai má tuyết trắng ửng hồng, làn môi mềm mại đỏ tươi khẽ c.ắ.n, giống như đang kiềm chế điều gì đó, đuôi mắt đào hoa dần dần mờ mịt, giống như một đóa hoa đang nở rộ, tươi đẹp ướŧ áŧ, cám dỗ người khác đến hái.
Tô Trường Nhạc hết sức vất vả mới có thể ngồi dậy, tầm mắt mơ hồ không rõ ràng, bỗng nhiên lọt vào trong mắt nàng là một bóng dáng mặc đồ màu vàng.
Y phục của người mới tiến vào rất quen thuộc, đai ngọc nạm vàng có hoa văn thác vân long văn, áo mãng bào có hình bốn móng vuốt.
Dung mạo vô song, độc nhất vô nhị.
Đầu nàng như muốn nổ tung, trong lòng chợt cảm thấy hoảng loạn, người nọ cũng đã thất tha thất thểu bị người khác đẩy vào trong phòng.
Bước đi của bóng dáng cao lớn kia loạng choạng, sau đó ngã nhào vào phía trước giường, mang theo mùi rượu nồng nặc và hơi thở nóng bỏng tiến về phía nàng, đồng thời cánh cửa bị cơn gió mạnh thổi qua.
Trong phòng bỗng chỉ còn một mảnh tối tăm, cửa phòng cùng lúc bị người khác đóng sầm lại.
Tô Trường Nhạc đột nhiên giật mình, trong nháy mắt đã trở lại hiện thực từ trong hồi ức.
Lồng n.g.ự.c nàng nhanh ch.óng phập phồng, hai tai vang lên tiếng vù vù, nhìn xung quanh bốn phía, thấy rõ ràng cảnh tượng trước mắt, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Hiện giờ nàng đi theo phía sau lưng mẫu thân, yến hội vẫn còn chưa được bắt đầu, đó chỉ là kí ức kiếp trước của nàng, kiếp này nàng đương nhiên sẽ không giẫm lên vết xe đổ.
Tô Trường Nhạc theo Tô mẫu đi vào trong điện, thấy vài quý nữ mang vẻ mặt thẹn thùng, che miệng cười trộm, đôi khi ánh mắt của bọn họ lại nhìn về một phía, xấu hổ ngượng ngùng.
Nhìn theo ánh mắt của các nàng ta, chỉ thấy ngọc quan diện y phục đen, thiếu niên tùy tiện anh tuấn đang đứng bên cạnh Thất hoàng t.ử và Ôn đại công t.ử, đang nói về chuyện gì đó.
Khóe môi Tô Trường Nhạc không tự chủ được, hơi cong lên.
Ngày xưa những kiểu yến hội như vậy, Thẩm Tinh Lan thường đợi đến lúc cuối cùng mới xuất hiện, hôm nay lại tới sớm như vậy, còn trêu chọc tâm hồn của không ít quý nữ.
Nàng nhớ tới tiếng đá đập của đêm hôm qua.
Thẩm Tinh Lan sẽ không phải là thức trắng đêm đấy chứ, nàng không thèm để ý, hắn lại tới suối nước nóng của hành cung từ sớm để đợi nàng?
Như muốn xác minh những suy đoán ở trong lòng, thiếu niên vốn đang mất hứng, sau khi phát hiện ra bóng dáng của nàng, hai mắt chợt sáng ngời, lập tức làm mặt quỷ về phía nàng, làm như đang hỏi nàng tại sao đêm hôm qua lại không mở cửa sổ.
Quỷ ấu trĩ.
Tô Trường Nhạc cúi đầu, làm bộ như nàng không hề hiểu ý của hắn, đi theo Tô mẫu tiến vào trong điện .
Thẩm Tinh Lan thấy nàng cố tình lảng tránh hắn, trong phút chốc, ánh mắt hắn tối lại.
……
Bên người Tô Trường Nhạc vẫn luôn có hai nha hoàn đi theo, một người tên Bình Nhi, một người gọi là Tứ Hỉ.
Tứ Hỉ là đầy tớ ở trong phủ Thừa tướng, từ nhỏ đã đi theo hầu hạ bên người nàng, Bình Nhi lại được Lâm hoàng hậu ban đến hầu hạ khi nàng mới vừa vào kinh năm bảy tuổi.
Sau khi ngồi vào đúng vị trí, nàng thờ ơ quét mắt qua người Bình Nhi, người đã rót thêm trà cho nàng.
Hiện tại nghĩ lại, kiếp trước người đã động tay vào trong ở nước trà, hẳn là Bình Nhi.
Khi nàng vừa mới vào kinh thì đã được đế hậu coi trọng, tất cả mọi người đều nói nàng có phúc, nhưng ai có thể nghĩ đến, đây hoàn toàn không phải là may mắn, mà là một mưu đồ đươc tính toán trăm phương ngàn kế.
Đế hậu tiến vào điện, yến hội bắt đầu, trong điện vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng, cung nữ qua lại không ngớt, Tô Trường Nhạc lại chưa từng động đũa.
Tô mẫu cảm thấy kỳ quái: “Nhạc Nhạc sao thế, sao lại không ăn chút gì?”
Tô Trường Nhạc nào dám ăn, càng không dám đụng vào nước trà.
“Không đói bụng.” Ngón tay nàng đang đặt ở trên đùi hơi cuộn tròn lại, khẽ lắc đầu, chỉ về phía những vũ cơ đang nhảy múa trong yến hội, mi mắt khẽ cong lên: “Các nàng thật xinh đẹp.”
Nàng nhìn không chớp mắt, trên mặt toàn là sự kinh ngạc, như chưa bao giờ thấy qua cảnh tượng long trọng như thế này.
Nhưng Tô Trường Nhạc chưa thấy qua điều gì chứ? Từ nhỏ nàng đã nhận được sự yêu thích của đế hậu, cũng không biết đã tham gia bao nhiêu lần cung yến, nghĩ vậy, đáy mắt Tô mẫu hiện lên một vẻ bi thương, cũng không miễn cưỡng nữa.
Nam nữ phân chỗ ngồi, Thẩm Tinh Lan ngồi ở phía dưới bên tay phải của Tuyên Đế, Tô Trường Nhạc lại ngồi ở phía bên tay trái của Hoàng Hậu, bên cạnh nàng còn có Ôn phu nhân và Ôn Sở Sở, cùng ngồi chung ghế thứ năm với Tô mẫu.
Vị trí của Thẩm Tinh Lan thực ra ở cái góc nghiêng với nàng.
Ánh mắt của Tô Trường Nhạc đang dừng trên người vũ cơ, lặng lẽ di chuyển về phía Thẩm Tinh Lan, chỉ thấy Tuyên Đế và Thái T.ử đang nói cười vui vẻ, không biết đang nói về cái gì.
Tuyên Đế: “Hiện giờ tuổi của Thái T.ử cũng không còn nhỏ nữa, cũng đã tới lúc nên nạp thái t.ử phi rồi, hôm nay có không ít quý nữ danh gia vọng tộc trong kinh thành tới dự yến tiệc, nếu như nhìn trúng quý nữ nhà ai, thì hãy nói thẳng ra với phụ hoàng, phụ hoàng sẽ chỉ hôn cho con.”
Thẩm Tinh Lan cúi đầu cười, khi ngước mắt nhìn xung quanh bốn phía, đúng lúc đụng phải ánh mắt của Tô Trường Nhạc đang nhìn trộm hắn.
Tô Trường Nhạc: “……”
Quả nhiên không thể làm chuyện xấu được mà.
Bên tai nàng khẽ nóng lên, dời mắt đi như không có việc gì, tiếp tục nhìn vũ cơ nhảy múa, ý cười trong mắt Thẩm Tinh Lan lại không che giấu được.
Tuyên Đế nhìn nhi t.ử vốn không hề có hứng thú gì bỗng nhiên lại cong khóe môi cười, cũng không nhịn được mà bật cười hỏi: “Đã nhìn trúng ai rồi?”
Thẩm Tinh Lan thu hồi ánh mắt, lắc đầu: “Nhi thần đã có người trong lòng, chỉ là không thể nói ra người đó là ai.”
Tuyên Đế nghe thấy Thái T.ử nói đã có người mà hắn thích, lập tức bừng lên hứng thú, nhướng mày cười nói: “Tại sao không thể nói?”
Thẩm Tinh Lan mím môi không nói.
Ý cười trên mặt Tuyên Đế càng tăng lên: “Rốt cuộc là cô nương nhà ai yêu cầu con phải giấu diếm như vậy?”
Thẩm Tinh Lan cúi đầu uống một chén rượu, vẫn không nói lời nào.
Tuyên Đế liếc nhìn nhi t.ử một cái đầy ý tứ, cũng không nhiều lời nữa, ngược lại Lâm hoàng hậu bên cạnh bỗng nhiên sát lại gần, ghé sát vào tai Tuyên Đế nhỏ nhẹ nói gì đó.
“Ôn Nhị?” Sau khi Tuyên Đế nghe xong bỗng nhăn mày lại, khẽ hừ một tiếng, cố gắng thấp giọng nói: “Trẫm muốn để cho Ôn Nhị làm chính phi của lão tứ, dù gì nàng ta và Trường Nhạc cũng có tình tỷ muội, nếu làm chính phi của lão tứ, nhất định có thể ở chung hòa thuận với Trường Nhạc, như vậy cũng có thể cho Tô gia một lời giải thích thỏa đáng.”
Thẩm Tinh Lan nắm c.h.ặ.t lấy chén rượu trong tay, khi nghe thấy lời nói của Tuyên Đế, ánh mắt đột nhiên trầm xuống, uống một hơi cạn sạch chén rượu.
Khóe mắt lại lần nữa liếc về phía Tô Trường Nhạc, thấy nàng không hề đụng vào chén đũa, khóe miệng hơi cong lên.
Ngay tại lúc hắn muốn thu hồi ánh mắt, lại thấy nha hoàn bên người Tô Trường Nhạc sẩy tay đổ hết chén rượu lên người nàng.
Sắc mặt Thẩm Tinh Lan lập tức đen lại, ánh mắt trong chớp mắt xuất hiện sự hung ác, tiếp theo quét ánh mắt về phía Thẩm Quý Thanh đang ngồi bên tay trái.
Thẩm Quý Thanh ôn hòa như ngọc, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nho nhã như cũ, chỉ là động tác uống rượu lại dường như chưa từng dừng lại.
Từ sau khi Tô Trường Nhạc đi vào hành cung thì không thèm liếc mắt nhìn hắn ta một cái nào, mới vừa rồi, thậm chí nàng còn nhìn trộm Thẩm Tinh Lan, không cẩn thận đối mặt với ánh mắt Thẩm Tinh Lan, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn còn nổi lên một áng hồng xấu hổ ngượng ngùng.
Trong lòng Thẩm Quý Thanh lại dâng trào một cảm giác ghen tỵ không rõ lý do, sự ghen tuông trực tiếp xộc lên đầu hắn.
Trên mu bàn tay lại xuất hiện gân xanh, chén rượu trong tay hắn cạn dần, từng chén từng chén một, sự u ám trong đôi mắt hắn mãi không thể biến mất.
“Xin lỗi cô nương, nô tỳ không phải cố ý, xin cô nương hãy rộng lượng tha thứ cho nô tỳ.” Vẻ mặt Bình Nhi đầy sự sợ hãi, quỳ gối xuống đất, dập đầu cầu xin tha thứ.
Ý cười trên mặt Tô Trường Nhạc dần dần nhạt đi, ấn đường nhíu lại.
Nàng không nghĩ tới bản thân chỉ mới lơ đãng một chút, đã khiến cho Bình Nhi rảnh rỗi có thời gian ra tay.
Đáng lẽ ra nàng không nên phân tâm nhìn Thẩm Tinh Lan.
Tô mẫu nhíu mày, liếc nhìn Bình Nhi một cái: “Sao lại lỗ mãng hấp tấp như vậy?”
Tứ Hỉ vội vàng cầm khăn, cúi đầu chà lau trên người Tô Trường Nhạc, lau được một lúc thì lắc đầu nói với Tô mẫu: “Phu nhân, thứ dính trên người cô nương là rượu, sợ rằng khó mà lau sạch.”
“Nhạc Nhi lại không uống rượu, sao lại gọi thêm rượu lên?” Tô mẫu vừa tới gần nữ nhi đã ngửi thấy được mùi rượu.
Hôm nay Tô Trường Nhạc mặc một bộ y phục bằng chỉ bạc giảo châu sa trắng như tuyết, vị trí mà rượu đổ lên người lại ngay giữa n.g.ự.c nàng, không khỏi cảm thấy xấu hổ ngượng ngùng.
Tô mẫu thấy sau khi y phục bị rượu đổ lên thì đã nhìn thấy khá rõ ràng, da thịt trước n.g.ự.c hồng nhạt của thiếu nữ như ẩn như hiện, sắc mặt lập tức khó coi: “Như vậy không được, Nhạc Nhi đi theo ta, ta sẽ đưa con đi thay một bộ xiêm y mới.”
Tô Trường Nhạc liếc Bình Nhi một cái, ánh mắt xuất hiện sự lạnh lẽo, lắc đầu: “Nương, con không cần thay y phục, đợi khi về phủ rồi thay cũng được.”
Bình Nhi quỳ gối dập đầu liên tục, Tô mẫu lại đứng lên, rất nhanh đã có người chú ý tới tiếng động bên này.
Tô Thiên Dương thấy sắc mặt của mẫu thân khó coi, lập tức lại dò hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.
“Không thể làm liều, hiện tại hãy theo nương đi thay y phục.” Tô mẫu thấp giọng trách mắng nàng.
Tô Thiên Dương nhìn ra chuyện đang xảy ra, khẽ biến sắc, lập tức quay người lại, không tiếp tục nhìn nữa, bảo Tứ Hỉ đi lấy áo choàng tới đây.
Tô mẫu nhận chiếc áo choàng rồi phủ lên người nữ nhi: “Nhạc Nhạc ngoan, nghe lời, mau ch.óng theo nương đi đổi một bộ xiêm y mới.”
Ngay tại lúc hai người chuẩn bị rời khỏi yến tiệc, lại nhìn thấy Lương cô cô bên cạnh Hoàng Hậu đi tới, gương mặt Lương cô cô tươi cười dịu dàng, gọi Tô mẫu lại.
Tô Trường Nhạc vẫn luôn cảm thấy không yên, ấn đường nhíu lại, đôi tay đang đặt ở trong áo choàng nắm c.h.ặ.t lại một cách bất an.
“Nô tỳ gặp qua Thừa tướng phu nhân, gặp qua Tô Tiểu tướng quân, Tô đại cô nương.” Lương cô cô khụy gối hành lễ, “Hoàng hậu nương nương có chuyện quan trọng muốn trao đổi với Tô phu nhân, nên đã bảo nô tỳ lại đây mời Tô phu nhân qua đó một chuyến.”
Sắt mặt Tô mẫu khẽ biến.
Tô Thiên Dương nhíu c.h.ặ.t mày lại: “Nếu không thì để ta đưa muội muội đi thay y phục.”
Tô mẫu thấp giọng nhẹ mắng: “Càn quấy.”
“Trước tiên Nhạc Nhi đứng ở nơi này đợi nương, đợi nương gặp Hoàng hậu nương nương xong rồi sẽ đưa con đi thay y phục.”
Tô Trường Nhạc nghe vậy nhẹ nhàng thở ra.
Nàng ước gì có thể đợi ở chỗ này, không đi đâu hết, đứng đợi ở chỗ có nhiều người mới an toàn.
Ngay tại lúc nàng muốn ngồi xuống, Ôn Sở Sở lại đứng dậy nhích đến gần.
Ôn Sở Sở cười: “Nếu không thì ta và Nhạc Nhạc cùng đi.”
Tô Trường Nhạc bỗng nhiên siết c.h.ặ.t ngón tay.
Tô mẫu đang muốn mở miệng từ chối, Lương cô cô lại cười nói: “Như vậy thì nô tỳ sẽ dẫn người lại đây đưa hai vị cô nương đi thay y phục trước.”
Lương cô cô lại tiếp tục cười nói: “Còn mời Tô phu nhân đừng để Hoàng hậu nương nương đợi lâu, mau ch.óng theo nô tỳ qua đó.”
Tô mẫu do dự một lát, Tô Trường Nhạc lại muốn ngồi lại trong yến tiệc, tùy hứng mà hừ một tiếng: “Ta không đi, ta muốn ngồi ở chỗ này đợi nương trở về.”
Ôn Sở Sở cũng ngồi xuống bên cạnh nàng, dịu dàng cười hỏi: “Nhạc Nhạc làm sao vậy, muội mặc áo choàng ở trong điện sẽ nóng đấy, muội xem, trên mặt muội toàn là mồ hôi.”
Tô mẫu còn muốn nói điều gì, Lương cô cô bỗng thu lại vẻ tươi cười trên mặt, nghiêm mặt nói: “Tô phu nhân, mời.”
Tô mẫu không còn cách nào, chỉ có thể đi theo Lương cô cô.
Ôn Sở Sở dựa vào sát bên tai nàng, tiếp tục nhẹ giọng khuyên nhủ: “Hiện giờ Nhạc Nhạc đang ngồi ở vị trí cao như vậy, nhất định không thể quá mức rêu rao, tránh để cho những quý nữ danh gia vọng tộc đó chê cười.”
Ôn Sở Sở ngược lại còn rất hiểu tính nết của nàng, năm nàng bảy tuổi mới tới kinh thành, quả thực ghét nhất việc trở thành trò cười cho người khác xem.
Hai tay Tô Trường Nhạc siết c.h.ặ.t thành quyền, trên mặt mang đầy vẻ khó xử, ngay lúc nàng muốn mở miệng cự tuyệt, tiếp tục giả vờ tùy hứng, thì Lương cô cô vốn đã rời đi lại quay trở về.
Lương cô cô: “Nương nương nói, Bình Nhi là nha hoàn mà lúc trước nương nương đã thưởng cho cô nương, hiện giờ Bình Nhi lại vụng về như vậy, sau khi nương nương biết được, trong lòng cảm thấy rất áy náy, đặc biệt bảo nô tỳ chuẩn bị cho cô nương một bộ y phục mới, bảo nô tỳ lại đây dẫn cô nương đến thiên điện để thay y phục.”