Lương cô cô đã nói đến nước này, Tô Trường Nhạc có thể làm bộ giả vờ không hiểu, Tô Thiên Dương lại không thể.
Tô Thiên Dương bất đắc dĩ thở dài, cười dỗ dành nàng: "Nhạc Nhạc theo Lương cô cô đi thay y phục, ngàn vạn lần không thể làm phật ý tốt của Hoàng hậu nương nương."
Nàng lắc đầu, nhìn nhị ca bằng ánh mắt đáng thương: "Muội không muốn đi."
Tô Thiên Dương im lặng một lát, đi đến bên cạnh nàng, chậm rãi ngồi quỳ một gối xuống đất, kiên nhẫn giải thích cho nàng.
"Tuy Bình Nhi là nha hoàn mà hoàng hậu nương nương ban thưởng cho muội, nhưng từ lâu nàng ta đã là nô tỳ của Tô phủ, là người bên cạnh muội, sự việc hôm nay cũng là do Tô phủ không chỉ bảo dạy dỗ tốt cho nàng ta, mới khiến cho Hoàng hậu nương nương lo lắng đến như thế, nếu Nhạc Nhạc cáu kỉnh làm phật ý tốt của nương nương, thì đó chính là lỗi lầm của Tô phủ."
Tô Trường Nhạc sao lại không biết điều đó chứ, nhưng nàng lại không thể nói với nhị ca, nàng biết việc Lâm hoàng hậu ban thưởng này không hề có ý tốt, cho nên nàng mới không thể đi.
Lương cô cô nghe thấy Tô Thiên Dương nói, đồng ý gật đầu, cười nói: "Tô nhị công t.ử nói rất đúng, Tô cô nương chớ nên phụ tâm ý của Hoàng hậu nương nương."
Thấy Tô Trường Nhạc vẫn không có ý muốn đứng dậy, Lương cô cô lại tiếp tục nói: "Yến tiệc hôm nay, Hoàng Thượng tổ chức riêng cho Thái Tử, không chỉ ăn mừng việc Thái T.ử chiến thắng trở về, còn thay Thái T.ử lựa chọn Thái t.ử phi, nếu như Tô đại cô nương cứ có thái độ như vậy, thì không chỉ phụ tâm ý của nương nương, cũng ngang với việc làm mất thể diện của Hoàng Thượng, nếu như Hoàng Thượng trách tội xuống dưới, phủ Thừa tướng không để ý đến mặt mũi của Hoàng Thượng như thế, thì chắc chắn sẽ gặp tai họa, điều này tuyệt đối không nên."
"Tô đại cô nương vẫn nên theo nô tỳ đi thiên điện để thay y phục, chớ để việc nhỏ này làm Thánh thượng tức giận."
Tô Trường Nhạc c.ắ.n môi, không dấu vết liếc về phía Thẩm Tinh Lan ở phía đối diện một cái, thấy tuy rằng hắn bị mấy người bao quanh kính rượu, nhưng sắc mặt vẫn không khác gì ngày thường, trái tim đang lơ lửng cuối cùng cũng an tâm hơn một chút.
Kiếp trước ở trong yến tiệc, Thẩm Tinh Lan uống đến say mèm, hiện giờ khuôn mặt hắn không hề có men say, chắc hẳn sẽ không có việc gì.
Nàng hít một hơi thật sâu, tuy rằng đốt ngón tay dưới ống tay áo đã dùng sức nắm đến mức trắng bệch, nhưng vẫn không lộ vẻ gì, cười ngọt ngào với Lương cô cô: "Trường Nhạc làm sao có thể phụ tâm ý của nương nương được."
Dứt lời, đứng dậy theo Lương cô cô rời đi.
Ôn Sở Sở bước nhanh đuổi kịp, khóe môi đỏ nở một nụ cười kỳ dị.
Ba người đi ra khỏi đại sảnh của chính điện, xuyên qua một đình viện rộng lớn, hành lang uốn lượn, các lầu đình các, dựa vào ký ức của kiếp trước, Tô Trường Nhạc biết được đây chính là đường đi đến thiên điện.
Đôi tay giấu ở dưới lớp áo choàng căng thẳng nắm c.h.ặ.t lại, nàng thật sự không nghĩ tới Lâm hoàng hậu vì muốn đạt được đại sự, mà lại dám trắng trợn táo bạo đưa nàng rời đi như thế.
Ôn Sở Sở sánh vai đi bên cạnh nàng, thấy nàng yên tĩnh bất thường, môi đỏ hơi cong lên: "Nhạc Nhạc đừng sợ, có tỷ ở bên cạnh, sẽ không có việc gì cả."
Lương cô cô nghe thấy lời Ôn Sở Sở nói, nhẹ giọng cười: "Ôn Nhị cô nương nói phải, mỗi một ngõ ngách trong hành cung này, đều có Ngự lâm quân tuần tra, cực kỳ an toàn, Tô cô nương chớ phải lo lắng......"
Hai chữ "lo lắng" còn chưa nói hết, Tô Trường Nhạc đã cảm thấy cơn đau từ phía sau cổ, trong chớp mắt mất đi ý thức.
Lương cô cô cùng Ôn Sở Sở lại điềm nhiên như không có việc gì, dừng bước chân lại, rồi nhìn nhau cười.
"Ngươi bình tĩnh chút...... Ngươi tỉnh táo chút đi!"
Người nọ dính đầy mùi rượu, ngày thường giọng nói trầm thấp lành lạnh, hiện giờ giọng nói lại khàn khàn, khi nói chuyện mùi rượu và hơi nóng phả vào mặt nàng.
Nàng rõ ràng nóng đến mức không thoải mái, nhưng khi nàng bắt lấy cánh tay rắn chắc dưới lớp y phục của người nọ, nàng lại muốn đến gần hắn một cách không thể giải thích được.
Bàn tay mềm mại không xương mấy lần bị đẩy ra, kéo xuống, nhưng chủ nhân của đôi tay ấy lại giống như đã mê dại, không chịu từ bỏ từng bước bám lấy, mỗi một động tác, đều hết sức mê hoặc.
Giữa lúc lôi kéo, y phục phù dung lại nhăn thêm một chút.
Da thịt tuyết trắng, lộ ra mùi hương nhàn nhạt, như cánh hoa đào thi nhau nở rộ giữa đình viện ngày xuân.
Lúc đó nàng cũng không biết, dưới đôi mắt đỏ ngầu kia, đến tột cùng đã phải kiềm chế áp lực không muốn người nào biết, ham muốn chiếm hữu đã ẩn sâu luôn phải kìm chế.
"Tô Trường Nhạc!" Người trước mắt đột nhiên khẽ quát một tiếng, tựa như cố kìm nén điều gì, giọng nói khàn khàn rõ ràng còn mang theo áp lực.
Nhưng tiếng nói này không thể ngăn cản được mọi thứ, sắc mắt nàng vẫn đỏ như cũ, ánh mắt mê ly khiến người khác không khống chế không được nhịp tim.
Nàng vẫn luôn bị đẩy ra, không ngừng bị đẩy ra.
Trong lúc hỗn loạn, bên tai lại vang lên một tiếng quát mắng: "Không được tới gần cô, ngươi cách xa cô ra một chút!"
Hình ảnh theo ý thức mơ hồ không rõ lại bị gián đoạn đứt quãng.
Nàng chỉ nhớ rõ, ngay lúc người nọ muốn đẩy nàng ra lần thứ hai, nàng mơ mơ màng màng gọi tên của hắn.
"Thẩm Tinh Lan......"
Nàng cũng không biết được, khi ba chữ rơi vào trong tai hắn, mềm mại ngọt ngào như thế nào.
Khiến hắn quân lính tan rã mất hết ý thức.
Ôn hương nhuyễn ngọc* nhào vào trong lòng, dồn ép người khác khó có thể giữ được lý trí.
Ôn hương nhuyễn ngọc*: hình như đã giải thích 1 lần rồi, tóm lại miêu tả vẻ đẹp của người con gái...
Người nọ cuối cùng cũng không chống cự nữa, đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng.
Tô Trường Nhạc đột nhiên mở mắt ra, tỉnh lại từ trong mớ hỗn độn, chỉ cảm thấy hơi nóng không tản đi được trong mộng kia, tựa như lại chầm chầm xuất hiện ở trong hiện thực.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng giữa trán, y phục sau lưng ướt đẫm.
Nàng cũng không biết cuối cùng nàng đã ngủ bao lâu.
Huân hương ấm áp, trong phòng có hơi tối tăm, một tia sáng mỏng manh khẽ lọt qua song cửa sổ, mơ hồ có thể thấy được chăn đệm tinh xảo hoa mỹ, và màn lụa hình hoa phù dung giống hệt như trong trí nhớ.
Hơi thở của nàng chậm lại, hoảng sợ ngồi dậy.
Lòng bàn tay vừa mới hạ xuống, đã cảm thấy khác thường, không giống chiếc giường bình thường khác, mùi rượu nồng cũng theo đó chui vào trong ch.óp mũi.
"A!!!"
Nàng bị dọa đến mức trái tim mạnh mẽ run rẩy, trong nháy mắt thét ch.ói tai, một bên cúi đầu xác nhận y phục của chính mình có còn chỉnh tề hay không, một bên hoảng hốt lo sợ bò xuống giường.
May mắn, đó chỉ là giấc mộng thôi, y phục của nàng vẫn còn chỉnh tề.
Tô Trường Nhạc nhẹ nhàng thở ra, nhưng trong lòng hoảng sợ, trọng tâm không vững lăn xuống dưới.
Nàng đau đớn kêu lên một tiếng, lại lập tức nghiêng ngả lảo đảo bò về phía cửa phòng, không hề quan tâm người đang nằm trên giường là ai, một lòng chỉ nghĩ đến việc mau ch.óng chạy đi.
Nhưng rất nhanh lại phát hiện trong tuyệt vọng, bất kể là cửa phòng hay song cửa sổ, toàn bộ đều bị bịt kín, cho dù dùng phương pháp nào cũng không thể mở được.
Môi Tô Trường Nhạc khẽ run, cho dù đây không phải là lần đầu tiên lâm vào tình cảnh khó khăn như thế này, nhưng tim vẫn đập thình thịch, như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đại khái do nàng mới vừa rồi đập cửa sổ tạo ra âm thanh quá lớn, người vốn đang ngủ ở trên giường, vào lúc này cũng che đầu, lảo đảo ngồi dậy.
Bên cạnh giường, ánh sáng mỏng manh từ song cửa sổ, chiếu vào sườn mặt xinh đẹp, bóng dáng anh tuấn của hắn dưới ánh sáng tạo nên một bóng râm, cực kì lạnh nhạt.
"Ồn ào cái gì?"
Giọng nói khàn khàn khô khốc bỗng dưng vang lên, Tô Trường Nhạc vốn đang đưa lưng về phía giường, còn không buông tay muốn phá cửa ra, bỗng cả người cứng đờ, chậm rãi quay đầu lại.
Nàng nhìn thiếu niên mặc y phục đen ở trên giường, nhẹ nhàng thở ra, đồng thời trong đáy lòng lại toát ra một cơn giận không thể nói rõ.
Tóm lại thì Thẩm Tinh Lan đã xảy ra chuyện gì, vì sao cả hai đời đều không cảnh giác như vậy, đều bị chuốc đến say mèm.
Đôi mắt Tô Trường Nhạc ửng đỏ, dựa lưng vào cửa, không nói một câu nào, chậm rãi ngồi xuống đất, cuộn tròn cơ thể, hai tay ôm lấy đầu gối.
Vẫn không có gì, dù sao thì việc tồi tệ nhất vẫn đến với Thẩm Tinh Lan mà thôi, nàng chỉ cảm thấy tức giận, tức giận vì sao sống lại một đời, vẫn trốn không thoát khỏi những mưu kế của đám người đó, tức giận vì sao Thẩm Tinh Lan lại không sống lại giống như nàng.
Nhưng điều này cũng chứng minh quả thực Thẩm Tinh Lan không có ký ức của kiếp trước, nếu hắn cũng sống lại giống như nàng, tất nhiên sẽ không dễ dàng bị Thẩm Quý Thanh hãm hại như thế.
Trước kia quả nhiên do nàng quá đa nghi.
Thẩm Tinh Lan nhìn xung quanh bốn phía, giống như cuối cùng cũng đã phát hiện chỗ chính mình đang đứng không thích hợp, xuống giường đi về phía nàng: "Tại sao ngươi lại ở đây?"
Nàng nghe được giọng nói của hắn không giống ngày thường, không phải tiếng nói khàn khàn sau khi say rượu, mà là giọng nói mang theo sự ngấm ngầm chịu đựng và kiềm chế.
Mọi thứ đều chưa xảy ra, nàng bỗng cảm thấy buồn cười.
Thẩm Tinh Lan dừng bước chân, dường như cũng nhận thấy được sự khác thường của bản thân hắn, sắc mặt khó coi, đôi mắt dần đỏ lên.
Hai má hắn ửng hồng một cách không bình thường, ở phía đuôi mắt cũng có một vệt đỏ tươi, khiến nốt ruồi lệ dưới mắt trái của hắn càng trở nên kỳ dị lạ thường.
"Không mở được cửa?"
Nàng gật đầu.
Yết hầu của hắn chuyển động lên xuống, ánh mắt trở nên thâm thúy xen lẫn u ám, hít một hơi thật sâu, quay đầu đi không nhìn nàng nữa: "Đi đến bên cạnh, để cô tới."
Nàng đứng dậy không nói một câu nào, đi đến một bên góc.
Ngay tại lúc Thẩm Tinh Lan tính toán muốn đá văng cửa ra, thì nghe thấy ở một chỗ cách bọn họ không xa, truyền đến từng tiếng thét ch.ói tai và tiếng khóc.
Tô Trường Nhạc bị dọa đến mức cả người run lên, theo bản năng quay đầu nhìn về phía nơi phát ra tiếng động.
Tiếp theo nàng nghe thấy được giọng nói của nhị ca.
"Nương, đừng...... Nương bình tĩnh một chút, muội ấy không...... Nhạc Nhạc, ta và đại ca...... tiếp tục tìm."
Giọng nói của Tô Thiên Dương vang dội, cho dù có cách căn phòng mà bọn họ đang ở một đoạn, nhưng vẫn có thể nghe rõ một hai câu trong đó.
Đồng t.ử của Tô Trường Nhạc bỗng nhiên co rút lại, bỗng dưng lại nghĩ tới cảnh chật vật nhếch nhác không chịu nổi của nàng và Thẩm Tinh Lan trong kiếp trước.
Nàng biết, do nàng đã biến mất quá lâu, các ca ca đang tới tìm nàng.
Cũng giống như kiếp trước, hai vị huynh trưởng cuối cùng sẽ dẫn người phá cửa vào, rất nhiều người sẽ thấy nàng và Thẩm Tinh Lan ở chung một phòng.
Tô Trường Nhạc chỉ hồi tưởng tình cảnh chật vật xen lẫn kiều diễm trước kia, đã khó chịu đến mức không thở nổi.
Tuy rằng lúc này đây bọn họ không lại làm ra bất cứ việc hoang đường nào, nhưng cũng khó ngăn chặn được miệng lưỡi của đám người đó.
Bên ngoài lại vang lên từng tiếng bước chân hỗn loạn, cùng với từng tiếng cửa phòng bị người đá vào.
Thẩm Tinh Lan vốn đang đứng ở cửa, bỗng nhiên xoay người, bước chân lảo đảo đi về phía nàng.
Tô Trường Nhạc cứng người lại, nhớ tới cảnh hắn cũng từng thất tha thất thểu đi về phía nàng giống như vậy, trong mắt bất giác lộ ra vẻ cảnh giác và sợ hãi: "Ngươi làm gì thế? Ngươi đừng lại gần đây!"
Thẩm Tinh Lan không nói một câu nào, đi về phía nàng.
Theo bước tiến ngày càng gần của hắn, nàng lại từng bước từng bước lùi về phía sau, mãi đến khi tấm lưng chạm đến bức tường lạnh băng, không còn đường lui, mới dừng bước chân lại.
"Thẩm Tinh Lan, ngươi muốn làm gì, ngươi tỉnh táo lại đi, đừng tới gần ta "
Phát hiện Thẩm Tinh Lan không hề có ý muốn dừng lại, nàng theo bản năng muốn ra sức thét ch.ói tai, để cho các ca ca đang ở bên ngoài tìm nàng tiến vào cứu nàng, Thẩm Tinh Lan lại nhanh hơn một bước che miệng nàng lại.
Tim Tô Trường Nhạc đập loạn nhịp, hoảng sợ trừng mắt.
"Đừng sợ, cô sẽ không làm hại ngươi." Giọng nói trầm thấp và mùi rượu nồng tiến lại gần nàng, mơ hồ còn lộ ra chút áp lực nào đó.
Hô hấp ấm áp phả vào mặt nàng, bên tai Tô Trường Nhạc bỗng dưng nóng lên, hô hấp rối loạn thêm vài phần.
Nàng căng thẳng bắt lấy cánh tay hắn, muốn bỏ bàn tay đang che miệng nàng xuống dưới, mới kinh ngạc phát hiện cả người hắn toàn là mồ hôi, ngay cả quần áo trên người cũng đã ướt gần hết.
Tóc hắn bị mồ hôi làm ướt nhẹp, hơi hiện lên vẻ lộn xộn, y phục lại càng bị mồ hôi thấm ướt, dán sát vào người hắn, phác họa ra bờ vai rộng eo thon hoàn mỹ.
Đường cong cơ bắp ở trên cánh tay, cũng theo động tác của hắn mà hơi phồng lên.
Xúc cảm ở nơi lòng bàn tay nóng rực mà rắn chắc, trái tim Tô Trường Nhạc đột nhiên đập loạn, giống như bị bỏng, nhanh ch.óng thu tay trở về.
"Tin tưởng cô, cô sẽ không hại ngươi, đợi chút nữa khi cô buông ngươi ra, không được kêu lên, được không?" Giọng nói của Hắn rõ ràng mang theo chút run rẩy, hơi thở cũng đã hỗn loạn.
Hàng mi dài Tô Trường Nhạc nhẹ nhàng run rẩy, vội vàng gật đầu.
Thẩm Tinh Lan quả nhiên theo lời hắn nói, buông lỏng tay ra.
Nàng thấy Thẩm Tinh Lan vẫn còn tỉnh táo, không làm xằng làm bậy với nàng, trong lòng mới vừa thở phào một hơi, bỗng nhiên lại cảm thấy trời đất quay cuồng.
Thẩm Tinh Lan tựa như đã phát điên, một tay khiêng nàng ở trên vai!
Hai chân của nàng bị hắn ôm lấy một cách c.h.ặ.t chẽ, đầu rũ xuống phần lưng rộng lớn ướt đẫm mồ hôi của hắn.
Tô Trường Nhạc hoảng sợ, trái tim như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nàng cố chịu đựng việc muốn thét ch.ói tai, thấp giọng hỏi: "Ngươi muốn làm gì!"
Ngay từ đầu Tô Trường Nhạc đã tin tưởng Thẩm Tinh Lan sẽ không hại nàng, mãi đến khi Thẩm Tinh Lan trực tiếp khiêng nàng đến giường, không nói một câu nào, động tác nhanh nhẹn xé màn lụa xuống, giữ lấy đôi tay nàng, rồi đặt lên cao, cột vào đầu giường một cách c.h.ặ.t chẽ.
Ống tay áo của thiếu nữ theo động tác của hắn mà rơi xuống chỗ khuỷu tay, cánh tay ngọc tuyết trắng tinh tế như gốm sứ, trong nháy mắt lộ ra ngoài, dáng người lả lướt cũng vì thế mà lộ ra.
Bộ n.g.ự.c dưới lớp xiêm y cũng phập phồng lên xuống, môi nàng hơi run, tư thế này thật sự quá mức xấu hổ, hai má trắng nõn của nàng nhiễm một lớp ửng đỏ, lan đến phần gáy ngọc ngà.
Ngay tại lúc nàng muốn há miệng kêu lên tiếng, Thẩm Tinh Lan lại rút bộ diêu kim phượng trên đầu nàng ra.
Mái tóc đen trong tức khắc suôn xuống như thác nước chảy, rơi lộn xộn trên bờ vai, còn rớt xuống cả giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng bỗng nhiên run lên, hoảng sợ hét to: "Thẩm Tinh Lan! Ngươi đừng làm chuyện xằng bậy! Ca ca ta đang ở bên ngoài, ngươi tỉnh táo chút đi!"
Thần trí Thẩm Tinh Lan đã có chút mơ hồ không rõ, sắc mặt hắn ửng hồng khác thường, toàn thân đều tản ra ham muốn xâm chiếm mãnh liệt, mồ hôi chảy xuống gương mặt, trượt xuống hàm dưới, nhỏ giọt trên mái tóc đen nhánh của thiếu nữ.
Ánh mắt hắn đen không thấy đáy, đuôi mắt cụp xuống, đã nổi lên sắc hoa đào khiến người khác ngượng ngùng, khi rủ mắt nhìn phía nàng, trong mắt càng là dáng vẻ mà nàng từng rất quen thuộc.
Đôi mắt đẹp của thiếu nữ ửng đỏ, gương mặt trắng nõn nổi lên đám hồng nhạt, ánh mắt trừng nhìn hắn tràn ngập sự phòng bị, nhưng khi rơi vào trong mắt hắn lại là sự xấu hổ ngượng ngùng, yêu kiều e lệ khiến người khác điên cuồng.
Hắn cố gắng thay đổi hơi thở ngổn ngang trong lòng, gian nan quay đầu đi, thân hình thon dài to lớn bởi vì chịu quá nhiều đau đớn mà hơi run rẩy: "Được rồi, giờ ngươi có thể hét to lên."
Hầu kết của thiếu niên anh tuấn chuyển động lên xuống, giọng nói khàn khàn đặc biệt quyến rũ, nhưng lời nói ra lại khiến người khác kinh ngạc: "Gọi lớn tiếng một chút."
Tô Trường Nhạc kinh ngạc: "Cái gì?!"
"Chờ lát nữa, nếu có người hỏi, thì nói khi ngươi tỉnh lại đã có dáng vẻ như vậy, bị trói trên đầu giường, không thể làm chuyện gì cả."
Dứt lời, hắn liên tục lùi về sau mấy bước, dưới ánh mắt hoang mang của nàng, hắn cầm lấy bộ diêu rồi dùng sức đ.â.m lên cánh tay chính mình.
"Ngươi muốn làm gì!!!" Nàng trừng lớn hai mắt, như ý muốn của hắn, gân cổ kêu lên: "Thẩm Tinh Lan, ngươi điên rồi sao!"
Cánh tay rắn chắc của thiếu niên đã chảy đầy m.á.u, m.á.u tươi phun tung tóe lên trên gò má như ngọc, vài giọt còn đọng lại trên nốt ruồi lệ ở dưới mắt trái, khuôn mặt vô song, mang một cử chỉ quyến rũ mà mê hoặc, tú sắc khả xanh.
Đau đớn khiến tâm trí hắn tỉnh táo hơn vài phần, hai tròng mắt dần dần trấn tĩnh lại, bởi vì đang hết sức kiềm chế, dung mạo vô song có hơi đáng sợ.
Động tác trên tay hắn chưa từng dừng lại, mỗi một lần xuống tay đều cực kỳ tàn nhẫn, tựa như muốn phế bỏ luôn đôi tay kia.
Tô Trường Nhạc cảm thấy chấn động, lúc này cuối cùng cũng đã hiểu hắn muốn làm gì, giọng nói nàng run rẩy: "Đủ rồi, ngươi mau dừng tay lại, các ca ca sẽ nhanh ch.óng tới đây."
Hắn lại như không nghe thấy gì, chưa từng dừng lại.
......
Tô Thiên Dương đã tập võ nhiều năm, đương nhiên lỗ tai hắn rất thính, hắn nhanh ch.óng nghe thấy tiếng kêu gào hoảng sợ của muội muội.
"Ta nghe thấy giọng nói của Nhạc Nhạc!" Trong lòng hắn bỗng nhiên căng thẳng, lập tức đi tìm theo tiếng động phát ra.
Tô Ngọc nghe vậy, sắc mặt cũng trầm xuống, theo sát phía sau.
Tô Thiên Dương vốn tưởng rằng, khi hắn phá cửa đi vào, sẽ chứng kiến cảnh tượng vô cùng chật vật giống như cảnh hắn mới vừa gặp ở phía không xa, lại không nghĩ đến, tình cảnh ở trong phòng hoàn toàn khác xa với suy nghĩ của hắn.
Tô Ngọc bị mùi m.á.u tươi nồng đậm ở trong phòng dọa cho hoảng sợ, cũng nhanh ch.óng lại gần, một tay lấy chăn gấm che lên người Tô Trường Nhạc, bảo vệ nàng phía sau, khi cúi người cởi trói cho muội muội, sắc mặt hắn vô cùng khó coi.
Tô Thiên Dương nhanh ch.óng bước đến trước mặt Thẩm Tinh Lan, bắt lấy cánh tay hắn vẫn đang đ.â.m vào người không ngừng, ngăn lại hành động tự làm hại mình của Thái t.ử: "Điện hạ, người tỉnh táo một chút!"
Tuy đã bôn ba chinh chiến sa trường nhiều năm, cũng gặp qua không ít hình ảnh m.á.u tươi tàn nhẫn, nhưng nhìn cánh tay đầy m.á.u của Thẩm Tinh Lan, m.á.u tươi đầm đìa, vẫn khiến cho Tô Thiên Dương nhìn mà cảm thấy kinh hãi.
Hai năm trước, khi bọn họ gặp phải nguy hiểm ở Nhạn Môn Quan, hắn đã biết Thái T.ử có bao nhiêu tàn nhẫn với bản thân, hiện giờ lại gặp cảnh tượng như vậy, vẫn khó nén được sự khiếp sợ.
Khi Tô mẫu chạy tới, Tô Trường Nhạc đã được trói, ngoại trừ mái tóc có hơi hỗn loạn rải rác ở trên vai, dáng vẻ có hơi nhếch nhác, thì y phục trên người vẫn còn chỉnh tề.
Tuy rằng đã thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng nước mắt Tô mẫu vẫn không nghe theo sự khống chế mà rơi xuống như cũ.
"Không có việc gì, Nhạc Nhạc, không có việc gì." Tô mẫu ôm c.h.ặ.t Tô Trường Nhạc vào trong n.g.ự.c, không ngừng vỗ nhẹ lưng nàng, thấp giọng vỗ về.
"Nương đã tới, nương ở chỗ này, cha và nương sẽ làm chủ cho con."
Tô Trường Nhạc cảm thấy hoảng hốt, tất cả mọi chuyện xảy ra trước mắt đều có phần giống kiếp, có phần lại không giống.
Lúc ấy mẫu thân cũng ôm nàng giống như vậy, không ngừng an ủi nàng, mà nàng chỉ khóc lóc, tuyệt vọng đến có suy nghĩ muốn c.h.ế.t.
Nhớ tới kiếp trước, vành mắt Tô Trường Nhạc bỗng nóng lên.
Nàng không nhìn thấy vẻ mặt của chính mình, khi rơi vào trong ánh mắt người khác có bao nhiêu sự bất lực.
Tô mẫu thấy tinh thần nàng hoảng hốt, mang dáng vẻ bị dọa cho sợ hãi, lại cảm thấy đau lòng, căm hận quay đầu nhìn về phía Thái Tử, lọt vào trong tầm mắt Tô mẫu lại là cảnh tượng nhìn thấy đã ghê người, làm cho người khác sợ hãi.
Hai mắt Thẩm Tinh Lan đỏ ngầu, cả người đều là m.á.u, càng không nói đến cánh tay đang tự đ.â.m vào người kia.
Tô mẫu cảm thấy hô hấp ngừng lại, lo sợ không yên dời ánh mắt, không dám nhìn nữa.
Tô Thiên Dương không ngăn cản được Thẩm Tinh Lan, hắn biết lúc này tâm trí Thái T.ử đã mơ hồ không rõ, không thể nghe rõ bất kể lời nói của ai, cuối cùng bất đắc dĩ, chỉ có thể đ.á.n.h Thẩm Tinh Lan bất tỉnh.
Việc không tìm thấy Tô Trường Nhạc, lúc trước vẫn chưa quấy rầy đến trước mặt Đế hậu, sau khi có người tới bẩm báo, nói Tô thị nữ và Thái T.ử ở chung một phòng, sắc mặt Tuyên Đế lập tức trở nên u ám.
Ánh mắt Lâm hoàng hậu hơi lóe, thấy Tuyên Đế giận tím mặt, vội vàng khuyên nhủ: "Hoàng Thượng bớt giận, tuy rằng Lan Nhi còn trẻ vẫn ngông cuồng, nhưng dù như thế nào cũng không có khả năng làm ra việc hoang đường với thê t.ử của đệ đệ hắn, không bằng đi xem tình hình như thế nào trước, rồi định đoạt lại cũng không muộn."
"Hèn mạt!" Tuyên Đế lại tức giận mắng một tiếng, "Mới vừa rồi hắn uống đến say khướt được người đỡ đi, hiện giờ lại ở chung một phòng còn có thể không làm ra chuyện gì?"
Tuyên Đế cũng có tam cung lục viện, tuy rằng người tới bẩm báo nói chuyện dè dặt, nhưng sao Tuyên Đế lại không nhìn ra sự việc ẩn trong đó chứ, lập tức giận dữ không nhẹ, long uy khiến người khác sợ hãi.
Ngay tại lúc đế hậu song song đứng dậy, sắp bãi giá đi đến xem Thái T.ử đến tột cùng đã làm ra chuyện hoang đường gì, thì lại có một người khác run rẩy đi đến trước mặt Tuyên Đế.
"Hoàng Thượng, Tứ hoàng t.ử, Tứ hoàng t.ử, hắn......" Người nọ úp úp mở mở, nhìn kỹ, trên mặt hắn ta toàn là vẻ sợ hãi.
Tuyên Đế đang bị việc hoang đường của Thẩm Tinh Lan khiến cho lửa giận đầy bụng, lúc này sắc mặt không vui, giọng nói hùng hồn chứa đầy uy nghi, đầy vẻ tức giận: "Tứ hoàng t.ử như thế nào, còn không nói mau, ấp a ấp úng cái gì!"
Lâm hoàng hậu vốn vẫn đang ung dung, thấy người tới bẩm báo hoảng loạn liếc mắt một cái, bỗng dưng tim đập mạnh, đôi tay không chủ được nắm c.h.ặ.t.
"Tứ hoàng t.ử và, và......" Người nọ căng thẳng nuốt nước miếng, cố nhắm mắt nói cho xong: "Sau khi Tứ hoàng t.ử uống rượu đã làm ra chuyện thất đức, cùng với Ôn Nhị cô nương phạm phải tội lớn."
Trước đây người tới bẩm báo về Thái Tử, chỉ nói "Thái T.ử và Tô cô nương bị nhốt trong cùng một phòng", nhưng trước mắt chuyện về Tứ hoàng t.ử lại nói vô cùng rõ ràng, sau khi uống rượu đã làm ra chuyện thất đức, phạm phải tội lớn.
Tuyên Đế vốn đã tràn đầy lửa giận, sau khi nghe xong cơn giận càng bùng phát, trực tiếp quăng hết những đồ vật ở trên bàn xuống đất.
Yến tiệc vốn đang náo nhiệt nhất thời lặng ngắt như tờ.
"Buồn cười, một tên, hai tên đều không làm trẫm bớt lo!" Tuyên Đế giận dữ, "Hiện giờ Tứ hoàng t.ử đang ở đâu!"
"Bẩm Hoàng Thượng, Tứ hoàng t.ử còn ở, còn ở thiên điện, không cho người khác vào phòng......"
Lâm hoàng hậu nghe xong cảm thấy vô cùng choáng váng, lập tức ôm lấy cánh tay Tuyên Đế, dịu dàng khuyên nhủ: "Hoàng Thượng vẫn nên đi xem xét mọi chuyện trước rồi hẵng nói, Quý Thanh sẽ không làm ra chuyện hoang đường như thế."
Tuyên Đế đẩy cánh tay Lâm hoàng hậu ra, cười lạnh nhạt: "Trẫm phải đi xem hai nhi t.ử ngoan ngoãn mà Hoàng hậu dạy dỗ, đến tột cùng đã làm ra chuyện tốt gì!"
Nói xong cũng không quay đầu lại, sải bước đi thẳng.
Đây là lần đầu tiên Tuyên Đế tỏ ra không kiên nhẫn với Lâm hoàng hậu ở chốn đông người, trên mặt Lâm hoàng hậu xuất hiện vẻ bối rối, hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu bước theo phía sau.
......
Trước đây vì tìm muội muội, tuy rằng hai huynh đệ Tô gia đã từng phá cửa phòng đi vào, nhưng người ở bên trong không phải là Tô Trường Nhạc, hơn nữa Thẩm Quý Thanh còn nổi trận lôi đình, bảo bọn họ cút đi, tất nhiên sẽ không có ai dám tiến lên quấy rầy.
Mãi đến khi tìm thấy Tô Trường Nhạc, lúc này Ôn phu nhân mới phát hiện có điều không thích hợp, cũng bắt đầu đi tìm nữ nhi, vừa hỏi mới phát hiện, nữ nhi lại ở cùng một chỗ với Tứ hoàng t.ử.
Lúc này đây, khi Tuyên Đế phá cửa vào, Thẩm Quý Thanh vẫn còn hết sức phóng túng ở trên giường.
Tuyên Đế tập trung nhìn vào, phát hiện trên giường không chỉ có hai người, m.á.u cả người suýt chút nữa đã phun hết ra, tựa như tức giận đến nổ tung: "Một đám các người đang làm gì, nhìn gì mà nhìn, còn không mau đi lên kéo Tứ hoàng t.ử xuống dưới cho trẫm!"
Giây phút Thẩm Quý Thanh bị kéo xuống giường, cả người đầy vẻ chật vật, còn chưa kịp mặc y phục.
Lâm hoàng hậu nhìn thấy nhi t.ử từ xưa đến nay vẫn phong độ nhẹ nhàng, giờ phút này lại chật vật như thế, tựa như bị người khác dùng toàn bộ sức lực đ.á.n.h vào đầu, lại nhìn trên giường vẫn còn có hai nữ t.ử, một người trong đó còn là Lương cô cô ở bên cạnh chính mình, trong đầu tức khắc vang lên tiếng nổ ầm ầm, cả người lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, tựa như sắp bất tỉnh.
"Nương nương cẩn thận!" Một cung tì ở bên cạnh vội vàng đỡ lấy Lâm hoàng hậu.
Quần áo Lương cô cô không chỉnh tề, nằm ở bên giường, cả người lộn xộn, không biết vì sao lại ngất đi, không hề nhúc nhích.
Ôn Sở Sở giống như Thẩm Quý Thanh, đều bị trúng d.ư.ợ.c, thần trí vẫn còn mơ hồ không rõ, mãi đến khi Ôn phu nhân tiến đến dùng sức cho nàng ta hai bạt tai, lúc này mới tỉnh táo lại từ trong đống hỗn độn mơ màng.
"Sở Sở, sao ngươi có thể làm ra việc hồ đồ như thế, lại cùng Tứ hoàng t.ử làm ra việc tằng tịu như thế!" Ôn phu nhân vô cùng đau đớn.
Phải biết rằng, Tứ hoàng t.ử đã định hôn với đại cô nương phủ Thừa tướng, không lâu nữa sẽ đến đại hôn, hiện giờ Ôn Sở Sở lại phạm phải sai lầm lớn như thế, không chỉ đắc tội phủ Thừa tướng, càng khiến cho Ôn phủ phải mang tai tiếng, không bao lâu nữa, Ôn Sở Sở và Ôn phủ sẽ trở thành trò cười của cả kinh thành.
Ôn phu nhân là kế mẫu cùa Ôn Sở Sở, nhưng từ trước đến nay chưa từng tức giận với nữ nhi này, nhưng sự việc hoang đường ngày hôm nay này, khiến cho Ôn phu nhân không thể không tức giận.
Ôn Sở Sở bị đ.á.n.h đến mức khuôn mặt nghiêng sang một bên, nàng ta kinh ngạc giơ tay che gương mặt đau đớn lại, đôi mắt mơ hồ, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Vừa quay đầu nhìn lại, mới phát hiện không biết từ khi nào trong phòng đã đầy ắp người.
Nhìn thấy sắc mặt Tuyên đế âm u đáng sợ, giống như cơn mưa gió sắp đến, thấy sắc mặt Hoàng Hậu tái nhợt, có vẻ như sắp ngất đi, nhìn thấy dáng vẻ khó coi của Thẩm Quý Thanh, Lương cô cô vẫn nằm ở bên cạnh, lại nhìn thấy y phục của bản thân nàng ta bị xé thành từng mảnh nhỏ.
Như nhận thấy được bản thân đã xảy ra chuyện gì, nàng ta nhất thời cảm thấy điên dại, cảm thấy nhục nhã đến mức rơi lệ đầy mặt, cả khuôn mặt khóc đến mức đỏ bừng.
Ôn Sở Sở một bên sụp đổ gào khóc, một bên kéo chăn gấm, che phủ cơ thể nàng ta kín đáo không kẽ hở, vừa lắc đầu vừa rơi lệ: "Ta, ta không biết...... Ta vốn đang đi thay y phục với Nhạc Nhạc, về sau, ta bỗng nhiên đã bị người khác đ.á.n.h ngất xỉu...... Là ai, là ai muốn hại ta!"
Vì sao người hiện giờ gặp phải chuyện này không phải là Tô Trường Nhạc, mà lại là nàng ta? Vì cái gì chứ? Chuyện này không có khả năng, làm sao nàng ta có thể làm ra loại chuyện hoang đường này với Thẩm Quý Thanh!
Theo kế hoạch, không bao lâu nữa nàng ta sẽ là Vương phi mà Thẩm Quý Thanh cưới hỏi đàng hoàng, tiếp theo hai người mới động phòng ở đêm đại hôn mới đúng, chứ không phải hiện tại.
Hiện giờ nàng ta đã mất đi trong sạch trước khi thành thân, cho dù cuối cùng có trở thành Tấn Vương phi, thì cũng sẽ trở thành trò cười, trở thành câu chuyện cười trà dư t.ửu hậu cho bá tánh toàn kinh thành.
Không không không, người trở thành trò cười của mọi người trên yến tiệc nên là Tô Trường Nhạc mới đúng, không nên là nàng ta!
Nàng ta rõ ràng đã nhìn thấy Tô Trường Nhạc bị người khác đ.á.n.h ngất khiêng đi, nàng ta và Lương cô cô tính toán muốn rời đi, không biết vì sao chớp mắt một cái đã mất đi ý thức, tại sao lại như vậy, không nên là như thế này......
Suy nghĩ đến điều này, Ôn Sở Sở bắt lấy cánh tay Ôn phu nhân, vội vàng hỏi: "Đúng rồi, Tô Trường Nhạc đâu?! Muội ấy đâu rồi?! Muội ấy có phải cũng giống như con hay không ......"
Ôn phu nhân nghe thấy lời nói của nàng ta, thiếu chút nữa đã bị chọc cười, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lúc này mà ngươi còn có thời gian rảnh quan tâm đến người khác? Tô cô nương vẫn còn tốt, không phiền ngươi phải lo lắng."
Ôn Sở Sở nghe vậy trong lòng dâng lên tuyệt vọng, che mặt nghẹn ngào: "Phu nhân nhất định phải làm chủ cho nữ nhi, nữ nhi thật sự bị người khác hãm hại "
Ôn phu nhân nghe thấy lời nói của nàng ta, sắc mặt biến đổi, lại cho nàng ta một bạt tai nữa, thấp giọng mắng c.h.ử.i: "Còn không câm miệng! Ngày thường cho dù ngươi say mê Tứ hoàng t.ử như thế nào, thì cũng không định việc chung thân đại sự với hắn, lại phạm phải việc hồ đồ như vậy."
Nếu Ôn Sở Sở chỉ không nén nổi tình cảm với Tứ hoàng t.ử, âm thầm lén lút, cho dù Hoàng Thượng có tức giận cũng sẽ không trách tội toàn bộ người trong Ôn phủ, nhưng nếu Ôn Sở Sở thật sự bị người khác hãm hại, thì chẳng phải đang nói Ôn Ngạn Thần là thống lĩnh Ngự lâm quân, phụ trách bảo vệ sự an toàn của hành cung, lại không làm được việc, mới có thể không bảo vệ nổi nữ nhi ruột thịt?
Ôn phu nhân tất nhiên biết rõ bên nặng bên nhẹ, vừa nghe Ôn Sở Sở vừa thốt lên, Ôn Ngạn Thần nhất định sẽ không thoái thác được tội của mình, lập tức cắt ngang lời nói của nàng ta.
Tuyên Đế nhìn thấy Tứ hoàng t.ử chật vật thê t.h.ả.m như thế, sắc mặt xanh mét, sau khi nghe thấy lời nói của Ôn Sở Sở, ánh mắt khẽ thay đổi, phất tay áo bỏ đi.
"Thái T.ử ở đâu?" Tuyên Đế hỏi.
Đại thái giám ở bên cạnh đáp: "Thái T.ử bị trọng thương, hiện giờ đang ở thiên điện, được các vị thái y chữa trị."
Tuyên Đế dừng bước chân lại, lại gầm lên giận dữ: "Sao Thái T.ử lại bị trọng thương? Vì sao mới vừa rồi không có ai nói chuyện này cho trẫm! Lan Nhi bị thương như thế nào? bị thương ở chỗ nào!"
......
Thẩm Tinh Lan vốn đang được trị thương ở trong phòng, hai huynh đệ Tô gia đứng ở một bên, Tô Trường Nhạc và Tô mẫu tắc ngồi ở trên giường La Hán.
Tô phụ và Tô mẫu lại hỏi Tô Trường Nhạc đã xảy ra chuyện gì.
Tô Trường Nhạc nhìn thấy cả người Thẩm Tinh Lan đều là m.á.u, nhớ tới lời mà hắn nói, việc hắn làm, đôi mắt dần dần trở nên đau xót.
Thẩm Tinh Lan...... Vì sao phải làm như thế?
Hiển nhiên là bọn họ hạ d.ư.ợ.c Thẩm Tinh Lan rất nặng, nếu không hắn sẽ không ở trong thời gian ngắn, giống như bị mất đi lý trí, cuối cùng bất kể việc nhị ca ngăn cản như thế nào, hắn cũng không dừng tay.
Hai mẫu t.ử Lâm hoàng hậu đều giống hệt kiếp trước, ước gì có thể làm cho nàng và Thẩm Tinh Lan không thể ngoắc đầu lại được, hạ t.h.u.ố.c nặng như thế, sợ rằng dù có người tiến vào cũng không có cách nào khôi phục tâm trí, chính là muốn xem bọn họ làm trò hề.
Nếu không phải Thẩm Tinh Lan đủ nhạy bén, chỉ sợ đây là lần thứ hai bọn họ bước lên vết xe đổ của kiếp trước.
Vành mắt Tô Trường Nhạc đỏ bừng, hai tay chậm rãi nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Nỗi ấm ức ngày hôm nay, nàng sẽ không nhận một mình, vết thương của Thẩm Tinh Lan cũng không thể chịu đựng vô ích.
"Niếp Niếp, con không cần sợ hãi, con thành thật nói với nương, sau khi con đi theo Lương cô cô đến thiên điện thay y phục, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì."
Tô Trường Nhạc lấy lại tinh thần, nhìn mẫu thân, tựa như cuối cùng cũng không nhịn đươc nỗi ấm ức ở trong lòng, nước mắt giống như thủy triều trào dâng.
Tô Trạch thấy gương mặt nữ nhi toàn là nước mắt, trái tim đều đau đớn theo: "Làm sao vậy? Con phải chịu ấm ức gì, cứ việc nói với cha, cha nhất định sẽ làm chủ cho con."
Miệng nàng khép khép mở mở, giống như cực kỳ sợ hãi, mãi một lúc lâu mới tìm được giọng nói của chính mình: "Con...... Con vốn đi theo phía sau Lương cô cô, vừa mới đi vào đình viện của thiên điện không lâu, đã bị người khác đ.á.n.h lén ở phía sau, khi tỉnh lại đã bị cột vào đầu giường, Thái T.ử ca ca nằm ngủ ở bên cạnh."
"Lẽ nào lại là như vậy!" Tô Trạch nghe thấy lời nữ nhi nói, cơn giận bừng lên, "Hành cung này khắp nơi đều có Ngự lâm quân, tên Ôn Ngạn Thần kia đến tột cùng đã hành sự như thế nào, lại để xảy ra sự việc hoang đường như vậy!"
Tô mẫu thấy nàng khóc, trái tim cũng nhói đau: "Không sợ, không sợ, không có việc gì hết, chỉ là Thái Tử, Thái T.ử có làm gì với con hay không......"
Tô Trường Nhạc lắc đầu: "Không có, Thái T.ử ca ca không làm gì con cả, hắn còn bảo con không cần phải sợ hãi, Thái T.ử ca ca chảy thật nhiều m.á.u, hắn có xảy ra chuyện gì hay không?"
Tô mẫu vỗ nhẹ mu bàn tay nàng: "Các vị thái y đều ở chỗ này, sẽ không có việc gì cả."
Tô Trường Nhạc gục đầu xuống, nước mắt vẫn rơi không ngừng: "Phụ thân, vì sao lại xảy ra chuyện như vậy? Vì sao bọn họ muốn nhốt con và Thái T.ử ca ca ở cùng nhau? Hiện giờ có phải nữ nhi đã mất hết trong sạch, không thể gả đi nữa."
hằng nguyễn
Tô Trạch nghĩ đến trước kia Tuyên Đế nói muốn cho nữ nhi làm trắc phi, hiện giờ lại thấy nữ nhi chịu ấm ức như vậy, giận dữ nói: "Không thể xuất giá thì không thể xuất giá, phụ thân sẽ nuôi dưỡng con cả đời!"