Đông Cung Hữu Nguyệt

Chương 6



Tô Trạch vừa mới nói muốn nuôi dưỡng nữ nhi cả đời, Thẩm Tinh Lan vốn đã bị Tô Thiên Dương đ.á.n.h vào đầu, bỗng nhiên mở mắt ra, giọng nói khàn khàn, lời nói ra khiến người khác kinh ngạc.

"Sự trong sạch của Tô cô nương, cô sẽ phụ trách."

Tô Trạch bị dọa đến mức cả người run lên, vội vàng uyển chuyển cự tuyệt: "Thần không dám, thần cho rằng tiểu nữ không có khả năng để gánh vác vị trí Thái t.ử phi."

Tô Trạch nghi hoặc nhìn Thái T.ử một cái, thầm nghĩ, Thái T.ử vẫn còn chưa tỉnh táo hay sao? Lại dám nói ra những lời mê sảng như thế ở trước mặt tất cả mọi người.

Khi Tuyên Đế tiến vào, vừa đúng lúc nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ, đương nhiên cũng nghe thấy lời nói của Thẩm Tinh Lan, sắc mặt cứng đờ, mắng mỏ: "Lan Nhi chớ có nói năng xằng bậy, mọi việc xảy ra ngày hôm nay, trẫm chắc chắn sẽ tra ra manh mối, rồi sẽ cho Tô gia một lời giải thích."

Mọi người trong phòng nhìn thấy Hoàng Thượng tới, tới tấp đứng dậy hành lễ.

"Miễn lễ." Tuyên Đế xua tay, bước nhanh đi đến trước giường, nhìn thấy cả người Thẩm Tinh Lan đều là m.á.u, trong lòng bỗng dưng bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ.

"Đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, vì cớ gì mà Thái T.ử lại bị thương như vậy?"

Tô Thiên Dương chắp tay trả lời: "Bẩm Hoàng Thượng, khi thần phá cửa vào, tâm trí điện hạ đã không còn rõ ràng, điện hạ sợ chính mình làm điều sai trái, cho nên mới sẽ dùng phương pháp tự làm chính mình bị thương để duy trì sự tỉnh táo."

Tuyên Đế nhíu mày: "Thái T.ử không phải chỉ say rượu thôi sao, tâm trí không rõ ràng là thế nào?"

Một vị thái y đang trị thương cho Thái T.ử trả lời: "Bẩm Hoàng Thượng, thái t.ử điện hạ e rằng không chỉ say rượu, thần đã có nhiều năm kinh nghiệm, từ hành vi và phản ứng của điện hạ có thể suy đoán rằng, điện hạ đã trúng ' phi yến hỉ xuân tán '."

Tuyên Đế có kiến thức rộng rãi, sao lại không biết "Phi yến hỉ xuân tán" trong miệng thái y là t.h.u.ố.c gì chứ, lập tức tức giận đến mức thái dương nổi đầy gân xanh: "Ngươi, hiện giờ ngươi lập tức đi xem Tứ hoàng t.ử, xem hắn có phải cũng trúng t.h.u.ố.c đấy hay không!"

Vị trí căn phòng của Thẩm Quý Thanh cách phòng này không xa, thái y đã nhanh ch.óng trở về, nói Tứ hoàng t.ử quả thực cũng trúng d.ư.ợ.c này.

Tuyên Đế lập tức lại bảo thái y đi kiểm tra số rượu mà vừa rồi Thái T.ử đã uống, quả nhiên, trong ly rượu còn sót lại có trộn lẫn phi yến hỉ xuân tán.

Không chỉ trong ly của Thái T.ử có, mà ngay cả ly rượu của Tứ hoàng t.ử cũng có.

Thẩm Tinh Lan nghe vậy, giãy giụa đứng dậy, vẻ mặt đầy lo lắng: "Rượu của Tứ đệ cũng bị người khác động tay vào? Tứ đệ đã xảy ra chuyện gì?"

Tuyên Đế nhớ tới hình ảnh chật vật khó coi của Thẩm Quý Thanh, khuôn mặt anh tuấn kia bỗng dưng tối sầm lại: "Hắn và Ôn Nhị đã làm ra chuyện sai trái!"

Tuy hai tay Thẩm Tinh Lan đã được băng bó xong, nhưng khi chống tay ngồi dậy, miệng vết thương lại mở ra, m.á.u chảy không ngừng.

Các vị thái y nhanh ch.óng nâng hắn dậy: "Vết thương ở cánh tay Điện hạ thật sự quá sâu, hiện giờ khó khăn lắm mới ngừng chảy m.á.u, ngàn vạn lần không thể cử động mạnh."

Thẩm Tinh Lan lại không thèm để ý, chắp tay về phía Tuyên Đế rồi nói: "Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng giải trừ hôn ước của Tô cô nương và Tứ đệ, nhi thần cũng cần gánh vác trách nhiệm của sự việc ngày hôm nay."

Tuyên Đế vẫn luôn dung túng cưng chiều Thái Tử, hiện giờ thấy sắc mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh ròng ròng giữa trái, lại im lặng một lát, vẻ mặt nghiêm túc một hồi lâu.

"Thái T.ử nói năng cẩn thận, mới vừa rồi con cũng nghe những lời thái y nói, ly rượu của con và lão tứ đều bị người khác động tay vào, hiển nhiên hai ngươi đều bị người khác hãm hại, việc này sao lại đến phiên con phụ trách, hơn nữa, Trường Nhạc và con cũng không có xảy ra việc gì? Trẫm sẽ giữ kín việc này, sẽ không cho người khác biết được......"

Tô Trạch thấy Hoàng Thượng muốn dẹp yên chuyện, nhất thời không vui, tiến lên một bước, chắp tay nói: "Hoàng Thượng, mặc dù tâm trí của tiểu nữ chỉ như đứa trẻ bảy tuổi, nhưng nàng đã đến lễ cài đầu, nàng lại ở cùng một phòng với Thái Tử, dù chưa làm chuyện gì nhưng trong sạch cũng gần như bị hủy, thần không có mộng tưởng hão huyền rằng tiểu nữ có thể làm Thái t.ử phi, chỉ hy vọng Hoàng Thượng có thể giải trừ hôn ước của tiểu nữ với Tứ hoàng t.ử, bất kể tương lai có như thế nào, thần cũng sẵn sàng nuôi dưỡng Nhạc Nhạc cả đời."

Ôn Sở Sở là đính nữ của Ôn phủ, hiện giờ nàng ta đã thất thân với Thẩm Quý Thanh, về tình về lý, Thẩm Quý Thanh đều cần phải phụ trách, Tô Trạch đã sớm biết Hoàng Thượng có ý muốn tìm chính phi khác cho Thẩm Quý Thanh, sự việc ngày hôm nay, Ôn Sở Sở chắc chắn không thể nghi ngờ sẽ ngồi trên vị trí chính phi.

Dù thế nào Tô Trạch cũng không có cho phép nữ nhi gả vào Tấn Vương phủ làm trắc phi, càng không thể để quãng đời còn lại sau này của nữ nhi đều phải xem sắc mặt của Ôn Sở Sở mà sống qua ngày.

Sự việc ngày hôm nay, mặc kệ là ngoài ý muốn hay có người sắp đặt, hai nhà Tô Ôn có thể nói là hoàn toàn kết thúc, lúc này không giải trừ hôn ước, thì còn muốn đợi đến khi nào.

Ngay tại lúc Tuyên Đế đau đầu không thôi, khuôn mặt đầy suy tư, đến tột cùng có muốn đồng ý với Tô Trạch hay không, thì Thẩm Tinh Lan lại một lần nữa nói ra những lời khiến người khác khiếp sợ: "Nhi thần dù chưa làm gì quá phận, nhưng nhi thần cũng đã chạm vào Tô cô nương."

Tô Trạch nghe thấy nữ nhi bị Thái t.ử chạm vào, không thể tin được, trừng lớn hai mắt, quả thực sắp tức giận đến bùng nổ, bất chấp việc Hoàng Thượng đang đứng ở bên cạnh, tức muốn hộc m.á.u truy hỏi: "Thái t.ử điện hạ đã chạm vào chỗ nào trên người tiểu nữ?!"

Thẩm Tinh Lan hơi quay đầu đi, bên tai đã ửng đỏ, thấp giọng nói: "Ngay từ đầu cô tưởng đấy là giấc mộng, mãi đên khi cô không kìm lòng nổi hôn nàng, phát hiện ôn hương noãn ngọc trong n.g.ự.c lại chân thật giống hệt như hiện thực, mới kinh ngạc phát hiện hóa ra đó không phải là giấc mộng."

"Cô không phải cố ý mạo phạm, sau khi phát hiện không phải là mơ, cô đã lập tức buông nàng ra, cách xa nàng, chỉ là cô thường xuyên mơ thấy giấc mộng này, mới có thể nhất thời mơ hồ không rõ đâu là mộng đâu là hiện thực." (:vvv)

Lời vừa nói ra, không chỉ Tô Trạch tức đến đen mặt, ngay cả sắc mặt của Tô Ngọc cũng u ám lại.

Những lời này của Thái T.ử có ý gì?! Gì mà hắn thường mơ thấy giấc mộng này?!

Nghe thấy Thái T.ử thường mơ thấy khuê nữ của chính mình, Tô Trạch nhất thời tức giận đến đến mức có suy nghĩ đi lên đ.á.n.h c.h.ế.t Thái Tử.

Tô Thiên Dương lại mang vẻ mặt bất đắc dĩ, lắc đầu đỡ trán, giống như hắn đã thấy qua cảnh này rồi, tập mãi thành thói quen.

Tô Trường Nhạc lại mang vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Thẩm Tinh Lan, trong lòng tràn đầy nghi vấn: Thẩm Tinh Lan chạm vào nàng lúc nào, còn hôn nàng, nàng lại không biết gì cả? Chẳng lẽ hắn hôn nàng lúc nàng còn chưa tỉnh lại?!

Hắn còn nói, hắn vẫn luôn mơ thấy nàng?

Trong mắt Tô Trường Nhạc đều là sự không tin tưởng được.

Tuyên Đế nghe vậy, vốn vẫn mang sắc mặt không tốt, trong nháy mắt còn trở nên khó coi hơn.

Tuyên Đế biết từ nhỏ Thái T.ử đã lỗ mãng, nhưng không nghĩ rằng bây giờ hắn vẫn lỗ mãng như thế, trong phòng còn có các vị thái y, hắn lại có thể nói những lời ngông cuồng như thế.

Tuyên Đế lập tức ra lệnh cho các vị thái y rời đi.

Đợi thái y rời đi, Tuyên Đế mới gằn ra mấy chữ từ trong cổ họng: "Nghĩ đến Thái T.ử chịu sự khống chế của mê d.ư.ợ.c, tâm trí vẫn mơ hồ không rõ ràng ──"

"Nhi thần vô cùng tỉnh táo, khẩn cầu phụ hoàng tác thành cho nhi thần." Thẩm Tinh Lan không màng tới lời cảnh báo trước khi rời đi của các vị thái y, xoay người bước xuống giường, quỳ xuống dưới đất.

Cánh tay đang quấn đầy băng vải, trong tức khắc m.á.u lại chảy đầm đìa, từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, màu đỏ tươi ch.ói mắt.

Sắc mặt Tuyên Đế đang từ màu hồng, chuyển sang giận tím mặt, gằn giọng trách mắng: "Làm càn! Trẫm sẽ không đồng ý!"

Đế vương vô cùng giận dữ, uy nghi khiếp người, tất cả mọi người trong phòng đồng thời quỳ sát đất, không dám nhìn thẳng.

hằng nguyễn

Thẩm Tinh Lan cụp mi rủ mắt, câu chữ lại không kiêu ngạo không xu nịnh: "Tuy rằng nhi thần và Tô Trường Nhạc đều bị người khác hãm hại, nhưng nhi thần quả thực đã khiến cho trong sạch của nàng bị tổn hại."

"Khi còn nhỏ, phụ hoàng thường nói với nhi thần, ngày sau phải làm một người có trách nhiệm, gặp chuyện không thể trốn tránh, phải dũng cảm đứng ra gánh vác, hiện giờ nhi thần vốn là người sẽ kế vị, phụ hoàng lại muốn nhi thần bỏ mặc, làm như việc này chưa từng xảy ra? Nhi thần không làm được, khẩn cầu phụ hoàng hủy bỏ hôn ước của nàng và Tứ đệ, để nhi thần có thể gánh trách nhiệm."

Tuyên Đế nhìn Thái Tử, không nói một câu nào, sắc mặt vô cùng âm u.

Thẩm Tinh Lan ngẩng đầu, đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào đế vương: "Hôm nay ở trong yến tiệc, Phụ hoàng từng hỏi nhi thần có người trong lòng hay chưa, còn nói nếu như nhi thần nhìn trúng quý nữ nhà ai, phụ hoàng sẽ chỉ hôn cho nhi thần, nhi thần từ lâu đã ngưỡng mộ Tô Trường Nhạc, nàng chính là người trong lòng không thể nói trong miệng nhi thần."

Thẩm Tinh Lan nói, to gan trắng trợn, tất cả mọi người ở đây, ngoại trừ Tô Thiên Dương, đều dồn dập hít vào một hơi, hoàn toàn không thể tin được từ nhiều năm trước, Thái T.ử đã ôm cái suy nghĩ đó với Tô Trường Nhạc.

Tô Trường Nhạc nghe thấy những lời này, tim đập loạn nhịp, trong đầu một mảnh trắng xóa, cả người ngơ ngác nhìn Thẩm Tinh Lan.

"Nhi thần vốn đợi sau khi lấy được công danh chiến tích, hồi kinh cầu xin phụ hoàng tứ hôn, lại không nghĩ đến, Tứ đệ đã xin tứ hôn sớm hơn một bước, lúc trước nhi thần đã bỏ lỡ một lần, hiện giờ không nghĩ đến sẽ bỏ lỡ lần nữa, khẩn cầu phụ hoàng tác thành cho nhi thần, chỉ hôn cho nhi thần, để nhi thần gánh vác trách nhiệm, nếu như nhi thần không thể phụ trách sự trong sạch của một cô nương, sau này làm sao có thể gánh nổi ngôi vị trữ quân của Đại Tề."

Thẩm Tinh Lan không màng đến đôi tay vẫn đang chảy m.á.u, lần nữa dập đầu cầu xin.

Tuyên Đế xanh mặt, nhàn nhạt quét qua người Tô Trường Nhạc, đầu tóc rối bời, vành mắt ửng đỏ, hiển nhiên đã phải chịu ấm ức, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, khiến người khác thương tiếc, hồi lâu vẫn không nói nên lời.

Nếu như Tô Trường Nhạc không bị ngã thành kẻ ngốc, sự việc xảy ra ngày hôm nay, Tuyên Đế đương nhiên sẽ tác thành cho tâm nguyện của Thái Tử, cũng không để cho Tô Trường Nhạc phài chịu nỗi ấm ức này, nhưng hiện giờ Tô Trường Nhạc chỉ mang tâm trí lúc bảy tuổi, làm sao có thể gánh vác vị trí Thái t.ử phi?

Tuyên Đế đương nhiên sẽ không đồng ý cho nàng làm Thái t.ử phi, chỉ đồng ý giải trừ hôn ước giữa nàng và Thẩm Quý Thanh.

Sự việc ngày hôm nay, rốt cuộc cũng có liên quan đến sự trong sạch của cô nương trong hai phủ Tô Ôn, hơn nữa thái y đã nói Thái T.ử và Tứ hoàng t.ử quả thực đều bị người khác hãm hại mới có thể làm như thế, Tuyên Đế lập tức hạ lệnh tra rõ việc này.

Không nghĩ tới, sự việc này vừa tra đã có kết quả không ngờ tới.

Trong cùng ngày thái giám phụ trách hầu hạ bên người Thẩm Tinh Lan và Thẩm Quý Thanh, cùng với thái giám quản sự phụ trách yến tiệc trong hành cung, tất cả đều bị bắt nghiêm hình t.r.a t.ấ.n.

Chỉ qua vài ngày, đã có được manh mối.

Tiểu thái giám hầu hạ Thẩm Tinh Lan, số ly rượu của Thẩm Tinh Lan đều qua tay hắn ta, tên tiểu thái giám này không chịu nổi việc dùng hình tra khảo, nên đã kể hết tất cả mọi việc từ đầu đến đuôi.

Tuyên Đế nghe xong quả thực tức giận bật cười: "Hắn nói hắn là chịu sự sai khiến của Hoàng Hậu, cho nên mới hạ d.ư.ợ.c vào trong rượu của Thái Tử?! Nói hươu nói vượn! Mau ch.óng dẫn tên tiểu thái giám này tới, trẫm muốn đích thân thẩm vấn!"

Chưởng sự cai quản Thận Hình Tư quỳ xuống đất: "Hoàng Thượng bớt giận, tên tiểu thái giám này không thể chịu đựng việc dùng hình, người đã không còn nữa."

Ngay tại lúc Tuyên Đế cho rằng đây đã là chuyện tồi tệ nhất, thì thái giám bên người Thẩm Quý Thanh cũng khai hết mọi chuyện ra.

Chưởng sự cai quản Thận Hình Tư lần thứ hai đi vào bẩm báo: "Tiểu thái giám phụ trách hầu hạ bên người Tứ hoàng t.ử có khai rằng, ngày đó hắn ta bị Tứ hoàng t.ử sai khiến mới có thể động vào ly rượu của Thái Tử, nhưng không nghĩ tới lại đưa nhầm bình rượu, mới khiến cho Tứ hoàng t.ử uống phải ly rượu có vấn đề."

Trên người tên thái giám này không bị dùng hình quá nặng, nhưng sau khi hắn nói xong, lập tức c.ắ.n lưỡi tự sát, người bên cạnh muốn ngăn cản nhưng đã không kịp.

Hai nhân chứng đều thẳng tay chỉ về phía mẫu t.ử Lâm hoàng hậu, dù cho Tuyên Đế không muốn tin cũng phải tin.

Nhưng dù gì việc này cũng là đấu đá giữa chốn hoàng thất, dù Tuyên Đế tức giận đến khóe mắt nứt ra, cũng chỉ có thể tạm thời áp xuống sự việc này.

Cho dù Tuyên Đế đã hạ lệnh kín miệng, nhưng trên đời làm gì có bức tường nào kín gió, hai vị hoàng t.ử liên tiếp xảy ra chuyện trong Khánh Công Yến, Tuyên Đế còn nổi trận lôi đình ở trong yến tiệc, gần như hầu hết mọi người đều nghe thấy Tứ hoàng t.ử và Ôn Nhị cô nương đã gian díu với nhau.

Hơn nữa lúc trước khi huynh đệ Tô thị dẫn người phá cửa vào, khung cảnh trong phòng thật sự quá mức chật vật, việc Thẩm Quý Thanh sau khi say rượu làm chuyện thất đức với Ôn Nhị cô nương và một cung tỳ khác, gần như trong cùng ngày đã truyền đi sôi nổi xôn xao khắp chốn quyền quý, không bao lâu cũng lan rộng khắp toàn bộ kinh thành.

ừ xưa đến nay Thẩm Quý Thanh luôn ôn hòa nho nhã, hiện giờ lại xảy ra chuyện như vậy, hình tượng nho nhã của ngày thường có thể nói không còn sót lại chút nào, không chỉ có các bá quan buộc tội thất đức, bá tánh cũng thất vọng tột cùng, thanh danh lại càng xuống dốc không phanh.

Từ lâu Ôn Sở Sở vẫn đem đến cho người khác một ấn tượng dịu dàng giống như người trong mộng của vô số nam nhân, cũng bởi sự việc trên mà mất hết hình tượng, hơn nữa trong hôm diễn ra yến tiệc, huynh đệ Tô thị cố tình xa lánh hờ hững với nàng ta, khi yến tiệc kết thúc, sau khi phủ Thừa tướng hủy bỏ hôn ước với Tấn Vương, lời đồn đã lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.

Nói trước kia Tô Trường Nhạc bị ngã ngựa, đều là mưu tính của Ôn Sở Sở, nàng ta vì đoạt chức vị Tấn Vương phi mà không từ thủ đoạn, không tiếc ra tay tàn nhẫn với tỷ muội thân thiết của mình.

Sau khi Tô Trường Nhạc trở thành kẻ ngốc, nàng vốn là trò cười trà dư t.ửu hậu cho toàn bá tánh kinh thành, hiện giờ sau khi Tứ hoàng t.ử và Ôn Nhị xảy ra chuyện như vậy, mọi người lại mang vẻ thương xót cho nàng.

Lúc trước nổi danh kinh thành, mỹ nhân đệ nhất kinh thành bị ngã thành kẻ ngốc đã đành, hiện giờ ngay cả phu quân cũng bị người khác cướp lấy.

Những lời này, cho dù ngày thường Tô Trường Nhạc không ra khỏi cửa, vẫn nghe được một vài tin tức trong miệng của nha hoàn trong phủ.

Hiện giờ đã qua mười mấy ngày kể từ hôm diễn ra yến tiệc, Tô Trường Nhạc biết, bên ngoài có những lời đồn đại có liên quan đến Ôn Sở Sở và Thẩm Quý Thanh, nhất định còn khó nghe gấp chục lần, thậm chí gấp trăm lần so với những gì nàng nghe được.

Những điều đó, kiếp trước nàng đã từng trải qua, chỉ là một đời này, người trở thành trò cười trong miệng mọi người, lại là Ôn Sở Sở.

Nhưng nàng vẫn cảm thấy hơi kỳ quái, vì sao xưa nay Thẩm Quý Thanh luôn bình tĩnh tự chủ, bỗng nhiên lại uống đến say mèm trong yến tiệc, rồi lại phạm phải sai lầm?

Ngay tại lúc Tô Trường Nhạc nghĩ mãi không thông, bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.

"Nhạc Nhạc, huynh có thể tiến vào hay không?"

Là giọng nói của nhị ca Tô Thiên Dương.

Hiện giờ đã đến mùa đông, trong phòng đốt địa long, chân tường còn có vài chậu than, ấm áp thoải mái, Tô Trường Nhạc không muốn ra khỏi cửa, nên mặc y phục giản dị một chút.

Nàng vốn đang lười nhác nghiêng người nằm trên giường mỹ nhân*, đang chăm chú nhìn một tập tranh, bên hông đắp một chiếc chăn gấm hơi mỏng, dáng người lả lướt, có thể nói là bày ra không sót thứ gì.

Giường mỹ nhân*:hình ảnh

Nghe thấy lời huynh trưởng nói, Tô Trường Nhạc nhẹ nhàng lên tiếng: "Nhị ca chờ muội một lát."

Sau khi yến tiệc kết thúc, Bình Nhi ra cửa mua đồ gặp phải đạo tặc, đạo tặc không chỉ cướp sạch hết bạc, mà còn đ.á.n.h gãy tay chân nàng ta.

Bình Nhi bị thương quá nặng, gần như mất luôn nửa cái mạng, hiện giờ người hầu hạ bên cạnh Tô Trường Nhạc chỉ còn lại Tứ Hỉ.

Tô Trường Nhạc đứng dậy khoác một lớp cẩm y thêu hoa màu vàng cam, lúc này mới để cho Tứ Hỉ ra mở cửa.

Khi Tô Thiên Dương tiến vào, trong tay còn mang theo một cái l.ồ.ng sắt nhỏ, trên l.ồ.ng sắt có che một miếng vải đen, nhìn không ra bên trong có chứa cái gì.

Tô Trường Nhạc tò mò mở to mắt, đi từ trên giường mỹ nhân đến trước bàn gỗ, tươi cười xán lạn: "Nhị ca mang cái gì đến cho muội thế?"

"Muội đoán thử xem?" Tô Thiên Dương cố ý úp úp mở mở, "Có điều đây không phải là đồ mà ta chuẩn bị, thái t.ử điện hạ phái người đưa tới, nói đưa đến cho muội."

Từ sau cái ngày Tuyên Đế giải trừ hôn ước giữa Thẩm Quý Thanh và Tô Trường Nhạc, Thẩm Tinh Lan hoàn toàn không màng đến vết thương trên tay, có thể nói cứ hai, ba ngày lại chạy tới phủ Thừa tướng, mặt ngoài nói muốn tìm Tô Thiên Dương, nhưng trên thực tế lại muốn gặp Tô Trường Nhạc.

Đáng tiếc Tô mẫu và Tô Trạch đều bảo vệ nữ nhi một cách c.h.ặ.t chẽ, đặc biệt là đại ca Tô Ngọc, ngày ấy biết được tâm tư của Thái T.ử đối với muội muội, càng đề phòng đến nơi đến chốn với hắn.

Nếu Tuyên Đế không đồng ý cho Thẩm Tinh Lan phụ trách việc ngày hôm ấy, bọn họ đương nhiên sẽ không để cho Tô Trường Nhạc có tiếp xúc với Thái Tử.

Những ngày này Thẩm Tinh Lan chưa thấy Tô Trường Nhạc một lần nào, vô cùng buồn bực.

Cuối cùng chỉ có thể nhờ cậy tri kỷ bằng hữu tốt Tô Thiên Dương, tặng lễ vật cho Tô Trường Nhạc, hắn lo lắng trong mấy ngày hai người không gặp gỡ, nàng đã ném vị Thái T.ử ca ca này ra sau đầu.

Tô Trường Nhạc nhớ tới những lời nói của Thẩm Tinh Lan ngày ấy, không hiểu sao lỗ tai lại nóng lên.

Thật ra kiếp trước, sau khi hai người thành thân không bao lâu, nàng đã mơ hồ hiểu ra, Thẩm Tinh Lan có ý với nàng, nàng chỉ không biết, hóa ra hắn đã có suy nghĩ muốn cưới nàng từ sớm như vậy.

Nếu như từ rất lâu trước kia hắn đã thích nàng, vì sao mỗi khi gặp nhau, hắn đều phải bắt nạt nàng, chọc cho nàng tức giận?

Tô Trường Nhạc mấp máy miệng, quyết định không thèm nghĩ đến tên quỷ ấu trĩ Thẩm Tinh Lan, cong mắt cười nói: "Không đoán, nhị ca mau nói cho muội rốt cuộc hắn tặng lễ vật gì."

Ý cười trên mặt Tô Thiên Dương càng lớn hớn, nâng miếng vải đen lên, bên trong là một con anh vũ thuần trắng.

Màu sắc lông vũ xinh đẹp, tiếng kêu cũng dễ nghe, đôi mắt Tô Trường Nhạc bỗng chốc sáng lên, gần như vừa liếc mắt đã thích, cảm thấy tim nàng mềm nhũn, ý cười trên mặt càng không thể ngăn được.

Trước kia nàng chỉ từng thấy anh vũ có màu sắc lộng lẫy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy loại anh vũ sắc trắng như thế.

Tô Thiên Dương: "Đây là anh vũ mà sứ giả phiên bang cống nạp cho Đại Tề năm nay, chỉ có một con, mấy ngày trước Hoàng Thượng mới ban thưởng cho thái t.ử điện hạ, hôm nay điện hạ bèn nhờ người đưa đến đây, nói phải đưa cho muội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tô Trường Nhạc nghe thấy lời nhị ca nói, lỗ tai vốn có hơi nóng, trong tức khắc càng nóng như bị bỏng.

Nhưng ngay tại lúc nàng cong lưng, muốn tới gần nhìn anh vũ một chút, thì tiểu gia hỏa này đột nhiên mở miệng nói chuyện.

"Thái T.ử ca ca, Thái T.ử ca ca, Thái T.ử ca ca, Thái T.ử ca ca!"

Tô Trường Nhạc: "......"

Mặt nàng "bùng" đỏ ửng, ngay cả vành tai trắng nõn cũng nhiễm một lớp ửng đỏ.

"Đây, đây, ai đã dạy nó nói thế!"

Tô Thiên Dương nén cười, quay đầu đi, giơ tay quẹt mũi, lắc đầu giả ngu: "Ta cũng không biết, có lẽ là tiểu thái giám Đông Cung dạy nó."

Tiểu thái giám sẽ dạy nó nói những lời như thế? Nhị ca nàng lại muốn dỗ nàng như đứa trẻ bảy tuổi!

Nàng không tin, sao Đông Cung lại có tên tiểu thái giám nào dám gọi Thẩm Tinh Lan là Thái T.ử ca ca.

Tô Trường Nhạc lùi về sau vào bước, bước nhanh trở lại ngồi trên giường mỹ nhân, chu miệng, giận dữ nói: "Ta không cần, nhị ca mau đưa nó trở về trả cho Thái Tử."

Tô Thiên Dương rủ mi xuống: "Nhị ca nhớ rõ trước kia khi muội ở biên quan, chỉ nuôi một con anh vũ ngũ sắc, khi đó muội rất thích nó, khi tới kinh thành cha đã thả con anh vũ kia đi, muội còn tức giận hồi lâu, muốn cha bắt cho muội một con nữa, khi đó điện hạ biết muội vẫn luôn muốn nuôi anh vũ, mới đặc biệt đưa nó đến cho muội, sao giờ lại không cần nữa?"

Tô Trường Nhạc bỗng dưng nghẹn họng.

Hiện giờ ở trong mắt mọi người, nàng chỉ mang kí ức trước năm bảy tuổi, hoàn toàn không có khái niệm nam nữ khác biệt, cũng không thể nói với nhị ca nuôi tiểu gia hỏa này ở trong phòng, mỗi ngày nó đều kêu Thái T.ử ca ca, làm người ta hiểu lầm thì phải làm sao.

Tô Thiên Dương thấy mặt mũi muội muội đỏ bừng, hơi kinh ngạc, hỏi: "Sao mặt muội lại đỏ như vậy, có phải do trong phòng đốt nhiều than quá?"

Thấy nàng nóng đến mức cả phần cổ cũng đỏ lên, hắn lại nhíu mày phân phó: "Tứ Hỉ, mang mấy chậu than ở chân tường kia ra ngoài đi."

Ngay tại lúc Tứ Hỉ đi qua dọn chậu than, Tô Trường Nhạc tiếp tục tỏ vẻ tùy hứng: "Tóm lại hiện tại muội không thích anh vũ nữa, muội không cần, nhị ca mau trả nó về cho Thái Tử."

Tô Thiên Dương lắc đầu: "Việc này không thể, nếu muội không cần, thì tự mình mang trả cho Thái Tử."

Trong lúc hai người nói chuyện, con chim anh vũ sắc trắng kia vẫn còn kêu Thái T.ử ca ca, kêu không ngừng nghỉ.

Tô Trường Nhạc càng nghe mặt càng đỏ lên, cố nhịn trong chốc lát, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa đứng dậy, đi đến trước mặt tiểu gia hỏa, thở phì phò chống nạnh nói: "Trừ việc kêu Thái T.ử ca ca ra, ngươi còn có thể nói những câu khác hay không?"

Anh vũ nghiêng cái đầu nhỏ, trong nháy mắt nhìn vào nàng, vỗ cánh kêu: "Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp, Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp, Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp, Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp."

Tô Trường Nhạc: "......"

Nhất định phải trả con anh vũ này về mới được, Thẩm Tinh Lan toàn dạy nó những thứ lung tung.

Tô Trường Nhạc nóng đến mức mặt đỏ bừng, nắm lấy miếng vải đen, luống cuống nâng l.ồ.ng sắt lên, trong phòng ngay lập tức khôi phục lại sự yên tĩnh.

"Muội phải trả nó lại cho Thái T.ử như thế nào?" Hai tai nàng đỏ rực, "Ngày mai hắn có đến phủ tìm nhị ca không? Đến lúc đó muội sẽ trả anh vũ lại cho hắn."

Tô Thiên Dương nhún vai: "Không biết, gần đây điện hạ rất bận rộn."

"Bận rộn cái gì?"

Tô Thiên Dương nhìn nàng một cái đầy hàm ý, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì cả.

Hôm sau, mỗi ngày Tô Trường Nhạc đều đợi Thẩm Tinh Lan tới phủ Thừa tướng tìm nhị ca, không nghĩ tới rằng Thẩm Tinh Lan giống như lời Tô Thiên Dương nói, gần như bận tối tăm mặt mũi, năm, sáu ngày trôi qua, chưa từng tới phủ Thừa tướng.

Con anh vũ kia, chỉ cần gỡ miếng vải đen ra, sẽ kêu Thái T.ử ca ca không ngừng, Tô Trường Nhạc lại không đành lòng để nó đói c.h.ế.t hoặc bị lạnh đến c.h.ế.t, đành phải lén lút nuôi nó ở trong phòng.

Hơn nữa cũng giống như lời Tô Thiên Dương nói, nàng vẫn luôn thích anh vũ, rất muốn nuôi một con, nếu như Thẩm Tinh Lan không dạy nó nói lung tung, nàng nhất định sẽ rất vui mừng nuôi dưỡng nó.

Mấy ngày qua đi, Tô Trường Nhạc phát hiện bất kể dạy nó như thế nào, nó đều không học nói câu khác, chỉ biết kêu Thái T.ử ca ca, trong lòng nàng lại bực mình.

Con anh vũ này quả nhiên giống hệt chủ nhân của nó, làm người khác bực mình.

Cuối cùng không còn biện pháp, Tô Trường Nhạc lại tìm đến nhị ca, hỏi hắn có thể mời Thẩm Tinh Lan đến phủ Thừa tướng một chuyến hay không.

Tô Thiên Dương lại lắc đầu, nói: "Từ sau yến tiệc, mỗi lần Thái T.ử tới phủ Thừa tướng, nương đều không cho muội đi gặp hắn, nếu như ta thật sự mời được điện hạ đến, thì bọn muội cũng không gặp được."

Tô Trường Nhạc nhớ tới vài lần trước, khi Thẩm Tinh Lan tới phủ Thừa tướng, mẫu thân quả thực luôn cố ý cho người ngăn cản, không cho nàng đi ngoài đại sảnh.

Giọng nói nàng nhỏ đi: "Vậy khi nào mới có thể trả Tiểu Bạch lại cho hắn?"

Tiểu Bạch là nhũ danh nàng tạm thời đặt cho anh vũ, bởi vì dù sớm hay muộn cũng phải trả nó lại cho Thẩm Tinh Lan, nàng không lo lắng việc đặt tên, sợ đến lúc đó sẽ không nỡ.

Tô Thiên Dương im lặng trong chốc lát, mới nói tiếp: "Chờ lát nữa nhị ca sẽ giúp muội hẹn với Thái t.ử điện hạ, ngày mai nghĩ cách mang muội ra khỏi phủ, đến lúc đó muội có thể trả Tiểu Bạch lại cho hắn."

"Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp, Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp, Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp, Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp."

Đó vốn là tiếng kêu của Tiểu Bạch, nhưng trong lúc mơ hồ, lại lặng lẽ trở thành giọng nói trầm thấp khàn khàn của nam nhân.

Hô hấp dần dần hạ xuống bên vành tai, từng chút từng chút một.

Lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng, dần dần thăm dò về phía trước, nhẹ nhàng nắm lấy cằm của nàng, dịu dàng vuốt ve cánh môi nàng.

Môi mỏng của hắn khẽ chạm vành tai nàng, chạm khẽ vào tóc mai, mỗi một động tác đều mang theo sự dịu dàng cẩn thận, làm người khác không nhịn được sa vào trong đó.

Bàn tay to vuốt ve mặt nàng, hơi thở nóng bỏng chậm rãi lướt qua đôi má tuyết trắng đào hoa, nam nhân ngang ngược nhưng không kém phần dịu dàng ngậm lấy cánh môi nàng, nụ hôn nồng cháy nóng rực như cuốn trôi tất cả mọi thứ.

Mãi một lúc lâu sau, hắn mới thấp giọng nỉ non bên tai nàng một lần nữa: "Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp."

Kiềm c.h.ế.t chịu đựng, lời nói rơi vào trong lỗ tai, nàng lại đỏ bừng mặt mũi.

Hắn ôm nàng thật c.h.ặ.t, giống như ma vương cố chấp, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười nhẹ: "Đợi đến khi hài t.ử của chúng ta được sinh ra, nhất định sẽ xinh đẹp giống như nàng......"

Hắn nói vô cùng dịu dàng lưu luyến, âm cuối khàn khàn nặng nề, khiến cho cả khuôn mặt nàng đều đỏ ửng, khóe mắt đuôi lông mày hắn lại mang theo một ham muốn chiếm hữu nồng cháy không cho phép người khác cự tuyệt, tựa như dã thú ẩn mình giữa rừng cây trong đêm đen.

Tô Trường Nhạc bỗng nhiên mở mắt ra, mái tóc đen nhánh ướt đẫm mồ hôi, cánh môi hơi hơi mở ra.

Nàng hoảng loạn ngồi dậy, nhìn xung quanh bốn phía, xác định bản thân không phải đang ở Đông Cung, mà ở khuê phòng của nàng trong phủ Thừa tướng, cánh môi khẽ run rẩy, cố hít thở sâu.

Hai tay ôm đầu, đầu ngón tay xuyên qua những sợi tóc, phát hiện chăn gấm đang bị nàng sít c.h.ặ.t vòng quanh người, nhất thời thẹn quá hóa giận, đá văng chăn gấm sang một bên, bên tai vẫn là một mảng đỏ ửng.

Sao nàng lại mơ thấy Thẩm Tinh Lan chứ, lại còn mơ đến cảnh thân mật với hắn nữa!

Đợi một lúc lâu hơi thở mới trở lại bình thường, nàng mới quay đầu, nhìn về phía l.ồ.ng chim trên bàn nhỏ cạnh giường, Tiểu Bạch đang nép mình vào phần lông, ngoan ngoãn yên tĩnh ngủ gật.

Đúng, nhất định là do mỗi ngày Tiểu Bạch đều nói những lời này, mới hại nàng mơ thấy giấc mộng rối loạn như thế, cho nên nàng đã hiểu, vì sao Thẩm Tinh Lan lại dạy Tiểu Bạch nói những lời này.

Góc chân trời hiện lên những mảnh màu trắng bạc, ngoài phòng ngẫu nhiên vang lên tiếng gà gáy, ánh sáng mỏng manh xuyên qua song cửa sổ chiếu vào trong phòng, một nửa chiếu xuống chiếc giường, một nửa dừng lại ở trên gương mặt vẫn nhễ nhại mồ hôi của thiếu nữ.

Giấc mộng này khiến nàng nhớ tới một ít việc xảy ra ở kiếp trước.

Kiếp trước sau khi hai người thành thân, bất kể việc nàng bày vẻ mặt khó chịu đối với Thẩm Tinh Lan như thế nào, tuy tính cách hắn cực kỳ khó chịu, nhưng từ đầu đến cuối vẫn bày ra ý tốt trước mặt nàng, là do nàng mãi không chịu chấp nhận hắn.

Mãi đến năm thứ ba sau khi nàng gả cho hắn, nàng bỗng nhiên khát vọng muốn có hài t.ử làm bạn bên người, quan hệ giữa hai người cuối cùng cũng hòa hoãn hơn một chút.

Lúc ấy nàng cảm thấy bản thân mình vừa buồn cười vừa vô lý, rõ ràng là nàng chán ghét hắn như vậy, rồi lại muốn có hài t.ử với người đã hủy hoại cả cuộc đời nàng, cũng vì thế, mỗi khi thân mật với hắn xong, nàng đều vội vã rời xa vòng tay của hắn.

Nàng còn nhớ rõ, lần đầu tiên nàng chủ động bày tỏ ý tốt, sau khi kết thúc lại chật vật bỏ đi, hắn đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, phát hiện hóa ra nàng chỉ muốn có hài t.ử, mà không phải đã tha thứ cho hắn, không phải thật lòng chấp nhận hắn, trên mặt hắn lại xuất hiện vẻ bi thương.

Thẩm Tinh Lan có lẽ cảm thấy hắn đang bị lừa gạt, hoặc là phát hiện bản thận hắn cố gắng nỗ lực ba năm, cuối cùng cũng đổ sông đổ biển, điều này đối với một người từ trước đến nay vẫn luôn kiêu ngạo tự phụ như hắn mà nói, chính là một đả kích nặng nề không thể nghi ngờ.

Một đêm kia, nam nhân từ sau khi thành hôn vẫn luôn dịu dàng tìm muôn vàn mọi cách dỗ dành, lần đầu tiên hắn không khống chế được tính tình trước mặt nàng.

Hắn dùng một tay tóm nàng trở về, ôm lại trên giường, còn hắn lại đi đi lại lại ở trong tẩm điện, làm như muốn làm bản thân hắn bình tĩnh lại, muốn làm tan biến hết cơn giận bị người khác lừa gạt.

Nhưng không bao lâu, hắn quay đầu lại, ném hết tất cả đồ vật ở trong phòng xuống dưới đất, đập vỡ hết tất cả, tức giận đến mức hai mắt hiện lên màu đỏ tươi.

Khi Thẩm Tinh Lan tức giận, hắn vừa hung ác vừa mạnh mẽ, nhưng khi thấy nàng bị hành động đột ngột của hắn dọa đến mức sắc mặt trắng bệch, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, thấy nàng muốn bước xuống giường, đôi chân ngọc lại run rẩy dữ dỗi, hắn lập tức bình tĩnh trở lại.

Hắn nói: "Nàng đừng nhúc nhích, để cô đi là được."

Hắn không gọi người mang nước vào, mặc y phục một cách qua loa, xoay người rời đi, giống như sợ đợi một lúc nữa, hắn sẽ không nhịn được mất khống chế thêm lần nữa.

Đến bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn khi hắn xoay người rời đi, bóng dáng của hắn có bao nhiêu vẻ cô đơn chật vật.

Tô Trường Nhạc ngồi sững người ở trên giường, chậm rãi vùi mặt vùi vào bên trong hai bên đầu gối.

Nàng bỗng nhiên cảm thấy, kiếp trước nàng đối xử rất tệ với Thẩm Tinh Lan.

......

Tô mẫu vốn không đồng ý để Tô Thiên Dương dẫn Tô Trường Nhạc ra cửa, sự việc xảy ra hôm yến tiệc vẫn đang được bàn tán không ngớt ở bên ngoài, tuy rằng Tô Trường Nhạc là người bị hại, nhưng cuối cùng cũng trở thành một trong những đề tài cho bọn họ bàn tán.

Sau cùng Tô Trường Nhạc tự mình làm nũng nhõng nhẽo với Tô mẫu một hồi, Tô mẫu mới gật đầu đồng ý.

Khi Tô Trường Nhạc bảy tuổi, có thể nói ngang ngược khiến người khác đau đầu, Tô mẫu vô cùng hiểu ra tính nết của nàng, biết nếu như vẫn để nữ nhi ở trong phòng, không chừng ngày nào đó nàng sẽ tự mình chuồn ra khỏi cửa, không bằng việc để ca ca dẫn nàng ra ngoài.

Khi Tứ Hỉ muốn vào phòng mang l.ồ.ng sắt lên, nhìn Tiểu Bạch ngoan ngoãn yên tĩnh nhìn nàng ta, trong lòng có cảm giác quyến luyến không nỡ: "Cô nương thật sự muốn trả nó về cho thái t.ử điện hạ?"

Nàng ta có thể nhìn thấy được, trong lòng cô nương vẫn luôn yêu quý con anh vũ này, nếu không mỗi ngày cô nương cũng sẽ không nhìn nó, thậm chí còn muốn dạy nó nói vài câu khác.

Tô Trường Nhạc sợ chính mình mềm lòng, không dám nhìn Tiểu Bạch, ưỡn cổ, giọng điệu cứng rắn: "Muốn, ta không thích nó, ồn ào muốn c.h.ế.t."

Tứ Hỉ bịt miếng vải đen che kín l.ồ.ng sắt, không nói thêm nữa, hai chủ tớ một trước một sau rời khỏi Minh Nguyệt Hiên.

Nghỉ ngơi ở trên xe ngựa, Tô Thiên Dương nhìn muội muội ngốc nghếch ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng sắt, vẻ mặt mất mát, buồn cười hỏi: "Thật sự không luyến tiếc nó?"

Tô Trường Nhạc rầu rĩ quay đầu đi chỗ khác, cánh tay đang ôm l.ồ.ng sắt cánh tay khẽ siết c.h.ặ.t, mạnh miệng nói: "Sẽ không."

Được nuôi ở bên người hơn nửa tháng, đương nhiên sẽ luyến tiếc không nỡ, cũng bởi vì nó kêu Thái T.ử ca ca, rồi lại kêu Nhạc Nhạc thật là xinh đẹp, quả thực khiến người khác xấu hổ đến hoảng loạn.

Nếu như giữ nó lại, không chừng nàng sẽ tiếp tục mơ những giấc mộng kì quái đó.

Tô Thiên Dương thấy muội muội rõ ràng không nỡ bỏ, rồi lại bướng bỉnh nói dù sao cũng phải trả Tiểu Bạch trở về, bất đắc dĩ lại lắc đầu cười đầy vẻ cưng chiều.

Tô Thiên Dương và Thái T.ử hẹn nhau ở Quảng Hiền Hiên, hai huynh muội bọn họ mới bước vào Quảng Hiền Hiên, tiểu thái giám hầu hạ bên người Thái T.ử đã đi đến trước mặt bọn họ.

"Tô cô nương, Tô nhị công t.ử, điện hạ đã chờ ở lầu hai một hồi lâu, mời đi theo nô tài đến phía trước."

Tên tiểu thái giám kia là gương mặt mới, tiểu thái giám từ nhỏ đến lớn vốn hầu hạ Thẩm Tinh Lan, không lâu trước đây mới bị dùng hình c.h.ế.t ở Thận Hình Tư.

Thẩm Tinh Lan đang ở gian phòng trên lầu hai, khi Tô Trường Nhạc bước vào, hắn đang dùng một bàn tay giữ lấy tay áo rộng, tự mình pha một ly trà.

Hắn mặc một bộ y phục đen, nét tao nhã cao quý trời ban, mỗi một động tác đều vui tai vui mắt, đẹp giống một bức họa.

"Tới rồi?" Hắn ngẩng đầu nhìn về phía nàng, cánh môi mỏng khẽ cong lên, trong mắt lóe lên một tia suиɠ sướиɠ, có vẻ như tâm trạng rất tốt.

Rõ ràng chỉ nở một nụ cười đơn giản, tim Tô Trường Nhạc trong nháy mắt kia lại giống như bị thứ gì mạnh mẽ đụng đến, run rẩy đến mức hô hấp loạn nhịp.

Ánh mắt thiếu niên vừa nóng bỏng vừa trực tiếp, nàng không được tự nhiên dời ánh mắt đi, bên tai lại nổi một tầng hồng nhạt.

Thấy được ánh mắt né tránh của nàng, ngón tay Thẩm Tinh Lan vốn đang nắm lấy chung trà bỗng dưng cứng đờ, không chịu sự khống chế mà siết c.h.ặ.t lại.

Từ sau hôm diễn ra yến tiệc, hai người vẫn luôn không gặp mặt, Thẩm Tinh Lan lo lắng Tô phụ Tô mẫu sẽ nói cái gì với nàng, sợ nàng sẽ trốn tránh hắn giống như trước kia.

Không nghĩ tới, càng sợ cái gì cái ấy càng tới.

Sau khi sống lại, mỗi lần nhìn thấy hắn, tiểu cô nương sẽ tươi cười xán lạn, ngọt ngào gọi hắn là Thái T.ử ca ca, quả nhiên vẫn giống như những điều hắn luôn lo lắng, nàng không còn cười với hắn, cũng không hề chủ động gọi hắn là Thái T.ử ca ca nữa.

Tứ Hỉ không tiến vào, l.ồ.ng sắt đựng Tiểu Bạch vẫn luôn để ở trên tay Tô Trường Nhạc, nàng đặt l.ồ.ng sắt trước mặt Thẩm Tinh Lan, quay đầu đã muốn đi.

Thẩm Tinh Lan nhanh ch.óng đặt chung trà xuống, đứng dậy túm c.h.ặ.t lấy nàng.

Lôi kéo một hồi, trọng tâm của Tô Trường Nhạc không vững, trực tiếp lảo đảo về sau, ngã vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn rắn chắc của hắn.

Cái ôm của hắn vẫn ấm áp giống như trong trí nhớ, cánh tay ôm lấy nàng vô cùng rắn chắc, l.ồ.ng n.g.ự.c dưới lớp y phục bao phủ một lớp cơ thịt, đường cong ẩn hiện, rắn chắc cứng cỏi.

Nhiệt độ của cơ thể xuyên qua lớp y phục truyền tới, hô hấp ấm áp từ trên đỉnh đầu, quả thực giống hệt như cảnh trong mơ.

Giấc mộng ban sáng bỗng nhiên nhảy vào trong đầu, mặt nàng lập tức đỏ lên, trong lòng giống như con thỏ nhỏ, trái tim đập thình thịch không ngừng, cuống quít tránh khỏi cái ôm ấp áp của hắn.

Tô Thiên Dương: "......"

Tô Thiên Dương biết Thái T.ử khó khăn lắm mới thấy được người, đến khi muội muội đi mới bắt được nàng, lại như không hiểu muội muội đang làm gì, hắn cảm thấy muội muội có hơi kỳ quái.

Nhị ca của Tô Trường Nhạc đứng ở một bên, Thẩm Tinh Lan đương nhiên sẽ không làm bậy, vội vàng buông tay.

"Sao lại vội vã muốn chạy như vậy, do hôm yến tiệc đó cô đã dọa nàng sợ?" Thẩm Tinh Lan sợ nàng lại đi, vội vàng mở miệng giữ người lại.